Xuyên Thành Mẹ Ruột Nhân Vật Phản Diện Phật Hệ Hằng Ngày - Chương 95

Tác giả: Bệ Hạ Bất Thượng Triều

Ngoài cửa sổ gió lạnh thấu xương, cửa sổ bị thổi làm rung động. Đêm qua bắt đầu có tuyết rơi, đến bây giờ còn không có dừng lại, trên mặt đất đã tích một tầng tuyết dày.
Diệp Phạm ngồi xổm ở trước mặt Đô Đô, chỉnh mũ cho Đô Đô, Đô Đô nhìn đi ra bên ngoài vẫn như cũ còn đang có tuyết rơi bay bay, không kịp chờ đợi muốn ra cửa. Diệp Phạm lặp đi lặp lại nhắc nhở: "Sau khi ra ngoài chớ ăn tuyết, biết không?" Đô Đô rất nghe lời đáp ứng, con mắt một mực nhìn ra bên ngoài.
Diệp Phạm cũng mang lên khẩu trang cùng khăn quàng cổ, đem mình che đến chặt chẽ.
Diệp Phạm nắm tay nhỏ của Đô Đô xuống lầu, xe của Hạ Hàn đã ở dưới lầu. Ngày hôm nay bọn họ muốn đem Đô Đô đưa đến Hạ trạch, Hạ lão thái thái gọi điện thoại tới, nói là nhớ Đô Đô.
Đoạn thời gian trước, cô cùng Hạ Hàn bởi vì bị cẩu tử theo dõi, không có đi tới Hạ trạch được, hiện tại Diệp Phạm lập tức sắp tham gia trận chung kết, cô sợ bận quá không có thời gian.
Đô Đô vừa ra khỏi cao ốc, liền lập tức nhảy vào trong tuyết, tuyết tích rất dày, phát ra thanh âm nhỏ vụn, trong mũi đều là khí tức thanh lãnh. Ánh mắt chiếu tới chỗ nào cũng đều là một mảnh trắng xóa, Diệp Phạm có chút cúi xuống, giúp Đô Đô kéo chặt khăn quàng trên cổ, sợ bé hít vào quá nhiều không khí lạnh.
Lần trước cẩu tử đã phát hiện ra xe của Hạ Hàn, hiện tại anh một lần nữa đổi một chiếc xe khác, Diệp Phạm nắm tay Đô Đô đi đến bên cạnh xe. Vì không muốn làm cho người khác chú ý, Hạ Hàn không có xuống xe.
Cửa xe kéo mở, Hạ Hàn liền có chút nghiêng người sang, ánh mắt rơi vào trên thân Diệp Phạm cùng Đô Đô. Diệp Phạm đứng sau lưng Đô Đô, đem Đô Đô ôm vào xe. Đợi khi Đô Đô ngồi vào trên chỗ ngồi, Diệp Phạm cũng đi theo tiến vào chỗ ngồi phía sau xe.
Đô Đô nhìn thấy Hạ Hàn thì rất vui vẻ, bé cười híp mắt kêu một tiếng: "Ba." Diệp Phạm giúp Đô Đô thắt dây an toàn, thời điểm cô ngẩng đầu, vừa vặn đối diện với con mắt của Hạ Hàn.
Hạ Hàn mặt mày thâm thúy, mắt sắc đen nhánh.
Có lẽ là do Diệp Phạm nhạy cảm, hoặc là Diệp Phạm nhớ tới đêm đó bọn họ lần đầu hôn, cô luôn cảm thấy giữa lông mày của Hạ Hàn mang theo ý cười. Diệp Phạm vô ý thức tránh đi ánh mắt của Hạ Hàn, khẽ rũ mắt xuống, gương mặt của cô không khỏi nổi lên một chút nhiệt ý.
Diệp Phạm càng giấu càng lộ nhìn về phía ngoài cửa sổ, cô nhẹ nhàng ho khan một tiếng, giọng điệu vờ giống như bình thường tự nhiên: "Chúng ta lên đường đi."
Hạ Hàn cười nhẹ một tiếng, tiếng cười cực thấp lọt vào trong tai Diệp Phạm, tựa hồ là nhìn thấu hết thảy tâm tư của Diệp Phạm.
"Được rồi."
Đô Đô đối với việc đi tới nhà cụ nội rất hưng phấn, nhà cụ tựa như là một cái tàng bảo khố, thứ gì cũng đều có thể từ trong gian phòng đó biến ra. Đô Đô một mặt mong đợi nhìn xem tuyết ở bên ngoài, trong lòng ngầm nghĩ đến, nếu là nhà cụ nội có một cái người tuyết liền tốt rồi.
Đô Đô không ngờ đến, sân nhà cụ lớn như vậy, hẳn là có thể làm được mấy cái người tuyết.
