thích truyện

Tổng Tài Lạc Mất Vợ Yêu

Tác giả: Thúy Hường

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Chương: 81 | Full

Thể loại:

Đọc Truyện

tong-tai-lac-mat-vo-yeu

Nguồn ảnh: Pinterest

Căn phòng u ám bỗng nhiên trở nên thật nóng rực khi cảnh người đàn ông và người phụ nữ quấn lấy nhau trên giường thật nóng bỏng, triền miên không dứt.

Tiếng thở dốc gầm nhẹ của người đàn ông hòa vào tiếng rên rỉ nỉ non của người phụ nữ, tất cả dường như đã trở thành một sự kết hợp hoàn hảo vậy:


- Ưm...aaa...xin anh nhẹ chút...!

Cô vừa khóc vừa cầu xin anh, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô được một dải lụa màu đen bịt mắt lại.

Vì thế ngay chính bản thân cô cũng không biết người đàn ông đang hành hạ thân xác của mình là ai nữa.

Nghe tiếng cầu xin nỉ non của cô bên tai mình, anh không những không chịu dừng lại mà lại càng thúc mạnh hơn vào trong cô, môi anh tìm kiếm môi cô, chuẩn xác cúi xuống hôn.

Môi lưỡi va chạm nhau kịch liệt nóng bỏng khiến cho đầu óc cô mơ hồ, hỗn loạn.

Cả cơ thể cô do bị anh mạnh mẽ hoạt động ra vào khiến cho cô rung lắc mạnh.

Cơ thể mềm mại của cô dường như đang kiệt sức dần.

Rời khỏi môi cô, anh tìm đến vành tai nhạy cảm của cô, khẽ cắn:

- Cô khít chặt như vậy, còn đòi tôi nhẹ thế nào nữa?

Anh cười cợt bên tai cô, rồi cúi xuống gặm chiếc cổ nõn nà của cô từng chút một.

Cô vừa khóc vừa bám lấy anh thật chặt để giữ cho bản thân mình được thăng bằng.

Hai chân thon dài mềm mịn của cô loạn xạ quấn thân anh, để anh có thể dễ dàng di chuyển hơn.

Dải lụa bịt mắt của cô cũng đã ướt át, trên vầng trán cô có vịn một tầng mồ hôi mỏng, cô liên tục thở dốc.

- Ưm...!

Người đàn ông tà mị này đúng là không nói lí lẽ, đây là lần đầu của cô cơ mà.

Sau anh ta có thể không biết xấu hổ mà nói ra những lời như vậy chứ? Cô vừa giận vừa xấu hổ, liền lập tức cắn chặt lấy đôi môi đỏ mọng của mình, ngăn không cho bản thân phát ra những tiếng rên rỉ kia.

Mãi cho đến khi hoạt động xong, anh mới bước ra khỏi giường, tao nhã mặc lại quần áo.

Cô lúc này nằm kiệt sức trên giường, như con búp bê hoàn hảo bị nhào nát.

Cô không còn sức lực để tháo dải lụa bịt mắt ra nữa.

Anh mặc quần áo xong, không muốn ở lại trong căn phòng này dù chỉ một phút.

Trước khi đi, anh không quên nói một câu:

- Từ giờ trở đi cô phải ở đây cho đến khi con của tôi được sinh ra.

Tiền phẫu thuật của bố cô, tôi sẽ lo chu toàn.

Nói rồi anh rời đi và đóng rầm cửa lại.

Cô nghe anh nói vậy cũng đã yên tâm hơn.

Cuối cùng bố cô cũng được cứu rồi, tạ ơn trời đất.

Chỉ cần bố cô bình an, bảo cô làm gì cô cũng chịu.

- Bố ơi, bố nhất định phải khỏe mạnh để chờ con trở về nhé.

8 tiếng trước...!
Bệnh viện lớn nhất thành phố A lúc này náo loạn vô cùng, các y bác sĩ ai ai cũng bận rộn với việc cấp cứu cho bệnh nhân.

Chiếc xe cứu thương được mở ra, bệnh nhân được đưa vào cấp cứu.

Phương Hân hoảng hốt chạy theo giường cấp cứu của bố mình, vừa chạy trong lo sợ.

Cô sợ rằng bố mình sẽ bị làm sao đó, sợ rằng bố sẽ không qua khỏi mất.

Nghĩ tới việc này, cô không thể kìm được nước mắt mà bật khóc nức nở.

Dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, cô nhất định phải tìm mọi cách để cứu sống bố mình.

Đến phòng cấp cứu, bác sĩ ngăn cô lại ở phía ngoài:

- Phiền người nhà bệnh nhân hãy ở ngoài chờ.

Trong lúc chờ đợi, cô đứng ngồi không yên.

Cảm giác này chẳng lành một chút nào, liệu bố cô có ổn không? Mong rằng ông ấy sẽ bình an.

Từ nhỏ tới lớn cô sống cùng bố mình, tuy gia cảnh nghèo nàn, nhưng bố lúc nào cũng yêu thương cô, nhường nhịn cô để cô được ăn no mặc ấm.

Chính bàn tay bố đã tần tảo làm việc vất vả để nuôi cô lớn khôn như ngày hôm nay.

Vậy mà cho tới ngày hôm nay, khi bố đột ngột ngất đi, cô mới biết rằng thì ra sâu trong cơ thể bố đã bị bệnh rất nặng rồi.

Vậy mà cô vẫn không hề hay biết gì cả:

- Hức hức, bố ơi con xin lỗi.

Là con gái bất hiếu.

Hức hức...!

Cô ôm mặt bật khóc nức nở.

Bao nhiêu năm nay cô toàn đi học xa nhà, không có thời gian để chăm sóc cho bố.

Còn bố thì vẫn luôn nói với cô là hãy yên tâm học hành, bố sẽ lo chu toàn mọi thứ cho cô.

Bố nói bố tìm được công việc nhẹ nhàng, nhưng lương tháng cũng không tồi, bố còn nói là ở nhà bố rất ăn no mặc rất ấm, bảo cô không cần lo lắng gì cả.

Vậy mà...tất cả đều là bố nói dối.

Bố đã làm tất cả những công việc vất vả nặng nhọc để kiếm ra được từng đồng tiền để nuôi cô học đại học.

Ngày hôm nay cô xin về nhà thăm bố, khi vừa nhìn thấy cô, bố mỉm cười mãn nguyện rồi ngất đi.

Một lát sau, bác sĩ mới mở cửa bước ra và nói với cô:

- Bệnh của bố cô rất nặng, cần phải phẫu thuật gấp.

Mời cô đi thanh toán tiền viện phí để chúng tôi có thể tiến hành phẫu thuật.

Nghe bác sĩ nói vậy, khuôn mặt xinh đẹp của cô tái mét như cắt.

Cô liền giữ bác sĩ lại và hỏi:

- Tiền phẫu thuật là bao nhiêu ạ?

- Ít nhất cũng phải là 50 triệu.

Cô bàng hoàng, dần buông tay bác sĩ ra.

50 triệu ư? Cô biết lấy đâu ra số tiền lớn trong khoảng thời gian ngắn như vậy?

Nhưng mà, hiện giờ bố cô còn đang nguy hiểm đến tính mạng, cô không còn sự lựa chọn nào khác nữa rồi.

Cô nhìn vào cánh cửa phòng cấp cứu một lần nữa, lau nước mắt:

- Bố ơi bố, cả cuộc đời bố đã vất vả để nuôi con.

Bây giờ, xin hãy để con được bù đắp lại cho bố..

Đọc Truyện

Thử đọc