Chồng Điên

Chồng Điên

Tác giả: Đoạ Tình

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Chương: 9 | Đang ra

Thể loại:

Đọc Truyện

Chồng sắp cưới của tôi... Anh ấy bị điên.

Ừ thì tôi cũng đã đoán trước được rằng, một đứa con riêng như tôi, sớm muộn gì cũng bị gia đình ném vào một xó để phát triển gia tộc. Lấy phải một người không bình thường, đại thiếu gia của Lăng gia, cũng còn may mắn hơn nhiều so với trong tưởng tượng. Ít nhất, có lẽ tôi cũng sẽ không bị đánh đập. Ngồi một mình trong suốt buổi tiệc, bộ váy cưới khoác lên mình sao mà nặng nề đến như vậy. Tan tiệc, tôi mệt mỏi theo người hầu về lại phòng, còn chú rể vẫn chưa một lần xuất hiện.

Mà cũng phải thôi, chồng tôi bị điên mà.

"Thiếu phu nhân có gì căn dặn thì cứ gọi tôi!"

Sao tôi lại không nhìn ra được thái độ chưng hửng của cô gái người hầu kia chứ. Một thiếu gia bị điên, hằng ngày chạy nhảy lung tung, trong gia tộc làm sao có địa vị? Từ "thiếu phu nhân" theo đó mà trở thành một sự châm chọc, buồn cười biết bao nhiêu. Một "thiếu phu nhân" lại bị người hầu coi khinh. Khẽ mỉm cười chua xót, tôi bước về phía bàn trang điểm. Trong gương là một khuôn mặt xinh đẹp nhưng cũng xa lạ đến đáng sợ. Hôm nay là ngày tôi lấy chồng, đáng lẽ ra phải vui, nhưng không hiểu sao tâm trạng lại chùng xuống lạ thường; có lẽ người cảm thấy vui duy nhất cũng chỉ có cha mẹ tôi khi đã thành công đạt được hợp đồng. Chỉ có vậy mà thôi.

Gỡ hết lớp trang điểm trên khuôn mặt cùng bộ váy cưới sặc sỡ trên người, mi mắt nặng trĩu, bản thân tôi chỉ muốn ngủ. Trong tủ bỗng nhiên phát ra âm thanh lạch cạch, tôi khẽ nhíu mày tiến đến gần. Là chuột sao?

Không phải chuột, đó là một người đàn ông.

Một người đàn ông với khuôn mặt điển trai, nhưng quần áo rách rưới bẩn thỉu, đầu tóc rối bời cùng với tấm lưng đang run rẩy khi nhìn thấy người lạ. Anh ta thu mình ở góc tủ, ánh mắt hoảng sợ. Tôi đưa tay lên định hỏi tại sao anh ta lại ở trong đây, cổ tay liền xuất hiện cảm giác đau xót. Một chút máu tươi theo vết cắn ứa ra, tôi khẽ rên một tiếng, nhưng không có ý định thu tay về. Người đàn ông thấy vậy thì hoảng loạn ôm lấy đầu, không ngừng run rẩy kịch liệt: "Đừng... Đừng đánh!"

Tôi thảng thốt, chưa kịp định thần nhưng vẫn theo bản năng trả lời: "Không đánh đâu, tôi không đánh." Không hiểu sao anh ta lại tin tưởng lời tôi nói, không có sợ hãi nữa mà nghiêng đầu quan sát tôi như sinh vật lạ: "Cô là ai?". Tôi không có trả lời anh ta mà hỏi ngược lại: "Vậy anh là ai?". Người đàn ông rất thật thà mà đáp: "Lăng... Lăng Hàm..." giọng nói hơi lắp bắp.

Lăng Hàm sao?

Vậy đây chẳng phải là chồng tôi à?

"Trong đấy nóng lắm, anh ra đây đi."