Tính tình của Hạ Hàn cùng Diệp Phạm đều tương đối thanh lãnh, nhưng là Đô Đô cùng bọn họ lại khác, miệng nhỏ chi chi tra tra nói không ngừng.
Đô Đô hiện tại đang ở độ tuổi đối với cái gì cũng tò mò, bé nhìn thấy những đồ vật lạ lẫm kia đều sẽ hỏi một câu, Diệp Phạm cuối cùng sẽ kiên nhẫn giải đáp.
"Đến." Thanh âm của Hạ Hàn trầm trầm vang lên.
Bởi vì có Đô Đô cùng Diệp Phạm tồn tại, hành trình lái xe vốn dài dằng dặc giờ đây tuyệt đối không hề nhàm chán, bên môi Hạ Hàn từ đầu đến cuối đều mang theo ý cười mơ hồ.
Hạ Hàn đem Đô Đô ôm xuống xe, Hạ lão thái thái đã sớm chờ lấy Đô Đô nhỏ. Chân Đô Đô còn chưa rơi xuống đất, một đôi mắt tròn to đột nhiên mở lớn, đáy mắt tràn đầy kinh hỉ.
Đô Đô nâng ngón tay mũm mĩm, chỉ vào người tuyết trong sân.
"Mẹ, trong sân thật sự có người tuyết, còn không chỉ một." Thanh âm của Đô Đô hưng phấn vô cùng, lạch bạch hướng tới trong sân mà chạy.
Lần này, Hạ lão thái thái là thật sự không biết Đô Đô yêu thích người tuyết như vậy, bà chỉ nghĩ đến trẻ nhỏ hẳn là đều sẽ thích. Tuy nhiên Hạ lão thái thái đối với sự tình về Đô Đô thì đặc biệt tỉ mỉ. Bà luôn cảm thấy người tuyết thứ nhất làm không tốt bằng người tuyết thứ hai, cứ như thế liên tiếp làm xuống tới, trong sân liền có không ít người tuyết.
Hạ lão thái thái nhìn xem Diệp Phạm cùng Hạ Hàn sóng vai đứng chung một chỗ, đáy mắt là vui vẻ không nói ra được, tại trong đáy lòng của bà, đã sớm coi Diệp Phạm là cháu dâu.
Cho dù bí mật này bị bà len lén giấu ở trong lòng, nhưng là ánh mắt của bà đã triệt để bán đứng bà. Hạ lão thái thái nhìn Diệp Phạm đến thế nào đều thích. Bà hướng Diệp Phạm lộ ra một nụ cười đến, tựa như là Diệp Phạm chính là người nhà của mình.
Đáy mắt của Diệp Phạm ánh lên ý cười, kêu một tiếng: "Bà nội."
Hạ lão thái thái nhẹ gật đầu: "Bên ngoài lạnh lẽo, các con đi vào bên trong chờ, Đô Đô để ta tới nhìn xem."
Lúc này Đô Đô đều đã chạy nhanh đến không còn hình bóng, Hạ lão thái thái nhìn thoáng qua mặt đất ướt sũng, sợ Đô Đô ngã, đuổi đi theo sát.
"Cụ nắm tay Đô Đô có được hay không a?"
Hạ Hàn cùng Diệp Phạm đều không có tiến lên quấy rầy thời gian chung ᴆụng riêng của Hạ lão thái thái cùng Đô Đô, bởi vì bọn họ biết Hạ lão thái thái thích cảm giác chiếu cố Đô Đô, bà thích đem chắt trai bảo bối của mình nâng ở lòng bàn tay sủng ái.
Hai người liếc nhau một cái, đáy mắt đều hiện lên ý cười.
Hạ Hàn cười như không cười nhìn xem Diệp Phạm, nhíu mày: "Em bây giờ không tránh anh rồi?" Hạ Hàn nói chính là thời điểm lúc mới vừa lên xe, Diệp Phạm né tránh ánh mắt của anh.
Diệp Phạm khẽ giật mình, ánh mắt chạm tới mắt của Hạ Hàn lúc này, cô rõ ràng ý tứ bên trong lời nói của Hạ Hàn, ánh mắt chớp lên, cô nhấc lên chân, trực tiếp hướng trong phòng đi.
"Tôi muốn vào nhà."
Hạ Hàn cũng không có tiếp tục trêu chọc Diệp Phạm, mà là đi theo sau lưng Diệp Phạm, đi vào trong phòng.
Đô Đô thì thấy mới lạ sờ lấy nhiều loại người tuyết, trên tay bé mang theo găng tay cũng không cảm thấy lạnh. Nhưng là có một loại lạnh, là cụ thấy ngươi bị lạnh.
Hạ lão thái thái một bên đau lòng nhìn xem Đô Đô: "Bảo Bảo ngoan, chúng ta đừng ở bên ngoài chơi quá lâu, sẽ cảm mạo."
