Bằng Tuổi Mới Yêu - Tập 2

Chưa rõ

“Không ôm anh lảm nhảm tiếp đấy.”
Em chào thua. Cái gì chứ cái trò võ mồm này thì anh là số 1. Em đành ngồi sát vào, ôm chặt hơn.
“Đấy, ngoan thế cơ mà. Vợ anh có khác.”
“Muốn ăn đòn à, có im đi không?” – Em dọa.
“Rồi rồi, anh im.”
Em im lặng, tựa cằm vào vai anh. Anh khẽ ngâm nga 1 đoạn trong bài Until You của Shayne Ward. Em không biết hát, toàn nghe anh hát nên thuộc đúng 1 câu.
“Baby, nobody, nobody, until you~”.
Trời vẫn mưa không thương tiếc, em bỗng dưng ghét ông trời, sao mà khóc nhiều thế. Cái áo khoác anh mặc ướt nhẹp, em hạ thấp ô xuống, anh lại nâng lên.
“Giơ cao lên vợ, không 2 đứa cắm răng vào đường bây giờ.”
“Mưa to, ướt hết áo rồi kìa.”
“Không sao, đằng nào anh cũng chưa tắm.”
“Đồ ở bẩn!”
Em mắng yêu, anh lại bắt đầu hát.
“It feels like nobody ever knew me until you knew me.
Feels like nobody ever loved me until you loved me.
Feels like nobody ever touched me until you touched me.
Baby, nobody, nobody, until you.”
Thương anh lắm, em cố gắng che ô cẩn thận, hạn chế tối đa nước vào người anh. Tay mỏi nhừ, nhưng sợ anh cảm thêm nên em
vẫn cố. Tự nhiên ghét trời mưa thế không biết.
Về đến nhà, em xuống xe, chạy vào nhà lấy áo mưa cho anh.
Người đâu ra mà hâm thế không biết, đang ốm mà vác xe đi xe máy. Anh mặc áo mưa xong, ngoắc ngoắc ngoán tay gọi em. Em lại gần, anh lại kiss trộm. Nhớ hồi mới yêu nhau, bị anh kiss trộm là mặt đỏ như quả gấc. Lâu lâu cũng quen rồi, không thèm đỏ mặt, hôm nào hứng là túm anh kiss lại nữa. Nhưng hôm nay nhìn
anh như con vịt trong cái áo mưa vàng chóe nên “tạm tha”. Anh cười toe.
“Về nhá!”
“Ờ về đi”
“Tối không được mơ về anh nhá!”
“Ờ biết rồi.”
“Ngủ ngon nhá!”.
“Có biến ngay không thì bảo!”
“Rồi rồi anh biến đây, vợ yêu vào đi nhé!”
Em nhìn theo cái “con vịt vàng chóe” khuất sau ngã rẽ, tủm tỉm cười. Tất nhiên, em sẽ không mơ về anh đâu. Vì cái triết lì ngược đời của anh, nếu em mơ về anh thì cả đêm ấy anh sẽ mất ngủ vì nhớ em. Đúng là ngược đời.
+++
Tính ra, em với anh yêu nhau được 2 năm rồi nhỉ. Thiếu 8 tháng nữa là tròn 2 năm =)). Có người yêu bằng tuổi, thú vị thật. Em
“quen” anh từ cái hồi mà 2 đứa còn lóc cóc đạp xe 3 bánh, cho đến khi lên cấp II, anh vi vu xe điện còn em – chúa lười – đi bộ cho
“thân thiện với môi trường”. Rồi lên cấp 3, anh lượn lờ khắp nơi với cái xe mang biển HB, còn em thì vẫn trung thủy với đi bộ.
Lớp 10, đứa nào cũng ngơ ngơ không biết gì. Đầu năm mới vào lớp, ai cũng tưởng em với anh là người yêu, đi đâu cũng dính lấy nhau. Rồi anh cũng dần chơi thân với bọn con trai, chẳng biết bọn nó đầu độc anh cái gì về “màn tỏ tình lãng mạn” mà vào 1 cái ngày lạnh chết cha chết mẹ, anh lôi em lên Sa Pa để . . . tỏ tình cho lãng mạn. Cái kiểu tỏ tình của anh, đúng là có 1-0-2. Đi hơn 30 cây số, rồi hì hục leo Hàm Rồng để nhận được câu tỏ tình siêu vớ vẩn của anh.
“Mày có muốn lúc nào cũng có người đưa đi đón về không?”
