Cô Vệ Sĩ Cứng Đầu của Tổng Tài Khó Ưa

Cô Vệ Sĩ Cứng Đầu của Tổng Tài Khó Ưa

Tác giả: ngocanh123

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Chương: 62 | Full

Thể loại:

Đọc Truyện

Buổi chiều nắng ấm Giang Ngữ Thần đang đứng ở đại sảnh nhà hàng sang trọng tại thành phố J cô cầm lên điện thoại bấm một dãy số, chuông reo hai tiếng bên kia có người bắt máy, Ngữ Thần lên tiếng:

_A lô...Mẹ con Ngữ Thần đây! Con đến nơi rồi mà sao con không thấy người mẹ hẹn đâu cả?

Bên kia điện thoại: " con vào bên trong có tiệm cape cậu ta ngồi trong đó đấy con"

Ngữ Thần nghe xong lời mẹ, cô chào bà rồi liền cúp điện thoại, cô bước chân vững chắc đi vào bên trong tiệm cape, với dáng người cao ráo, gương mặt tròn trắng mịn, mắt to đen lay láy, sống mũi cao hài hòa với khuôn mặt, mày liễu gọn gàng, với mái tóc dài mượt mà được cô cột cao lên, nhìn cô thật năng động, và càng thêm xinh đẹp, khi cô đi qua đâu thu hút mọi ánh nhìn về phía cô, trang phục cô mặc rất đổi bình thường, quần da bó màu da bò với áo sơ mi ngắn tay màu trắng, ở bên ngoài áo khoác ves màu đen, phía sau lưng cô đeo ba lô màu đen vừa vặn, trên mặt không hề trang điểm.

Mắt cô nhìn chung quanh tìm kiếm người mà như mẹ nói, ánh mắt cô chợt dừng lại ở góc tường, một người đàn ông trẻ đang ngồi có một mình, anh ta cứ nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn chung quanh như tìm ai đó, Ngữ Thần suy nghĩ " chắc là anh ta rồi " cô nghĩ vậy mà bước nhanh về phía bàn người nam đó.

Cô vừa đến nơi đứng trước mặt anh cô lịch sự đưa bàn tay ra miệng lên tiếng chào: tôi chào anh, Kỳ Phúc Kiên! Tôi xin lỗi vì đã đến hơi muộn tôi là Ngữ Thần người có hẹn với anh hôm nay.

Kỳ Thiếu Dương nghe cô nói anh lười biếng nhướng mắt lên nhìn cô, gương mặt anh đẹp như điêu khắc, như tỏa ra khí lạnh lùng, anh không lộ ra biểu cảm gì, anh nhếch mép khẻ nói:

_Cô đã tốn kém hết bao nhiêu tiền mua chuộc mẹ tôi để có cuộc gặp ngày hôm nay rồi hửm?

_ Tôi nói cho cô biết những loại phụ nữ như các cô đừng mơ tưởng đến gần tôi, chứ mà mơ đến việc kết hôn.

_" Cái gì? "

_" Anh vừa nói gì hả? Mua chuộc mẹ anh ư?"

_ Anh còn đang ngủ mơ sao? Anh nghĩ anh là gì mà tôi phải cần lấy anh hả? Nếu không vì mẹ tôi bắt buộc tôi tới đây thì có cho vàng cũng đừng mơ tôi gặp mặt, hứ cái người tự cao tự đại, phách lối khó ưa, tôi nguyền rủa anh ế đến ૮ɦếƭ già cũng không ai thèm lấy.

Thiếu Dương gương mặt lúc này đen như cục than, đôi chân mày châu lại vì tức giận, mắt anh mở to nhìn cái miệng cô thao thao bất tuyệt mà mắn anh, cô gái này lá gan quả rất lớn, từ trước đến giờ chưa ai dám ăn nói với anh như thế này, anh nhìn cô liền nói:

_Không phải cô nhiều tiền lắm sao, cứ tặng đồ cho mẹ tôi không phải mua chuộc thì gọi là gì hả?.