Đô Đô có chút không nỡ, nhưng như cũ nhẹ gật đầu: "Vậy được rồi, vậy Đô Đô lại chơi năm phút đồng hồ, rồi cùng người tuyết tạm biệt."
Hạ lão thái thái lập tức cười, chắt nhà bà chính là cùng người khác không giống, là một đứa bé hiểu chuyện.
Hạ lão thái thái cưng chiều nói: "Đều nghe Đô Đô."
Đô Đô từ người tuyết này vây quanh sang đến người tuyết kia, vui vẻ xoay một vòng, Hạ lão thái thái cũng đi theo đằng sau Đô Đô, sợ không để ý, Đô Đô liền trượt chân. Khăn quàng cổ của Đô Đô bị tuột xuống một chút, cái mũi nhỏ của bé lộ ra bên ngoài, bị đông cứng đến đỏ bừng. Bước chân của bé dừng lại, Hạ lão thái thái cũng ngừng lại.
Đô Đô nhìn về phía Hạ lão thái thái, cũng không chạy.
Hạ lão thái thái có chút kỳ quái, tò mò hỏi: "Đô Đô, làm sao không nhìn người tuyết nữa rồi?"
Đô Đô đi về phía trước mấy bước, chủ động kéo tay Hạ lão thái thái: "CỤ sẽ ngã sấp xuống, Đô Đô cùng người đi vào trong thôi."
Hạ lão thái thái nghe xong lời này của Đô Đô, tâm đều bị hòa tan. Đô Đô vừa nhìn liền biết được Diệp Phạm giáo dục rất khá, Diệp Phạm một thân một mình, nhưng vẫn tỉ mỉ giáo dục Đô Đô.
Hạ lão thái thái lập tức cảm thấy mình trẻ hơn mấy tuổi, nhìn xem con mắt thật lòng của Đô Đô, bà không khỏi nghĩ đến, mình nhất định phải khỏe mạnh, bằng không thì chẳng phải sẽ thiếu một người sủng ái Đô Đô sao.
Hạ lão thái thái hài lòng nắm tay chắt trai bảo bối của mình, vào phòng. Diệp Phạm cùng Hạ Hàn đều có công việc, bọn họ đặc biệt cùng một chỗ tới, chính là nghĩ đến xem Hạ lão thái thái. Bọn họ không có ở lại Hạ trạch quá lâu, đã đến thời gian.
Hạ lão thái thái vừa ôm Đô Đô, vừa nói: "Đô Đô có ta trông, các con cứ việc yên tâm. Ngược lại a Hàn lái xe phải cẩn thận, hiện tại đang có tuyết, mặt đất quá trơn."
Hạ lão thái thái cẩn thận dặn dò, sợ Hạ Hàn cùng Diệp Phạm xảy ra chuyện.
Trước đó Hạ Hàn bị ᴆụng xe, chuyện này chỉ là đầu đề thu hút chú ý, nhưng đã làm Hạ lão thái thái bị dọa sợ. Mặc dù cuối cùng chứng thực chỉ là truyền thông phóng đại, báo cáo giả dối sự thực, nhưng ngoài ý muốn vẫn là có phát sinh.
Hiện tại Hạ lão thái thái đem chuyện của một nhà ba người này so với gì cũng thấy trọng yếu hơn, bà cần phải cùng toàn gia đoàn đoàn viên viên ăn tết đâu.
Hạ Hàn cùng Diệp Phạm biết tâm tư của Hạ lão thái thái, vô cùng có kiên nhẫn đáp ứng, mới rời khỏi Hạ trạch.
...
Cách trận chung kết « Kế hoạch Cự Tinh » chỉ còn lại ba ngày thời gian, tiết mục tổ công bố số phiếu, Diệp Phạm chỉ thiếu mất ba triệu phiếu so với Đường Cẩm. Nếu như không dành thời gian bỏ phiếu, Diệp Phạm rất có thể tại vòng thứ nhất đã bị loại.
Fan hâm mộ luống cuống, bọn họ nhờ người bên cạnh, đồng thời cũng tại trên mạng bỏ phiếu.
Bình thường chỉ thích xem những fan hâm mộ kia, cũng hoàn toàn điên cuồng. Diệp Phạm chạy tới tổng quyết đấu, nếu như thua ở điểm fan hâm mộ này, thật sự là quá đáng tiếc.
Lúc này, nữ minh tinh uy tín lâu năm Lý Quỳnh trước kia hợp tác qua, cũng công khai biểu thị ủng hộ đối với Diệp Phạm. Lý Quỳnh nói, mình nhìn mỗi một kỳ tiết mục, cảm thấy Diệp Phạm là người thích hợp nhất diễn Hồ Mạn Quân, hi vọng Diệp Phạm có thể cầm tới chức quán quân.
