Yêu Thương Tình Nhân Một Đêm - Chương 07

Tác giả: Kim Huyên

Ông trời không có nghe thấy lời cầu xin của cô!
Không, phải nói ông trời có nghe thấy, hơn nữa nghe được quá rõ ràng, cho nên mới làm theo nguyện vọng để cô bình an trở về chỗ ngồi, bình an qua hết hai tiếng rồi tan tầm, sau đó rời khỏi công ty ra đến cửa chính, không hề ngờ tới lại gặp được Trạm Diệc Kỳ đang ngồi ở bên ngoài quán cà phê đối diện mặt đối mặt nhìn nhau.
Lương Kỳ Gia bị kinh hãi đến nỗi suýt té ngã, nhanh chóng đem ánh mắt của nhìn dời đi, chậm chạp bước sau Tiểu Tuệ, trong lòng không ngừng gào thét, trời ơi, trời ạh, làm ơn đừng cho anh ta nhận ra cô, làm ơn, làm ơn, làm ơn.
“Kỳ Gia, cậu nhìn xem, là Trạm soái ca nha!” Tiểu Tuệ cũng nhìn thấy hắn, phát ra tiếng kêu vô cùng H**g phấn. “Anh ấy làm sao có thể ngồi uống cà phê một mình ở đằng kia được cơ chứ? Cơ hội khó tìm, đi thôi, chúng mình đi qua nói với anh ấy mấy câu.”
“Đừng náo loạn, cậu muốn cùng hắn nói cái gì? Chúng ta nhận ra hắn nhưng hắn lại không cần thiết phải quen biết chúng ta.” Lương Kỳ Gia kịch liệt nắm chặt tay cô bạn.
“Vì thế nên chúng ta mới cần đi qua nói chuyện cùng anh ấy, thuận tiện để cho anh ấy có thêm ấn tượng về bọn mình nha.” Tiểu Tuệ trái lại càng lôi kéo cô đi.
“Muốn gia tăng ấn tượng thì tự mình đi đi, tớ đối với anh ta một chút hứng thú cũng không có, tớ đi trước đây.” Lương Kỳ Gia giật bàn tay khỏi sự lôi kéo của Tiệu Tuệ, lắc đầu từ chối.
“Không được, đã là bạn bè thì phải cùng đi với nhau, tớ đi một mình ngại lắm.” Tiểu Tuệ lại nhanh chóng giữ chặt lấy cô.
“Đã thẹn rồi thì thôi đi.”
“Nhưng mà cơ hội ngàn năm khó được, tớ không muốn buông tay ah.” Tiểu Tuệ nói xong quay đầu nhìn về phía Trạm Diệc Kỳ, không nghĩ tới hắn đúng lúc này đứng lên, rời khỏi chỗ làm cho cô vừa mừng vừa sợ liên tục nói: “A, anh ấy đứng lên rồi kìa, phải đi sao? A, anh ấy đi về phía chúng ta này. Trời ạ! Anh ấy đang nhìn mình, anh ấy đang nhìn mình kìa, Kỳ Gia!”
Tiểu Tuệ mỗi lúc một lắm lời, tim của Lương Kỳ Gia cũng đập bình bịch không yên, chột dạ lùi bước về phía sau Tiểu Tuệ, đợi cho tới lúc Trạm Diệc Kỳ đến gần thì cô đã hoàn toàn trốn ở phía sau lưng Tiểu Tuệ, đầu cúi thấp, mái tóc dài buông xuống che kín hết gương mặt.
“Hi, xin chào, Trạm tiên sinh.”
Cô nghe thấy Tiểu Tuệ lấy giọng điệu có một chút khẩn trương lại mang điểm thẹn thùng mở miệng nói.
“Chúng ta quen nhau?”
Cô nghe thấy Trạm Diệc Kỳ nói như vậy, thanh âm so với trong trí nhớ của cô càng trầm thấp, lại không khàn khàn như vậy.
“Tôi là nhân viên Quý thị, lúc anh đến công ty tìm ông chủ có vài lần gặp mặt qua. Tôi gọi là Lưu Tiểu Tuệ”
“Khó trách tôi lại cảm thấy hai người có điểm quen mặt, thì ra thật sự đã từng gặp gỡ. Vị tiểu thư đứng sau cô cũng vậy sao?”
Nghe thấy hắn đem đề tài chuyển tới trên người cô, Lương Kỳ Gia cảm thấy cả người lập tức cứng đờ.
“Đúng thế, cô ấy tên là Lương Kỳ Gia,chúng tôi cùng nhau ở công tác ở phòng kế toán” Tiểu Tuệ nói xong liền bước sang bên, nháy mắt khiến cho cả người Lương Kỳ Gia hiện lên trước mắt Trạm Diệc Kỳ.
“Xin chào Lương tiểu thư.”
Thiếu Tiểu Tuệ ở trước mặt làm lá chắn, thanh âm của hắn nhất thời trở nên gần trong gang tấc, trên thực tế đúng là như vậy, giầy của hắn cách cô không đến một mét mà thôi. Lương Kỳ Gia cảm thấy lòng bàn tay của mình không ngừng đổ mồ hôi, trái tim kinh hoảng đến độ sắp nhảy ra khỏi ***g ngực. (Momo: Tỷ ấy cúi đầu nên chỉ thấy chân của Kỳ ca ca thôi^^)
“Xin chào.” Cô cúi đầu nói, hoàn toàn không có dũng khí dám ngẩng đầu lên đối mặt với hắn.
Làm ơn đi, ông trời đừng để cho hắn nhận ra cô, làm ơn, làm ơn đi mà.
“Trạm tiên sinh làm sao có thể ngồi một mình uống cà phê ở dưới lầu như thế?” Tiểu Tuệ mở miệng hỏi.
“Tôi đang đợi người.”
“Chờ ông chủ sao? Có muốn chúng tôi chờ cùng không, nhiều người vẫn đỡ nhàm chán hơn một mình chứ!” Tiểu Tuệ tích cực hỏi.
Không muốn, không muốn, không cần, làm ơn đi, ông trời làm cho hắn nói không cần đi, cô đứng lên còn có thể mượn quần áo để che khuất cái bụng, nếu ngồi xuống chắc chắn sẽ lộ ra, hơn nữa nếu không thừa dịp hắn chưa nhận ra mình mà chạy trốn, trời biết hắn có thể đột nhiên nhớ ra cô hay không ah?
Hắn hẳn là không nhận ra cô đi? Hoặc là hắn đã nhận ra nhưng lại làm như không biết, coi như đã quên rồi? Nếu là vế sau thì đây đúng là điều mà cô mong muốn, nhưng nếu một ngày nào đó hắn phát hiện ra cái bụng của cô thì…
Không được, cô nhất định phải nhanh chóng rời khỏi đây mới được, càng nhanh càng tốt!
Nghĩ thế, cô cố lấy dũng khí mở miệng. “Tiểu Tuệ, mình có việc phải đi trước một chút, hai người cứ từ từ nói chuyện đi nhé.” Sau đó nhanh chóng liếc hắn một cái, đồng thời cho hắn một nụ cười cứng ngắc, “Thật xin lỗi.”
“Không sao đâu, tôi cũng đang muốn đi lên lầu tìm Quý Thành Hạo. Cám ơn ý tốt của Lưu tiểu thư, tôi xin đi trước, tạm biệt.” Nói xong, Trạm Diệc Kỳ mỉm cười cúi thấp người xuống, tao nhã quay đi bước vào trong cổng chính, nháy mắt liền biến mất bên trong.
“Thật là đẹp trai quá đi thôi! Cậu không thấy mỗi một động tác giơ tay nhấc chân của anh ấy đều tràn ngập mị lực mê người hay sao?” Tiểu Tuệ thở dài đầy say mê.
Cô không biết, cô chỉ cảm thấy chính mình khẩn trương lo lắng đến sắp rớt cả tim ra ngoài luôn. Lương Kỳ Gia ở trong lòng thầm oán thán trả lời.
Nhưng mà cô không hề nghĩ tới hắn lại sẽ rời đi trước, làm cô thở phào nhẹ nhõm được một hơi song cũng không khỏi cảm thấy có chút ít giật mình và thất vọng.
Xem ra hắn thật sự không nhận ra cô, bằng không chính là đối với cô nửa điểm hứng thú cũng không có, cho nên mới có thể không cần quay đầu đã tiêu sái rời đi như thế.
Đêm đó đối với hắn mà nói, có lẽ đơn thuần chỉ là một đoạn nhân duyên như sướng sớm, trời sáng rồi cũng sẽ tan đi nhường chỗ cho ánh dương, không lưu lại một chút dấu vết nào.
Tuy cảm giác có chút bi thương, nhưng chuyện này căn bản không thể trách hắn, bởi vì phản ứng như thế này cũng là nguyên nhân vì sao trước đó cô lại chọn hắn ℓàм тìин nhân một đêm, hắn cũng không có làm cô thất vọng mà, quả thật đã quên cô rồi. Nhưng trong bụng cô vẫn còn đang nuôi dưỡng con gái bé bỏng của hai người.
“Kỳ Gia?”
Thanh âm to tướng của Tiểu Tuệ đem kẻ đang chu du trong dong cảm xúc là cô kéo tuột trở về.
“Cậu làm sao mà lại ngây ngốc ra như thế? Đang suy nghĩ cái gì?!” Tiểu Tuệ hỏi cô.
“Không có gì, tớ đang suy nghĩ xem có hay không nên nhân lúc người ta còn chưa phát hiện mình mang bầu mà trở về nhà một chuyến.” Cô nói dối xong, lại nhịn không được hỏi thêm. “Vừa rồi Trạm tiên sinh hẳn là không có nhìn ra mình là phụ nữ đã có thai đi?”
“Mỗi ngày đám đồng nghiệp cùng cậu gặp mặt còn chưa nhìn ra nổi, anh ấy làm sao có thể thấy được chứ?!” Vẻ mặt Tiểu Tuệ như đang chê trách thói ngây người của cô, sau đó nhanh chóng trở lại chuyện chính. “Cậu về nhà làm cái gì? Ba cậu không phải là mỗi tuần đều đến thăm hay sao?”
Lương Kỳ Gia cảm thấy thật may mắn là cô bạn này không có nghi ngờ vì sao cô lại hỏi xem Trạm Diệc Kỳ có nhìn ra mình mang thai hay không.
“Ông bảo mong tớ có thể về qua nhà một chút, dì và em trai đôi khi cũng nhắc đến tớ.” Cô trả lời.
“Loại chuyện ma quỷ này mà cậu cũng tin hay sao?”
“Không tin, nhưng mà mình biết đây là mong muốn của cha mình, mong mình vĩnh viễn có thể nhớ về căn nhà đó, cũng biết mình có người nhà, dù gì căn phòng đó cũng không phải nhà của tớ, toàn bộ cũng không hẳn thuộc về tớ.”
“Người nhà?” Tiểu Tuệ cười nhạt.
“Tớ cũng biết chuyện này thực buồn cười, nhưng đây là hy vọng của ông, tớ không muốn ngay cả cố gắng thử làm một lần cũng không có làm cho ông thất vọng.”
“Cậu đã muốn thử hai mươi năm, cũng không phải chưa từng thử qua, tớ thật sự không biết trong đầu ba cậu rốt cuộc nghĩ đến cái gì nữa?” Tiểu Tuệ đảo cặp mắt trắng dã cay nghiệt nói.
Lương Kỳ Gia bất đắc dĩ cười trừ. “Cho nên mình không đi dạo phố cùng cậu được, thật xin lỗi.”
“Chuyện này có gì mà cần phải xin lỗi, nhưng cậu xác định mình thật sự phải về đó sao? Muốn tớ cùng về không? Có người ngoài ở đó, thái độ của dì cậu có lẽ sẽ bớt tồi tệ đi chút ít.” Tiểu Tuệ lo lắng đề nghị.
Cô lắc đầu. “Ba mình ở nhà, bà ta sẽ không đối xử quá tệ với mình đâu.”
“Vậy cậu nên cẩn thận một chút.”
“Được. Cậu đi dạo phố vui vẻ nhé, bye bye.” Cô nhìn cô bạn gật đầu, vẫy tay mấy cái.
“Bye.” Tiểu Tuệ cũng vẫy vẫy tay sau đó liền xoay người rời đi.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc