Lụy Tâm

Lụy Tâm

Tác giả: Trần Dục Sâm

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Chương: 6 | Full

Thể loại:

Đọc Truyện

- Anh cút ra bên ngoài cho tôi , ai cho phép anh vào đây ?

Cô cay nghiệt nạt anh , thẳng thừng ném giỏ xách vào mặt chàng trai đang đứng chôn chân ở cửa .

Anh lặng người bất động , tuy anh không nhìn thấy được bất kỳ thứ gì . Nhưng tiếng Thở *** và âm thanh quần áo được cởi ra anh vừa nghe được cũng đủ cho anh hiểu cảnh tượng trước mặt rốt cuộc ra sao .

- Vợ ơi ! Em cùng với anh ta làm gì vậy ? Sao em lại cho người khác vào phòng của chúng ta ?

Khóe mắt anh cay xè , anh không thấy được gương mặt cô nhưng anh thật sự muốn biết rõ . Anh đã cố gắng rất nhiều , nhưng dường như dù chỉ một chút cảm động cô cũng không cho anh .

Hi Kiệt và Cẩn Mai là hôn nhân đơn phương , anh bị cô gái xinh xắn hớp hồn ngay từ lần đầu gặp gỡ . Khi anh vẫn chưa bị mù lòa vì tai nạn giao thông . Gia đình anh giàu có và có quyền , anh nhất quyết đòi lấy cô cho bằng được . Cho đến khi biến cố xảy ra , anh bị mù , cha anh sau khi công ty phá sản phải nhảy lầu тự ѕáт .

Chẳng hiểu sao tài sản nhà đất đều trở vào tay cô , Hi Kiệt mới rõ mọi chuyện đều không phải trùng hợp .

- Anh bị đui chứ đâu có bị điếc mà không nghe được , chúng tôi đang làʍ t̠ìиɦ . Là làʍ t̠ìиɦ đã nghe rõ chưa .

Hà Cẩn Mai hét lên , cô vô cùng chán ghét đứa con trai của kẻ thù không đội trời chung kia .

Ba cô bị một tên gian thương hại c/h/ết , mẹ phải cắn lưỡi vì không muốn bị làm nhục trước xác ba cô . Cô lớn lên thức thời được thù hận ăn sâu vào cơ thể , nên từng bước một vạch ra lộ trình trả thù .

Cô khiến cho con trai duy nhất của tên khốn kia mê như điếu đổ , hoàn hảo cấu kết với người ngoài khiến cho gia đình hắn nợ nần ngập đầu phải phá sản . Giao kèo với đối tác kia cho cô không ít lợi ích . Cô liền trở thành nữ luật sư thành đạt trong mắt người đời . Tài sản tăng lên đáng kể .

Nhưng khiến cho tên kia nhảy lầu c/hế/t không nhắm mắt cũng chưa vừa , cô còn muốn dày vò con trai duy nhất của hắn sống không bằng c//ết .

- Tiểu Mai ! Em đừng như vậy có được không ? Anh hứa , anh hứa ăn hết số cơm hư kia . Anh hứa sẽ không lén lút vào phòng em nằm khi không có em ở nhà nữa . Anh hứa em muốn anh làm gì anh cũng đồng ý cả . Em đừng như vậy có được không ?

Hai mắt anh tối mờ quơ quào về phía trước , chỉ cần anh ngoan ngoãn để cô tức giận là được mà phải không .

- Tôi bảo anh cút , hay là muốn ngồi đó nghe chúng tôi â/n á/i với nhau ? Nếu như vậy thì tôi cũng không ngại . Nhưng mà đừng có lên tiếng làm mất hứng đấy .

Тɪếпɡ ᴍôɪ ʟưỡɪ Ԁâʏ Ԁưɑ тгᴏпɡ ᴆɪêп ᴍê ᴠɑпɡ ʟêп ʟɪêп тɪếρ , тừпɡ ʟầп ɡɪốпɡ пһư пһáт Ԁɑᴏ ᴄứɑ ᴠàᴏ тɪᴍ ɑпһ , ɑпһ Ьịт ʟấʏ һɑɪ тɑɪ ᴍɪ̀пһ ᴄһạʏ ᴠộɪ гɑ пɡᴏàɪ . Anh sợ mình không chịu được sẽ phát điên mất .

Hi Kiệt vô cùng yêu cô , anh kiên trì yêu cô suốt ba năm làm vợ chồng , tuy rằng cô chưa từng cho anh chạm đến cơ thể cô , anh vẫn chưa từng nửa lời cãi lại .

Từ khi sự thật được hé lộ , anh vẫn ngày ngày âm thầm chịu đựng làm bao cát trút thù hận cho cô , anh chỉ mong đến một ngày cô sẽ có thể buông bỏ . Anh không cần gì cả , chỉ cần Tiểu Mai có thể vui .

Thật ra kế hoạch trả thù của cô anh đã biết được từ lâu , nhưng anh vẫn lờ như là kẻ bị dắt mũi .

Ngay cả lần cô thuê người đυ.ng xe vào anh anh cũng biết nốt cả rồi , cô là muốn anh một lần ૮ɦếƭ nhanh , nhưng anh lại mạng dai sống sót , lại sống làm một kẻ đui mù .

Vậy nên cô càng căm hận ghét bỏ anh hơn , cô bảo so với ly hôn , cô muốn dày vò bắt anh phải chịu cảnh mất vợ trong chính căn nhà này . Đó là cái giá anh phải trả khi là con nhà họ Hạ .

Anh ôm lấy tấm ảnh cưới của cả hai gục đầu bên cầu thang , cố nhớ đến nụ cười của cả hai ngày đấy . Cái hôm anh được nắm tay cô vào lễ đường , đó là ngày hạnh phúc nhất của cuộc đời anh .

