giang-nam-kieu-nuong-tu-1-thichtruyenvn.jpg

Giang Nam Kiều Nương Tử

Tác giả: Vân Nhạc

Chuyên mục: Truyện Ngôn Tình

Chương: 10 | Full

Nguồn: Sưu tầm

Đọc Truyện

giang-nam-kieu-nuong-tu

Cặp cánh tay sắt kia càng thêm kiên cố, đem Tô Thải Tần thân mật khóa ở trước bộ ngựctráng kiện, khiến nàng không thể nhúc nhích.

Thình lình bị kiềm chế làm cho Tô Thải Tần ngừng giãy dụa, người phía sau rõ ràng so với nàng cao hơn rất nhiều, nàng cảm giác được hắn cúi đầu, thở ra nhiệt khí thổi vào vành tai của nàng, khiến cho nàng một trận run rẩy.

“Hôm nay nàng tốt nhất giải thích rõ ràng cho ta, nếu không ta tuyệt không tha cho nàng!” Tiếng nói trầm thấp khàn khàn vang lên bên tai.

Là Âu Dương Liệt!

“Ngươi…… Ngươi buông trước đã. Ngươi làm ta đau quá a!” Tô Thải Tần dùng thanh âm nhu nhược nói.

“Nói!” Âu Dương Liệt đối thanh âm nàng kêu đau mắt điếc tai ngơ, hai tay vẫn như cũ ôm nhanh thân thể mềm mại trong lòng.

Nga! Cảm giác này thật tốt, vừa mềm vừa thơm. Hơn nữa trong bóng đêm, xúc giác con người lại càng thêm mẫn cảm…… Âu Dương Liệt chưa từng nghĩ tới ôm Tô Thải Tần lại mềm mại như vậy, khiến cho hắn muốn ôm nàng không nghĩ sẽ buông tay.

Tô Thải Tần nhìn hắn không có ý buông ra, bàn tay ngọc liền đặt lên cánh tay sắt của hắn, nam nhân phía sau như bị điện giật run lên một chút, nhưng nàng cũng không phát giác. Nàng hít sâu một hơi, muốn cho chính mình thoải mái một chút, hoàn toàn không chú ý tới chính mình làm như vậy khiến bộ ngực phập phồng làm cho đáy mắt nam nhân phía sau xuất hiện dục vọng, trong bóng đêm càng có vẻ tà mị.

“Tốt lắm, ngươi muốn biết gì?” Nàng chưa từng gần sát thân hình một nam tử như thế. Tuy nói Âu Dương Liệt là trượng phu trên danh nghĩa, nhưng từ khi thành thân tới nay, trừ bỏ đêm động phòng hoa chúc ra, hai người cũng không tiếp xúc da thịt, cho nên đêm nay hai thân thể gần sát như vậy làm cho nàng xấu hổ cực kỳ quẫn, cả gương mặt cười đều là một mảnh hồng, may mắn trong bóng đêm nhìn không ra. Nàng hơi chút thả lỏng, cố giữ bình tĩnh, nghĩ rằng chỉ cần hảo hảo nói với hắn, hẳn là không có việc gì.

“Nàng vì sao hôm nay lại tới Quần Phương Lâu? Đây không phải nơi nàng có thể đến.”

Thì ra Âu Dương Liệt là giận nàng đến Quần Phương Lâu a! Tô Thải Tần mỉm cười trong bóng đêm.

“Phu quân, ta đi Quần Phương Lâu là vì muốn giải quyết nợ nần bên trong trang.”

“Cũng không cần nàng tự mình đến kỹ viện! Kêu Vương Phúc đi sẽ tốt hơn.”

“Như vậy thực đúng, nhưng bên trong trang nợ góp bạc ở Quần Phương Lâu cũng không ít, ta sợ Vương Phúc bọn họ không kiềm chế nổi, liền tự mình ra mặt. Mặt khác ta cũng muốn nhìn xem khách nhân ở Quần Phương lâu rốt cuộc là ăn cái gì, dùng cái gì, như thế nào Âu Dương sơn trang chúng ta lại thiếu nợ đến trăm vạn lượng bạc.”

Đọc Truyện

Thử đọc