Ngữ Thần cười nhẹ nói: anh chưa già mà bị lẫn sao, tôi nghe mẹ của tôi nói mẹ anh đã bệnh mất lâu rồi, vậy còn mẹ nào để tôi mua chuộc hả? Hay ba anh cưới thêm người nữa? Cô nói xong miệng cười tươi khi hạ được anh.

Thiếu Dương trợn mắt nhìn cô anh hét to: " cô gái này nói năng bậy gì vậy hả? Mẹ tôi còn sống khỏe mạnh mất khi nào chứ cô muốn ૮ɦếƭ hả dám ăn nói như vậy?

Vì tiếng hét của anh mà làm mọi người đang ngồi trong tiệm cape đều giật mình, bao nhiêu cặp mắt đều nhin về phía hai người họ.

Ngữ Thần đâm chiêu suy nghĩ " hay là mình lộn người ta" Cô quyết định hỏi cho rõ ràng, ánh mắt cô nhìn về phía anh giọng nói có phần nhẹ hơn:

Anh xin cho tôi hỏi, anh có phải là Kỳ Phúc Kiên, con trai của ông Kỳ Gia Định không? Anh là kỹ sư xây dựng đúng không?

Kỳ Thiếu Dương nghe cô hỏi anh biết đã có sự nhầm lẫn ở đây rồi, anh từ tốn trả lời:

_Tôi cũng họ Kỳ nhưng tên là Thiếu Dương, tôi kinh doanh không phải kỹ sư xây dựng, và tôi còn cha mẹ đầy đủ.

Ngữ Thần nghe anh nói xong gương mặt cô đỏ lên vì quá ngại, cô lí nhí nhìn anh nói:

_ Tôi thật sự xin lỗi anh, tôi đã lầm người rồi, thật sự là rất xin lỗi anh, cô cuối đầu nhận lỗi, rồi muốn quay lưng mà rời khỏi, nhưng bước chân chưa kịp bước thì cánh tay cô đã bị anh nắm kéo lại.

Thiếu Dương lên tiếng nói: " cô Ngữ Thần tôi có việc muốn bàn với cô, đều có lợi cho cả cô và tôi đó".

Cô quay lưng lại nhìn anh ngạc nhiên, cô ngồi xuống ghế nhìn anh nói:

_ Anh nói rõ đi việc gì? Thiếu Dương cười nhẹ nói: "Cô đóng giả là vợ sắp cưới của tôi, trước mặt mẹ cô cũng y như vậy, người lớn thấy chúng ta đã có đôi thì sẽ không ép chúng ta đi xem mắt nữa, như vậy sẽ rất tốt cho hai ta rồi, cô Ngữ Thần thấy thế nào? " Khi nào cần gặp mặt người lớn tôi sẽ gọi cho cô chuẩn bị, còn ngoài ra sẽ không ai phiền đến ai cả.

Ngữ Thần nghe xong suy nghĩ hồi lâu liền gật đầu đồng ý, anh liền gọi điện thoại cho bạn anh soạn hợp đồng mang đến cho anh, chưa đầy nửa tiếng đã có người cầm hợp đồng đến, anh liền ký vào, rồi đưa sang cô, Ngữ Thần xem xét kỹ càng rồi mới ký vào, anh nhìn cô cười tươi nói:

Cô cho tôi mượn điện thoại chút, cô không nghĩ ngợi nhiều liền đưa điện thoại cho anh, tay anh bấm trên bàn phím làm gì đó rồi liền trả lại cho cô.

Cô nhìn đồng hồ thời gian không còn sớm nữa nên cô xin phép đi về, anh gật nhẹ đầu chào cô, anh đứng đây nhìn dáng cô rời đi mà miệng nở nụ cười tươi, trong lòng anh thầm nghĩ " cô bé em rất thú vị, rất đáng yêu, tôi sẽ không để em thoát khỏi tay của tôi đâu, chúng ta sẽ còn phải gặp nhau thường xuyên thôi.

Đọc Truyện

Thử đọc