Kỉ niệm khó phai

Chưa rõ

Đôi lời từ tác giả: Giữa dòng đời tấp nập của cuộc sống thường ngày, tất cả mọi người đều tất bật chạy đôn chạy đáo để lo kế mưu sinh cho cả gia đình mình, và người bạn thân của tôiđ ây cũng không ngoại lệ, cùng ngồi trong một quán café giữa lòng Sài gòn phồn hoa, đô hội để tránh một cơn mưa bất chợt kéo đến, đã lâu lắm rồi tôi mới được gặp anh ta, bây giờ trong anh ta đã chững chạc ra hẳn, không còn cái dáng gầy nhom của một công tử bột khi xưa nữa. Rít một hơi thuốc lá đầy khói trắng, anh ta hứng chí kể cho tôi nghe về một chuyện tình mà chính anh ấy đã đích thân trãi nghiệm, mặc dù chuyện đã xảy ra rất lâu rồi, nhưng khi kể lại nét mặt của anh ta vẫn không khỏi hồ hởi, vui tươi như chuyện vừa mới xảy ra chỉ hôm qua thôi vậy.

Giờ đây, tôi xin phép các đọc giả được thuật lại câu chuyện tình này theo ngôi thứ nhất để các bạn có thể dễ dàng hóa thân vào câu chuyện một cách chân thật, sinh động nhất có thể. Do tất cả mọi chuyện được gói gọn trong một chương truyện ngắn nên có lẽ tôi sẽ không miêu tả được nhiều cái cảm xúc của nhân vật lúc đó, nên nếu các đọc giả đọc thấy ít cảm xúc qua thì cũng rộng lượng thông cảm mà bỏ qua.

Thôi, không làm mất thời gian của quí vị và các bạn nữa, hãy cùng tôi chiêm nghiệm về câu chuyện tình lãng mạn và có một chút ngây ngô của thời học trò này nhé, nó có tên là: Kỉ niệm khó phai.



Vào một đêm mưa nặng hạt của khí trời tháng 8, trên con đường quen thuộc mà tôi đã đi lại rất nhiều lần cùng em giờ đây đã lầy lội, nhão nhoẹt ra những bùn và sình, nhưng tôi không quan tâm đến đều đó mấy, bởi vì giờ đây tâm trạng của tôi có khác con đường đó là bao đâu chứ. Ai nói tình yêu không cần tiền, ai nói tình yêu chỉ cần chân thành với nhau là đủ?

Tôi vẫn còn nhớ như in cái câu nói mà em đã quát thẳng vào mặt tôi khi biết tôi chỉ là thằng nghèo mạt rệp:

-Nghèo như anh ấy, thì quen trâu quen bò, quen cái giống gì cũng được, đừng có đèo bồng gái gú này nọ cho thiên hạ nó cười vào mặt.

Nghèo có phải là cái tội không nhỉ? Tại sao em lại rời xa tôi mà đi theo một thằng giàu có hơn tôi cơ chứ? Nó tốt hơn tôi chăng, nó yêu em nhiều hơn tôi chăng, tất cả chỉ là sấc láo, tôi yêu em, yêu bằng cả trái tim vậy mà giờ đây, chỉ một câu xua đuổi là em lại bỏ tôi một cách thật là dễ dàng…

Tôi đã chán lắm rồi, chán cái thế giới mà đồng tiền là bá chủ, tất cả mọi người đều lệ thuộc vào tiền, tiền có ăn được không? Tiền có bù đắp những khoảng trống trong tim được không? Dùng tiền để lau đi nước mắt chắc? Thôi thì thà ta phụ người chứ đừng để người phụ ta, tôi sẽ trả thù, trả thù hết tấ cả những đứa con gái, những người mà chỉ biết ham tiền, ham danh lợi…

Một năm sau…

-Ê, Đại…? Đã là em thứ mấy rồi mạy?

-Chã biết, hình như là thứ 5 hay 6 gì đó!

-Ghê vậy?

-Đó chỉ là trong tháng này,còn mấy tháng kia tao chưa nhớ ra!

-Làm gì mà khủng thế, mấy đứa con gái nó có tội tình gì với mày?

-Tội ư? Không có tội gì sấc, chỉ là bọn chúng ham tiền rồi tự lao mình vào tao như những con thiêu thân mà thôi!

-Uầy cũng chã trách…! – Nó lắc đầu.

Trong 1 năm qua, đã có biết bao nhiêu biến cố lần lượt xảy đến với tôi, vui có, buồn có nhưng quan trọng nhất là khi gia đình tôi ăn nên làm ra nên đã khá giả lên rất nhiều, tôi nhờ thế cũng hưởng phước lây, nhưng một điều càng làm tôi chán ghét hơn nữa là các cô gái cứ thế mà tiếp cận với tôi, tiếp cận chỉ vì tiền, tiếp cận chỉ vì giàu sang, còn gì làm tôi thất vọng hơn nữa cơ chứ. Thế là từ đó, tôi cứ quen rồi bỏ,quen rổi bỏ không biết bao nhiêu cô gái ham tiền chỉ để đạt được mục đích trả thù mà thôi.

Và mọi việc vẫn cứ tiếp tục diễn ra như thế cho đến một buổi chiều định mệnh…

Tôi vẫn còn nhớ buổi chiều hôm đó trời trong xanh gió nhẹ, tôi đang đi dạo mát trên con đường mà tôi hằng đi qua đến cả nghìn lần từ thuở bé đến giờ, một còn đường đất duy nhất ở một vùng quê yên bình đang dần bị đô thị hóa…

Chã biết đi đứng lóng ngóng thế nào mà tôi lại đâm sầm vào một cô gái, làm cả tôi và cô ấy ngã bệch ra nền đất…

-Này, bạn đi đứng kiểu gì vậy? – Nhỏ bực bội.

-Uầy, thì đụng có chút xíu mà làm gì dữ thế, bồi thường tiền là được chứ giề? – Tôi tặc lưỡi, móc tiền trong túi ra trước mặt nhỏ.

-Bạn định dùng tiền che mắt tôi hả! – Nhỏ gặt phắng tay tôi ra.

-Gì? Con gái chê tiền á, mới thấy à nha?

-Bạn đừng có mà gộp chung tôi với mấy đứa con gái hư khác, con gái không phải ai cũng ham tiền đâu!

-Này….!

-Nếu không còn gì nữa thì tô iđi đây? Tạm biệt bạn? – Nhỏ tức tối bỏ đi một mạch.

Phải nói là tôi chết đứng như Từ Hải luôn vì thái độ của nhỏ, lần đầu tiên kể từ lúc ăn nên làm ra tôi mới nhìn thấy được một cô gái chê tiền thế này, và cũng là lần đâu tiên tôi thực sự rung động trước một cố gái đến thế. Tim tôi cứ đập liên hồi, cổ họng thì cứ khô khóc lên làm tôi phải nuốt khan liên tục…Con nhỏ đẹp quá, người ta nói má lúm đồng tiền có duyên là đúng thật, lần này lại cộng thêm chiếc răng khểnh be bé trông xinh ơi là xinh…

“Trường LQĐ ư? Đó là trường chuyên mà, chẳng lẽ nhỏ là học sinh trường đấy sao? – Tôi tầm ngâm khi vừa liếc được phù hiệu trên ngực áo của nhỏ.

“Tên là Lan Anh hả? Đẹp thật, có lẽ anh đã yêu em mất rồi Lan Anh ạ…”

Thế nhưng việc tán một cô gái đã liệt mình vào sổ đen thì đâu phải là dễ, nhất là nhỏ lại học bên trường chuyên nên trở ngại càng lớn hơn, việc tiếp cận được nhỏ đã là một kì tích rồi, thế nên tôi đã vạch ra một kế hoạch tán gái thật chi tiết…

Ngày thứ nhất…

Ngày thứ nhất này xui xèo vô cùng khi mà vừa đợi được nhỏ tan trường thì đã bị mẹ tôi ở nhà gọi về có việc gấp ơi là gấp…uầy, gấp gì đâu? Về trông nhà cho ổng bả đi mua đồ….

Ngày thứ 2…

Ngày thứ 2 này lại xui xẻo hơn gấp bội phần khi mà nhỏ vừa ra trường đã bị đám bạn lôi đi uống nước trongs ự tiếc nuối cùng cực của tôi, giá như ngày hôm qua thì tôi đã có thể từ chối lời mời gọi về nhà của ổng bả rồi, nhưng giờ đối thủ lại là đám bạn của nhỏ thì lại chịu…chống với tụi nó thì có mà tàn phế…

Ngày thứ 3…

Lần này thì đúng là hết hi vọng thật…lúc chiều chờ nhỏ ở gần cổng trường thấy nhỏ đang đi rất là tình tứ với một thằng khác trên xe đạp, trong lòng tôi đau lắm, đây chắc là bạn trai của nhỏ rồi, cũng phải…con gái xinh đẹp với tốt thế cơ mà thằng con trai nào lại không thích chứ.

Lang thang vào quán nước gần đó, tôi uống òng ọc hết mấy ly nước mía mà cứ tưởng nó là rượu, hết ly này đến ly khác, uống rồi cứ uống mà cơn tức lẫn buồn bực trong đầu vẫn không với đi được, tại sao chứ, sao cuộc đời lại bất công với tôi như thế này, con gái ngoan hiềm đã hiếm, thế mà lại có bồ rồi nữa, thiết đúng là số trời cho tôi mà…!

Nốc xong ly nước mía thứ 5 vào bụng, tôi sừng sộ quát to như trút cơn bực tức:

-Tính tiền đê…!

-Tất cả 15….ơ bạn….?

Tôi và cả cái con nhỏ tính tiền đứng sựng cả gần 5s giây đồng hồ mới có thể hoàn hồn lại mà lắp bặp được vài tiếng bặp bẹ, bởi vì tôi không thể ngờ được đứa con gái đứng trước mặt tôi đây lại là Lan Anh…

-Này, vào quán của mẹ tui làm gì, tính kiếm chuyện à, đừng tưởng có tiền là hay nhá?

-Không, mình đâu có ý như thế!

-Vậy tới đây làm gì, lại còn một mình uống 5 ly nước mía nữa à?

-Thì buồn…!

-Buốn uống nước mía hả, lần đầu tui mới nghe à nha!

Xét thấy có thế bắt chuyện với nhỏ, tôi liền vào đề ngay, cũng tiện để đánh trống lảng việc uống nước mía:

-Cho mình xin lỗi chuyện bữa hỗm nha!

-Chuyện gì cơ?

-Chuyện đụng vào bạn…rồi còn đưa tiền…!

-Tui không có chấp mấy chuyện đó đâu!

Thiệt là hông giận mình hả?

-Ừ, nếu bạn đã chịu xin lỗi thì còn giận làm gì?

Vừa lúc đó tiếng một người phụ nữ có vẻ như là mẹ của nhỏ vang lên:

-Anh à, tính tiền gì lâu thế? Vào xay cho người ta 2 ly nước mía nào…!

-Dạ, mẹ….!

Quay sang tôi với vẻ mặt ngượng ngùng, nhỏ khẽ mỉm cưởi:

-À, thôi mình phải phụ mẹ đây, của bạn tất cả là 15 nghìn…!

-Ừ, cám ơn bạn…!

-Gì mà cám ơn…! – Nhỏ che miệng cười thút thít.

-Ừ, hề hề, tại thấy vậy…

Thế đấy các bạn ạ, muôn sự tại nhân mà hành sự tại thiên, dù có tính toán cách mấy cũng không qua khỏi cái số trời sắp đặt được, nhưng đây lại là một sự sắp đặt quá ư là tuyệt vời cho tôi, đây có thể là lần thứ 2 trong đời mà lòng tôi vui đến vậy, cảm giác bây giờ phải nói là vui hơn bao giờ hết, cứ như là được tái sinh vậy…

Kể từ dạo đó, cứ mỗi lần nhỏtan trường là cứ y như rằng tôi lại có mặt ở quán nước mía của nhỏ để mà được thưởng thức mỹ tửu và tao ngộ giai nhân, à thì có nghĩa là uống nước mía với gặp mặt em Anh đó mà hề hề, còn nhỏ cũng mặc nhiên mà để phần nước mía nhiều hơn cho tôi coi như là chiếu cố khách VIP vậy mà. Hai đứa cũng từ đó càng ngày càng thân thiết, có khi đông khách, tôi sắn tay áo lên phụ nhỏ một tay luôn,giống như là người một nhà thực thụ vậy.

