Ban Công Leng Keng

Tác giả: Đang cập nhật

I. Những đứa nhóc chưa lớn.
Từng giọt máu đỏ thẫm từ trán rớt xuống mi mắt, chảy dọc sống mũi và bắt đầu nhỏ giọt xuống áo đồng phục. Vẫn ánh mắt giận dữ và đầy sát khí, Min nhìn Mét Tám hằm hè, môi bặm lại. Giây lát, cô nhóc quay ngoắt và bỏ đi, lòng vẫn ngùn ngụt lửa giận.
Mét Tám vẫn đứng đấy, trân trân nhìn, mặc cho máu từ vết thương vẫn rớt xuống, miệng cậu ta cười toe. Thật là một tình cảnh kì quặc nhưng lại là một buổi sớm đầy thú vị, với Mét Tám. Cậu chàng đã “lỡ” mi lên trán Min một nụ hôn phớt nhẹ trong lúc cô nhóc xao nhãng và đúng như Mét Tám dự đoán trước, cậu bị Min túm lấy tóc và liên tiếp dập đầu hai phát vào tường. Kết quả là lúc này, máu vẫn rớt và Mét Tám hí hửng tới phòng y tế.
Ba ngày sau đó, Min không thèm nhìn mặt Mét Tám, cho đến khi cậu ta lén nhét vào cặp cô nhóc mảnh giấy ghi nguệch ngoạc: “Một chầu kem trên Ban công Leng Keng, cùng Su Su, xí xóa nhé!” thì mọi chuyện lại trở về quỹ đạo. Min dễ giận và đã giận thì dữ tanh bành. Nhưng cũng nhanh quên béng, nếu có kem và nếu ở Ban công Leng Keng. Huống hồ với Min, đây không phải lần đầu tên ngốc Mét Tám “dám cả gan” làm thế.
Min và Mét Tám từng học chung hồi mẫu giáo. Hai đứa ngủ chung giường, ăn cơm chung bàn và đi về chung đường. Chẳng còn lạ gì cảnh hai đứa ngủ gác chân lên cổ nhau, ăn trưa Min lén gắp hết rau và hành sang bát Mét Tám hay đi học về hai đứa mút chung cây kẹo. Ba mẹ hai đứa lại là bạn phổ thông nên cả hai cũng hay đến nhà nhau nghịch phá. Từ bé Min đã ngỗ ngược và ngang bướng như một nhóc trai. Có lần Mét Tám và một tên khác gây gổ to tiếng, Min đã xông thẳng tới đánh tên kia sứt đầu mẻ trán. Có lần sau một cuộc oanh tạc với lũ con trai trong trận đá banh, Min ngồi khóc tu tu, Mét Tám cũng ngồi cạnh òa khóc ngon ơ. Có lẽ lớn lên một chút, trong mắt Mét Tám, Min vẫn là siêu anh hùng, còn với Min, Mét Tám vẫn là tên ngốc thích làm trò nghếch và có nụ cười khoe răng nham nhở. Lớn hơn chút nữa, cũng chẳng có gì thay đổi, Min vẫn cao giọng dọa nạt kẻ nào muốn gây gổ với Mét Tám, vẫn tham gia những trận chiến dữ dội với lũ tóc ngắn không bao giờ mặc váy. Chỉ có điều có ngày Min chợt nhận ra, Mét Tám ngày ấy thấp bằng cây chổi xương, còn giờ 17 tuổi, đã lênh khênh một mét tám.
17 tuổi, cái thời người ta chưa thực sự lớn nhưng cũng không còn là con nít, cái thời ẩm ương, ngang ngạnh, Min và Mét Tám không nhớ nổi đã bao lần giận dỗi, bao lần trốn học đi chơi, bao lần hẹn những cuộc hẹn cuối tuần, nơi Ban công Leng Keng.
- Ông vẫn chưa bỏ cái tật uống sữa cắn ống hút như vầy à?
Mét Tám cười toe, rồi ném vỏ hộp sữa vào sọt rác. Cậu chàng quay ra ôm lấy em mèo Su Su đang vểnh đuôi ngồi trên ghế kế bên, nheo mắt nhìn nắng. Mét Tám “mi” nhẹ lên chiếc mũi ướt xinh xắn rồi đặt em mèo về chỗ cũ. Su Su ra chiều khoái chí và phấn khích bằng cách liếm mép liên hồi.
- Đừng có “iu” Su Su khi vừa uống sữa như thế, ông làm em ý thèm ấy!
- Bà không ăn đi, kem nó chảy hết ra giờ.
Min phồng má rồi cúi xuống hì hụi ăn tiếp cốc kem.
Hai đứa thường hẹn nhau trên ban công nhà Mét Tám như thế này. Một ban công tầng ba yên tĩnh, thoáng mát, dễ chịu, với những làn nắng nhẹ dịu, những làn gió mang theo hương vị âm ẩm của đồng hoa cỏ nội đằng xa kia. Và đặc biệt vô cùng với một dãy chuông gió treo trên dây thép. Mỗi đợt gió nhè nhẹ tạt qua, những chiếc chuông gió xinh xắn reo leng keng như một bản nhạc độc tấu vui tai. Nên Min đã gọi đó là Ban công Leng Keng.
Mét Tám ngồi nhỏm lên ghế, khoanh tay trên gối:
- Tuần này nhiều tên tóc đỏ rơi vào tay bà chứ?
Min dừng ăn, giơ thìa kem bé xíu lên, ngửa cổ cười thích chí.
- Lũ lãng nhách sao thoát khỏi bàn tay tôi. Ai bảo thích thể hiện cơ, *** cơ, nhuộm tóc cơ, cuối tuần cho bay hết lên phòng giám thị xếp hàng chờ... uống trà.
Mét Tám cười nhăn nhở. Min là đội trưởng đội sao đỏ ở trường và cô nhóc tuyên bố không đội trời chung với những tên du côn trong trường. Bất kì gã nào cũng phải qua bàn tay Min định đoạt, đến giờ thì chưa tên nào trong trường dám chống đối hay lên mặt với Min. Số là hồi tiểu học, Min từng bị một tên đại ca nhí trong khu phố lôi ra đánh hội đồng vì lí do... con gái mà dám vênh váo, nên cô nhóc đã ghét cay đắng lũ du côn du đãng từ lâu, giờ lại có cơ hội xử lí công khai nên không kẻ nào lọt khỏi tay nàng sao đỏ có đôi mắt cú vọ và bàn tay ***.
- Nếu bà không dịu dàng nữ tính đi chút xíu, bà sẽ không thể thoát khỏi hội F.A đâu, bạn ạ! - Mét Tám chẹp miệng.
- F.A hay không, không đến lượt ông lo, nhớ là vết thương trên trán chưa khỏi đâu đấy!! - Min nghiến răng, Mét Tám lại nhăn nhở cười.
- Cứ yên tâm là bà ế thì hãy còn tôi đây. ;))
Mét Tám nhảy bật khỏi ghế và chạy đi trước khi lãnh cú đấm của Min. Tiếng cười của nhóc 17 giòn tan dưới nắng chiều. Không để ý làm Mét Tám va vào những chiếc chuông gió, chúng kêu leng keng...
