thích truyện

Cà Phê Đợi Một Người

Tác giả: Cửu Bả Đao

Chuyên mục: Truyện Ngôn Tình

Chương: 40 | Full

Đọc Truyện

ca-phe-doi-mot-nguoi


Cà phê đợi một người là một câu chuyện tình cảm được viết rất tốt. Nó vừa nhẹ nhàng nhưng cũng rất sâu sắc. Cách kể chuyện hài hước - đây chính là điểm mạnh lớn trong các sáng tác của Cửu Bả Đao. So với "Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi" thì "Cà phê đợi một người" viết có đôi chút hư cấu hơn. Nhưng cái cách xây dựng cá tính, hình ảnh từng nhân vật của ông quả thật quá đặc sắc và ấn tượng với người đọc. Kết thúc truyện cũng nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Đây là một câu chuyện rất nhẹ nhàng, và dịu dàng nữa, dù trong truyện có những tình tiết “gay cấn” như khi A Thác bị mấy tên côn đồ dọa đánh, dọa chặt một cánh tay nhưng anh vẫn cố hết sức giữ bình tĩnh bắt bản thân mình giữ chặt thanh đao sẵn sàng chiến đấu, để bảo vệ cho Tư Huỳnh. Truyện giống như một bộ phim quay chậm, kể về những năm tháng tuổi trẻ mà ai cũng có, những ngốc nghếch và rung động đầu đời, những yếu đuối và góc khuất trong tâm hồn mỗi con người, sự sợ cô đơn, nỗi sợ hãi bị bỏ rơi, sự kiên nhẫn chờ đợi để chờ ngày gặp được đúng người phù hợp với mình… Trong truyện này, không phải lúc nào cuộc sống cũng là màu hồng, nhưng không hiểu sao, sau khi đọc hết truyện, tôi lại thấy một màu hồng bao phủ lấy toàn bộ nội dung, có lẽ là vì tinh thần lạc quan của tác giả được biểu hiện qua tính cách của Tư Huỳnh, cũng có thể vì kiểu kết thúc “những người yêu nhau cuối cùng sẽ đến được với nhau” của các cặp đôi trong truyện, hay vì thông điệp chỉ cần bạn nỗ lực và cố gắng nhất định ước mơ của bạn sẽ thành sự thật?

Bà chủ quán cà phê đợi người đàn ông của đời mình theo một cách rất riêng, dù trước đó chị đã từng tự tay xua đi hạnh phúc của mình chỉ vì sợ người mình yêu sau khi theo đuổi được mình, cũng như người khác mà dần quên mất đi nồng nhiệt ban đầu. Mỗi ngày bà chủ sẽ bán 2 cốc cà phê, một cho người gọi loại “Bà chủ đặc chế” (loại cà phê cực kỳ khó uống do chính tay chị pha), một cốc phải mời bà chủ. Nếu gọi loại cà phê ấy có thể được nói chuyện với mỹ nữ, thời gian nói chuyện bằng một tách cà phê. Đó là lời dặn của người yêu cũ dành cho chị, rằng nếu như có một người đàn ông mỗi ngày đều không quản mưa gió, kể cả tuyết rơi, kể cả động đất làm con đường trước mặt nứt toác, anh ta sẽ khắc phục hết mọi khó khăn, gõ cửa và nói “Bà chủ đặc chế, hai cốc”, thì anh ta chính là người đàn ông dành cho chị.

Đọc Truyện

Thử đọc