Phải nói là nhờ có nhỏ, tôi như một người khác hẳn vậy, không lầm lầm lì lì như lúc trước nữa, ngay đến cả mấy thằng bạn thân của tôi cũng tưởng tôi bị chạm dây nên cứ đòi lôi tôi lên bệnh viện khám miết.

Thế rồi thêm vài lần mới mộc nhỏ đi chơi, thêm vài lần đi chơi cùng nhỏ, và cũng vài lần nhỏ hỏi thân thế của tôi, nhưng tôi chỉ dám nói mình là thằng con trai sống trong một gia đình khá giả, nào dám nói mình đã từng quen rồi bỏ biết bao nhiêu con gái trước khi gặp nhỏ đâu, sợ rằng nếu nói ra, tôi sẽ mất nhỏ mãi mãi cũng như lần tan vỡ trước đây.

Thế nhưng, lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy, kim trong trong bọc có ngày cũng lòi ra, làm sao tôi có thể hứng nước bằng hai bàn tay mà không để rơi một giọt nào chứ, đằng này lại chính tai nhỏ nghe, chính mắt nhỏ thấy có thể chối vào đâu được nữa.

Đó là một ngày nắng dịu, tôi và em dạo chơi trên con đường mà thường ngày tôi vẫn đi qua, sắp tới nữa đây thôi tôi sẽ chính thức ngỏ lời với em, một điều mà tôi đã ước muốn từ lâu rồi,nhưng nào đâu tình cờ gặp lại con bé năm xưa đã từng bỏ tôi trên đường, nhỏ giờ đây diêm dúa và ăn mặc sốc sếch hệt như những con cave đứng đường vậy, nhìn không còn cảm tình chút nào, vậy mà cái lúc tôi muốn bỏ qua và đi ngang mặt nhỏ, một tiếng nói cất lên:

-Anh Đại, có phải là anh không?

-Gì, cô là ai? – Tôi bối rối đấy con nhỏ ra.

-Anh không nhớ em sao, lúc trước anh với em ngọt ngào lắm mà!

-Gì vậy Đại? – Anh nhíu mày tỏ vẻ khó chịu.

-Này chị ơi, đây là bạn trai em đó…! Không được giành với em nha…!

-Ê, cô nói cái gì vậy, ai làbạn trai của cô chứ?

-Anh còn chối sao? Lúc trước anh đã bỏ em đi đâu mất biệt mà…!

-Đại, chuyện gì xảy ra vậy hả? – Lan Anh bực bội.

-Không có đâu, đây là bạn gái cũ của mình đó, lúc trước cô ấy bỏ mình trước mà!

-Anh nói gì vậy Đại, anh bỏ em mà, trong thời gian qua em nhớ anh lắm…! – Nhỏ lộ liễu, ôm chằm lấy tôi

-Tôi đi đây, hai người cứ ở đây mà cãi đi…! – Anh tức tối bỏ đi

-Ê này Anh…! – Tôi gọi với.

-Anh không được đi, không được bỏ em…! – Nhỏ vẫn ôm chằm lấy tôi.

Lần này lửa nộ trong lòng tôi bừng cháy rồi, tại sao cứ nhè lúc tôi đang hạnh phúc nhất mà phá tôi chứ, tôi có tội tình gì…?

-Buông ra…! – Tôi tức tôi hất văng nhỏ ra.

-Gì vậy, anh hông nhớ em hả?

-Nhớ cái gì, chính cô đã bỏ tôi bây giờ lại trắng trợn thế sao?

-Tha lỗi cho em đi, em hứa không tái phạm nữa mà…!

-1 năm rồi, đã 1 năm trôi qua rồi, cô có biết 1 năm là bao lâu không? Có biết trong một năm đó tôi vất vả thế nào không?

-Ơ, em…!

-Hừ, lúc tôi nghèo thì tại sao cô không nhớ đến, giờ đây lại đến làm gì, cô đã bảo là tôi quen trâu quen bò,quen cái giống gì cũng được mà…?