II. Một cú nhảy ban mai.
Cả lớp con gái nhốn nháo khi nghe một tin động trời: Nàng Min của lớp - đội trưởng đội sao đỏ của trường đang hẹn hò với một đàn anh lớp trên! Min nổi tiếng là sát thủ hội chỉ điểm với những phi vụ tóm gáy những gã loai choai, trốn học lên sân thượng phì phèo TL, rượt đuổi những tên phá hoại của công. Tóm lại ai cũng hiểu, Min không ưa gì những tên “nham nhở tóc ngắn”. Đến gã Mét Tám là tuyển thủ bóng rổ sáng ngời của trường, bao nhiêu đàn em hâm mộ, nghe đâu còn là bạn thanh mai trúc mã mà vẫn còn thấy cảnh Mét Tám máu mũi, máu miệng rớt trước Min thường thường thì ai dám bảo có gã trai nào đốn tim được nàng Sát thủ. Vậy mà sáng nay, nàng lớp phó của lớp đã thấy Min đi cùng một đàn anh lớp 12 lên thư viện và lần đầu tiên, trông Min cười dịu dàng nữ tính đến vậy. Tin đồn lan đi với tốc độ ánh sáng, kẻ-ai-cũng-biết-là-ai-đó biết tin trong lúc miệng còn cắn ống hút, Mét Tám ngẩn người, một lát, cười trừ và đinh ninh là cô bạn đưa tin nhìn nhầm, hoặc điên rồ hơn là... Min có chị em song sinh.
Nhưng người ta vẫn có thể ngã ngửa với những gì mình chắc chắn nhất.
Một cuộc hẹn cuối tuần nơi Ban công Leng Keng. Vạt nắng nhỏ xuyên qua chiếc chuông gió đong đưa và chảy dài trên chiếc bàn gỗ vuông. Tiếng chuông gió vừa ngừng, hàm răng Mét Tám cũng cùng lúc nghiến chặt đầu ống hút của hộp sữa thứ hai.
- Tôi nghĩ là tôi cảm nắng rồi!
Min hơi ngập ngừng, ăn thêm vài miếng kem.
- Nich vui tính và chững chạc. Tôi thấy dễ chịu khi đi cùng anh ý. Min khẽ liếc nhìn thằng bạn, mặt Mét Tám có vẻ gì sững sờ.
- Tôi chắc ông đang nghĩ tôi chập mát hay biến chất thật đấy. Nhưng lần đầu tiên tôi thấy tim đập mạnh như vầy nè.
Có gì đó đang thay đổi. Mét Tám thấy tim mình nhói lên một cảm giác khó chịu như có lưỡi lam cứa qua. Mét Tám vẫn tưng tửng, vẫn chọc đùa vì nghĩ Min là cô nhóc chẳng hiểu sất gì tình cảm. Nhưng lúc này cậu nhận ra thời gian đã quá lâu từ ngày con nhóc Min lon ton đá banh cùng cậu và dám tống thẳng vào mặt gã nào định đánh cậu. Có gì đó đang tan ra... những ngốc nghếch, ngu ngơ, những vô tư lự...
Suốt buổi chiều Min huyên thuyên về Nich. Có lẽ cô nhóc không biết một vệt gió chiều vừa thả những giai điệu ngân nga trên chiếc chuông gió, lướt qua, đã bỏ quên trên mi mắt chàng 17 chút nỗi buồn.
Nich quả là một anh chàng tâm lí và dễ chịu. Khi những tên ngốc quanh Min thích nổi loạn, thích thể hiện bằng đủ mọi trò lố tập làm người lớn thì Nich lại biết cách quan tâm tế nhị, nói chuyện chững chạc và đôi khi là thêm vào câu chuyện chút hóm hỉnh thú vị. Nhưng quan trọng hơn khiến Min “bấn loạn” là bởi lần đầu cô nhóc được ai đó để ý và bảo vệ âm thầm.
Min gây thù với vài tên du côn trong trường khi tóm chúng lên gặp giám thị. Chúng có vẻ tránh Min khi ở trong trường nhưng vài lần nào đó, Min đã cảm giác như bị những kẻ trong số ấy theo dõi ở ngoài trường. Là đội trưởng đội sao đỏ nên thường cuối chiều sau tan học, Min ở lại trường sắp xếp lại sổ ghi và những công việc cần thiết trong đội. Một chiều muộn, một mình về nhà, Min đi qua một con ngõ tắt và bất giác nhận ra mình đang bị bám theo. Quyết định quay lại đối đầu với những gã nguy hiểm thì Min thấy chúng đã bỏ chạy, chỉ còn Nich đứng đó, y như một vị anh hùng luôn lặng lẽ ở bên bảo vệ người thương, dẫu Min chẳng bao giờ tin những tình yêu đẹp như phim ấy. Từ đó Min quen chàng Nich. Không hỏi nhưng cô nhóc chắc Nich đã luôn đi theo bảo vệ mình, đó là nguyên do cô nhóc chưa một lần bị những tên côn đồ ấy tấn công.