Người sáng tác ca khúc《 Ánh sáng 》Lạc Sâm cũng lên tiếng, tại hiện trường tiết mục nghe qua Diệp Phạm ca hát, biểu diễn của cô rất động lòng người, câu ca rõ ràng. Nếu như nói có một người có thể thuyết minh tốt thần tượng của ông Hồ Mạn Quân, Lạc Sâm cho rằng người kia sẽ chỉ có thể là Diệp Phạm.
Sau đó, thời điểm diễn viên trứ danh Chu Văn tiếp nhận phỏng vấn, phóng viên nhắc đến tiết mục tuyển diễn viên hot nhất gần đây, hỏi ông xem trọng ai đạt được quán quân.
Chu Văn biểu thị ông cảm thấy Diệp Phạm rất hợp đi, cái tin tức này trong nháy mắt lên hot search trên Weibo.
Chu Văn trước kia thế nhưng là từng cùng Hồ Mạn Quân hợp tác qua a, ông đối với diễn xuất của Hồ Mạn Quân hiểu rất rõ. Ngay cả Chu Văn đều tán thành Diệp Phạm có thể diễn tốt Hồ Mạn Quân, nói rõ thực lực của Diệp Phạm là đủ mạnh.
Giới giải trí những tiền bối đều đã nói chuyện, fan hâm mộ cũng càng cố gắng. Rất nhanh, số phiếu của Diệp Phạm không ngừng đi lên. Giữa trưa ngày trực tiếp hôm đó, bỏ phiếu triệt để kết thúc. Khán giả cũng không biết kết quả bỏ phiếu, tiết mục tổ đã tổng hợp lại, sau đó ba tuyển thủ sẽ biết đáp án.
Ngày đó, Diệp Phạm rất sớm đã đi tới hiện trường biểu diễn, đêm nay sẽ trực tiếp ở một trường quay lớn khác.
Vé vào cửa hiện trường trận chung kết trong khoảng thời gian ngắn liền bán sạch. Nội bộ lưu lại một bộ phận, người Đường gia được mấy tấm vé, Giản Lan ban đêm cũng tới hiện trường nhìn.
Diệp Phạm, Đường Cẩm cùng Thường Tố ba người đứng ở nơi đó, người chủ trì Tề Thuật bắt đầu tuyên bố kết quả.
"Chúng tôi đã tổng hợp thành tích bình quân của mỗi trận đấu, cộng thêm số phiếu mà người xem bỏ phiếu, cho ra thành tích cuối cùng."
"Người có điểm số cao nhất trực tiếp lọt vào vòng thứ hai, tham dự tranh đấu giành vị trí quán quân. Hai người còn lại, sẽ ở trong vòng đấu thứ nhất tìm ra thứ hạng thứ ba, một người khác sẽ lọt vào vòng tiếp theo." Tề Thuật nói, "Hiện tại tôi tuyên bố người hạng nhất, vâng..."
Ánh mắt của Tề Thuật tại trên thân ba người lượn một vòng, sau đó nhìn về phía Thường Tố.
"Thường Tố, chúc mừng cô." Tề Thuật nói, "Cô trực tiếp lọt vào vòng thứ hai của cuộc tranh tài."
Mặt Diệp Phạm hiện lên ý cười vỗ tay chúc mừng Thường Tố, Đường Cẩm cũng không tình nguyện vỗ tay, mọi người ở đây đối với kết quả này đều không ngạc nhiên chút nào.
Thường Tố tại mỗi trận đấu bên trong có thành tích đều rất cao, bình quân điểm số của cô ấy tuyệt đối là cao nhất trong ba người. Lại thêm người xem bỏ phiếu cho cô ấy vượt qua mười triệu, thành tích xứng đáng đạt đệ nhất.
Ánh mắt của Tề Thuật rơi vào trên người hai người còn lại: "Diệp Phạm, Đường Cẩm."
"Trong trận đấu thứ nhất này, các cô sẽ đối diễn." Tề Thuật nói, "Cùng bình thường không giống là lần này, các cô phải diễn hai lần."
"Để cho công bằng, sau khi lần thứ nhất diễn xong, lần thứ hai sẽ trao đổi nhân vật. Các cô ở đây chuẩn bị cẩn thận đi." Sau khi Tề Thuật đem kịch bản đưa cho Diệp Phạm cùng Đường Cẩm, liền xoay người đi.
Trong phòng chỉ để lại hai người bọn họ, trong không khí rất yên tĩnh, Diệp Phạm không để ý đến phần xấu hổ kia, Đường Cẩm cũng che dấu bối rối, nghiêm túc đối với kịch bản trong tay. Một buổi trưa, các cô đều luôn tập luyện kịch bản mà ban đêm phải tranh tài kia.
Thời gian thoáng một cái đã qua, rất nhanh, trực tiếp trận chung kết « Kế hoạch Cự Tinh » chính thức bắt đầu rồi. Đây là tổng quyết đấu, tiết mục vừa phát sóng, tỉ lệ người xem liền đạt đến điểm cao nhất từ trước tới nay.