Em thở không ra hơi, ngồi phịch xuống đất, dựa vào lan can trên Sân Mây.
“Có chứ sao không.”
“Thế mày yêu tao đi, rồi tao đưa đi đón về.”
Em tu ừng ực chai C2, mệt gần chết, yêu đương cái gì.
“Ờ tao yêu mày lắm.”
“Con điên kia, tao nói nghiêm túc đấy!”
Mắt anh bỗng “nghiêm trọng”. Em hơi ngạc nhiên nhìn anh, rồi bật cười, vỗ vai anh.
“Thằng dở hơi này, có ai tỏ tình mà xưng “mày” “tao” không? Thôi *** đùa nữa, tao mệt lắm rồi. Tự nhiên lôi tao lên đây, mệt chết đi được.”
“Mày điên à? Tao nói tao yêu mày. Đấy, tao tỏ tình đấy. À không, anh yêu em.”
Anh tự dưng gào toáng lên, mấy khách du lịch quanh đấy cũng quay ra nhìn, có người còn tủm tỉm cười nhìn em. Xấu hổ, em kéo tay áo anh, thấp giọng.
“Rồi rồi, nói bé thôi, người ta nhìn.”
Anh ngồi xổm xuống nhìn anh, cái mặt te tởn thường ngày biến đâu mất, trông anh nghiêm túc thấy lạ.
“Thế có đồng ý không?”
“Thật hay đùa thế?”
“Thật!” – Anh trả lời chắc nịch.
“Cho thời gian suy nghĩ, trả lời sau.” – Em kiếm cớ thoái thác.
“Nói luôn, không phải đánh bàn lùi.”
Âm mưu của em, lúc nào cũng bị anh lật tẩy, còn chưa biết trả lời thế nào, anh đã bồi thêm 1 câu vô cùng bá đạo.
“Không đồng ý thì đi bộ về nhà nhé!”
Em tròn mắt nhìn anh, trong đầu không ngừng thắc mắc “Thằng cha này hôm nay đầu óc có vẫn đề à?”.
“Có đồng ý không?”
Anh dí sát mặt vào, em giật mình lùi ra xa.
“Đang nghĩ.”
“Nghĩ ngợi gì, gật hoặc lắc thôi.”
“Từ từ mới nghĩ được chứ!”
Em mếu máo nhìn anh. Em đang nghĩ thật mà. Em sợ cho đi, sợ trao tình cảm mà không được đáp lại, vì thế, em chưa bao giờ đụng đến chuyện yêu đương. Nhưng giờ, anh – thằng bạn thân từ bé – tỏ tình với em, em vừa muốn đồng ý, lại vừa muốn từ chối.
“Đếm từ 1 đến 3, không có đáp án thì có đồng ý cũng đi bộ về nhé!”
Em im re. Ai chứ anh đã nói thì hoàn toàn có thể.
“1″
“2″
“2 rưỡi”
“2 phẩy 6″
“2 phẩy 7″
Anh nhìn em dò xét. Nghĩ lại thấy buồn cười, nếu lúc ấy anh đếm hẳn “1,2,3″ chắc bây giờ em với anh vẫn mày tao bốp chát.
“2 phẩy 8″
“2 phẩy 85 . . . *** nói nữa, không đồng ý thì thôi! Đi về.”
Anh đứng bật dậy, chẳng hiểu sao lúc ấy phản xạ đầu tiên của em
là túm tay anh kéo lại rồi gật đầu lia lịa. Em cũng muốn thử, yêu -
là như thế nào.
Anh cười toe toét, ngồi thụp xuống.
“Đồng ý rồi nhá, yêu thật đấy!”
“Ừ ừ, cho tao về được chưa.”
Cái mặt đang toe toét, tự nhiên trợn tròn mắt với em.
“Tao với anh, gọi bằng anh.”
“Điên à, bằng tuổi mà bắt gọi bằng anh.”
“Muốn cuốc bộ về à?”
“Không.”
“Thế thì gọi bằng anh.”
“Không.”
“Chán sống à?”
“Không.”
Anh bực mình, nhăn mặt.
“Mày bị ngộ từ “Không” à?”
Nhìn anh cáu, em bỗng bật cười.
“Ừ.”
Anh lầm bầm cái gì đó rồi lấy máy ảnh ra, ngồi sán vào em.
“Làm gì thế?”
“Chụp ảnh kỉ niệm.”
“Kỉ niệm cái gì?”
“Kỉ niệm ngày yêu nhau: 27 tháng 11 năm 2010.”
“Không chụp, đang bơ phờ.”
Anh mặc kệ, vẫn sán vào. Môi anh chạm vào má em, tự nhiên nóng ran mặt. Em mệt không thèm chấp, quay mặt nhìn ra chỗ khác.
Tách.

Thử đọc