- Sẽ là một thay đổi vĩ đại!
Min đập bàn, tuyên bố hùng hồn như thế trên lớp. Cô nhóc chưa chắn lắm cái sự thay đổi ấy sẽ đi đến đâu vì xưa nay cô luôn lắc đầu ngán ngẩm mỗi khi nhìn trong lớp, nàng tóc dài này mặc váy, nàng kia soi gương, nàng kìa nũng nịu. Nhưng rõ là các anh chàng thích những cô nàng như vậy hơn nên Min quyết một phen thay đổi. Không ai thấy Min tóm gáy gã nào đập đầu vào tường, rượt đuổi những tên đi học muộn cũng ít đi. Min không còn ngửa cổ cười ha ha hết cỡ hay giơ nắm đấm ngay tắp lự mỗi khi muốn nổi nóng. Min lén lấy chiếc cặp tóc xinh yêu của cô bạn cùng bàn thử kẹp mái và ngắm mãi mình trong gương.
Đến khi Mét Tám ngờ ngợ nhận ra những thay đổi ấy, cậu thấy có gì đó như là mất mát. Những bối rối và lo lắng của chàng 17 đan nhau như cuộn tơ vò. Cậu muốn giữ cô bạn mình nhưng sợ trở thành kẻ ích kỉ, muốn nói ra những điều mình nghĩ nhưng không biết bắt đầu thế nào. Những cuộc hẹn cuối tuần thưa thớt dần và mỗi lần gặp nhau, những gì Min nói cũng chỉ xoay quanh Nich. Min vô tâm không nhận ra tình cảm của Mét Tám hay biết mà cố tình lờ đi?
***
Trận chung kết giải bóng rổ hằng năm của trường sắp đến, Mét Tám là gương mặt được bàn tán và nhắc tới nhiều nhất. Những đàn em là fan hâm mộ gửi những dòng thư nhắn động viên và không bỏ một buổi luyện tập nào của đội Mét Tám để cổ vũ cho cậu chàng. Trong buổi luyện tập cuối cùng, đội của Mét Tám vô cùng quyết tâm sẽ giành chiến thắng.
- Ê Mét Tám, sao không thấy trong đội cổ động có nàng Sát thủ của mày vậy? Trận chung kết ngày mai nàng sẽ đến chứ?
Tên bạn vỗ vai, ra chiều lo nghĩ. Mét Tám chỉ cười toe và giơ ngón tay ra hiệu kiểu “miễn bàn”. Mét Tám tin dù Min thay đổi, dù có bất kì tên con trai nào xuất hiện thì vị trí của cậu cũng không thể thay đổi. Min và Mét Tám từng có một giao kèo nho nhỏ, rằng trên con đường hai đứa thực hiện mơ ước, người kia sẽ luôn ở cạnh bên.
Song, Mét Tám đã nhầm. Cả trận bóng, Mét Tám luôn hướng mắt lên khán đài tìm kiếm nụ cười khích lệ ấy nhưng sự thật Min đã không đến. Trong những phút quan trọng cuối cùng, Mét Tám xao nhãng và không thể ghi được bàn quyết định. Đội cậu thua.
Có những lời chỉ trích sau lưng, vài tiếng chửi thề trước mặt của những tên lỗ mãng trong đội, Mét Tám hiểu mình đã phạm sai lầm và làm sụp đổ niềm tin nơi đồng đội. Nhưng điều đó lúc này không quan trọng hơn việc tại sao Min không tới. Hay là Min ốm, hay đi giữa đường gặp chuyện? Những ý nghĩ đó làm Mét Tám lo lắng không yên. Ngay sau trận đấu, cậu đạp xe như bay tới nhà Min.