-………… – Nhỏ cứnghọng.

-Nếu không còn gì nữa thì tôiđi đây…!

-Anh…. – Nhỏ nếu kéo.

-Buông tay ra đi, hết rồi, nguội lạnh rồi.. – Tôi điên tiết quát vào mặt cô ta rồi lao vút đi, đuổi theo Lan Anh.

Ông trời có phải đang muốn trêu ngươi tôi không cơ chứ, sao cứ nhè lúc tôi hạnh phúc nhất lại giáng cho tôi một đòn nặng thế này, phải chẳng đây là định mệnh ông dành cho tôi sao, tôi phải cô đơn suốt quãng đời còn lại sao? Không thể nào, tôi yêu Lan Anh, tôi không muốn rời xa Lan Anh, tôi sẽ đánh đổi tất cả để có Lan Anh.

Thế là tôi cấm đầu, chạy thục mạng chỉ mong có thể đuổi kịp Anh mà thôi, tôi có thể đánh mất tất cả nhưng tôi không thể đánh mất Anh được…

-Anh…! – Tôi lao đến nắm chặt lấy tay em.

-Buông ra đi…! Về với người yêu của Đại đi…! – Em tức tôi gỡ tay tôi ra.

-Không phải đâu, cô ta không phải là người yêu của Đại…!

-Vậy thì sao cô ta lại biết Đại chứ, không có lửa sao có khói…?

-Phải…! Nhỏ đó lúc trước là người yêu cũ Đại, nhưng vì Đại lúc đó rất nghèo nên nhỏ đó đã nhẫn tâm bỏ Đại đi với người khác…kể từ lúc đó, Đại phải sống vật vả lắm mới vượt qua được,rồi dần thù ghét con gái, tìm mọi cách để trả thù họ…

-………..! Em vẫn không nói gì, khoanh tay trước ngực lắng nghe tôi nói.

-Rồi một ngày Đại gặp Anh, chính Anh đã cho Đại biết thế nào là yêu thực sư và con gái không phải ai cũng cần tiền, đó chính là lí do Đại thích Anh…

Sau khi nghe xong câu chuyện, em chỉ thở dài, đôi mắt ngước nhìn lên bầu trời xa xăm mà không khỏi mông lung, nghĩ ngợi.

Sau một khoảng lặng rất lâu giữa hai đứa, em mới quay sang tôi, mở kim khẩu oanh vàng…

-Chứng minh đi…!

-Ơ, sao…?

-Đại nói Đại thích Anh phải không, hãy chứng mình cho Anh thấy…!

-Chứng minh…bằng cách nào chứ?

-Lâu nay Đại học rất tệ, Anh có khuyên bao nhiu lần Đại cũng vẫn thế. Nếu thực sự thích Anh thì Đại hãy cố gắng đạt thành tích tốt nhất học kì 1 này đi…!

-Đại…

-Có làm được không?

-Thì…được….!

-Từ đây đến thi học kì 1 còn 2 tháng nữa, Đại hãy cố mà chứng minh đi…

Mệnh lệnh đã được chốt hạ, tôi hoàn toàn không thể không nghe theo. Nhưng khổ nổi, học lực của tôi chỉ ở mức trung bình lẹc đẹc vài con điểm 5 6, làm sao có thể đạt được thành tích học sinh giỏi được đây, đây quả là một việc bất khả thi…

Nhưng dù sao thì cũng đã hứa với e rồi, không cố gắng thì tèo mà cố gắng thì cũng có thể tèo, chi bằng cốgắng xem sao, biết đâu lại thành công, cho dù có tèo thì cũng không hối hận.

Nhưng nói thì dễ, làm mớikhó, mới mấy ngày đâu cằm cuốn tập lên học bài thì thôi đã hoa cả mắt lên rồi,huồng chi mấy bài tập toán loạn cả chữ với cả số rồi lại sin cos tan cot nữa, chụm lại một đống rối nùi cả lên ngó phát ớn. Đã thế em còn hạn chế gặp mặt tôi trong thời gian này nữa, cứ như cách ly hoàn toàn vậy…phải nói là nản vô cùng…!

