tu-nhan-xinh-dep-cua-thua-tuong-1-thichtruyenvn.jpg

Tù Nhân Xinh Đẹp Của Thừa Tướng

Tác giả: Rosepea

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Chương: 131 | Đang ra

Thể loại:

Nguồn: Sưu tầm

Đọc Truyện

tu-nhan-xinh-dep-cua-thua-tuong

Nguồn ảnh: Trâm Nguyễn - Pinterest

Cảm giác bị trói ngược trên trần nhà sẽ là như thế nào?

Nóng...!cực kỳ nóng...

Cơn nóng bỏng rát xâm chiếm toàn bộ hai chân thon dài của Túc Kỳ.

Mái tóc dài mềm mại của cô ướt đẫm, rủ xuống dưới đất, cảm tưởng toàn bộ máu từ não bộ của cô đang không ngừng chảy ngược vào từng cơ mặt.

Túc Kỳ bị treo trên không trung, phía dưới là một hồ nước đục được thả rất nhiều loại rắn lớn nhỏ.

Cô vốn rất sợ đám bò sát không chân, nhiều vảy như thế này.

Do vậy, ngay bây giờ, cơ thể nhỏ bé của cô đang run lên bần bật.

- Cảm giác đau đớn này vẫn chưa thấm là gì so với sự độc ác của cô, Túc Kỳ!

Người đàn ông phía dưới ngồi lặng lẽ trên ghế mây, hai chân vắt chéo lên nhau, gương mặt anh tuấn, ngũ quan sắc nét đến mức quá đỗi hoàn hảo đang nhìn cô chằm chằm.

Trong con ngươi đen sâu thăm thẳm kia chất chứa toàn bộ những nỗi oán hận đến rực cháy.

Ngay lúc này, anh chỉ muốn bóp chết tươi người phụ nữ trước mặt.

- Cho dù anh có giết chết tôi đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ không cúi đầu nhận tội.

Túc Kỳ cắn chặt môi, khổ sở lên tiếng.

Mà người đàn ông lãnh khốc kia càng nghe lại càng cảm thấy chướng tai gai mắt.

Anh ngồi bật dậy, trực tiếp kéo ròng rọc thấp xuống, cơ thể Túc Kỳ theo đà lại càng rơi xuống nhanh hơn.

Khoảng cách giữa cô và hồ rắn cũng được rút ngắn lại.

- Tông chết vợ chưa cưới của Thiếu tướng, Vương Túc Kỳ, bản lĩnh của cô cũng thật đê tiện.

Ngừng một lát, anh hít sâu một hơi, sau đó phẩy tay ra hiệu:

- Thả cô ta xuống hồ rắn.

Túc Kỳ ngửa cổ lên trời, nở nụ cười nhạt nhẽo.

Hoắc Kiến Trương, đường đường là nguyên thủ Thiếu tướng của một quốc gia, vậy mà anh dám bắt cóc, hành hạ và ép buộc người trái phép một cách tàn nhẫn như thế, anh không sợ bản thân sau này sẽ phải gánh nghiệp hay sao?

Cả cơ thể Túc Kỳ theo đà rơi mạnh xuống hồ nước.

Đàn rắn to, nhỏ đủ loại nhanh chóng lao đến, bủa vây xung quanh cô.

Túc Kỳ đã bị Hoắc Kiến Trương bỏ đói bốn ngày, phải treo ngược trên trần nhà ba ngày ba đêm, sức cùng lực kiệt, cô không còn khả năng chống cự.

Túc Kỳ chầm chậm nhắm mắt, cảm nhận rõ cơ thể trơn trượt của loài bò sát khủng khiếp kia đang trườn qua người cô, khóe mi nghẹn ngào chảy ra một giọt nước mắt.

Hoắc Kiến Trương đứng trên mặt hồ, nhìn người phụ nữ đáng thương đang bị đàn rắn bao vây, bờ môi cao lãnh bất giác nở nụ cười tàn độc.

Huệ Phi, rốt cuộc anh đã có thể báo thù cho em!

.............

Ưmmm!

Túc Kỳ giật mình tỉnh lại, trông thấy cả cơ thể của mình lúc này đều ướt sũng.

Hai bàn tay cô bị còng ra sau ghế, trước mặt là hai viên cảnh sát đang nhìn cô chằm chằm.

Túc Kỳ vẫn chưa chết.

Thế nhưng lúc này cô lại bị đem tới sở cảnh sát thành phố, phòng hình sự.

- Vương Túc Kỳ, hai mươi ba tuổi, quê ở thôn Thiển Châu, nhân viên lễ tân khách sạn Bình Lục.

Nghe cảnh sát nói, Túc Kỳ gật nhẹ đầu.

Chắc chắn việc này là do Hoắc Kiến Trương gây ra.

Anh ta không để cô chết vì bị rắn độc cắn mà đem cô giao nộp cho sở cảnh sát.

Mục đích của Hoắc Kiến Trương thật khó nắm bắt.

- Cô Vương Túc Kỳ, chúng tôi nghi ngờ cô là hung thủ gây ra cái chết của tiểu thư Huệ Phi.

Dựa theo bằng chứng có tại hiện trường cùng những đồ vật chúng tôi đã tìm được trong phòng trọ của cô, cục cảnh sát có đủ bằng chứng cáo buộc cô chính là người đã đâm chết tiểu thư Huệ Phi.

Túc Kỳ cúi đầu, không thanh minh cũng không phản kháng.

Mọi bằng chứng của vụ tai nạn thảm khốc đó đều đổ dồn về phía cô.

Cho dù Túc Kỳ có trăm miệng chối cãi thì bản thân cô vẫn bị cáo buộc giết người.

Vương Túc Kỳ, do lái xe thiếu quan sát, vượt quá tốc độ nên đã gây ra cái chết cho nạn nhận Huệ Phi, chịu phạt ba năm tù giam!

.............

Túc Kỳ ngồi lặng lẽ bên song sắt, hàng mi cong cong như cánh bướm nhẹ nhàng rủ xuống.

Bộ quần áo tù nhân màu cam rộng thùng thình bao trọn cơ thể nhỏ bé của cô vào bên trong.

Đây đã là tháng thứ hai Túc Kỳ trở thành tù nhân giết người.

Cùng phòng giam với cô còn có một nữ phạm nhân khác, tên gọi là Ngọa Sênh.

Ngọa Sênh tuổi đời hơn Túc Kỳ một giáp, đã bị nhốt trong tù gần bốn năm cũng vì phạm tội giết người có chủ đích.

Ngay từ lần đầu tiên Túc Kỳ bước chân vào trại giam, thái độ khác thường của Ngọa Sênh đã khiến Túc Kỳ có chút khoảng cách.

Ngọa Sênh luôn tìm cớ bắt bẻ Túc Kỳ.

Nếu có thể, cô ta còn sẵn sàng động tay động chân với cô.

Thường thì Túc Kỳ sẽ làm ngơ.

Con người cô vốn dĩ rất đơn giản, không hề muốn đôi co tranh cãi.

Tuy nhiên, Túc Kỳ càng im lặng bao nhiêu, máu sôi trong người Ngọa Sênh lại càng hung hăng bấy nhiêu.

- Đêm hôm khuya khoắt không ngủ, cô là đang muốn phá đám trêu ngươi tôi?

Ngọa Sênh nằm nghiêng người trên tấm phản đá, trừng mắt nhìn Túc Kỳ mà quát lớn.

Từ đầu đến cuối, Túc Kỳ vẫn chỉ giữ một tư thế ngồi bó gối duy nhất, không hề có ý định bắt chuyện với Ngọa Sênh.

Chính thái độ này của cô khiến Ngọa Sênh càng thêm tức giận.

Cô ta nhoài người về phía Túc Kỳ, vươn tay nắm chặt mớ tóc dài của cô, sau đó kéo giật ra phía sau.

Túc Kỳ bị kéo đau, cả người ngã chúi xuống dưới đất, tấm lưng nhỏ nhắn đập mạnh lên nền đá, cơn đau buốt lập tức chạy dài khắp cơ thể.

- Cô làm trò gì vậy?

Túc Kỳ lồm cồm bò dậy, phóng thẳng tầm mắt về phía Ngọa Sênh mà chất vấn.

Ngọa Sênh xoa xoa hai lòng bàn tay, sau đó hếch mặt chế giễu:

- Tôi đang giúp cô mở to mắt.

Dám hỗn xược với bà đây, gan cô cũng lớn lắm.

Dứt lời, Ngọa Sênh được đà lại bắt đầu lao vọt về phía Túc Kỳ, toan đánh cô thêm một trận.

Lần này, Túc Kỳ đừng hòng để yên.

Cô co người né sang bên cạnh, vừa lúc Ngọa Sênh lao người tới nơi.

Túc Kỳ dùng tay khóa trụ hai bả vai Ngọa Sênh, sau đó co chân thúc thật mạnh lên bụng cô ta.

Chưa dừng lại, cô xòe rộng bàn tay, trực tiếp bóp chặt cổ Ngọa Sênh, ép cô ta đè sát vào bức tường cũ bong tróc.

Ngọa Sênh không thể ngờ Túc Kỳ lại biết võ, hơn nữa thủ đoạn ra tay vô cùng tàn bão chỉ vài đường cơ bản liền khiến toàn thân cô ta đau đến tê buốt.

Ngọa Sênh tức khắc rơi vào thế bị động, dù cho cô ta cật lực chống trả, thế nhưng vẫn không thể nào vùng vẫy ra khỏi hai bàn tay cứng ngắc của Túc Kỳ.

Túc Kỳ ghé sát gương mặt xinh đẹp về phía Ngọa Sênh, gằn giọng nói chậm từng chữ:

- Khôn hồn thì ngậm miệng lại, để cho tôi yên.

Nghe rõ chưa?

Làn da ngăm ngăm của Ngọa Sênh lúc trắng lúc xanh, cơ thể bất giác run rẩy.

Cô ta vội vàng gật đầu như gà mổ thóc, sợ hãi nói không ra câu.

Tuy nhiên, cảnh tượng mâu thuẫn trong phòng giam nhanh chóng bị cảnh sát trực ban phát hiện.

Túc Kỳ bị dẫn tới phòng Giáo Huấn, nhận hình phạt ngồi thiền trong đây năm ngày năm đêm.

- Vương Túc Kỳ, nếu cô không cải tạo tốt, thời gian ở tù của cô sẽ phải gia hạn thêm.

Quản lý đi rồi, Túc Kỳ chỉ biết thở dài lặng lẽ.

Ba năm không dài cũng không ngắn nhưng cũng đủ khiến tâm can Túc Kỳ đang chết dần, chết mòn.

Cô nằm xuống nền nhà lạnh lẽo, hai mắt khéo hờ.

Khung cảnh hỗn loạn trong buổi tối thảm khốc hôm đó lại xuất hiện trong đầu cô.

Hai bàn tay Túc Kỳ bê bết máu tươi, bên cạnh là thi thể không còn nguyên vẹn của nạn nhân Huệ Phi.

Và còn có cả gương mặt tàn độc đến đáng sợ của Hoắc Kiến Trương nữa!

Đọc Truyện

Thử đọc