Tất cả khán giả đều muốn biết ai mới là người có thể lấy được vai Hồ Mạn Quân nhân vật này. Bọn họ đã không thể chờ đợi. Tề Thuật đã chuẩn bị xong kịch bản, đi lên sân khấu. Đối mặt với ống kính cùng người xem ở đây, Tề Thuật nở nụ cười. Anh nói xong lời dạo đầu về sau, giới thiệu thành phần ban giám khảo.
Tề Thuật: "Đoàn làm phim của Sinh như Yên Hỏa hôm nay cũng có mặt tại hiện trường."
Ống kính chuyển hướng sang một bên, nơi đó đạo diễn quốc tế trứ danh Tần An đang ngồi, nhà sản xuất phim Đổng DI, còn có đạo diễn tuyển diễn viên cùng các nhân viên trọng yếu của đoàn làm phim.
Trận chung kết này cực kỳ trọng yếu, quyền quyết định cuối cùng vẫn là ở trong tay đạo diễn Tần An.
Tề Thuật công bố tin Thường Tố trực tiếp lọt vào vòng thứ hai tranh tài, sau đó Diệp Phạm cùng Đường Cẩm đối diễn, quyết định giữa bọn họ ai có thể đi tiếp. Trên sân khấu bối cảnh đã dựng xong, hai diễn viên cũng đi lên đài.
Tần An khởi đầu cái tiết mục này chính là vì để tìm ra nhân vật nữ chính hoàn mỹ nhất. Hai cái tên này, ông đều có nghe nói qua.
Đường Cẩm vốn chính là một Tiểu Hoa, nhưng Tần An cảm thấy diễn xuất của cô ta nhiều năm như vậy đều không có tiến bộ, ngược lại cứ cách một đoạn thời gian lại lên hot search, càng giống như một minh tinh, không giống một người diễn viên.
Về phần Diệp Phạm... Cô là một diễn viên người mới, Tần An đối với cô cũng không hiểu rõ. Tiết mục trước đó, Tần An đều nhìn qua. Tại mỗi kỳ tiết mục bên trong, biểu hiện của Diệp Phạm đều rất sáng chói, diễn xuất hoàn toàn không ngây ngô, đồng thời có thể nhìn ra bên trong mỗi lần biểu diễn đều đang dần tiến bộ.
Cho nên, biểu hiện đêm nay của Diệp Phạm, Tần An vẫn là rất chờ mong.
Trận đấu biểu diễn bắt đầu, sân khấu bị bố trí tràng cảnh thành cũ Thượng Hải.
Đường Cẩm diễn vai một ngôi sao ca nhạc lỗi thời, Diệp Phạm diễn vai một ngôi sao ca nhạc đang nổi tâm cơ nặng.
Đường Cẩm cầu xin Diệp Phạm cho cô ta một cái cơ hội ca hát, Đường Cẩm không am hiểu diễn nhân vật yếu đuối, động tác của cô ta có chút cứng ngắc, rất nhiều thần sắc cũng chưa đạt.
Lời thoại của Đường Cẩm cũng nói đến có chút xấu hổ, rõ ràng là nhân vật yếu đuối đáng thương, lại bị cô ta diễn có chút làm ra vẻ. Mà Diệp Phạm đem nhân vật xấu xa kia diễn xâm nhập vào lòng người, nhân vật này rất ít đất diễn, nhưng lại làm cho Diệp Phạm diễn xuất phách lối nhưng cũng không có cảm giác chán ghét.
Sau đó, nhân vật của hai người trao đổi, Diệp Phạm diễn vai ngôi sao ca nhạc đã hết thời, mà Đường Cẩm diễn ngôi sao ca nhạc đang nổi tâm cơ nặng.
Đường Cẩm nghĩ thầm, cái nhân vật kia của Diệp Phạm cảm xúc quá mức phức tạp, mình khẳng định diễn không tốt, chẳng bằng diễn người xấu, đem cảm xúc của người xấu diễn đến kịch liệt, một mực áp chế Diệp Phạm là được.
Ngược lại Diệp Phạm, nhân vật ngôi sao ca nhạc đó quá mức nội liễm, lại có chút yếu đuối, diễn không tốt liền sẽ bị đoạt mất nổi bật, cô ta mới không tin Diệp Phạm có thể khống chế được.
Đường Cẩm ôm tâm thái xem kịch vui, đi lên sân khấu.
Thần sắc của Diệp Phạm không đổi, mười phần trấn định, cô đã cẩn thận nghiên cứu qua cảm xúc của nhân vật này, nhất định có thể nắm đến vô cùng tốt.
Ánh đèn chuẩn bị sẵn sàng, lần thứ hai biểu diễn bắt đầu.
Bến Thượng Hải, Bách Nhạc Môn.
Diệp Phạm là ngôi sao ca nhạc Bách Nhạc Môn nổi tiếng nhất năm đó, tối nay là thời điểm nàng lên đài.
Diệp Phạm đứng ở trên sân khấu, ánh đèn tụ tập đến trên người nàng. Một thân sườn xám được định chế, phác hoạ ra dáng người mỹ lệ của nàng.
Tựa như thường ngày, Diệp Phạm nhẹ nhàng mở miệng.
Nhưng mà, Diệp Phạm há to miệng, lại một chữ đều hát không ra.
Cổ họng của nàng không hát được lên tiếng.
Khán giả từ chờ mong, biến thành thất vọng, dưới đài tràn đầy thanh âm bất mãn đối với Diệp Phạm, muốn nàng rời đi sân khấu, đừng lãng phí thời gian của mọi người.
Từng tiếng trách cứ lao qua, huyết sắc trên mặt Diệp Phạm mất hết.
Diệp Phạm vội vàng chạy xuống đài.
Lúc này, có người đi một mình lên đài, là Đường Cẩm. Nàng ta cầm mic, chậm rãi hát lên ca khúc. Tiếng ca rơi trong đại sảnh, khán giả đang vỗ tay.
Trên đài Đường Cẩm chói lọi, mà Diệp Phạm dưới đài, chật vật khó xử.
Hoàn toàn khác biệt so sánh, tỏ rõ lấy Diệp Phạm đã từng là ngôi sao ca nhạc nổi tiếng nhất rơi vào tình huống đã bị thất thế.
Diệp Phạm nhìn qua Đường Cẩm, cô nắm chặt tay, đầu ngón tay trở nên tái nhợt.
Nhưng mà đến cuối cùng, nàng lại chỉ có thể vô lực buông lỏng tay ra.
Chuyển tới hai năm sau.
Diệp Phạm bởi vì sai lầm lúc đó, về sau lúc nàng lên đài cũng bị ám ảnh trong lòng, lúc biểu diễn thường xuyên phạm sai lầm, người xem đối với nàng ấn tượng càng ngày càng kém. Diệp Phạm bức bách lại áp lực, rời đi Bách Nhạc Môn.
Mà Đường Cẩm lúc ấy cứu cục diện thành công, nhất thời trở thành ngôi sao ca nhạc nổi tiếng nhất, thay thế vị trí của Diệp Phạm. Địa vị của hai người hoàn toàn thay đổi.
Hôm nay, Diệp Phạm tìm đến tủ muội ngày xưa Đường Cẩm, hi vọng cô ấy có thể cho mình một cái cơ hội lên đài ca hát.
Đường Cẩm ngồi trong phòng, nghe ca khúc bên trong máy quay đĩa, nàng ta híp mắt.
Lúc này, tiếng nhạc bỗng nhiên ngừng lại. Đường Cẩm mở mắt ra, nhìn sang, là Diệp Phạm dời đi cây kim trên máy quay đĩa.
Đường Cẩm trông thấy Diệp Phạm, biểu lộ đầu tiên là sững sờ, sau đó giọng điệu mang theo châm chọc: "Là Diệp tỷ tỷ tới a, thật đúng là vị khách quý ít gặp, ngọn gió nào thổi ngươi tới đây a?"
Thời gian đã qua hai năm, đây là Diệp Phạm lần thứ nhất lại bước vào Bách Nhạc Môn phồn hoa, nàng có chút câu nệ, cũng có chút không thích ứng, nhưng là giấc mộng ca hát luôn chôn giấu dưới đáy lòng kia, vẫn là thúc đẩy nàng tới nơi này.
Bởi vì lúc trước dung mạo của Diệp Phạm quá đẹp, nàng bây giờ lại giống như đã mất đi tất cả tinh thần, trở nên sợ hãi rụt rè.
Đường Cẩm cười, cố ý nói một câu: "Diệp tỷ tỷ, ngươi biến già rồi."
Diệp Phạm giật mình, nàng vô thức đưa tay, đỡ mặt mình. Nàng mấp máy môi, hèn mọn cười cười.
Diệp Phạm cẩn thận từng li từng tí nhìn xem Đường Cẩm, nói khẽ: "Muội đêm mai muốn lên đài diễn xuất sao, thật tốt a."
Đường Cẩm nhíu mày.
Giọng điệu Diệp Phạm rất nhẹ, thần sắc mang theo một tia lấy lòng: "Đường Cẩm, muội giúp tỷ cùng Lục gia nói một tiếng đi, để cho tỷ cũng tới đài ca hát một hồi, muội bây giờ nổi như vậy, ông ấy nhất định sẽ đáp ứng."
Đường Cẩm chậm rãi nhìn Diệp Phạm một chút, ánh mắt nhìn nàng từ trên xuống dưới, châm chọc cười: "Chỉ bằng ngươi?"