Ngày qua ngày, tôi cứ học ,rồi lại học, ăn cũng học, ngồi cũng học, đứng cũng học, ngủ cũng học, nói chung tôi ở đâu sách ở đó, cứ như là một phần của mình vậy, thật ra đem theo nó là nhiều, đọc thì ít, bởi lẽ ngó vào là loạn cả đầu…

Ngày thi học kì rồi cũng đến, hết môn toán đến môn văn, hết môn anh đến môn sử…cứ thế mà trôi qua một cách đầy phong ba, bão táp…có khi muốn lật xuồng đến nơi nhưng nói chung là ổn thỏa, ít ra tôi không cảm thấy thất vọng về bản thân, còn kết quả ra sao thì do số trời quyết định…

Đúng 1 tuần sau khi kì thi học kì 1 kết thúc, kết quả cuối cùng cũng được công bố, vào buối sinh hoạt lớp cuối tuần, các giáo viên sẽ đọc kết quả và xếp loại học lực học kì 1 cho học sinh, và lớp tôi cũng không là ngoài lệ,và rồi kết qua học lực của tôi cũng được công bố:

-Huỳnh Nhật Đại, điểm trung bình học kì 1: 7,8, xếp loại khá….

Giọng nói của bà cô chủ nhiệm vang lên như tiếng sét đánh vào tim tôi đau đến tê tái. Đây là kết quả không mong đợi, phải nói là cực kì không mong đợi, chỉ là học sinh khá thôi sao? Vậy là thất hứa với Lan Anh rồi, như thế thì em sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi nữa, có lẽ nào chứ, số phận của tôi được định đoạt bởi số điểm khô khóc này sao? Làm sao tôi còn có thể gặp mặt Lan Anh nữa chứ.

Tất cả đã chấm dứt rồi, họ csinh khá thì Lan Anh sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi nữa, tôi sẽ chính thức FA từ đây, thật là một cực hình, một hình phạt tàn nhẫn. Chỉ trách là trong thời gian qua tôi đã không cố gắng học hành cho nghiêm chỉnh để giờ đây tôi phải hối hận đến thế này…

Cứ mỗi ngày trôi qua, những dòng tin nhắn hỏi han kết quả của Anh cứ đến dồn dập như những mũi lao xuyên vào tim tôi đến rướm máu, làm sao tôi có thể trả lời cho em biết được chứ, làm sao tôi có thể nói kết qua rằng tôi chỉ ở học lực khá và làm sao tôi có thể đối diện với em chỉ với học lực như vậy?

Cách duy nhất của tôi lúc này là im lặng và âm thầm rời xa khỏi Anh, có thế tôi mới có thể kềm nén cảm xúc của mình không tuôn trào trước mặt em…và có thế tôi sẽ dễ quên em hơn trong miền kí ức của một cuộc tình chóng vánh, bi thương…

3 tháng sau…..

-Ê Đại, còn ngồi thừ ra đó nữa…! Phụ tụi tao dựng cộc tre lên coi.

-Mệt tụi bây quá, có cái cọc tre mà 3 thằng dựng cũng không xong…! – Tôi lều bều đỡ cọc tre lên

-Cái thằng, lâu lâu sai chút làm giá hả mạy…!

-Uầy….! – Tôi nhìn về hướng khác, không để tâm.

-Mà này, làm gì suốt 3 tháng nay mày cứ như thằng trốn hụi thế kia? Rồi có nhỏ nào kiếm mày mà mày lại tránh né nữa?

-Uầy, việc của tao, đừng hỏi nhiều…!

-Èo, mặc xác mày…! – Bọn nót hấy nản không hỏi nữa, cấm đầu vào cùng tôi dựng cộc tre lên.

Đã 3 tháng rồi kể từ khi tôi tránh mặt em, mọi người giờ đang nổ nức chuẩn bị cho buổi cắm trại của trường, không khí tấp nập, nhộn nhịp vui như ngày hội vậy, nào là dựng cộc tre, làm cổng, mua tấm bạc phủ…ôi thôi là công việc…Chắng rằng, Anh cũng như tôi,cũng đang vui vẻ nô đùa cùng đám bạn trong trường vào dịp hội trại như thế này, có lẽ em đã quên tôi rồi, những dòng tin nhắn hỏi han cũng đã ngưng từ một tháng trước. Thế nhưng tôi vẫn không thể nào quên em được, đôi mắt ấy, cái málúm đồng tiền ấy và cả chiếc răng khểnh xinh xinh kia nữa…Để đỡ nhớ em, tôi chỉ dám đứng nhìn từ đằng xa cái quán nước mía bé bé xinh xinh nơi em phụ mẹ bán nước hằng ngày mà thôi.

Mặc dù nhớ lắm, dây dứt lắm nhưng tôi buộc phải rời xa em, để em có thể sánh vai với người con trai tốt hơn tôi gấp trăm, thậm chí gấp nghìn lần…tôi là gì chứ, chỉ là một thằng công tử bột suốt ngày chỉ biết ăn chơi lêu lỏng, học hành dở tệ thôi mà, quen tôi em sẽ không có hạnh phúc đâu, chỉ bằng xa nhau để tốt cho nhau em nhé…

Buổi cắm trại cứ diễn ra một cách nhộp nhịp, vui tươi với bao trò chơi dân gian đậm đà bản sắc dân tộc, tôi lúc nào cũng hăng hái tham gia mọi trò chơi có thể đăng kí được…người ngoài nhìn vào cứ tưởng tôi là một học sinh năng nổ, hiếu động, nhưng nào biết rằng tôi tham gia những trò chơi đó cốt chỉ để cố quên Anh vào trong tâm trí mà thôi…

Và buổi cắm trại ngày 26-3 ấy kết thúc một cách từng bừng và đầy luyến tiếc, trông mặt đứa nào đứa nấy còn vẫn còn ham chơi lắm, duy chỉ có tôi là muốn về nhà cho thật nhanh để có thế vùi mình trong chắn mà khóc một mình thôi, đã thành thói quen rồi, cứ mỗi tối tôi lại khóc, khóc để vơi đi nỗi buồn, khóc để xua đi cảm giác nhớ nhung và khóc để quên đi hình bóng của em….những thứ đó, người ta gọi nôm na là khóc thầm…

Lang thang trên con phố vắng tanh giờ đã ít người qua lại, hôm nay thật là lạ, trong lòng tôi có cảm giác gì đó bức rức lắm, tự dưng lại muốn đi đây đó không thích về nhà cuộn trong chăn nữa, cũng có lẽ tôi đã quên em thật rồi, nhưng cũng có lẽ tôi đã quá đau khổ đến nỗi không còn cảm xúc nữa…

Lang thang trong vô thức thế nào, tôi lại trở về quán nước mía quen thuộc, nơi tôi đã có những kí ức tuyệ tvời không thể nào phai, người ta thường nói, trong vô thức con người sẽ trở về nơi quen thuộc nhất của mình, và đây chẳng phải là nơi quên thuộc nhất đối với tôi sao. Những lúc vừa uống nước mía vừa ngắm em, những lúc tất bật phụ em bán nước mía đến rụng cả chân, rồi những lúc tôi róc mía đến xướt cả tay để em có thể ăn ngon, tất cả như một cuốn phim quay chậm được chiếu đi chiếu lại nhiều lần trước mặt tôi vậy…

Quán nước giờ đã đóng cửa, phũ bạc kín bít, thông thường thì vào tầm này, em và mẹ em sẽ đóng cửa và quay về tổ ấm thân yêu của mình, chỉ còn lại một quán nước tối tăm, tĩnh mịt đến lạnh lùng.

Tôi rụt rè sờ tay vào từng thớ vải của miếng bạc giờ đây đã bắt đâu mục rách do phải phơi nắng hằng ngày, thế rồi những kí ức về em lại ùa về với những hình ảnh ngây ngô, hồn nhiên đến da diết con tim…

-“Đại à, phụ Anh kéo miếng bạc lên nào…!”

-“Uầy, Anh nép qua một bên đi, để Đại được rồi”

-“Được không đó ông cố”

-“Xem nè….oái…”

-“Hi hi, đã bảo mà, con trai gì đâu yếu xìu….”

