Xuân Phong Mười Dặm Vương Bóng Em

Xuân Phong Mười Dặm Vương Bóng Em

Tác giả: An Hy

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Chương: 8 | Đang ra

Thể loại:

Đọc Truyện

xuan-phong-muoi-dam-vuong-bong-em

Cre ảnh: Mr Love

"Tư Viễn, tối nay anh có về nhà không?"

"Có chuyện gì?"

"Tôi có chút chuyện…"

Tút…tút…tút…

Từng tiếng "tút" dài vang lên giữa căn phòng ăn tĩnh mịch, Ảnh Tịch mím môi, cuối cùng buông tiếng thở dài thườn thượt.

Chồng cô, đại úy Tần Tư Viễn, người nắm trong tay gần như cả Bộ tổng tham mưu.

Nhưng như vậy thì đã sao?

Hắn chưa từng yêu cô, một chút cũng chưa từng.

Tần Tư Viễn vốn là người của nhân dân, của đất nước chứ đâu phải người của cô.

Tần Tư Viễn kết hôn với Ảnh Tịch cốt là để qua mắt gia đình. Đêm động phòng đầu tiên, hắn lạnh lùng bỏ rơi người vợ trong căn phòng lạnh lẽo, leo lên xe phóng tới Tổng bộ với lý do: Có việc gấp.

Hai năm chung sống, ngoại trừ sinh nhật ba mẹ hắn hoặc đôi ba lần về thăm gia đình hai bên, Tần Tư Viễn chưa một lần bước chân vào phòng ngủ của hai vợ chồng hay dùng thử món ăn mà Ảnh Tịch nấu.

Ảnh Tịch thừa nhận bản thân không mong muốn Tần Tư Viễn yêu thích hay trân quý mình. Nó chẳng khác nào sự thương hại mà đại úy Tần dành tặng cô.

Nhưng…

Ảnh Tịch là con gái, đôi khi rất cần sự yêu thương từ người khác, một chút thôi cũng đủ.

Tần Tư Viễn chưa từng biết.

Từng đợt gió đông lạnh thấu xương, Ảnh Tịch lại chạnh lòng nhìn tứ phía ai ai cũng có đôi có cặp, còn mình cô lẻ loi.

Đông đi xuân tới, người người dắt tay đi sắm Tết, lễ chùa, riêng cô tất bật một mình lau dọn căn biệt thự rộng lớn.

Ấy vậy, cô không trách Tần Tư Viễn, chưa một lần trách hắn tại sao vô tâm với người vợ của mình đến vậy. Cô cứ lủi thủi, hết việc công ty đến việc nhà, tự lập cuộc sống, tự chăm sóc bản thân. Dường như cuộc sống của Ảnh Tịch chưa từng xuất hiện cái tên "Tần Tư Viễn"

Hôm nay là kỷ niệm hai năm ngày cưới, Ảnh Tịch thật ra không quan tâm cho lắm. Tổ chức hay không, thật ra đối với cô đâu còn quan trọng. Vì cuộc gọi ban nãy sớm khẳng định, Tần Tư Viễn căn bản không quan tâm. Trong mắt hắn lúc nào cũng toàn công việc.

Ảnh Tịch lẩm nhẩm.

Công việc, công việc, lúc nào cũng công việc. Tần Tư Viễn luôn lấy cớ có việc đột xuất để từ chối mọi người xung quanh. Hoặc chỉ riêng mình cô.

Có lẽ vậy.

Cô và hắn đến với nhau, suy cho cùng đều muốn ba mẹ yên tâm về hạnh phúc của đứa con mình.

Bây giờ Tần Tư Viễn có ghét cô, có ruồng bỏ cô hoặc xa hơn nữa là có con với người phụ nữ khác, Ảnh Tịch đâu có quyền xen vào.

Cô...làm gì có quyền ghen tuông.

Ảnh Tịch đưa chất lỏng cay xè vào cổ họng. R*ợ*u luôn làm tâm trạng cô trở nên ổn định. Đó là lý do từ mấy năm nay, mỗi khi đối diện với sự cô đơn giữa căn biệt thự rộng lớn, chất giọng lạnh lùng từ người chồng chung chăn gối, Ảnh Tịch luôn tìm đến R*ợ*u như một sự giải tỏa.

Chỉ tiếc lần này chưa kịp xua tan cơn mệt mỏi, chiếc ly uống phân nửa đã rơi xuống đất, vỡ thành trăm mảnh, Ảnh Tịch mất đà, từ từ ngã nhào ra đất. Từng mảnh vỡ ghim sâu cánh tay nhỏ nhắn, chất lỏng màu đỏ tanh nồng theo cơn đau quặn vùng bụng cứ thế tuôn ra. Ảnh Tịch đau đớn lê lết người trên sàn, cố gắng với chiếc điện thoại trên bàn bằng cánh tay thấm đẫm máu.

Ảnh Tịch chỉ cố gắng một chút, chiếc điện thoại kia sẽ nằm gọn trong tay cô. Nhưng cuối cùng thì sao? Cô buông thõng cánh tay, từ chối sự giúp đỡ từ người đó.

Hy vọng cái gì trong khi bản thân biết rõ câu trả lời?

Ảnh Tịch nằm im, buông tiếng thở nặng nhọc, đôi mắt dần mất đi tiêu cự. Cơn đau tứ chi giờ đây không còn cảm nhận được nữa. Phải chăng cô đã quá mệt với cuộc sống này. Phải chăng Ảnh Tịch muốn đến một nơi thật xa, một nơi toàn hoa là hoa, ngày ngày tắm nắng dưới ánh mặt trời, sống một cuộc sống giản đơn, vô lo vô nghĩ. Đặc biệt không còn gặp lại người đó thêm lần nào nữa.

Chà! Nghe thật thú vị.

[...]

Tần Tư Viễn vừa kết thúc cuộc họp với Thống đốc cảnh sát biển, chưa kịp về phòng thay quần áo nghỉ ngơi, bộ dạng hớt hải cùng gương mặt tái mét phía xa của cấp dưới khiến hắn hơi giật mình.

"Đại úy Tần, xin dừng bước."

Tư Viễn dừng bước, đứng thẳng người.

"Có chuyện gì?"

Anh chàng cấp dưới vội vàng hành lễ, sau đó dõng dạc nhắc lại những gì mình vừa nhận được:

"Đại úy Tần, mẹ của ngài muốn chuyển lời tới ngài, rằng cô Tịch đang cấp cứu tại bệnh viện thành phố do xuất huyết dạ dày. Mong ngài hủy bỏ tất cả công việc, nhanh chóng quay về thành phố A, bằng không ngày mai đơn ly hôn của hai người sẽ xuất hiện trên toà."

Đọc Truyện

Thử đọc