Diệp Phạm khẽ giật mình, lưng của nàng cong mấy phần, tay gầy yếu nhẹ nhàng bắt lấy góc áo.
Một bộ dáng vẻ không biết làm thế nào.
Đường Cẩm cười lạnh một tiếng: "Lục gia bận chuyện, ta cũng không dám quấy rầy ông ấy."
Diệp Phạm giọng điệu càng nhẹ, thanh âm cũng càng cẩn thận: "Nếu không tỷ ở phía sau hát đệm cho muội cũng được..."
Lúc này, Đường Cẩm bỗng dưng đánh gãy lời Diệp Phạm: "Ta tại sao phải giúp ngươi?" Đường Cẩm gằn từng chữ: "Ngươi còn không biết đi, lúc ấy yết hầu của ngươi bị câm, chính là ta làm."
Diệp Phạm ngơ ngẩn, có chút không dám tin tưởng, giọng nàng run rẩy: "Là muội?"
Đường Cẩm cao ngạo mở miệng: "Năm đó ngươi nổi như vậy, nếu như không thiết kế ngươi, ta làm sao ra mặt?"
Đôi mắt Diệp Phạm khẩn trương, nàng nắm chặt tay, chậm chạp mà rõ ràng nói: "Ta chưa từng có cùng muội tranh chấp, muội vì cái gì đối với ta như vậy?" Đường Cẩm cười vài tiếng, mang theo đắc ý: "Chỉ có cách ngươi rời đi cái sân khấu kia, khán giả mới sẽ thấy sự tồn tại của ta, ta xưa nay không hối hận vì đã làm như thế."
Diệp Phạm nhắm lại mắt, trong lòng nổi lên đau xót cùng tuyệt vọng to lớn.
Đường Cẩm nâng tóc, sau đó nàng đứng lên, cầm lấy túi trên bàn, ngạo mạn nói một câu: "Lâm thiếu gia hẹn ta đi ăn cơm, không bồi ngươi hàn huyên nữa."
Đường Cẩm rời đi, Diệp Phạm cũng thất hồn lạc phách đi ra ngoài, nàng về đến nhà, ngồi ở bên cửa sổ, che mặt im lặng khóc.
Sự nghiệp của nàng đã ngã vào đáy cốc, tỷ muội ngày xưa phản bội nàng, dung nhan không còn.
Nàng bây giờ đều đã biến thành bộ dáng gì rồi.
Nghèo túng, hèn mọn, giấc mộng cũng biến thành xa không thể chạm. Nàng giống như đã không còn gì khác.
Diệp Phạm khóc sụt sùi, thân thể của nàng run nhè nhẹ. Từng sự kiện, liên tiếp phát sinh, tựa hồ như đánh sụp nàng.
Diệp Phạm tựa hồ muốn những cái không cam lòng cùng bi thương kia tất cả đều phát tiết ra ngoài, nước mắt của nàng từ giữa ngón tay trượt xuống.
Diệp Phạm khóc, cô khóc đến bi thương như thế, khán giả đều đắm chìm trong tâm tình của cô.
Diệp Phạm diễn nhân vật này, từ lúc vừa mới bắt đầu đến bây giờ, vẫn luôn rất ôn hòa, cô biểu diễn nội liễm như vậy, liền ngay cả lúc này cũng thút thít, đều nhẹ nhàng khóc, trầm mặc rơi lệ.
Diễn xuất của Diệp Phạm ẩn nhẫn mà khắc chế, lại làm cho mọi người hoàn toàn cảm nhận được bi thương và tình cảm chập trùng lên xuống của nhân vật.
Mà Đường Cẩm biểu hiện ngược lại có vẻ hơi xốc nổi, cô ta tựa hồ có chút quá muốn biểu hiện mình.
Biểu diễn lộ ra ngoài như thế, nếu như bình thường, lời thoại cùng động tác tứ chi mãnh liệt như thế có lẽ sẽ hấp dẫn ánh mắt của mọi người. Nhưng là cùng Diệp Phạm so sánh, lại rơi ở thế dưới.
Tim khán giả cũng nhấc lên, phía dưới sẽ làm sao phát triển đây? Diệp Phạm đã đáng thương như thế, có hay không có ai sẽ đến giúp cô?
Khán giả quá hi vọng cô gái này đạt được một cái kết cục tốt đẹp, mà không phải chán nản như vậy qua cả đời.
Tất cả mọi người nhìn chăm chú lên Diệp Phạm, chầm chậm, tiếng khóc dần dần ngừng.
Diệp Phạm đứng lên, lúc này, ánh mắt của nàng cùng trước đó không giống nhau lắm. Trên mặt Diệp Phạm còn mang theo nước mắt, ánh mắt lại kiên định mấy phần.
Vô luận gặp được cái gì, nàng đều muốn kiên trì giấc mộng của mình. Không có ai nhìn nàng biểu diễn, nàng liền diễn cho mình nhìn.
Nếu như ngay cả nàng đều từ bỏ chính mình, làm sao mà đi thực hiện giấc mộng của mình? Diệp Phạm ngồi vào trước gương, đối với mình trong gương cười cười.
Nàng đã không đẹp hơn nữa, sắc mặt tái nhợt đến cực điểm, trong cặp mắt trong trẻo rõ ràng, yên lặng chứa nhiều thứ.
Diệp Phạm cẩn thận trang điểm, cầm lấy son môi vẽ lên dáng hình môi của mình. Dung nhan xinh đẹp từng chút hiện ra.
Giữa hoảng hốt, nàng giống như lại biến thành ngôi sao ca nhạc phong nhã hào hoa, danh khí nổi tiếng nhất năm đó.
Diệp Phạm thay đổi y phục, nàng đứng tại yên tĩnh trong phòng không người, chậm rãi hát lên một khúc ca.
Tiếng ca nhẹ nhàng vang trong không khí, dễ nghe như thế, lạnh lẽo vắng vẻ, giống như gió đêm an tĩnh.
Yên tĩnh trong gian phòng, không có ánh đèn, cũng không có người xem.
Nàng chỉ đang ca hát cho mình nghe, biểu diễn cho chính mình. Thời điểm Diệp Phạm ca hát, mặt mày đều trở nên xinh đẹp.
Trong tiếng ca duyên dáng, thời gian quay ngược về, lờ mờ về tới khoảnh khắc Diệp Phạm lần đầu lên đài.
Nàng khi đó, có giọng hát động lòng người nhất, có dung nhan xinh đẹp nhất.
Càng không có gặp những chuyện lang bạt về sau kia. Hết thảy đều là lúc khởi đầu, dáng vẻ kia chưa từng thay đổi.
Khóe môi của Diệp Phạm cong lên, nhẹ nhàng cười.
Nhân vật bên trong phân đoạn này, đã từng tuyệt vọng như vậy, nhưng là về sau vì giấc mộng lại một lần nữa tỉnh lại.
Nhân vật này cùng cô ở trong cuộc sống hiện thực, rất giống nhau.
Cô gặp phải biến đổi lớn, sinh hoạt đã từng lâm vào hắc ám tối tăm, nhưng là cô một mực vì giấc mộng của mình mà nỗ lực.
Con đường này gian nan dị thường, nhưng cô sẽ vĩnh viễn kiên trì, mang đến những màn biểu diễn tốt nhất cho mọi người.
Biểu diễn kết thúc.
Đường Cẩm đứng tại dưới đài, cô ta một mực nhìn lấy Diệp Phạm, ánh mắt trở nên khi*p sợ. Cô ta gắt gao nắm chặt tay, kinh hoảng cùng bất an nổi lên trong lòng.
Xem hết cả đoạn biểu diễn của Diệp Phạm, Đường Cẩm chân thực sinh ra một cái cảm giác.
Cô ta thật sự thua.
Khán giả nhìn qua Diệp Phạm, đáy lòng cảm xúc cuồn cuộn.
Từ đầu cảnh này, Diệp Phạm từ ngôi sao ca nhạc đang nổi nhất kiêu ngạo, bởi vì ngoài ý muốn mà ngã vào đáy cốc, sự tuyệt vọng của cùng trầm thống đó, làm lòng khán giả đều xoắn lên.
Về sau, Diệp Phạm vì một lần nữa muốn lên sân khấu, tìm tới tỷ muội ngày xưa, cầu xin người kia cho mình một cơ hội. Người đã từng kiêu ngạo như thế, giờ đây trở nên hèn mọn như vậy.
Tình cảm chuyển biến, mười phần tự nhiên rõ ràng, đây là lần thứ hai biểu diễn.
Màn biểu diễn cuối cùng là, sau khi Diệp Phạm biết chân tướng yết hầu của mình không lên tiếng được năm đó, đầu tiên là tuyệt vọng càng sâu hơn, cuối cùng lại hoàn toàn tỉnh ngộ, một lần nữa tỉnh lại.
Khán giả cảm khái, có bao nhiêu người gặp phải nghịch cảnh, còn có thể một lần nữa đứng lên, biểu diễn của Diệp Phạm làm xúc động tâm của rất nhiều người.
Biểu diễn đặc sắc như thế, rung động lòng người, là nhờ Diệp Phạm mang đến.
Cô là một diễn viên ưu tú như vậy.
Trong đại sảnh, nháy mắt vang lên tiếng tiếng vỗ tay như sấm nổ, vang dội mà nhiệt liệt, bền bỉ vang trong không khí.
Tiếng vỗ tay như thủy triều, chứng minh màn biểu diễn này rất thành công, cũng vì sự nghiêm túc của diễn viên trong màn này.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc