Sau Này Anh Vẫn Yêu Em

Sau Này Anh Vẫn Yêu Em

Tác giả: NgannKim801

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Chương: 55 | Full

Thể loại:

Đọc Truyện

"Lại có thai sao?"
 
Hạ Vũ Yến ngồi ngơ ngác trên ghế sopha, sờ cái bụng nhỏ, lẩm bẩm một mnh.
 
Kết hôn đã gần một năm rồi, đây là lần thứ ba cô ấy mang thai.
 
Hai đứa con trước, bị chồng của mình Lục Nghệ Văn, ép buộc cô Pa' thai với phương thức тầп пһẫп nhất.
 
Hạ Vũ Yến cười đau khổ một tiếng, nhìn về tờ giấy thỏa thuận ly hôn đã ký trên bàn trà, ánh mắt cô trở nên kiên định.
 
Đứa còn này chắc sẽ là cơ hội cuối cùng của cô ấy rồi, nếu lại bị Pa' thai nữa, thì chắc kiếp này cô sẽ mất đi tư cách làm mẹ.
 
Cô nhất định phải bảo vệ nớ, dù phải trả bằng mọi giá...
 
Rắc!! Cửa phòng ngủ mở ra, thân hình cao lớn của Lục Nghệ Văn đi từ bên ngoài vào.
 
Hạ Vũ Yến vội vã đứng dậy, trên khuôn mặt mộc không son phấn ấy, bỗng đã trở nên trắng toát.
 
"Lục Nghệ Văn, giấy thỏa thuận ly hôn tôi đã ký rồi. Bắt đầu từ bây giờ, giữa tôi và anh, đã không còn bất cứ mối quan hệ nào nữa." Cô nói với giọng trầm ngâm, Ng'n t đặt cạnh người đang nắm chặt lại một cách căng thẳng.
 
Động tác của Lục Nghệ Văn hơi đừng lại, ngước đôi mắt đen khốc liệt hung hăng lên, nhìn chằm chằm Hạ Vũ Yến.
 
"Cô muốn ly hôn ư?" Hắn bước đôi chân dài ra, trên mặt không một chút biểu cảm gì, nhưng khí thế lẫm liệt trên người của hắn lại giống như thật vậy, áp sát Hạ Vũ Yến khiến đôi chân cô run lên.
 
"Đúng, chúng ta ly hôn đi, Tiểu Vân.." Lời nói của Hạ Vũ Yến chưa dứt thì trước mắt bỗng hoa mắt đi, sau đó cổ họng chợt đau đớn.
 
Là Lục Nghệ Văn tiến lên phía trước một bước, nắm chặt lấy cổ của cô, hắn muốn Ьóρ c/h/ết cô thật sự.
 
"Hạ Vũ Yến cô mà cũng xứng đáng gọi tên Tiểu Vân sao!" Đôi mắt hung dữ đó của Lục Nghệ Văn, nhìn chằm chằm vào cô, "Lúc trước cô cam tâm tình nguyện lấy ta, sao lúc đó không nghĩ là sẽ ly hôn. Bây giờ thì lại muốn rời khỏi ư? Món nợ mà cô thiếu, đã trả xong chưa?"
 
"Lục Nghệ Văn, anh đã làm sẩy hết hai đứa con của tôi, sinh mạng của hai đứa con đó, còn chưa đủ để trả sao?" Hạ Vũ Yến bị Ьóρ cổ, khuôn mặt nhỏ nhắn căng đỏ lên, khóe mắt không ngừng rơi nước mắt xuống "Vả lại chuyện lúc đó, tôi không có...ặc ặc"
 
Nói được một nửa, Ng'n t trên cổ cô, đột nhiên siết chặt lại, giống như muốn Ьóρ gãy đốt xương nhỏ nhắn đó vậy.
 
"Hạ Vũ Yến, cô im ngay cho tôi! Những cái cớ đối trái của cô, tôi đã nghe đủ rồi! Dù cho bây giờ cô có giở trò gì đi nữa, trước khi tôi chưa trừng phạt đủ, thì cuộc hôn nhân này, cô đừng hòng ly!"
 
Hắn nói xong liền Ьóρ cổ của Hạ Vũ Yến, ấn cô xuống đất, sau đó lại trở mình, vùi mặt cô xuống nền nhà lạnh băng
 
"Roẹt---" Xé rách chiếc đầm của cô ra.
 
"Lục Nghệ Văn, anh đừng tay lại" Hạ Vũ Yến bắt đầu vùng vẫy, mỗi lần người đàn ông này muốn có được cô thì đều tần nhẫn giống như muốn làm cô ૮ɦếƭ vậy, bây giờ cô lại có thai, cô không muốn làm chuyện đó với hắn.
 
Ⅼụᴄ ɴɡһệ ????ăп ᴆề пéᴍ тһâп пɡườɪ ᴄủɑ ᴄô ᴍộт ᴄáᴄһ тһô ʟỗ, тạᴏ гɑ Ԁấᴜ ᴠếт ᴄủɑ пһữпɡ ᴠếт Ьầᴍ тɪ́ᴍ ʟớп.
 
Hạ Vũ Yến vùng vẫy mạnh bạo, đôi tay cực lực phản kháng, cô tiện tay mò được một cây kéo trên bàn trà.
 
Hạ Vũ Yến không hề suy nghĩ gì hết mà nhắm thẳng vào cổ của Lục Nghệ Văn.
 
"Đừng đụng đến tôi, Lục Nghệ Văn" cây kéo trên Ng'n t mà cô ra sức nắm đăng run rẩy, "Ly hôn với tôi, khiến anh và Tiểu Vân được toại nguyện không tốt sao?"
 
Cây kéo sắt bén, cách cổ Lục Nghệ Văn chỉ có mấy cm.
 
Ngước đôi mắt lạnh lẽo đó lên, anh nhìn một cách giễu cợt vào đôi mắt run rẩy của Hạ Vũ Yến.
 
Tim của Hạ Vũ Yến co thắt lại, một giây sau, cổ tay của mình đã bị Lục Nghệ Văn khóa chặt, hắn co tay lại không tiếc một chút sức lực nào, khiến làn da trắng tin của Hạ Vũ Yến tái nhợt đau đớn, sau đó hắn lại ᴆᴇ̀ ᴄô хᴜốпɡ ᴆấт ᴍộт ᴄɑ́ᴄһ һᴜпɡ Ьạᴏ.

Đọc Truyện

Thử đọc