24h yêu

Chưa rõ



“Số điện thoại quý khách liên lạc hiện không nhấc máy….” và sau đó là tiếng tút…tút…tút… một người nào đó đút vội dế noki vào túi quần và chạy vào lớp học thim.

24h-yeu

Cách chổ đó khoảng mấy căn nhà, trong căn phòng riêng rất cá tính được nền với màu hồng của con gái, trên tường có mấy tấm hình diễn viên Hàn quốc ( Lee Min Hoo ý !!!) đẹp zai kinh!. Từ phòng tắm, nó, tay cầm khăn tấm bước ra. Phát hiện dế cưng có tin nhắn và 1 cuộc gọi nhỡ. Nó đọc tin nhắn: “ A chờ em 8h tối ở công viên…em ra nhé !” Nó biết nó sẽ làm gì…và nó sẽ ra đó….nó đang mỉm cười ?

8h tối , tại công viên

Một boy đang đứng dưới gốc cây ăn mặc lịch sự, tay cầm bó hoa và 1 món quà…Chờ…Gió buổi tối se lạnh làm anh chàng cũng run rẩy khắp mình.

8h5’

Nhox vẫn đứng đó, cậu con trai vẫn đứng dưới gốc cây…thở dài….hơi thở lạnh buốc…

8h15’

Một cái bóng mờ trong đêm dần hiện rõ ra, đang tiến về phía nhox. Hình như là 1 cô gái, có lẽ vậy, nhox cũng không nhìn rõ, hơi tối. Tiến lại gần hơn, là 1 đứa con gái. Đúng rồi, là nó, nhox đang đợi nó. Và bây h nó đã đến. Trễ 15’, nhưng nhox thấy vui hẳn vì nó đã đến.

Nó khoát 1 cái áo len bông bên ngoài, bên trong là 1 cái áo thun Gucci màu hồng thời trang. Tiến lại gần nhox, khuôn mặt nó đôi chút nhăn nhó vì lạnh, thực chất là nó đang zận nhox vì đã hẹn nó ra ngoài buổi tối lạnh đến thế. Haha, đến muộn nhưng người zận k phải là nhox mà là nó, nó rất sợ lạnh, vì thế nó càng nhăn nhó hơn. Khi nhăn nhó, khuôn mặt nó bé bỏng làm sao , hồn nhiên và xinh đẹp.

- A hẹn em ra đây có gì không.

Nó mở lời trước phá tan không khí im lặng của cỏ cây. Tiếng hi hút xào xạt do gió thổi vào từng tán cây nhỏ. - À, a có chiện wan trọng mún nói với em.

Bên này, nó đưa ánh mắt soi mói, mún khám phá vào sâu tận trong suy nghĩ của nhox. Không đợi nó nói gì nhox tiếp lời: - A tặng em…

Nói xong, nhox chìa món quà ra. Món quà này do chính tay nhox gói nên nhox nâng nịu cẩn thận lắm. Một chiếc hộp màu hồng tươi được nhox nâng trọn trên bàn tay phải…

- Ngày gì hở a? – Nó ngơ ngác.

- Ngày hẹn hò đầu tiên. - Nhox mỉm cười, nụ cười thiên thần ẩn chứa cảm xúc tuổi teen sắp được nhox bộc lộ. - Ừ.

Cái câu trả lời cộc lốc đó, đối với nhiều, sẽ giận, giận đó. Nhưng nhox thì không, hình như là qua giai đoạn tìm hiểu bằng tin nhắn thì nhox đã quen với cách nói chiện đó. Nhox hiểu mà, một tiểu thư, đôi chút có ngang ngạnh, nhưng tính tình thì cực dễ thương, lại hiền nữa chứ !.

Nó nhận món quà như ai đó gượng ép nó bắt nó phải nhận vậy. Người khác thì nghĩ nó đang không vui, còn nhox thì sao nhĩ. Nhox lại biết và nhox đã biết trước thái độ bây h của nó ? Tại sao nhox lại biết nhỉ ? (bí mật) ^^!

- Em mở quà ra đi

- ….

Hộp quà được cẩn thận mở ra. Đập vào mắt nó đầu tiên là 1 bức thư, còn nhiều thứ trong đó, nhưng nó đã chọn bức thư, và nó đã mở bức thư. hox, nhox đã mỉm cười, đúng như dự tính của nhox.

- !!!

- Chẳng có gì trong thư cả. – Nó ngỡ ngàng. 1 lá thư trắng tinh. K có 1 chữ !

- À, bức thư này được viết bằng tấm lòng của anh, chỉ có tấm lòng của người nhận mới có thể đọc được.

- ….

- Anh tặng em một bài hát nhé !

