Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh !

Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh !

Tác giả: Rosepea

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Chương: 169 | Full

Thể loại:

Đọc Truyện

- Cửu Châu, xe hoa đã sắp đến đón, em còn chưa thay đồ ư?
 
Mạn Linh đẩy cửa phòng em gái bước vào, nhất thời bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngây ngốc: Cửu Châu vẫn mặc trên người bộ quần áo ngủ mặc đêm hôm qua, đầu tóc cũng chưa kịp chải, để mặc cho những lọn tóc dài khẽ lay động trong gió.
 
Hôm nay, Cửu Châu sẽ lên xe hoa về nhà chồng. Thế nhưng, gia đình họ Cửu không tổ chức tiệc chúc mừng long trọng như những đám cưới khác, mà chỉ báo hỉ một cách sơ sài cho họ hàng thân thích mà thôi.
 
Nghe tiếng Mạn Linh hỏi, giọng điệu có chút bực bội ẩn giấu bên trong, Cửu Châu chỉ lặng lẽ cúi đầu, khóe môi khẽ nhếch tạo thành một đường cong hoàn mỹ.
 
- Chị còn quan tâm đến ngày cưới của em như thế à?
 
Thái độ bất cần của Cửu Châu khiến Mạn Linh không vui.
 
Cô ta đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc dài của em gái, cong môi cười khẩy:
 
- Dù em có không cam lòng, có uất ức đến như thế nào đi chăng nữa, nhưng ý cha mẹ đã quyết là quyết. Em dám to gan chống đối?
 
Cửu Châu khẽ nhún vai, đoạn đứng bật dậy, đưa mắt liếc nhìn đồng hồ.
 
Trước khi bước vào phòng tắm, cô không quên nói với ra một câu:
 
- Chị cũng nên nhớ điều này: ngay khi em bước chân ra khỏi nhà họ Cửu, lần sau gặp lại nhau, kính mời chị hành lễ cúi chào em cho phải phép. Dù sao thì em cũng sắp trở thành Lục Nghị phu nhân, vai vế hơn hẳn chị một tầng!
 
Gương mặt Mạn Linh lúc trắng lúc xanh, hai bàn tay nắm chặt lại, móng tay sắc nhọn cứa mạnh vào mu bàn tay.
 
Hừ!
 
Dù sao thì Cửu Châu cũng chỉ làm vợ lẽ của lão già họ Lục, mái tóc bạc trắng, tuổi đời đã gần bảy mươi mà thôi.
 
Có gì đâu mà phải ngạo nghễ, kênh kiệu đến như thế cơ chứ!
 
Mạn Linh vênh mặt cười gằn.
 
Một giờ sau, rốt cuộc xe hoa đón dâu cũng đã tới.
 
Vì dòng họ Lục Nghị quyền cao chức trọng, giàu có kếch sù, tiếng tăm không phải hạng tầm thường dễ chọc, do vậy, đoàn đón dâu cũng vô cùng hoành tráng.
 
Ba mươi chiếc siêu xe hạng sang phủ hoa hồng, nối đuôi nhau thành một hàng dài, chậm rãi lăn bánh trước biệt thự nhà họ Cửu.
 
Chiếc xe đi đầu là Lanrover Fantom thượng đẳng màu bạc, được phủ phía ngoài một tầng hoa lưu ly toàn thân cuốn vàng.
 
Người nhà họ Cửu trông thấy mà hoa hết cả mắt, không ngừng trầm trồ trước độ chịu chơi của ông lão Lục. Mặc dù ông ta đã sáu mươi chín tuổi, nhưng hiện tại đã có tới bảy cô vợ bé. Lần này cưới thêm Cửu Châu về, nghiễm nhiên ông ta đã có tận chín người vợ.
 
Cửu Châu khoác trên mình chiếc váy cưới đính ngọc trai sang trọng mà quý phái, kiêu sa, mái tóc cuốn cao, xinh đẹp lộng lẫy, bình thản cầm trên tay một bó hồng phai, bước từng bước xuống dưới lầu.
 
- Cửu Châu, hy vọng con sẽ được hạnh phúc!"
 
Ông Cửu Thịnh, cha của cô, thờ ơ nhìn cô mà tùy ý nói ra lời chúc phúc.
 
Cửu Châu nở nụ cười miễn cưỡng, dịu dàng đáp lại:
 
- Cha, mẹ, cảm ơn cha mẹ đã tìm cho con một mối hôn sự tốt đến nhường này. Con sẽ sống tốt, cha mẹ yên tâm!
 
Cánh cửa xe Lanrover bật mở.
 
Tuy nhiên, người bước xuống xe không phải lão Lục, chú rể của Cửu Châu, mà lại là một vệ sĩ, toàn thân mặc vest đen, gương mặt lạnh lùng nhìn về phía bọn họ.
 
Mọi người cùng đưa mắt nhìn nhau, thâm tâm có chút ngạc nhiên.
 
Buổi lễ đón dâu như thế này, chú rể lại hoàn toàn không tới.
 
Người vệ sĩ kéo cặp kính đen xuống, rành rọt nói từng câu, từng chữ:
 
- Ông chủ của chúng tôi tuổi cao, sức yếu, do vậy không thể đích thân đến đây đón tân phu nhân được. Mong các vị thông cảm!
 
Haha...
 
Mạn Linh nghe vậy, không nhịn được mà ôm bụng cười ngặt nghẽo, mặc kệ ông bà Cửu đang đánh mắt ra hiệu phải giữ im lặng.
 