Gục đầu vào vách quán nước để nỗi buồn dần lan tỏa trong tim, tôi lại khóc thống thiết, khóc tức tưởi, tiếc nuối những kỉ niệm đẹp đã vụt mất như đụn cát nhỏ trước cơn gió lớn. Ai bảo con trai không được khóc, con trai không phải là người sao, nếu đã là người thì phải biết khóc khi gặp chuyện đau buồn chứ…?

Thế rồi tôi cứ khóc, thi thoảng lại nấc lên những câu nói tận đáy lòng mình:

-Anh à, có phải Anh đang thất vọng về Đại lắm không?

Thế nhưng không ai trả lời tôi ngoài những tiếng dế kêu ren rét…

-Có phải Đại vô dụng lắmkhông?

Lần này chỉ có những tiếng gió thổi vào những tán cây xì xào trả lời tôi…

-Không lẽ, hạnh phúc của chúng mình chỉ định đoạt bằng những con số khô khốc thôi sao?

-…………………… – Chẳng còn âm thanh gì trả lời tôi nữa, tất cả chỉ là màn đêm tĩnh mịt, u ám

-Đại không còn mặt mũi nào gặp Anh nữa, xin lỗi Anh, vĩnh biệt mãi mãi…

-Đồ ngốc…! – Lần này, một giọng nói ấm áp, quen thuộc đã trả lời tôi.

-Ơ, Anh…. – Em đang trước mặt làm tôi như chết lặng.

-Vì bỏ quên đồ ở đây mà Anh mới biết được Đại là một tên ngốc nhất Anh từng thấy – Em rưng rưng nhìn tôi –ngốc, ngốc

-Sao…

-Ai bảo Đại phải là học sinh giỏi cơ chứ…!

-Thì Anh bảo phải đạt thành tích tốt nhất kia mà…!

-Hức, thành tích tốt nhất của Đại chứ có phải của trường đâu…

-Vậy…

-Đại đã rất cố gắng rồi mà, cần gì phải chứng minh nữa…hức…chứ…- Nữa chừng em bật khóc, nước mắt giàn giụa.

-Ừ, Đại là tên ngốc, giờ tên ngốc đã hiểu rồi… – Tôi nhẹ nhàng ôm em vào lòng.

-Ghét lắm, bạc vô âm tính cả mấy tháng trời, không thèm gặp…Anh nhớ…hức…! – Em sùi sụt

-Hiểu rồi mà, vậy là khỏi cần chứng mình nữa phải không…!

-Ngốc…! – Em sùi sụt đấm nhẹ vào ngực tôi.

Những cơn gió lạnh vẫn cứ thổi mặc cho những tán cây cứ khua nhau nghe xào xạc, những tiếng dế ren rét lại ngân vang lên như cũng chúc mừng cho đôi trai gái đã gỡ bỏ được những hiểu lầm mà trở lại với nhau. Tôi còn nhớ bầu trời đêm đó sáng lắm, những sao và sao lấp lánh cả một nền trời được tô điểm bởi ông trăng sáng rực treo lơ lửng trên những ngọn cây cao tít. Và cái đêm hôm đó cũng là đêm ấm áp nhất của cuộc đời tôi khi mà tôi đã được ôm em thắm thiết trong lòng mình.

Và đây là nguyên văn những lời tâm tình mà bạn tôi đã nhờ tôi gửi lên đây, cùng với một bài thơ con cóc nhưng hay tuyệt với của anh ấy…

“Lan Anh à, nếu em có đọc được những dòng này hãy nhớ đến những kỉ niệm đẹp giữa hai chúng mình nhé, tính anh thì rụt rè, đôi khi lại khó mở lời trước mặt em, thế nên anh chỉ biết nhờ người khác chuyển những lời này đến em thôi, à mà anh có chế ra một bài thơ con cóc tặng em đó, đọc đi đọc lại thấy nó kì kì sao ấy, nhưng mà vẫn cứ sáng tác vậy…”

“Mãi trường tồn với thời gian
Mãi bền vững theo năm tháng
Bên anh nhé người yêu bé nhỏ
Em là niềm hạnh phúc trong anh…”

Tác giả: Tuan Loc

Thử đọc