Người Thay Thế - Dương Cầm

Người Thay Thế - Dương Cầm

Tác giả: Dương Cầm

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Chương: 42 | Full

Thể loại:

Đọc Truyện

Anh về nhà, người nồng nặc mùi R*ợ*u, cửa vừa mở ra đã đổ ập vào người Diệu Tuệ. Cô đỡ Minh Trí - chồng cô vào nhà, bình thường đã nặng, bây giờ R*ợ*u vào thì anh nặng như một tảng đá cứ ghì chặt lấy người cô.

Vậy nhưng vừa lên phòng, Minh Trí đã lao vào vợ như kẻ cắn thuốc. Hắn xé toạc quần áo vợ, bàn tay *** P0'p lên hai bầu *** đến chảy cả sữa rồi cắи ʍút̼. Mặc cho vợ kêu đau, hắn vẫn không dừng lại, kéo dang chân cô ra mạnh bạo đâm vào người vợ.

Diệu Tuệ đã quen với chuyện này, mỗi lần anh ta về nhà say sưa là lại vật cô ra mà quan hệ. Mỗi cú nhấp vào người cô là hắn dùng hết tốc lực, vừa nhanh vừa mạnh mà chẳng cần biết vợ đau muốn ૮ɦếƭ đi sống lại.

- Rên đi...quan hệ với chồng mà mặt mày cứ nhăn nhó như khỉ vậy hả?

- Anh điên à? Lặng im cho con ngủ.

Cô không nghe lời. Anh ta càng điên cuồng, vật cô quay lại, một tay nắm lấy mái tóc dài của cô giật lên, tay còn lại vỗ đen đét vào ௱ô** cô, ra vào điên cuồng như một kẻ bạo da^ʍ. Tiếng *** chạm nhau mỗi lúc một lớn, anh ta cứ thế đâm sâu vào người vợ. Hơi thở trầm đυ.c của du͙© vọиɠ cứ ầm ầm, anh ta không hề để ý con đang ngủ mà cứ rên lên thỏa mãn.

- Ưʍ...nhẹ thôi...em...

- Đúng rồi, rên đi cho anh nghe mới thăng hoa được.

Diệu Tuệ cắn răng, cả người cứ run lên theo từng cú nhấp mạnh của chồng, cô kiệt sức muốn đổ sập xuống giường nhưng anh ta giật ngược tóc cô lại, càng lúc càng thúc mạnh hơn. Cô muốn yên thân, muốn không bị anh ta vần cho lên giường xuống đất thì cô phải vờ rêи ɾỉ như mình cũng đang lêи đỉиɦ. Vậy nhưng, từ lâu rồi, cô chỉ phục vụ chồng như bản năng mà thôi.

Cả người bị ám đầy mùi R*ợ*u, Diệu Tuệ lao vào nhà tắm xối nước lên người. Lấy nhau hai năm, anh ta luôn hờ hững với vợ. Nhưng bù lại, anh ta luôn trở về nhà mà không gái gú bên ngoài. Thời gian cô mang thai, anh ta cũng chăm sóc cô rất chu đáo. Những tưởng cô đã tìm đúng người nhưng bây giờ thì cô sợ, sợ gần chồng. Mỗi lần R*ợ*u say, anh như biến thành người khác, một kẻ điên trên giường.

- Làm cái gì mà lâu vậy? Lấy cho anh cốc nước đi.

Diệu Tuệ tắt nước, lấy áo tắm mặc vào người, vội vàng đi ra lấy cho chồng cốc nước mát. Nhìn con vẫn đang nằm nôi ngủ ngon thì cô thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta thỏa mãn rồi, nằm lăn trên giường, chẳng thèm mặc quần áo. Diệu Tuệ lặng lẽ nhặt quần áo cho vào giỏ, kéo anh nằm lại đúng vị trí mới lên giường nằm. Vậy nhưng chưa kịp nhắm mắt ngủ thì con bé ọ ẹ, cô lại bật dậy, dỗ con ngủ lại.

Vừa mới sáng sớm, cô đã nghe thấy tiếng gọi của bố chồng, ông dậy đi tập thể dục là gọi cô dậy để chuẩn bị đồ ăn sáng. Mẹ chồng lại bắt đầu bài ca:

- Có ai sướиɠ như con dâu nhà này không? Ngủ bảnh mắt ra chưa dậy, phải để gọi mới dậy.

Bố chồng nhìn thấy cô đầu tóc còn bù xù lếch thếch đi xuống thì thở dài.

- Hôm qua chồng con lại say phải không?

Diệu Tuệ chưa kịp trả lời thì mẹ chồng đã đế thêm:

- Có đẻ thằng con trai cũng không biết đẻ lại còn ăn bám nữa thì nó phải uống R*ợ*u giải khuây chứ có gì đâu.

Nghe những lời này quá quen thuộc rồi nên Diệu Tuệ chỉ ậm ừ, đi vào bếp chuẩn bị nấu đồ ăn sáng để khi ông bà đi tập thể dục về có đồ ăn luôn.

Vừa đặt bếp nấu phở, cô vừa chuẩn bị đồ ăn dặm cho con rồi tranh thủ đi dọn quần áo cho vào máy giặt, dọn nhà nhanh thoăn thoắt.

Trước kia ở nhà với bố mẹ, dù nhà không thuộc gia đình giàu nứt đố đổ vách nhưng cũng được xếp vào hàng khá giả nên cô chỉ phải đi học mà không phải làm việc nhà. Vậy mà về đây làm dâu được hai năm, cô đã trở thành bà nội trợ chính hiệu, một ô sin cao cấp đến chính cô còn thấy phục mình.

Chuẩn bị đồ ăn sáng xong, cô chạy lên nhà gọi chồng dậy đi làm. Nhưng chẳng bao giờ anh chịu dậy ngay mà luôn càu nhàu chán chê mới dậy.

- Chuẩn bị quần áo đi, hôm nay anh mặc áo trắng.

Diệu Tuệ dọn lại chăn gối, đến tủ chọn quần áo cho chồng.

- Hôm nay mẹ nhắc tiền tiêu vặt của ông bà rồi. Lát anh chuyển tiền cho em nhé!

Chồng cô nhìn lướt qua con gái không trả lời nhưng cô biết khi anh không nói là sẽ đưa tiền cho cô.

- Em cai sữa con nên con bé sẽ dùng sữa ngoài, tháng này anh chi thêm cả khoản ấy nữa.

Minh Trí lạnh lùng quay lại nhìn vợ trong bộ đồ ở nhà nhăn nhúm, đầu tóc chưa chải, mặt mũi hình như cũng chưa vệ sinh cá nhân buổi sáng.

- Ừ

Nói xong anh quay lưng đi mất. Giữa hai người như có một rào cản vô hình mà cô không phá bỏ được nó để rồi họ sống bên nhau như những người xa lạ.

Con bé con quấn mẹ vì ở nhà không ai bế nó ngoài Diệu Tuệ. Khi con thức giấc, cô địu nó trên lưng để làm việc nhà. Trong nhà, từ việc sửa chữa bóng đèn, vòi nước bị rò, cái bếp không vào điện cô cũng tự mày mò làm được hết. Ba chồng mà động tay giúp cô thì lại được mẹ chồng nói mát mặt nên cô cũng không muốn ông khó xử.

- Dạo này Minh Trí làm gì mà hay uống R*ợ*u say vậy con? Hai vợ chồng con có chuyện gì à?

Bố chồng thả tờ báo xuống, thấy Diệu Tuệ lau nhà bên cạnh thì hỏi thăm. Vậy mà mẹ chồng đã lại từ đâu xuất hiện.

- Ông không thấy sao còn hỏi? Có đẻ thằng con trai cũng không biết đẻ, suốt ngày ngửa tay xin tiền chồng thì nó chán chứ sao nữa.

Bố chồng nhìn bà trang điểm lòe loẹt vừa đi sinh hoạt câu lạc bộ khiêu vũ về thì bực mình.

- Bà là đàn ông hả? Không có bà thì có thằng Trí không? Con gái hay trai nó cũng là cháu bà đấy. Hôm nào tôi hỏi bà ngoại thằng con trai bà xem ngày xưa sinh bà ra đời thì bà ấy có bị mẹ chồng chửi bới ngày đêm như bà đang làm không nhé!

Nói rồi bố chồng đứng lên bực dọc đi về phòng. Tức nước vỡ bờ, ông hiền lành lắm, thường ngày rất ít nói nên bà hay làm nước lấn tới. Sáng nay bé Cốm ốm, ông đã nhắc bà ở nhà nhưng thoắt cái bà đã đi rồi nên ông mới nói. Ông không nói thì thôi chứ đã nói thì bà chỉ có im bặt.

Bố chồng đi rồi, Diệu Tuệ liền bị bà nguýt dài, bĩu môi.

- Mày lại kể khổ với ông ấy đấy hả? Tao nói gì sai hả? Không phải do mày nên thằng con tao mới đi sớm về muộn vất vả nuôi đứa ăn bám như mày sao?

Diệu Tuệ im lặng, bị mắng hay chửi cô đều giữ im lặng như vậy. Ban đầu thì khó chịu lắm nhưng cô sợ Minh Trí khó xử chuyện mẹ chồng nàng dâu nên im lặng cho qua. Bà đi qua còn tiện chân đá vào xô nước bắn tung tóe, ướt lên váy thì lại mặt đỏ tía tai hét lên.

- Cái đồ ăn hại, chẳng làm được gì nên hồn cả.

Nghe tiếng con khóc, cô nhanh chóng bỏ đấy chạy lên bồng con. Nó thèm sữa mẹ cứ khóc ૮ɦếƭ lặng, phải chật vật mãi nó mới chịu uống sữa bình, lê la chơi cho cô làm việc.

Cả ngày ở nhà nhưng Diệu Tuệ luôn tay chân, quay cuồng chóng mặt đến tận tối muộn mới xong việc. Ru được con ngủ lên giường nằm thì chồng về.

- Anh có muốn ăn gì không em nấu anh ăn?

Minh Trí nhàn nhạt đáp:

- Không, anh ăn rồi.

Nói rồi anh đi thẳng vào nhà tắm mà không nhìn vợ hay con lấy một cái. Diệu Tuệ biết là do chồng làm việc căng thẳng, bận rộn nên cố gắng dung hòa và cô cũng không muốn giữa họ căng thẳng. Nhưng cô thấy giữa họ ngày càng xa cách, những lời hỏi han, quan tâm cũng chẳng còn. Cô thấy cô đơn trong chính gia đình nhỏ của mình.

Minh Trí đi ra, nằm xuống giường, quay lưng về phía vợ, bình thản nhắm mắt.

- Dạo này công việc có vấn đề gì không mà anh hay về muộn vậy?

- Em lại đang tra khảo anh đấy hả? Ở nhà ăn chơi thì im lặng đi, đừng có giở thói hoạnh họe người khác.

- Tại sao em là vợ anh mà lại không biết chồng mình làm gì đến nửa đêm cũng không biết chứ?

- Lại muốn gây sự đấy hả? Anh đi làm kiếm tiền cho em tiêu còn ca thán cái gì.

Minh Trí bật dậy, lừ mắt nhìn vợ rồi bỏ sang phòng làm việc mặc vợ ngồi ngây ngốc trên giường.

Diệu Tuệ sững người, nhìn chồng bực tức bỏ đi mà trong lòng dấy lên cảm giác chua xót. Vì sao mới lấy nhau hai năm mà cô thấy màu hồng đã ngày càng sẫm lại, thậm chí một chấm hồng nhỏ cũng không thấy nữa. Anh thờ ơ, lạnh nhạt trong chính tổ ấm của mình. Chẳng lẽ, cô cố gắng để vun vén mà anh không nhận ra...

Họ lấy nhau không có tình yêu, ngay từ đầu cuộc hôn nhân này đã là sai lầm. Có lẽ đây là cái giá của việc ςướק người đàn ông của người khác. Nhưng cô đâu có ςướק...vậy mà vẫn mang tiếng ςướק.

Sống với nhau gần hai năm, lần đầu tiên cũng là anh say R*ợ*u đến bây giờ cũng vậy, những lúc trên giường hoàn toàn chỉ diễn ra khi anh say R*ợ*u, hình như...số lần anh nhẹ nhàng, âu yếm khiến cô sung sướиɠ phát điên mỗi lần gần nhau vô cùng ít ỏi....bây giờ, chỉ cần nghĩ đến là cô sợ.

Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, cô khóc vì tủi thân hay vì bất lực không hiểu nguyên nhân tại sao cô lại sống như thế? Cam chịu nhiều như vậy?

Nếu năm ấy, anh để cô có được lựa chọn, nhất định cô sẽ không lấy anh...

....

Chuyến bay hạ cánh an toàn xuống sân bay, Diệu Tuệ đứng ở cửa nhoẻn miệng chào hành khách và không quên gửi lời cảm ơn họ vì đã đến Việt Nam du lịch.

Sau khi kiểm tra lại một loạt khoang hành khách, Diệu Tuệ cùng đồng nghiệp kéo đồ của mình xuống khỏi máy bay. Sau hành trình dài, cô chỉ muốn trở về nhà ngủ một giấc để chuẩn bị cho chuyến bay tiếp theo.

Công việc tiếp viên hàng không xa nhà suốt khiến cô cũng quen dần. Mùa du lịch, cô gần như ăn ngủ trên máy bay, thời gian về nhà cũng không có.

Vừa về đến nhà, cô đã nghe thấy tiếng cười nói quen thuộc nhưng không nghĩ Cẩm Linh lại về đột ngột như vậy liền có chút hoài nghi. Cô lớn tiếng gọi ba mẹ khi vào đến sân.

- Ba, mẹ, con về rồi ạ.

- Chị...

Cẩm Linh từ trong nhà chạy vèo ra sân đu trên người Diệu Tuệ cười nắc nẻ.

- Em về nè, chị bất ngờ không?

Diệu Tuệ vỗ vào lưng em mắng yêu.

- Sao lại về vậy? Chị tưởng cuối năm em mới về mà?

- Em về công tác gần một tháng cơ.

Hai chị em khoác tay nhau vào nhà. Mẹ cô đang lúi húi dưới bếp chuẩn bị đồ ăn. Ba trên phòng từ tốn đi xuống.

- Về rồi hả con?

- Dạ ba, con về rồi.

Diệu Tuệ ngó vào bếp vòng tay ôm eo mẹ, tựa cằm trên vai bà ngả nghiêng dựa dẫm, cọ cọ má lên má mẹ than thở.

- Mẹ... nhớ mẹ quá hà!

- Bố nhà cô, lên tắm rửa thay quần áo rồi xuống ăn cơm.

- Dạ mẹ.

Cô hôn lên má mẹ một cái thật kêu mới buông ra mang đồ lên phòng.

Vừa tắm rửa xong, Cẩm Linh ùa vào ngồi bên cạnh khoác vai.

- Chị, mai em tổ chức sinh nhật ở Karaoke Thiên Đường. Chị tới tham gia nhé!

- Kinh... lần này tổ chức lớn vậy?

- Chuyện, chị mang cả bạn trai đến nhé!

- Ê... sắc rồi, kiếm ai mà mang chứ?

- Xì... kém tắm... xinh này mà để ế phí của trời. Mai em làm mối cho chị nhé!

- Thôi... lo thân mình đi cho chị nhờ.

Cẩm Linh xị mặt, ghé đầu lên vai Diệu Tuệ, ánh mắt mơ màng.

- Người yêu em là đồng nghiệp của chị đấy?

- Ai? Sao giấu kĩ thế?

- Anh ấy là cơ trưởng của Asia Airlines đấy. Chị có biết đội bên ấy không?

- Vậy chị không biết, đông lắm nên chỉ nhớ những người hay đi cùng chuyến bay với chị thôi.

- Mai em giới thiệu với chị, ngoài đi các chuyến bay, anh ấy còn làm kinh doanh nữa và quan trọng là đẹp trai siêu cấp.

Diệu Tuệ nghiêng mặt lườm em cười. Con bé này lúc nào cũng trai đẹp... số người yêu đếm không hết của nó phải công nhận ai cũng đẹp... siêu cấp đẹp.

- Tuệ, Linh ơi xuống ăn cơm đi.

Cẩm Linh đứng lên nháy mắt với cô cười lớn.

- Nhớ mai đi đấy và chị đừng nói cho hai bác biết nghe chưa?

- Biết rồi, ba mẹ chị sẽ không biết đâu.

Sấy tóc khô, Diệu Tuệ chạy vèo xuống nhà, ngồi vào ghế nhận bát cơm mẹ đưa.