Ai từng đi qua tuổi 17 chắc đều hiểu trái tim tuổi ễnh ương ấy mong manh và dễ vỡ y như quả cầu nước. Và quả cầu nước trong tim chàng 17 vỡ tan, khi thấy nơi đầu ngõ nhà Min, anh chàng lớp 12 đang vẫy tay chào, còn Min cười, nụ cười dịu ngọt như nắng ấm trong chiếc váy chấm bi dễ thương.
Những bồn chồn, lo lắng biến thành tất cả trách cứ, dỗi hờn và giận dữ. Người ta lo lắng khi người ta yêu thương, người ta cũng giận hờn khi người ta yêu thương. Nhưng dù giận rất nhiều, những trẻ con của tuổi 17 vẫn gieo lên gương mặt Mét Tám sự giả bộ thờ ơ.
- Đi chơi vui không?
Min ngờ ngợ nhận ra chút gì lạnh nhạt trong giọng cậu bạn, nhưng cô nhóc không nhớ mình đã quên trận bóng quan trọng nên vẫn cười tươi:
- Vui cực! Nich bảo tôi mặc như này trông dễ thương ý!
Sự hồn nhiên của Min làm cơn giận của Mét Tám bùng lên, và lần đầu cậu to tiếng với cô nhóc:
- Trông bà thật lố bịch trong chiếc váy đó!
Dứt lời, Mét Tám phóng xe đi. Gió tạt vào khuôn mặt nóng bừng mà chẳng thể làm nguôi ngoai cơn giận.
Min sững sờ, cô nhóc không hiểu tại sao Mét Tám nổi nóng nhưng lời cậu nói thật quá đáng và đã xúc phạm lòng tự trọng của một đứa con gái là Min. Min ấm ức hét toáng lên:
- Đồ đáng ghét! Đồ tồi!
Làm sao Min hiểu được điều thật lòng Mét Tám nghĩ, làm sao Min hiểu cảm giác mất mát và như bị bỏ rơi mà Mét Tám đã cảm nhận. Min không hiểu, vì trong mắt cô nhóc, giờ chỉ có những rung động dễ thương, dịu nhẹ như một vạt nắng ban mai.
III. Lạc mất thương yêu.
Min nghe về tin tức của trận chung kết giải bóng rổ của trường và hiểu ra lí do khiến Mét Tám giận. Dẫu sao Min vẫn thấy Mét Tám trẻ con và thật quá đáng nên biết mình sai trước, cái tôi to bự vẫn không để Min lên tiếng xin lỗi. Sáng nay chạm mặt trên hành lang, hai đứa đã lướt qua nhau như người xa lạ. Min chờ một lời xin lỗi, Mét Tám chờ một lời xin lỗi và chẳng có lời xin lỗi nào được nói ra.
Hai tuần, không một cuộc hẹn cuối tuần, ban công vẫn đầy gió, chuông vẫn kêu và Su Su vẫn thảnh thơi sưởi nắng, chỉ có Mét Tám bắt đầu thấy trống rỗng và hình như là rất nhớ. Dù vẫn thấy Min trên trường, nhưng bên cạnh cô bạn luôn có chàng Nich, Mét Tám cảm giác như mình đang dần mất đi một thứ gì đó quan trọng vô cùng. Trong cậu nhen lên một nỗi sợ, sợ Min có thể quên cậu, dễ dàng quên cậu. Tự tôn của chàng 17 hạ thấp một tẹo và một tối, cậu ngồi viết những dòng thư, vò đầu bứt tai, viết rồi xóa, xóa rồi lại viết.
“Thực ra bà mặc chiếc váy đó rất xinh. Thực ra nữa là sinh nhật năm 15 tuổi của bà, tôi đã định tặng bà một chiếc váy có mấy dấu chấm như thế. Tôi đã muốn là người đầu tiên thấy bà mặc váy cơ >
Nằm trên giường, Mét Tám lim dim mắt nghĩ về cảnh hai đứa làm hòa, có thể cậu sẽ ăn vài cú đấm vì tội đã phát ngôn bừa bãi. Nhưng chẳng sao, Mét Tám thích để bị đánh vì Min giận trông xinh ^^. Su Su vừa rúc vào trong chăn với Mét Tám, gại gại cái đầu như muốn được ôm ấp và sưởi ấm. Không thương tiếc, Mét Tám đá phóc nó xuống dưới đất và gầm gừ đe dọa: “Mày tưởng ngồi canh tao ốm cả chiều nay mà được đặc cách à? = = ”. Rồi Mét Tám đã ngủ một giấc ngon sau trận sốt hồi chiều. (Không biết ai vừa mới ốm và ai mới nhớ nữa. Mét Tám nên đổi tên thành Su Su.)
Bạn đã từng định làm điều gì đó, chuẩn bị kĩ lưỡng từng hành động, lời nói, nhưng ngủ một giấc dậy tự nhiên thấy tất cả thật điên rồ và tự xóa hết khỏi đầu chưa? Sáng ngủ dậy, Mét Tám đã ném luôn mảnh giấy nhắn được cho là hoàn chỉnh và nắn nót nhất tối qua vào sọt. Thay vào, cậu xé một mảnh giấy nham nhở của trang cuối một quyển vở, rồi lấy Pu't ghi nguệch ngoạc “Mấy cốc kem và Su Su đang chờ bà trên ban công đấy”.
***
Cuối tuần đi chơi với Nich, nhưng Min thấy nhớ Su Su và Ban công Leng Keng kinh khủng, nhớ cả thằng bạn có nụ cười nham nhở. Nỗi nhớ làm những giận dỗi tan biến nhanh như bong bóng xà phòng. Cô nhóc hì hụi cả buổi chiều làm socola. Một hộp sẽ tặng Nich trong Valentine tới, Nich bảo là muốn nói điều quan trọng với Min trong ngày ấy và cô nhóc cười từ sáng tới giờ. Một thỏi nho nhỏ dành cho Mét Tám để làm lành. Sẽ không xin lỗi đâu, hai đứa sẽ tự xí xóa và vẫn tự cho là mình không sai.
Hai đứa đều đã hết giận và đều đã chuẩn bị để vui vẻ trở lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng đôi khi mọi chuyện không như ta nghĩ. Mét Tám tìm Min ở thư viện để lén bỏ vào cặp cô nhóc mảnh giấy. Nhưng cậu chàng thấy Min đang cùng Nich đọc một cuốn sách truyện và cười vui. Ra là Min đâu có quan tâm tình bạn với Mét Tám có tan vỡ hay không. Một chút tự ái, Mét Tám ném mảnh giấy nhắn ra ngoài cửa sổ và trở về lớp.
Khi Min tới lớp Mét Tám mang theo socola và định sẽ tào lao đủ chuyện vân vân và mây mây sau nửa tháng hai đứa lơ nhau, nhưng Min thấy Mét Tám đang ngồi bóc những tấm thiệp của các đàn em hâm mộ tặng. Những tấm thiệp xinh xắn cho Vanlentine sớm. Trông cậu ta có vẻ thích thú. Ra là Mét Tám đâu có quan tâm tình bạn với Min có tan vỡ hay không. Một chút tự ái, Min ném thỏi socola cho một tên nào đó đi ngang hành lang, hắn ngớ người rồi thờ thẫn nhìn theo Min mà mường tượng và lâng lâng. Min về lớp.
Vậy đấy, yêu thương cũng có lúc chơi trò ú tim, trốn trong một bụi hoa hay lẫn vào những đám mây xám xịt của một ngày tiết trời âm ẩm se se lạnh. Và người ta nhầm tưởng là đã đánh mất yêu thương.
IV. Cú rơi tuổi 17- Yêu thương không bao giờ biến mất, chỉ ngủ quên.
Cảm xúc luôn là một bản nhạc đầy thăng trầm, lúc bay bổng lãng mạn, lúc da diết sâu lắng, lúc lại là một quãng rơi đầy bất ngờ và hẫng hụt.
Min đã thao thức cả đêm trước ngày Valentine, vì hồi hộp, vì đợi chờ. Khi người ta biết trước sẽ được nghe những lời ngọt ngào, làm sao mà không bồi hồi xao xuyến, nhất lại với một cô nhóc lần đầu cảm nắng.
Nhưng Min đã hoàn toàn sững sờ và trượt một cú dài đau điếng. Nich xuất hiện ở chỗ hẹn với một cô nàng má lúm cười duyên. Nich giới thiệu với Min đây là điều quan trọng anh chàng muốn Min biết, là mối tình thầm kín của anh. Min thấy như có bàn tay ve vuốt sống lưng khi Nich giới thiệu với cô gái ấy, Min là một cô em gái dễ thương học cùng trường mà anh chàng tình cờ quen.
Rốt cuộc tình cảm ấy là gì? Tất cả chỉ là ngộ nhận? Tất cả chỉ là những cảm xúc mình Min tự vẽ nên, tự mường tượng ra? Min thấy mình lúc này như trơ trọi, như một kẻ ngốc không hơn.
Một mình về nhà, Min vừa đi vừa lau nước mắt. Nước mắt tủi thân. Nước mắt tự giận mình. Nhưng cô nàng mới lớn nào mà chả có lần tự ngộ nhận. Cơn say nắng mỗi người mỗi khác nhưng ai mà cấm mình được nghĩ là người ấy cũng nhớ mình như mình đã nhớ. Min thấy Nich và cô nàng kia thật xứng đôi, có chút tủi thân nhưng không hề ghen tức. Lại thêm một sự ngộ nhận nữa? Thực ra Min đâu có thích anh chàng Nich nhiều như cô nhóc đã nghĩ. Tuổi 17 thường thích làm quá lên, nghĩ quá lên, rồi một ngày lại nhận ra mọi việc chẳng có gì nghiêm trọng tới thế.
Cơ mà Min vẫn muốn khóc, vì trong nhỏ là những hụt hẫng và những gì nữa lộn xộn không thể gọi tên.
Trên đường về đi qua con ngõ tắt, Min lần đầu chạm mặt trực diện với những tên du côn đã từng bám theo cô nhóc. Nhưng Min nhận ra mấy tên này không phải những tên học cùng trường có ý muốn trả đũa, có lẽ chỉ là đám vô công rồi nghề chuyên đi rình rập các cô gái. Thật chẳng chuyện nào ra chuyện nào.
Trông Min trong chiếc váy xinh xắn lại đang nước mắt tèm nhem, mấy gã tóc đỏ có vẻ hứng khởi. Min thở dài thườn thượt, lau nước mắt. Cô nhóc chẳng bao giờ mơ tưởng sẽ lại có bạch mã hoàng tử đến cứu như các cô nàng ưa thích ngôn tình vẫn thường mơ tưởng. Mà thực ra ngày đó, Nich đâu phải hoàng tử âm thầm đi theo bảo vệ Min. Với Min, chỉ mình mới giúp được chính mình thôi.
Hai chiếc giày Pu'p bê của Min bay thẳng vào đầu hai gã côn đồ đang nhe răng cười và tiến lại. Những ý nghĩ xấu xa hiện rõ trên mặt chúng làm Min điên tiết. Mấy tên còn lại ngỡ ngàng vì chiến hữu bất ngờ bị đòn đau, liền lập tức cảnh giác và chuẩn bị xông tới. Miệng chúng lải nhải gì đó Min nghe thấy sao mà ngứa tai. Biết một thân một mình chống chọi thì nguy hiểm, nhưng đang lúc thừa thãi tay chân và trống rỗng trong lòng, Min quyết chiến một phen. Những chiêu thức hạ gục những tên tóc ngắn hay dùng trong trường hiện lên trong đầu cô nhóc, nhưng bất ngờ, một bàn tay tóm lấy tay Min và kéo cô nhóc cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng...