Khóe môi Cửu Châu khẽ cong.
 
Cô quay lại nhìn về phía cha mẹ mình, ánh mắt quật cường mà mở lời chào từ biệt:
 
- Cha, mẹ, hẹn gặp lại!
 
Nhìn bóng dáng xinh đẹp của Cửu Châu bước vào phía trong xe, người nhà họ Cửu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
 
Rốt cuộc, bán con gái gán nợ, đây là việc làm mà gia đình ông ta chưa bao giờ nghĩ tới. Cuối cùng, mọi chuyện cũng đã xảy ra!
 
Cửu Châu vừa bước vào trong xe, nước mắt đã rơi lã chã. Ngoài miệng cô luôn cứng rắn là thế, nhưng trái tim nhỏ bé thật sự đã bị Ьóρ nát.
 
Cô phải Bán th*n cho một lão già đáng tuổi ông mình, chỉ vì món nợ khổng lồ mà chị gái gây ra.
 
Cửu Châu nở nụ cười chua xót, mặc kệ ánh mắt tò mò, có chút xem thường của gã vệ sĩ bên cạnh.
 
Cửu Châu à Cửu Châu, thật là ngu ngốc mà!
 
Ngay khi cô đặt chân lên trên xe, ông bà Cửu đã nở nụ cười tươi roi rói, thâm tâm cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Món nợ khổng lồ mà Cửu Mạn Linh gây ra trong vòng một năm qua đã khiến nhà họ Cửu chao đảo một thời gian dài, toàn bộ căn nhà giờ chỉ còn thân xác, ruột gan bên trong hầu như đã rỗng tuếch.
 
Cửu Mạn Linh ngồi phịch xuống dưới đất, vui vẻ cười nói:
 
- Cha, mẹ, hai người thấy đại tiểu như nhà họ Cửu có thông minh hay không?
 
Ông Cửu cầm ly champa, một hơi tu cạn sạch, đưa tay lau lau khóe miệng mà đáp:
 
- Thông minh cái gì chứ? Cha còn chưa hỏi tội con đâu đấy. Hiện tại, Cửu Châu đã trở thành Lục Nghị phu nhân, chắc chắn lão già họ Lục sẽ vô cùng thương yêu, chiều chuộng con bé. Đến lúc đấy, các người liệu liệu mà làm.
 
Có trời Cửu Châu mới biết, ngay sau khi cô lên xe rời đi, những người thân yêu nhất của cô đang giở trò gì sau lưng mình. Cửu Châu vốn nghĩ, cha mẹ cô yêu thương cô đến thế, tự dối lòng mình rằng tình thế bắt buộc, cô hi sinh hạnh phúc riêng của bản thân chỉ vì cái gia đình này.
 
Trong cuộc đời mười tám năm của Cửu Châu, chị gái cô chưa từng một lần yêu thương cô nhất mực.
 
Tuổi mười tám vô lo vô nghĩ, Cửu Châu xinh đẹp hút người, cuối cùng đành phải cắn răng gả cho một ông già để làm vợ, hơn nữa, lại là người vợ thứ chín.
 
Cửu Mạn Linh vì ham mê ᴄờ Ьạᴄ, do vậy đã muối mặt đến ᴠɑʏ тɪềп nhà họ Lục Nghị. Dòng họ Lục Nghị là dòng họ rất lớn trong nước, không những tiền tài thuộc vào hàng khổng lồ, danh vọng lại còn cực vượng.
 
Cửu Mạn Linh thân là con gái, thế nhưng lại ham mê cờ bạc không khác gì đàn ông con trai.
 
Vào đêm mười rằm tháng trước, cô ta vác về một tờ giấy ghi nợ, bình thản nhìn cha mẹ mà nói:
 
- Cha, mẹ, con đã nợ nhà họ Lục một số tiền lớn. Nếu không nhanh chóng thanh toán cho họ trong vòng năm ngày tới, người nhà họ Lục sẽ đến ɡɪếт toàn bộ Cửu gia chúng ta.
 
Lúc đầu, ông bà Cửu không tin, nhưng đúng đến thời hạn năm ngày hôm sau, một nữ giúp việc trong nhà bị xe tải ᴆâᴍ ᴄһếт không toàn thây, thi thể bị ném ngay trước cổng nhà họ Cửu, Cửu Thẩm Đài mới giật mình sợ hãi.
 
Cửu Mạn Linh vì muốn nhanh chóng giải quyết món nợ này, biết ông lão Lục mặc dù tuổi cao, sức yếu, nhưng vẫn muốn cưới thêm người vợ thứ chín, do vậy đã bày ra một mưu kế như sau:
 
Đem Cửu Châu, em gái duy nhất của cô ta, gả cho ông lão Lục Nghị để trừ nợ.
 
- Ông Lục, em gái của tôi vẫn còn t/r/in/h. Hơn nữa, tuổi đời của nó mới chỉ mười tám xuân xanh. Đảm bảo ông sẽ không hối tiếc.
 
Ông lão Lục sau khi đã ngắm đến muốn nát bức ảnh của Cửu Châu, lập tức đồng ý mà gật đầu.
 
Bởi vậy mới nói, Cửu Châu không những chỉ đáng giá hai triệu nhân dân tệ, mà còn là vật để trao đổi, Ьᴜôп Ьáп của chính những người mà cô yêu thương nhất.

Đọc Truyện

Thử đọc