- Con mời ba mẹ ăn cơm.

- Linh xem có ai làm mối cho Tuệ nhà bác đi, ai đời 24 tuổi rồi mà chẳng chịu yêu đương gì cả.

- Hai bác cứ yên tâm, chị Tuệ ấy à, để độc thân cho trai nó thèm.

Ba mẹ Tuệ nhìn hai chị em lắc đầu. Linh là con em trai ba Tuệ, cả nhà định cư ở Mỹ mấy năm nay. Nó làm cho công ty phần mềm ở Mỹ có trụ sở ở Việt Nam nên hay về công tác. Lần nào về cũng ở nhà Tuệ. Trước kia hai đứa học cùng lớp nên thân nhau lắm, nhiều người còn lầm tưởng họ là hai chị em song sinh nữa.

Quán bar Thiên Đường.

Diệu Tuệ phải vất vả lắm mới chen qua những người đang xõa, nhảy nhót cùng với tiếng nhạc sôi động của DJ.

Cẩm Linh nhìn thấy Diệu Tuệ thì giơ tay lên vẫy vẫy, hét lớn gọi.

- Chị Tuệ, bên này.

Diệu Tuệ lách người đi theo tiếng gọi vào một căn phòng Karaoke được trang hoàng lộng lẫy. Bạn bè đến cũng khá đông, nam nữ đủ cả. Cô đưa túi quà mình chuẩn bị cho Linh.

- Chúc mừng sinh nhật em.

Linh ôm vai Tuệ giới thiệu với bạn bè.

- Giới thiệu với mọi người, đây là Diệu Tuệ - chị họ của em.

Mọi người ồn ào lên tiếng.

- Chị xinh mà giấu kĩ vậy em.

- Ôi dào, chị ấy là tiếp viên hàng không nên bận lắm. May mà mới kết thúc chuyến bay dài mới được nghỉ đấy.

- Tiếp viên hàng không bảo sao xinh nghiêng nước nghiêng thành vậy. Làm mối cho anh đi Linh ơi.

Diệu Tuệ gật đầu chào, ai giơ tay ra bắt cô cũng đáp lễ lại. Linh xếp cho cô ngồi xuống cạnh mình.

R*ợ*u được khui ra nhiều vô số, ai cũng uống nhiệt tình. Dù đã rời Việt Nam mấy năm nhưng có vẻ bạn bè của Linh vẫn khá đông. Trong số ấy thì có cả bạn trai cũ, mà lạ, họ chia tay nhưng vẫn có thể qua lại được với nhau.

- Linh... bạn trai em đâu sao giờ chưa đến?

- Anh ấy đang đến, chiều nay anh ấy mới về đến sân bay nên sẽ có mặt thôi.

Linh đưa R*ợ*u đã rót về phía Diệu Tệ nháy mắt.

- Hôm nay không say không về nhé! Chị chấm được ai chưa?

- Thôi, vui vẻ đi, đừng để ý đến chị làm gì.

- Haiz... cả tá trai đẹp kia mà không nhắm được ai thì buồn chị lắm nha.

- Được rồi, đừng quan tâm chị, lo việc em đi.

Cẩm Linh nheo mắt lắc đầu mỉm cười rồi cũng buông cô ra. Diệu Tuệ ngồi một lát thì đứng lên đi vào nhà vệ sinh. Bản thân không quen lắm với mấy nơi ồn ào này nhưng lại không thể từ chối mà về sớm được.

Uống có một chút R*ợ*u mà mặt mũi đã đỏ bừng bừng. Cô đứng trước gương vỗ nước lên mặt thổi phù phù cho mấy sợi tóc lòe xòe bay phất phơ. Chỉnh trang lại quần áo Diệu Tuệ mới ra ngoài. Điện thoại có tin nhắn đến nên cô mở lên xem mà không nhìn phía trước liền đâm sầm vào cái gì đó vừa cứng vừa chắc khiến cả người ngã ngửa ra sau còn cái điện thoại văng lên bay vèo đi. Vậy nhưng... cô lại không ngã... có bàn tay rắn chắc của chàng hoàng tử nào đó như trong truyện ngôn tình đỡ cô lại.

Đọc Truyện

Thử đọc