- Vâng

Không khí yên tỉnh trong 5s và sau đó….bản nhạc nó thích được chính Nhox hát. Tuy không hay bằng ca sĩ nhưng đó là do nhox hát, hát trước một người con gái, trong cuộc gặp đầu tiền, hẳn Nhox phải can đảm lắm. Còn nó, nó đang nghĩ gì nhỉ. Nó đang quay mặt về phía khác, không dám nhìn đối diện vào 1 ca sĩ nghiệp dư. “Hjhj, đồ ngox hát cũng hay đấy”, nó đang nghĩ vậy. Nhưng trên khuôn mặt nó, chẳng có tí cảm xúc gì cả. À, cũng phải, nó là một người rất giỏi kiềm nén cảm xúc, Nhox cũng biết điều đó.

1 phút…..2 phút….Nhox vẫn hát, tiếng hát của cậu cũng đủ làm chinh phục “bà chúa im lặng” đang ngự trị công viên này. Và điều quan trọng là đã chinh phục được nó, tiếng hát làm nó cảm thấy ấm áp hơn, khi trời đang 1 lúc lạnh hơn. ^^ - ……I love u, I love u, 4ever…

Câu cuối của bài hát 4ever with u. Và….

- Đó cũng chính là điều anh muốn nói với em…A yêu em….A….

- Không

Đùng, đùng. Như sét đánh qua tai, nhox không tin nữa, bất ngờ quá, chỉ 1 từ duy nhất, 1 từ chưa đầy 1 giây được thốt lên từ đôi môi hồng nhẹ nhỏ nhắn của nó. Nhox nhìn thẳng vào mắt nó…. Nó không dùng đôi mắt long lanh để đáp trả. Nó đang ngượng chăng…Có lẽ là ngượng. Không, không phải ngượng. Nếu ngượng, thì nó đã không thẳng thắn trả lời. Có lẽ nó đã chuẩn bị câu trả lời từ trước, trước khi có cuộc hẹn hò đầu tiên này.

]Nhox đang run, run rẩy đôi chân, sắp không đứng vững nữa rồi. Nhox đứng sững, lặng người đi. Trong đầu cậu h chỉ là một mớ hổn độn của cảm xúc. Cứ ngỡ như không khí lãng mạn như thế này sẽ duy trì đến khi 2 đứa tạm biệt nhưng…“không”- câu trả lời của nó…đã phá tan giấc mơ của nhox. Điều tồi tệ đã đến, điều cậu dự đoán cuối cùng đã xảy ra.

- Anh thất vọng lắm phải không…

- Ừ…

- A đã nhận được câu trả lời, và sẽ mún….từ bỏ….và làm 1 người xa lạ…

- Có lẽ vậy…a….

- ….

- A luôn tôn trọng quyết định của em, em đã nói thế….đành vậy…]

Im lặng. Nhox không tin là mình có thể đứng vững trong những giây sắp tới….Nhox không tin rằng mình đang đứng đối diện người yêu. Khoảng cách như là 2 cực cùng dấu của nam châm, sẽ chẳng khi nào xích lại gần nhau được. Thực tế chỉ khoảng 1 bước rưỡi …!

- A vẫn mún là pạn em chứ.

- Ừ thì….

- A vẫn sẽ nhắn tin với em chứ

- ….

- Không có anh chắc em pùn lắm…

- ???

Nó đang nói gì vậy nhỉ? Sao lại nói nhưng câu ngớ ngẩn như thế khi mình đã quyết định là “không”. Thật hài hước, người ngớ ngẩn gặp phải đồ ngốc như nhox. Nhox vẫn ấp úng trả lời như gà mắc tóc….^^

Nhox, cậu mún khóc lắm, nhưng sao không khóc được. Mà….tại sao phải khóc nhĩ…Hết hy vọng đâu có nghĩ là sẽ khóc đâu…Q tự chấn an mình…

- Thôi, trễ rồi, em phải về, chào anh.]

Câu nói đầy dứt khoát của nó, chẳng cần đợi gì, nó quay lưng bước đi. Bước đi không quay đầu

Đối với nhox, nó bước đi, cứ bước đi như không cần nhox nữa. Thực chất, đối với nó, nhox chẳng là gì cả, nhìn nó bước đi….đi….ẩn vào màn đêm….và…..!

….

10h,

Ở đó, tại công viên, vẫn có người đứng dưới gốc cây. Cảm giác lúc này của nhox như thế nào nhỉ. Phải chăng là rất đau. Đau nhói trong tin, câu run rẫy từng cơn. Đứng đó như người mất hồn. Hồn đâu mà còn nữa chứ. Cái đầu cậu vuông góc 90° với chiều dài từ ngực xuống chân.

- !!!

Bật chợt trong đầu nó bây h lóe lên 1 ý tưởng….mỉm cười…nhưng lòng đau thắt lại…nhox lũi thủi đi về…nhưng lòng vẫn còn quyến luyến….

11h, tại nhà riêng của nhox

Nhox đang online. Lúc pùn, nhox vẫn thường onl, chat với pạn pè, dạo quanh diễn đàn cư dân mạng hay nghe nhạc mp3. [Yahoo Messenger của nhox]

Nhox đang off với tất cả mọi người, nhox đang có tâm trạng không vui nên không mún ai quấy rầy.

- [nhoxlovely_love_dt is now online] !!!

Sao nó onl khuya vậy ta. Mà thôi, mai hãy tính típ. Ta vẫn còn 1 cơ hội cuối cùng. Cuối cùng….hoặc là tiếp tục…..hoặc là….chấm dứt….

11h15’

Nhox ngủ lúc nào không hay….

11h, phòng nó

Nó, nó vừa mới tắm xong, tối rồi, nó định quậy chút rồi đi ngủ, thế là nó online.

[Đang đăng nhập bằng nick nhoxlovely_love_dt…]

Danh sách Y!h hiện ra, trống trơn, chẳng có ai online cả, thực ra là chỉ có nhox online( nhox để off mà ) nó không biết rằng nhox đang online. Nhân cảm xúc lúc này nó đang uẩn khuất…thế là nó viết vài dòng trên status

[Tối nay, không biết diễn tả như thế nào nhỉ.hjx. Qua đêm nay có lẽ sẽ có 2 người với 2 tâm trạng khác nhau. 1 người rất rất pùn (nhox đó). 1 người cảm thấy mình thật nhẫn tâm !!! (nó ó) ]

Ông Trời thích trêu người. Nhox đã ngủ rồi, làm sao thấy những gì nó viết trên yh!.....nó đang nghe bản nhạc Tại Anh Không Dũng Cảm của sư huynh akira. Bản nhạc hay quá, ru nó ngủ lúc nào không hay….nhox và nó…..không biết có gặp nhau trong giấc mơ không nhỉ ….(^^)

6h, phòng nó

- Dậy, dậy mau, cái con này. Tối hôm qua thức cho zữ zô. Trễ h học rồi kìa – Tiếng anh 2 nó quác.

- Chưa trễ mà a, 5 phút nữa thôi.

- Mài còn nói nữa à, này thì 5 phút.

Anh 2 vừa la vừa nắm cái lỗ tai bé bỏng của nó kéo lên không thương tiếc. By h nó mới chịu dậy. Mắt nó vẫn còn nhắm, miệng thì lẩm bẩm rủa thằng anh 2 tốt bụng của nó. 2 anh em nó lúc nào cũng như con nít, cãi nhau woài….

6h15, nó ăn vội cái bánh mì mà a nó chuẩn bị trên bàn sẳn, lao vội ra trước cổng. Trên chiếc đạp điện Asama, nó phóng vút đi. Trong nhà nhìn ra, a 2 nó cười mỉm… - Cái con pé này chưa tỉnh ngủ nữa….!

7h50

Reng….reng….reng

Nó hôm nay vẫn bình thường. Chắc là nó đã quên chuyện hôm qua rồi. Nó dễ quên lắm, nhưng sao vẫn thấy nó vô tâm nhỉ,. Làm sao có thể quên nhanh như vậy…ít ra thì phải mất vài ngày chứ….vì nó và nhox đã có 1 time khá dài để tìm hiểu cơ mà…

Nụ cười vẫn hằng trên má nó, nụ cười duyên, rất duyên. Thề !

Cười thì cười vậy thôi, chứ bạn bè nó ai không biết nó đang pùn, nó thì lúc nào chẳng pùn. Từ khi có người nhẫn tâm bỏ rơi nó, chia tay nó phủ phàng. Từ lúc đó, nó đã tự kiềm chế mình, sống khép kín, ngày càng ít pạn hơn. Từ khi thế giới của nó chào đón nhox, cuộc sống nó đã dần trở nên như trước kia, nó vui lắm, nó lại hồn nhiên, dễ thương…nhưng chỉ bằng một nữa trước kia….Thật hài hước…Nó lại nghĩ chúng ta (nhox và nó ) gặp nhau lại là duyên trời định (=.=”). Lớp nhox hum nay kiểm tra tới tấp, cả buổi, nhox chẳng làm được gì, chỉ toàn pùn pã và thẩn thờ. Pạn pè nhox thấy vậy, nghĩ rằng nhox thất tình, vội chấn an:

- Vui lên đi, pùn làm chi, vui lên đi, ta cùng đi….căn tin. Cả lớp nhox đồng thanh (hjx).

Nhox đang suy nghĩ, có nên nói mọi sự thật cho nó nghe. Rằng mọi chuyện không như nó nghĩ. Chẳng phải duyên nào trời định cả. Tất cả đều là sự sắp đặt. Vì sao nhox gặp được nó, vì sao nhox có thể am hiểu mọi cảm xúc của nó,…, tất cả mọi chuyện. Chẳng phải ai khác. Đó chính là thằng em hàng xóm của nhox, là…..pạn trai….of nó trước đây !!!

Nhox cứ suy nghĩ, về chuyện này, về cơ hội cuối cùng của nó. Nó không biết bắt đầu từ đâu, nhox sợ làm nó hiểu lầm…hiểu lầm…. 11h20, trường nó và nhox Reng…..reng….reng… Nó vội vã xách ba lô chạy hì hạch lên lầu. Nó đi đâu thế nhỉ, nó học lớp 10, mà lớp 10 nằm tầng trệt mà. Nó lên lầu làm gì nhỉ ? Trên lầu là khối 12 mà….???......!!!.....Là kiếm nhox sao? Đã hết rồi mà? Sao vẫn còn kím nhau? Có uẩn khúc gì đây?

11h25, phòng học nhox

Cả căn phòng chống trơn, trên bảng, bài giảng của cô vẫn còn y nguyên. Nhưng sao chỉ còn lại nhox, chỉ còn nhox ngồi đó, vẫn bàn cuối, bạn bè thầy cô về hết rồi.

“Nhox đang làm gì vậy”,”Sao nhox không về”,”…” những câu hỏi hiện lên trong đầu nó. Nó đang ở đó, đứng nép vào cánh cửa ngoài phòng học. Nó không dám vào, không dám đối diện với nhox lúc này. Làm sao để thốt lên những câu nói đang dự tính trong đầu nó lúc này nhỉ. À, hay là như thế này….

Bản nhạc “No other” vang lên, móc vội trong túi ra, nhox thấy có 1 tin nhắn. Là của nó, nó gữi tin nhắn cho mình. Nhox mún đọc nhưng lại thôi, chắc là nó mún kiếm người trút giận đây mà. Nhox cười, nụ cười hiện lên trên đôi má. Không thèm, nhox bây h không có tâm trạng, nhox không mún cãi lộn với pé ngox – cái tên nhox đặt cho nó – Dù biết cãi nhau rất vui với nhox và cả nó.

Bên ngoài, nó đang cau mày. Tức quá, giá như bây h giờ đi thẳng vào trong đó, xả cho nhox 1 trận đã đời (nhox làm thùng rác của nó mà). Nhưng nó không dám…

2 người ở đó rất lâu….nó thì về trước….còn nhox 1 hồi sau mới chịu về ( bảo vệ khóa cửa phòng, đuổi cổ nhox !!!) Buổi chiều, cả 2 đều bận học thêm túi bụi nên cũng chẳng có thời gian suy nghĩ vẫn vơ.

9h tối, cả hai đã lếch về đến nhà, mệt mõi, nhừ cả người.

Nó đi tắm rồi mới xuống ăn. Còn nhox thì cứ để y nguyên, chén 1 bữa đã đời, đói như chưa từng được đói !

10h30, phòng nó

Nó đã giải quyết mớ bài học cho ngày mai, như thường lệ, nó online. Và….bất ngờ….yahoo của nhox sáng

[neverbackdown_love_dt is now online]

Ở bên này, nhox cũng giải quyết xong đóng pài tập. Nó bật com lên và yh! Mes đăng nhập tự động. Nó quên để ẩn, để ẩn vì…. Nó mún né tránh 1 người, vì cứ thường ngày, nó vẫn onl vào h này. Nhưng hôm nay nó không để ẩn. Nó đang loay hoay chuẩn bị một file word. Làm gì nhỉ? Ai mà biết!

[Màn hình của nhox]

Buzz!

- 2 nhox

- 2…

- Sao the

- Chang sao ca

- Nhox dang lam gi za ?

- Lien wan gi` toi you – một câu nói mà nhox cũng cảm thấy rất vô duyên !

- ….

- Khuya roi di ngu di

- O` o`, nhox ngu ngon. Pp

- pp g9

[nhoxlovely_love_dt is now offline]

[Màn hình com of nhox]

Nó đang chuẩn bị nhắn cho nó 1 tin nhắn. Nội dung dài quá. Nhox viết gì cho nó nhỉ?

[You now chat with nhoxlovely_love_dt ]

“Neu ai do hoi a: a se yeu em trong bao nhieu ngay. A se noi voi ho rang a se yeu em trong 4 ngay. Do la ngay xuan, ngay he, ngay thu va ngay dong. Nhung a hep hoi lam, a se rut ngan thoi gian lai, chi yeu em trong 3 ngay. Do la ngay hom qua, ngay hom nay va ngay mai. Nhung a khong cho phep minh lam the, a can phai song’ gap, a chi mun yeu em trong vong 2 ngay. Do la ngay le va` ngay chan. Thoi thi a quyet dinh nhu the nay, du em co chiu. hay khong. A se yeu em trong 1 ngay. Do la ngay a con song ..!

A mun cho em biet 1 su that, va a mun em phai chap nhan su that do. Rang a khong phai la mon qua cua thuong de phai xuong de em tim thay 1 nua trai tim cua minh. Khong co duyen phan nao ca, mak do chi la 1 su sap dat. 1 su sap xep san. Sao e khong tu. Hoi rang vi sao a lai co so dien thoai cua em. Chang co tinh co dau em ah. Boi vi` a co 1 nguoi giup do. Em biet ai khong. Pan trai cu cua em do. Nguoi lam em dau kho day.

A xl em. Nhox mak em biet khong phai la nhox, mak la 1 cai bong cua pan trai cu cua em. Boi le, a cu tuong, pan trai cu cua em da trinh phuc duoc em, thi a co the dung cach do de trinh phuc duoc em. Va a da sai lam, sai lam. A cu mai song trong cai bong cua pan trai em tao ra cho a. A khong the lam gi hon ngoai viec nghe theo su sap dat cua pan trai em. Nhung thoi gian qua, khi duoc tiep xuc voi em qua nhung dong tin nhan ngan ngui, hay la nhung cuoc noi chien 2 nguoi (thuc chat la co toi 3 nguoi !). A moi nhan ra, a da yeu em that roi. Nhung a khong the nao thoat ra duoc vo boc vo hinh duoc. Khi nao ta yeu nhau….

A truoc day va bay h, chi toan dem lai cho m nhung cuoc cai va, a rat pun, chac la em mat time vi a lam, a xl……..A toan gay phien toai cho e.

Tu cai dem hom qua, a da lam mot viec rat y nghia, y nghia doi voi a. A da la chinh anh, chinh con nguoi anh. A da tu minh noi ra nhung suy nghi cua anh. Co le a that ngo ngan…

A rat vui khi duoc nghe cau tra loi a da cho doi rat lau….du do la dieu toi te…a van chap nhan no.

Dieu a lam bay h la se quen di em. Nhung a biet la se rat kho….

24h….24h de a quen di tat ca ve em. A se xoa ten em trong danh ba, xoa tin nhan, giau di tat ca nhung mon gia em da tang anh. Va dieu dau tien la a phai tap song mak khong co em….Haiz

24h ke tu khi em doc duoc tin nhan nay. Buc thu nay chinh la buc thu a mun viet vao la thu anh tang cho em, du a da khong muon ghi no, a tuong ket qua se nguoc lai.

24h

Truoc khi het 24h, chung ta van la “ban”, tu “ban” nhu em muon truoc do. Va sau 24h, moi thu se cham het. A khong muon nhung lich su se lap lai voi em mot lan nua. Cau nay chac han em rat quen phai khong. A cung phai lam nhu vay de quen duoc em.”

“Neu ta khong den duoc voi nhau, thi hay xem nhu chung ta la nguoi xa la !”

[Tin nhắn cuối cùng lúc 22h45]

[neverbackdown_love_dt is now offline]

10h45,phòng nó

Bản nhạc wen thuộc vang lên “Dieu ki dieu tu anh”, nó quay người sang phải.

[You have a new messenger]

“Lên yahoo đi” – nhox gửi tin nhắn cho nó. Nó cau mày, sao tự dưng kêu người ta đi ngủ, bây h lại nói lên yahoo. Hứ, con trai thật khó hiểu (^^!)

[nhoxlovely_love_dt is now online]

Đập vào mắt nó là những dòng tin nhắn offline của neverbackdown…. (nhox).

….

--- Time left 23h:59m:59s ---

Nó đã đọc bức thư, hình như, nước mắt, nước mắt đang lăn dài trên má nó. Sao nó lại khóc nhỉ, chẳng phải nó độc ác lắm sao, tàn nhẫn lắm sao. Sao tự dưng…..lại….yếu đuối đến thế…..

[You have a new messenger]

Nó lại nhận được một tin nhắn, chắc hẳn nó biết ai nhắn cho nó. Nó run rẩy đọc tin nhắn, nó vẫn chưa hết khóc. “Ngày mai a sang chở em đi học, giờ thì ngủ đi”

Nó không dễ khóc, nhưng mỗi lần nó khóc là dai lắm….và sau đó…nó thường….ngủ….

Nó ngủ để quen đi sự yếu đuối của mình.

Bụp, đèn phòng nó tắt. Một màu đen bao trùm, zzzZZZZ….

Ở bên phòng nhox, nhox đã ngủ từ sau tin nhắn cuối cùng đó….

--- Time left 16h:59m:59s ---

- Dậy, dậy mau. Cái đồ con gái ngủ nướng. hôm qua chưa chừa hã mài.

Nói xong, a2 nó cốc đầu nó. Bổng, a 2 nó ngạc nhiên, cái tính khi ngương ngạnh của nó đâu mất tiêu rồi, nhìn sâu vào mắt nó, như chẳng thể nào đến được bến bờ…Đôi mắt buồn…buồn hơn mọi hôm. Nó vê sinh cá nhân xong, xuống bếp đã 6h15. A 2 nó hôm nay chuẩn bị cho nó 1 cái ham pơ gơ to tổ bố. không biết nó có ăn nỗi không nữa.. nó vẫn cố gắng gặm nhắm….

Tin…Tin…

Ngoài cổng có tiếng còi xe…

- Ai thế nhỉ. A 2 nó chạy ra mở cửa.

Thì ra là nhox. Nhox đã đúng lời. Trên khuôn mặt của nó khi biết nhox đến thì mừng….mừng như cô bé được ông già noel cho quà ý !

2 chúng nó cùng đi chung trên một chiếc xe, nhưng chẳng ai nói ai câu nào. Sao thế nhỉ, ngày thường có nhiều chiện để nói lắm mà. By h sao vậy ta?

--- Time left 15h:59m:59s ---

Reng…reng….reng

Vào lớp rồi. nhox và nó chỉ mún kết thúc 5 tiết dài đăng đẳng. Thời gian bây h đối với 2 đứa quý hơn tất cả….

Tíc tắc…tíc tắc…..

--- Time left 14h:59m:59s ---

Tíc tắc…..tíc tắc….

--- Time left 13h:59m:59s ---

…..

--- Time left 11h:40m:59s ---

Reng…reng….reng.

Giờ ra về

- A đi lấy xe, em đứng đợi 1 lát nhé.

- …

--- Time left 11h:30m:59s ---

Trên đường về

- Tối nay em có làm gì không, đi chơi với a nha.

- Tại sao em lại phải đi với a

- Vì ta là pạn

- …

- 7h a qua đón em

- …Dạ !

--- Time left 10h:59m:59s ---

Nó đang ngủ say.

Phòng riêng của nhox

- “cộc cộc”, “mẹ đây”

- Dạ, mẹ. có chiện gì không mẹ.

- Con đã thu xếp hành lý chưa ?

- Chưa, con chưa sẵn sàng. Con chưa thể bỏ cuộc như vậy. Mẹ biết con là người như thế nào mà.

- Nhưng bố đã….

- Mẹ yên tâm, chẳng phải mẹ đã nói nếu con kiếm được lý do thì con vẫn tiếp tục ở lại đây đó sao.

- Nhưng

- Mẹ tính nuốt lời…

- Không, chỉ là….mẹ thấy con bé đó đã đưa ra câu trả lời….và con đã nhận được nó….

- Đó chỉ là câu trả lời của riêng con. Con muốn mẹ phải trực tiếp nghe câu trả lời từ chính cô ấy….Dù có thế nào, con cũng sẽ sang Mỹ !

- ừ, vậy con hãy chuẩn bị đi…..

- ….

- Con ngủ đi, trưa rồi

- Dạ….

Tiếng thở dài của nhox đã kết thúc cuộc nói chiện giữa nhox và mẹ nhox. Mọi thứ như đã định trước. Nhox phải sang Mỹ ! ở đây quá phức tạp, ba nhox cũng muốn qua bên đó, hy vọng công việc sẽ tốt hơn, và tốt cho đứa con của họ (nhox). Nhưng…vẫn còn 1 lý do….lý do để nó được ở lại VN. Đó chính là tìm 1 đứa pạn gái có thể chấp nhận nó, chấp nhận 1 thg con trai bướng bỉnh như nó !

--- Time left 5h:30m:59s ---

5h chiều

“a định dẫn em đi đâu z”, “bí mật”, “bật mí đi”,”tới đó rùi biết”, “nhox ngox”, “uhm, chuan bi di”, “Da ^^”

--- Time left 3h:30m:59s ---

7h tối

Chẳng còn nhận ra nhox nữa. Nhox ăn mặc rất lịch sự, khác với cách ăn mặc lượm thượm ngày thường. Chọn đồ thật đơn gian. Áo sơ mi trắng đi kèm với quần bò Levi’s. Đôi converse mới tinh ( hàng hiệu đó nha !). Nhox lao vút vào dòng người đi đường với đủ thứ phương tiện.

--- Time left 3h:15m:59s ---

7h15, nhà nó

Woa, nó ăn mặc cứ như nàng công chúa cổ tích tham dự bữa tiệc của chàng bạch mã hoàng tử !!! Nhìn từ trên xuống. Mái tóc đen óng mượt, Khuôn mặt baby face cực xịn, một bộ váy màu kem sang trọng, nó đi đội giày pha lê cao phải 1 tấc. Nhox không thể tưởng tưởng nỗi, nó ngày thường đã xinh. Nhox như đang gặp phải 1 nàng tiên. Đẹp quá ! (Thề đấy) Trước mặt nhox, nụ cười hồn nhiên trong sáng, đội mắt hiền từ ẩn chưa sức lôi cuốn kì diệu. Nhox không thể làm chủ được cảm xúc của mình. Vui ư, chắc là vui rồi. Pùn ư, có một chút (…).

- Đi thôi.

- Vâng.

Chạy qua các dãy phố nhộn nhịp về đêm, cuối cùng cũng đến nơi nhox cần đến. Đó là một Tiệm ăn sang trọng, lịch sự nữa chứ. Bước vào quán ăn, cô nhân viên phục vụ đã dẫn 2 đứa nó đến bàn đã đặt sẳn từ trước. Có hơi bất ngờ, nhưng nó vẫn để cảm xúc mình bên trong. Chưa phải lúc đâu !

Ăn xong, nhox còn dẫn nó đi ăn kem, chơi boling, gấp thú bông. Chúng nó tấp vào rạp galaxi xem bộ phim Titanic. Những thời gian vui vẻ bên nhau. Nó đã cười…không chỉ một lần….nó cười nhiều lắm….Nhox ở đó…chứng kiến mọi cảm xúc của nó…Đây là điểm yếu của nó…Và nhox đã tận dụng được điểm yếu này…!

--- Time left 0h:59m:59s ---

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua. Nhanh chóng. Đến chúng nó cũng không thể ngờ lại nhanh đến thế. Chỉ còn 1 tiếng đồng hồ nữa thôi mọi thứ sẽ được định đoạt.

10h, công viên

- Đây là nơi ta hẹn hò lần đầu tiên

- Phải

- Và chính nơi này đây

- ừ, gốc cây này, nơi a đã đứng cách đây 2 ngày

- …

- Hihi

- Lạnh quá nhĩ…

- ….

Nhox đã chu đáo choàng lớp áo khoác lên vai nó, nó cảm thấy như được che chở. Không gian yên tỉnh, chúng nó đứng đã thật lâu….Chúng nó đang làm gì vậy nhỉ? Nhớ về hồi ức xưa chăng? Không phải đâu, làm gì có hồi ức mà nhớ….vì đây là lần thứ 2 chúng nó đi cùng với nhau !

Nhox đang nhớ những lần lén nhìn nó vào những buổi chiều nó hox thể dục. Còn nó, chẳng có lần nào nhìn trộm nhox cả, nó ung dung nhìn thẳng đối phương, nó là tiểu thư mà, có gì mà không dám chứ. Nó vẫn giữ vững lập trường đó !

--- Time left 0h:30m:00s ---

Lác đác chỉ còn vài người tập thể dục, nhưng xa chổ nó đứng, chỉ là những cái bóng lướt trong sương đêm. Yên tĩnh, bây h thật yên tĩnh. Chúng nó đều thích sự yên tĩnh…Nhưng sự yên tĩnh sẽ không được duy trì lâu đâu… bởi chúng biết….time….sắp hết

--- Time left 0h:15m:00s ---

--- Time left 0h:10m:59s ---

Dừng lại được rồi, “bà chúa im lặng”. Nhox sẽ nói…

- A sẽ sang Mỹ….và ở đó mãi mãi…cùng với gia đình

- !!!

“Gì thế này”, lần này là tới lượt nó. Nó bất ngờ, trước h có bao h nghe nhox nói về chiện này đâu, sao h lại….

- Thật vậy à ?

- Ừm, A đã cố gắng hết sức để làm em có thể quên được Kut (pạn trai cũ của nó) để có thể chấp nhận được tình cảm của anh. Nhưng anh đã thất bại, thất bại thật rồi

- … - Nó im lặng.

Đứng phía sau cái cây gần đó. Mẹ nhox đang quan sát và nghe tất cả…

- Qua đêm nay, mọi thứ sẽ chấm dứt. A sẽ bắt đầu cuộc sống mới, tại 1 nơi mới. Còn em, em cứ tiếp tục cuộc sống của em.