Min bị kéo chạy miết theo. Tới khi thoát khỏi con ngõ và mất dấu những tiếng hô hò chạy đuổi của mấy gã tóc đỏ, Mét Tám mới dừng lại, thở hồng hộc. Ở đằng sau, Min cũng đang hổn hển không ra hơi.
Đến khi hai đứa có thể thở đều lại thì Min nhận ra Mét Tám vẫn nắm chặt tay mình. Mét Tám lập tức buông tay. Những giây phút im lặng trôi qua nặng nề. Min định lên tiếng nhưng nghẹn họng. Mét Tám định mở lời nhưng lại đứng gãi đầu gãi tai. Rốt cuộc, Min ngồi sụp xuống và khóc, khóc to, khóc như chưa bao giờ được khóc.
Mét Tám lúng túng, rồi cậu chàng đưa cho Min cánh tay mình. Không ngại ngần, Min lau nước mắt và cả xì mũi lên tay áo ấy, xong lại khóc to hơn.
Nắng chiều lăn trên hai tấm lưng của cô cậu 17, vẽ những đường nét của yêu thương...
V. Ban công Leng Keng
Con Su Su ngồi trên thành cửa, lim dim mắt và thi thoảng gật gù cái đầu. Lặng im quá. Chỉ có tiếng chuông gió leng keng, leng keng...
- Ra ông là người luôn đi theo tôi và đánh lạc hướng mấy tên du côn à...
-...
- Tôi nhận ra mình là kẻ ngốc. Tôi thích Nich có một tẹo, một tẹo thôi. Và thực ra, tôi đã nhớ... nhớ... nhớ Su Su rất nhiều.
-...
- Tôi còn ngỡ là sẽ có một thay đổi vĩ đại...
...
Mét Tám ôm con Su Su lên, “mi” một cái lên cái mũi ươn ướt của nó. Nó dụi dụi mặt tỏ vẻ hài lòng. Sau nửa giờ đồng hồ để cô nhóc Min tự độc thoại (và chắc là đã tự nhận thấy mình sai, dù không chịu nói \'=.=), Mét Tám buông thõng một câu, xong rồi cười toe:
- Tôi thì chẳng có thay đổi nào! Tôi vẫn thích bà từ hồi xưa xửa xưa đến giờ.
Gió đưa tiếng chuông bay tới đồng hoa cỏ nội xanh rì ngoài kia, nơi có nắng ấm và một chân trời xa típ tắp, nơi có những yêu thương ngọt ngào...
VI. Mét Tám - Những bí mật Min không biết.
Tôi không thích mèo, nếu không muốn nói là ghét. Con Su Su cứ chui lên giường tôi mỗi tối, gại gại cái đầu vào bụng tôi, nhột nhột không ngủ được. Nó còn hay ăn vụng và làm rơi vãi đồ khắp phòng tôi. Nhưng tôi vẫn thích “mi” nó, mà phải là lên mũi cơ. Tại sao à? Vì Min mỗi khi tới nhà tôi thường “mi” lên mũi nó đầu tiên. Có biết thế nào là “hun” gián tiếp không?
Còn bí mật này nữa mà tôi muốn mang theo xuống mồ. Tôi sẽ toạc đầu và dập mũi nếu Min biết. Min chẳng thể nhận ra vì vẫn nghĩ tôi là tên ngốc chỉ biết cắn ống hút và nhe răng cười, còn không biết tự bảo vệ mình khỏi những gã thích gây sự nữa (Cảm giác lúc Min xông tới đánh những gã như thế bảo vệ tôi thật thú vị). Ở trường, những tên du côn vẫn thường tránh Min và khép nép khi gặp cô nàng. Tại sao à? Vì chúng là đàn em của tôi.