Chẳng trách suốt hôn lễ không thấy anh ta đâu, thì ra là trốn một mình trong phòng. Có lẽ anh ta sợ ồn ào nên chui vào trong tủ. Nhìn người đàn ông trước mặt mình, cũng chẳng biết là do anh ta không được bình thường hay bây giờ anh ta đã là chồng của tôi, trong lòng bỗng thương cảm. Lăng Hàm lấm lét nhìn tôi, lặng lẽ ra khỏi tủ. Tôi dẫn anh ta ngồi lên giường, nhìn chằm chằm vết cắn vừa nãy, rồi cất giọng lí nhí: "Đau... Đau hả?" Tôi bật cười, lắc đầu: "Hả? Không đau đâu." Vết cắn này chẳng là gì so với lúc bị ђàภђ ђạ khi tôi còn ở nhà. Không hiểu sao anh ta lại ngẩn ra, rồi thốt lên hai từ: "Tiên nữ..."

Anh bạn này, cái miệng cũng ngọt quá à nha.

Tôi nheo mắt nhìn Lăng Hàm: "Anh như vậy không thấy khó chịu à? Sao không đi tắm đi?". Tôi vẫn bị nhìn chằm chằm, hay là anh ta muốn biết tôi là ai? Nghĩ vậy tôi đành thở dài trả lời: "Đừng nhìn nữa, tôi tên là Cẩn Y, anh cứ xem như tôi là bạn anh đi. Từ giờ tôi sẽ chăm sóc anh." Dù bản thân đối với anh ta không có tình cảm nhưng anh ta vẫn là chồng tôi, tôi vẫn phải thực hiện nghĩa vụ của một người vợ.

Lăng Hàm lúc này mới rụt rè đi vào nhà tắm. Trong tủ toàn là trang phục hoạt hình, tôi phải lục lọi hết tủ mới lấy ra được một bộ quần áo gọi là bình thường đưa cho anh ta. Tắm rửa xong, Lăng Hàm tự giác đi đến bên giường, tôi vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh, anh ta ngoan ngoãn trèo lên, cuộn tròn lại như con mèo nhỏ. Chẳng mấy chốc căn phòng đã vang lên những tiếng hít thở đều đặn.

Tôi cũng định đi ngủ, chợt di động reo vang. Nhìn cái tên trên màn hình, trái tim tôi quặn thắt đôi chút. Cha tôi đã tìm đủ mọi cách để gả tôi đi, tại sao bây giờ lại gọi điện? Không muốn làm phiền đến người chồng mới cưới đang ngủ say bên cạnh, tôi vén chăn, đi vào trong nhà tắm.

"Alo, con gái à, bên kia con vẫn tốt chứ?"

Từ lúc tôi có nhận thức cho đến bây giờ, chưa bao giờ ông ta dùng giọng điệu quan tâm như thế để hỏi thăm tình hình tôi. Trong trí nhớ của tôi, những gì gắn liền với cha tôi chỉ là đòn roi, cùng những lời mắng nhiếc, chửi rủa thậm tệ. Nhức đầu, tôi xoa huyệt thái dương, đầy mệt mỏi trả lời: "Ba có chuyện gì nữa không?". Ngay lập tức ông ta đã nói: "Tên Lăng Hàm đó tuy bị điên nhưng ông nội hắn ta trước khi ૮ɦếƭ đã để lại cho hắn hơn nửa gia sản. Nếu như con có được sự tín nhiệm của hắn ta, sau đó tìm cách để hắn ૮ɦếƭ, thì phần tiền đó sẽ thuộc về con!"

Giọng nói H**g phấn đến bệnh hoạn ở đầu dây bên kia càng khiến tôi cảm thấy tởm lợm. *** quặn đau, có thứ gì đó âm ỷ chỉ chực trào ra. Bàn tay tôi siết chặt lấy vạt áo, góc áo nhăn dúm một khoảng lớn.

"Ba, ba thôi đi có được không? Ba đã gả con cho một người điên, giờ ba lại bảo con lừa gạt người ta để lấy tiền, ba có còn tình người không?"

Đọc Truyện

Thử đọc