Nếu Không Là Anh

Nếu Không Là Anh

Tác giả: Phi Yến

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Chương: 75 | Đang ra

Thể loại:

Đọc Truyện

Đêm khuya mùa hè vẫn làm cho con người ta bức bối khó chịu.Chỉ là quá quen với khung cảnh này Thẩm Nhược Hy sớm chẳng quan tâm..

Ngồi trên căn gác tầng một mà Mạc Gia bố trí cho mẹ con cô ở..Căn phòng này khá lớn cũng xem lá tơm tất và đẹp đẽ đối với cô rồi..Căn phòng phía dưới còn cô Dì Dung cũng là người giúp việc giống mẹ con cô..

Vừa tốt nghiệp trung học vào cấp ba mẹ đã đón cô lên đây cho tiện chăm sóc.Bao năm qua cô ở với dì và dượng, hai người đối xử với cô khá tốt.

Nhưng được ở với mẹ với cô vẫn là nhất, vô cùng cao hứng.Dù là học trường huyện nhưng học bạ của Nhược Hy rất tốt xét vào trường điểm của thành phố cũng không quá khó huống hồ còn có Mạc Gia đứng ra lo liệu.

Mọi thứ trở nên dễ dàng, qua một lượt xét tuyển cô thế là vào lớp chọn.Khiến mẹ cô một trận sung sướng còn làm cho Ông bà chủ khen không dứt lời..

Trong tận suy nghĩ của Thẩm Nhược Hy, dù có bằng giá nào cực khổ đến đâu cô cũng phải cố gắng học thật tốt, thi tốt nghiệp điểm thật cao vào ngôi trường đại học mà mình ao ước..Trưởng thành kiếm thật nhiều tiền để làm chỗ dựa cho mẹ.Đó là một trong những khát khao cháy bỏng trong tâm trí cô lúc này..

Ầm...

Tiếng động khá lớn làm Nhược Hy hoảng hốt suy nghĩ điều ngưng trọng..Nhồi người nhìn xuống sân lớn..

Cánh cửa rào vừa được mở toang,một thân hình người con trai loạng choạng đi vào, Chú quản gia ra đỡ lấy anh ta còn có mẹ của cộ và Dì Dung đi theo phía sau chăm sóc..

Nhược Hy bĩu môi nhìn qua đồng hồ đã hơn mười hai giờ khuya rồi.

Cô vẫn ngồi chăm chú học bài còn người kia suốt ngày chỉ biết ăn chơi chát tán..

Bằng tuổi cô nhé! mà lại chẳng có chí tiến thủ,ba mẹ giàu có thì hay lắm à..

Chỉ được có là lớn lên bộ dáng thật đẹp trai..

Vẫn là tính tình quá lạnh lùng,về đây hơn ba tháng thế mà mỗi lần gặp anh ta ở nhà hay ở trường Nhược Hy điều phải đánh bài chuồn là thượng sách..

Chóng cằm nhìn xuống, cô để ý rõ ràng một tuần bảy ngày là điều dành cho ăn chơi, ba bữa cũng là say khướt.Rõ ràng tuổi đời còn khá nhỏ nhưng chẳng hiểu sao so với cô anh ta âm trầm,nói là trưởng thành thì cũng không đúng mà là quá phận với lứa tuổi của chính mình rồi..

Đến khi anh ta được ba người đưa vào nhà khuất dáng..

Nhược Hy mới thu lại tầm mắt lại nghĩ cũng chẳng biết con người thì sáng sủa,bộ dáng đẹp đến nghịch thiên nhà thì lắm tiền mà chẳng lo ăn học lúc nào điểm cũng hạng bét toàn trường..

Dưới ánh trăng sáng,khuôn mặt Nhược Hy trắng nộm chau mày chu môi vô cùng đáng yêu,tђเếק đi lúc nào không hay..

Sáng sớm mới năm giờ Nhược Hy đã dậy thay đồ đi học xong xuôi liền chạy xuống phụ mẹ và Dì Dung..

- " Tiểu Hy..Sao không nghe lời ngủ thêm chút nữa.."

Mẹ cô đi qua đưa chén dĩa cho Dì Dung liền quở trách..

Dì Dung cũng nói theo..

- " Cái con bé này tối học muộn thế mà sáng không ngủ thêm sức đâu mà học..."

Nhược Hy cười khẽ,ôm lấy đống khăn..

- " Con không sao ạ..Cái này đem qua nhà lớn ạ.."

Hai người phụ nữ nhìn nhau cười..

Dì Dung liền nói..

- " Khăn màu trắng của Ông bà chủ.Màu nâu của Thiếu gia..À.Sẵn con gọi Thiếu gia xuống ăn sáng còn đi học.."

Nhược Hy mấp máy môi muốn nói gì đó,lại thấy mẹ cô đã qua nhà lớn trước chắc là chuẩn bị ăn sáng cho người đó..

Chỉ biết nhanh chân đi theo Dì Dung nói vâng..

Sau khi để khăn vào tủ ngăn nắp.

Ông bà chủ đi công tác căn nhà to lớn này chỉ còn mình người đó..

Cũng qua cô đơn rồi..

Ôm đống khăn màu nâu đi xuống lầu một tiến đến căn phòng cuối khẽ gõ cửa..

Chẳng ai trả lời..

- " Thiếu gia..Tôi có thể vào không?"

Nhược Hy có chút sốt ruột thử vặn cửa xoay một cái..Cửa liền mở ra..

Nhược Hy mở cửa bước vào đặt khăn lên tủ ngăn nắp..

Lại nhìn qua bên phòng ngủ, quả nhiên người đó vẫn còn đang ngủ..

Nghe lời dì Dung căn dặn..

Nhược Hy rối rắm kêu khẽ..

- " Thiếu gia..Thiếu gia dậy ăn sáng thôi.Sắp trễ giờ học rồi.."

- "........."

Nhược Hy trố mắt bước lại gần..Thì ra không hiển nhiên do gia thế giàu có mà trong trường thật nhiều nữ sinh theo đuổi vì anh ta thật sự rất đẹp trai..

Áo ngủ lỏng lẽo lộ ra *** săn chắc, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng,chân mày đen nhánh mũi cao ✓út,lông mi thật dài bờ môi mỏng, khi ngủ vẻ mặt đỡ lạnh nhạt hơn một chút...

Nhược Hy thu lại ánh mắt,nhìn người ta quên cả lối về thật là xấu hổ..

Cửa phòng bất ngờ bị đẩy ra, Nhược Hy hốt hoảng quay đầu thấy mẹ của mình..

- " Tiểu Hy con gọi thiếu gia chưa..?"

Nhược Hy lắc đầu rồi gật đầu..

- " Con gọi rồi mà anh ta không nghe.."

Mẹ Tô kéo lấy con gái..

- " Con xuống ăn sáng trước đi,để trễ.Để mẹ gọi cho.."

Đúng rồi cô là đi học bằng xe bus còn anh ta có kẻ đón người đưa...

Nghĩ thế Nhược Hy liền chuồn ra khỏi phòng chạy qua nhà bên ăn sáng trước..

Đọc Truyện