thích truyện

Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Tác giả: Ám Hương

Chuyên mục: Truyện Ngôn Tình

Chương: 231 | Full

Đọc Truyện

hoang-gia-tieu-kieu-phi

Tóm tắt Văn án:

Môtíp cũ, một cô gái xui xẻo bị xuyên không về cổ đại, vào một phi tần vừa mới bị Quý Phi hãm hại xuống phân vị thấp nhất hậu cung. Đây là quyển truyện về quá trình nàng ấy leo từ từ lên. ~

Nam chính đương nhiên không sạch, nhưng là một minh quân, một người đàn ông tốt, được thuần dưỡng từ từ trở thành trai chuẩn ngôn tình (vẫn bá đạo, yêu vợ thương con nhưng không phải trung khuyển nhé).

Nữ chính không phải nữ cường, chỉ là may mắn có bàn tay vàng và miệng lưỡi sắc bén, nữ chính cũng thông minh nhưng hầu hết đều dùng vào Hoàng Thượng nên không nhúng tay nhiều vào cung đấu.

Lúc vừa thấy tên truyện trên một diễn đàn của teen nên mình cũng hơi nản, nhưng dù gì đây là thể loại mình thích nên vẫn ráng thử một chương, khi đã đọc chương một thì với kinh nghiệm lăn lộn ngôn tình mình liền nhận ra editor chuyển thể rất ổn, rất hiếm sai chính tả và lẫn lộn chữ convert nên có thể bò tiếp (cám ơn Editor~~~).
 
Nội dung truyện cũng giống như những truyện xuyên không khác, lại cũng có thêm bàn tay vàng nên nữ chính khá thuận lợi leo lên cao. Nhưng tình tiết truyện lại hay, thỉnh thoàng êm đềm như điền văn khi lại lên cao trào liên tục. Cái mình thích nhất là tính cách của nữ chính, mình cảm thấy tác giả là người khá chính chắn, hoặc hợp gu mình.
 
Thật ra mình rất nghiêm khắc với hình tượng nữ chính còn hơn cả nam chính nên rất hay drop truyện nửa chừng khi tính cách nữ chính không nhất quán. Nữ chính xuyên không nhưng không yy, không hám tiền, không thô bỉ, và đặc biệt rất lương thiện (chẳng hiểu sao mấy truyện xuyên không đại đa sô nữ chính nào cũng sẽ vướng một trong sô tính cách trên, không lẽ con gái bây giờ đều thích thế sao??)

Biết rằng đây là cung đấu, biết rằng xuyên không về cổ đại, nhưng thật sự việc giết người cũng đâu nhất thiết phải đem ra xem nhẹ như lông hồng, mình vẫn luôn cảm thấy nam chính lẫn nữ chính giết người không chớp mắt không là có gì gọi là “ngầu” cả.

Về điểm này nữ chính rất nhất quán trong suốt truyện, cô không hại người khác, không tính kế trừ phi phải cứu bản thân, mà ngay cả khi bị tính kế nếu tha được cô vẫn buông tha cho người khác một con đường sống. Có thể đối với một số người thì hơi hão huyền, nhưng đây là truyện mà, viết hão một chút cũng chẳng sao, chủ yếu đọc truyện để cảm thấy tinh thần lên màu hồng một chút, lòng thanh thản mới bay vào đọc chứ~~~

Tuy nhiên, truyện không thoát khỏi bàn tay vàng, cung đấu không sâu, và nếu nữ chính không suốt ngày xoắn xít tình cảm của mình với nam chính thì chắc đỡ mệt hơn. Yêu, không yêu, yêu, không yêu đến gần 2/3 truyện làm mệt chết được, thà khẳng định không yêu lúc đầu như “Nghề làm phi” hoặc có lý do chính đáng để chuyển sang hường phấn như “Cung đấu không bằng nuôi cún” cho rồi.

Nói chung mình vẫn cảm thấy không phí thời gian để đọc, mình không thích cung đấu nhưng vẫn thấy hấp dẫn tới cuối, cũng không uổng phí mấy ngày tết~~~

Đọc Truyện

Thử đọc