Từng câu nói của nhox như là từng lát dao cắt ngang qua phổi nó. Nó cảm thấy khó thở…Nó không còn giữ được nữa….Nó…khóc….bắt đầu khóc rồi !

- Không có a, đầu biết chừng cuộc sống của e sẽ tốt đẹp hơn. Haha

Nhox còn cười được nữa à, nó đang khóc đấy, nhox có biết không. Gần đó, mẹ nó vẫn im lặng lắng nghe. Bà sẽ không xuất hiện đâu. Chỉ ở đó lắng nghe thôi….

- A muốn được nghe em nói lần cuối….E…

- …. – Nó không nói được một lời nào, cổ họng nó đang ứa nghẹn, nghẹn vì đau, nghẹn vì chẳng biết nói gì với nhox…

Im lặng, chỉ mất có 1 phút để im lặng. Nhox không muốn im lặng lâu được hơn

- Ừ a hiểu rồi, a về đây….

- …. – Nó ….

Bây h là tới lượt nhox quay đầu, bước đi….Chưa kịp bước thì…!

- Hãy ở lại đây với em. Một chút nữa thôi….em xin anh….

Bàn tay nó choàng lấy nhox từ sau. Siết…ngày một siết chặt…Nó như hút hồn nhox…nhox đơ như 1 cây cơ…. Nhox, chấm hết rồi kéo tay nó ra đi…..

- Không, em yêu anh…

- Muộn rồi em à, chỉ là một sự thương hại, em đang thương hại anh đó. A biết điều đó….

“Buông tay ra”, nhox kéo vội bàn tay mềm mại của nó, dù biết khó đến nhường nào, nhưng nhox đã làm được. Nước mắt của nó đang lăng dài trên gò má mộ cách đau khổ.

!!!

Nó ôm nhox 1 lần nữa. Còn níu kéo….chắc nó yêu nhox thật rồi….Nhox thế nào nhĩ, có thể làm điều ban nãy một lần nữa không….Không, nhox đã buông xuôi một giác quan….nhox đang chết lặng đi…2 đứa nó ôm nhau lâu….Lâu….

Cảnh vật mờ dần…..tối dần….chỉ còn là 1 màu đen….ảo giác….

--- Time left 0h:0:00s ---

10h30,

Bí…bo….bí…bo, chiếc xe cấp cứu đưa vội nhox lên xe….

Bí….bo….bí….bo…

- Tỉnh rồi – Tiếng nho nhỏ của chị y tá

Mọi người vây quanh lấy nhox. Nhox đã tỉnh rồi, mắt nhox đang mờ mờ mở. Đầu nó nhức như búa bổ….Đã có chiện gì vậy nhĩ….

- Em tỉnh rồi hã

- …tại sao e lại bị như thế này

- À, em bị ngất trong công viên, mọi người gọi xe cấp cứu cho em

- E bị ngất lúc nào vậy chị

- Hình như là 10h15

- ….

Trong suy nghĩ nhox lúc này. Nó còn nhớ nhox đã thất bại trong lần hẹn hò đầu tiên, tại công viên, dưới cái cây to. Lúc đó là 10h. Và sau đó nhox chẳng nhớ gì nữa. !!! 10h15 ! tại sao lại là 10h15. Nhox đã bị ngất được 15’ sau khi nhox nghe câu trả lời từ nó. Nhox như vỡ òa nghẹn ngào trong nước mắt. Mọi người chẳng hiểu chuyện gì, chỉ biết im lặng nhìn nhox khóc nức nỡ như đứa con nít.

Chẳng lẽ khóc quoài vậy sao. Nhox lau nước mắt…Lấy vội điện thoại bấm số ai đó…

- Mẹ à, con sẽ sang Mĩ. Ngay bây giờ – Nó trả lời dứt khoát

….Xe vẫn chạy, liên tiep61 là những âm thanh do xe phát ra “bí bo bí bo”. Bên trong, nhox đang nằm yên trên cán. Trong khoảng khắc….Nó đã suy nghĩ

“Chẳng có câu em yêu anh nào cả”, “chẳng có lần hẹn hò thứ 2 nào cả”, “chẳng có bức thư 24h nào cả”……tất cả chỉ là một giấc mơ…..giấc mơ do mình tưởng tượng ra…giấc mơ mang tên 24h Yêu !

….2h sáng

Nhox đang ngồi trên máy bay. Nhìn ra cửa sổ…nhox nhớ những ngày tháng nhox có nó…Chiếc máy bay cất cánh….mang theo nhox và kí ức về nó …..

Hết !

Tác giả: Rockingrow Nguồn: Zing