thích truyện

Vượng Gia Tiểu Nông Nữ

Tác giả: Thập Bát Kinh

Chuyên mục: Truyện Ngôn Tình

Chương: 120 | Full

Thể loại: ,

Đọc Truyện

vuong-gia-tieu-nong-nu

Thiết Toả lại coi như hiểu lầm, nhịn không được lại tiến về phía trước một bước vội nói:" Ta không cố ý làm ngươi khó xử, ngươi tin ta, vì ngươi, người nào ta cũng không xem tướng, cũng sẽ không lấy về nhà".

Chương Vân nghe xong gần như sững sờ, xem ra không đem ra lời giải thích rõ ràng thì tên tiểu tử này sẽ không tỉnh ngộ được, nàng trầm mặt nói:" Trong nhà làm mai cho ngươi, ngươi chỉ cần xem xét nhân phẩm của đối phương, một điểm cũng không cần băn khoăn đến ta, thực sự mà nói chuyện định thân hồi nhỏ cho tới bây giờ ta chưa bao giờ coi là thật, ngay cả khi người nhà ngươi không cho ngươi cưới người khác ta cũng không lấy ngươi".

Đem những lời này nói ra, trong lòng Chương Vân có chút lo lắng, sợ Thiết Toả chịu kích thích vạn nhất bất lợi cho bản thân, nghĩ vậy nàng vội lui ra sau mấy bước, cuống quýt nhìn về phía Thiết Toả , chỉ thấy sắc mặt hắn trắng bệch, dưới chân loảng choảng, loảng choảng vài bước mới ổn định, miệng ngập ngừng nói cái gì cũng nghe không rõ, đầu rũ xuống không dám nhìn nàng, sững sờ ổn định một lúc mới chậm rãi ngẩng đầu, ưu thương nhìn nàng một cái, liền quay đầu lảo đảo chạy đi.

Nhìn Thiết Toả đã đi xa, Chương Vân thở ra, thấy ngực có chút rầu rĩ, cũng không dễ chịu, không có chút hưng phấn như ban đầu, ngồi xổm xuống đem cây hương bồ cột lại ôm đem về nhà.

Vừa đi qua sông Thanh Hà, bầu trời đổ mưa tí tách, Chương Vân vội tăng tốc bước chân chạy vào trong sân, ôm cây cỏ nến đi vào phòng bếp đặt xuống quay đầu lại nhìn bên ngoài, nước mưa đã chảy thành từng dòng, trong sân rất nhanh bị ướt hết.

Mắt thấy mưa càng lúc càng lớn, Chương Vân vội mở tủ chén Chương Vân vội vàng mở tủ, lấy ra một cái lá sen khô ở tầng dưới, dùng cái này làm mũ rơm, vội vàng che đầu chạy ra phía sau chất đống nông cụ, đống cỏ khô đi vào trong túp lều tranh lấy áo tơi mặc vào vội vàng trở ra sân trước, lấy hết đồ ăn phơi khô như rau, đậu trở về nhà chính, cất đi trên cái giá gỗ, rồi thu xếp các sàng gỗ, sau đó chạy đi đem Gà mái vội vã trở lại chuồng, đem chuồng gà dưới mái hiên để tránh mưa, ổ cỏ nơi ấp trứng cũng được lấy về làm chính.

Sau khi thu dọn trong nhà thoả đáng, Chương Vân lau khuôn mặt ướt nhẹp, rồi chạy vào phòng cỏ tranh lấy hết áo tơi, mũ, buộc lại bằng dây thừng rồi chạy ra ngoài cổng đem đồ cho mọi người trong nhà đang ở dưới ruộng.

Cơn mưa tầm tã đập vào mũ của Chương Vân khiến nước mưa từ vành mũ chảy xuống che khuất tầm nhìn, trong khi đó nàng lại mang theo áo tơi cồng kềnh, khó chịu, khiến cho việc đi lại rất bất tiện.Chương Vân không thể đi nhanh được, ngược lại khiến nàng đi dẫm phải vũng nước bùn trượt chân té ngã xuống đất.

Đọc Truyện

Thử đọc