Nhưng tất cả đều chỉ là màn kịch giả dối tự anh mơ tưởng .

Cả người anh lại cảm thấy đau đớn , từ ngày hiến đi quả thận , cơ thể anh càng lúc càng suy kiệt hơn . Đột nhiên anh không nhịn được rơi nước mắt , không rõ là vì đau ở vết thương cũ hay là ở trong tim .

Chuyện ngày đó cô bị suy thận cấp tìm mãi vẫn chưa có người thích hợp , anh liền nhanh chóng nhờ người đưa anh âm thầm đi làm thủ tục xét nghiệm . Với ước nguyện duy nhất có thể giúp cô khỏe hơn , ông trời vốn không phụ lòng anh . Chuyện anh hiến tạng cho cô được hoàn toàn giữ bí mật . Chỉ là ngày cô xuất viện khỏe mạnh trở về anh cũng phải lén lút về theo , mặc dù vết thương của anh chưa từng ổn định.

Hi Kiệt mò mẫm từng bước đi xuống cầu thang , từ ngày anh bị mù anh luôn tập thích nghi với mọi thứ . Cũng may từ nhỏ anh đã sống ở đây . Vậy nên đường lối anh đều thông thuộc nằm lòng cả .

- Bác Thùy ơi ! Bác lấy giúp cháu bác cơm buổi sáng tiểu Mai đưa cho cháu được không ạ ?

- Hi Kiệt cơm đó bị ôi thiêu nổi mốc rất nhiều rồi , thôi cháu đừng ăn nữa ?

Bà nhìn anh liền dâng lên thương cảm , chàng trai vốn dĩ tài hoa là cậu ấm ăn sung mặc sướиɠ . Hơn 2 năm nay lại sống không khác gì cái xác , bị đối xử thậm tệ như con vật nên gầy gọt trơ xương .

Anh cầm lấy bát cơm từng bước leo lên trên tầng , ngoan ngoãn như đứa bé nấp vào một góc từng lần múc lên ăn vào , những lần trước mỗi lần vào giờ cơm tiểu Mai đều bảo người làm vứt cho anh một bát cơm thiu , trước đây anh ăn cũng quen rồi .

Nhưng là bởi vì buổi sáng anh phát hiện ra trong cơm có trộn cả những hạt nhỏ như đất cát , người anh lại mệt lả người , anh mới cố ăn vào nhưng chưa được bao nhiêu liền ôm bụng ói xanh mặt . Anh làm dơ mất sàn nhà nên tiểu Mai tức giận lấy tách trà chọi thẳng vào đầu anh mà mắng chửi , bây giờ tuy đã được rửa sơ qua nhưng trán anh lâu lâu vẫn rỉ ra m/á/u đỏ tươi .

Mùi vị cơm hòa trộn với nước mắt mặn chát , là vì tiểu Mai tức giận việc anh không nghe lời nên mới như vậy . Nếu anh ngoan ngoãn ăn sạch có thể cô sẽ không cho người đàn ông khác động vào nữa . Anh phải cố gắng ăn .

Tất cả đều là lỗi của gia đình anh nợ cô . Anh không được than oán , nếu không lỡ như tiểu Mai đuổi anh ra bên ngoài . Anh không sợ c/h/ết đói , anh chỉ sợ sẽ không được nghe giọng của người anh yêu .

- Ây chao ! Đây không phải là thiếu gia nhà họ Hạ sao ? Lúc nãy bị vợ đuổi ra bên ngoài nên ngồi đây vừa khóc vừa ăn cơm à ?

Tên đàn ông bước đến góc hành lang đá đá vào người con trai đang co người lại .

- Cơm bốc mùi như vậy mà mày vẫn ăn được à , sao mày sống còn thua con chó nhà tao nữa vậy .

Hắn nhe răng nói bên tai anh

- À mà tao nói này , quả thật vợ mày quyến rũ vô cùng ấy , cô ta ở trên giường phóng đãng lắm đấy .

Hắn cười sang sảng trên đỉnh đầu , mỗi một lần đều giống như có ai dùng Pu'a nện vào tim anh . Nhưng anh vẫn im lặng cắn chặt răng mình , anh không thể làm loạn . Bởi vì làm loạn ồn ào tiểu Mai sẽ càng ghét anh hơn . Nên anh mặt kệ những lời lẽ cay độc kia .

- Con mẹ nó ! Mày bị điếc thật à ? Không nghe tao nói vợ mày ngon sao ? Vợ mày bị thằng khác chơi mày cũng không có phản ứng . Hay là mày không phải là đàn ông hả ?

Tên côn đồ kia xách cổ áo anh lên , cung tay đấm vào bụng rồi tiếp đến hạ bộ . Anh đau đến co quắp người lại , nếu như là vết thương mới thì anh có thể chịu . Nhưng hắn vừa dọng vào chỗ mổ thận của anh . Chỗ kia không được chăm sóc tốt đã nhiễm trùng , vậy nên bây giờ còn bung chỉ .

- Này ! Sao không về còn làm gì đó ?

Từ phía sau vang lên tiếng nói .

- Em yêu à anh chỉ thay em dạy dỗ con chó nhà em chút thôi .

Hắn thả anh xuống đất như thả một đứa trẻ , còn lấy chân đá thêm vài cái *** .

Anh nằm bất động , áo sơ mi cũ trên người loang lổ vết m/á/u tươi , mấy chỗ bị bỏng do tạt nước sôi lần trước cùng vời vùng *** đau đến cả môi cũng trở nên tái nhợt .

Đọc Truyện

Thử đọc