Vọng Tưởng Cuồng - Chương 36

Tác giả: Úy Không

Nhượng Bộ, Thoả Hiệp
***
La Phi kéo cha mẹ chạy thoát khỏi đám phóng viên, chật vật về đến nhà. Vừa mới vào cửa, không đợi cô giải thích, mẹ cô liền giáng cho cô một bạt tai. La Phi sững sờ tại chỗ một lúc. Ba cô cũng hoảng sợ không kém, vội vã chạy tới giữ chặt vợ: “Bà làm cái gì vậy, có gì thì bình tĩnh mà nói, con đã lớn như vậy, bà đánh thế còn ra thể thống gì nữa!”
Mẹ cô cao giọng hét lên: “Có lớn hơn nữa thì nó cũng là do tôi sinh ra, tóm lại dù sao tôi vẫn là mẹ nó.” Nói xong, bà đã gào khóc, đứng lên chỉ vào mặt La Phi, mắng: “Con nói xem tại sao mà con lại vô dụng như vậy? Người khác ức hiếp con thì con để cho người ta ức hiếp à. Có chuyện gì không giải quyết được con không biết nói với ba mẹ sao? Ngay cả khi chúng ta không đủ sức, cũng sẽ liều mạng bảo vệ con.”
La Phi ấm ức xoa xoa gò má bị đánh đau. Cô đã không còn nhớ nổi lần cuối cùng mẹ đánh cô là khi nào, mười tuổi hay tám tuổi, dù sao vẫn còn là một đứa trẻ. Thế đủ biết lúc này mẹ đã bị cô chọc cho tức điên rồi.
Cô thả tay xuống, thật cẩn thận mà trấn an mẹ mình: “Mẹ, không phải như mẹ nghĩ đâu. Cũng không phải như trên mạng viết. Con và Trịnh Thiên Dã là thật lòng yêu nhau.”
“Con cho mẹ là kẻ ngốc ư? Trên mạng xuất hiện đầy ảnh chụp, người kia là ai, mẹ sống đến từng này tuổi còn nhìn không ra sao? Ngang tàng phá hoại nhà người ta, đánh bị thương người khác. Còn là cái loại con nhà giàu ăn chơi đàng điếm, đùa bỡn con gái nữa. Con nói nó thích con, thích con vì cái gì? Còn không phải do con trẻ trung xinh đẹp sao. Hôm nay là con, ngày mai lại là người khác thôi.” Mẹ cô vừa nói, vừa thất vọng, đưa chảy xỉa vào đầu cô. “Con thích nó cái gì? Có phải cũng như bao đứa con gái khác, thích tiền của nó? Mua cho con quần áo hàng hiệu sang trọng?”
“Không phải, không phải, không phải vậy!” La Phi lùi về sau hai bước, đỏ mặt phủ nhận.
Mẹ cô cũng không để lời của cô vào tai, tiếp tục nói: “Nhà của chúng ta so ra không phải dạng giàu có gì, nhưng cũng không thua kém ai. Mẹ và ba có mỗi con là con gái, từ nhỏ đến lớn, cho tới bây giờ đều ăn mặc không thua kém người khác. Người ta nói con gái phải được chăm sóc, con gái đẹp lại càng phải được chăm sóc. Mẹ và ba con luôn nghĩ con gái mình xinh đẹp như vậy, nhất định phải được nâng niu chiều chuộng, khi trưởng thành mới không bị dụ dỗ. Con muốn cái gì, chúng ta cho con cái đó. Nhiều năm như vậy, con cũng làm chúng ta rất yên tâm. Nhưng bây giờ lại học theo người khác, nghĩ cách quyến rũ kẻ có tiền. Trước đây cùng Ngô Thần cũng rất tốt. Nhưng hiện tại là sao? Con cho mẹ biết, tại sao con lại trở nên như vậy?”
“Mẹ, thật sự không phải như vậy!” La Phi vội vàng giữ chặt tay ba mình: “Ba khuyên mẹ giùm con, không phải như mẹ nghĩ đau. Con và Trịnh Thiên Dã thực sự yêu nhau, không phải là con coi trọng gia cảnh nhà anh ấy. Anh ấy cũng không hư hỏng như trên mạng nói.”
Ông La khó xử mà nhìn La Phi, vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ, vỗ vỗ lưng mẹ cô: “Bà đã nghe con gái nói rồi chứ? Những tin trên mạng gì đó không thể tin được.”
“Thông tin trên mạng không tin được, nhưng lời Ngô Thần nói có thể tin!”
Gương mặt La Phi ửng đỏ vì tức giận, phản bác: “Con không biết vì sao Ngô Thần lại nói với ba mẹ những lời thế này thế nọ, nhưng con có thể cam đoan Trịnh Thiên Dã không hề làm những chuyện đồi bại. Đúng là lúc đầu con bị ép buộc, nhưng đó cũng không phải là do ý của anh ấy. Bởi vì ngay lúc đó tinh thần của anh ấy có chút bất bình thường.”
Không ngờ, cô vừa nói như vậy, mẹ cô càng thêm tức giận, thiếu chút nữa nhảy dựng lên chỉ tay vào mũi cô, quát: “Cái gì! Ý của con là nó bị bệnh thần kinh? Nói như vậy thì trên mạng viết nó bị trầm cảm là sự thật sao? Con gái, đầu óc con toàn là nước phải không? Ở chung với một người có vấn đề về thành kinh? Con không thấy trên TV hay báo chí nói người mắc chứng trầm cảm này không tự sát cũng sẽ *** sao? Tại sao con dám ở chung với một người như thế? Con không muốn sống nữa có phải không?”
Gương mặt ông La cũng lộ vẻ kinh ngạc: “Con gái, có phải là thật không? Chuyện này không thể đùa được? Chúng ta có một đồng nghiệp thân thiết, cũng là vì bệnh ấy mà nhảy từ lầu tám tự sát.”
“Không phải.” La Phi nhất thời không biết nên giải thích như thế nào. Trên mạng nói là anh bị chứng trầm cảm, bởi vì đây là bệnh phổ biến, dễ dàng được công chúng công nhận. Nhưng nếu nói anh không phải bị trầm cảm, mà là một loại bệnh tâm thần nhất thời, đừng nói ba mẹ không chấp nhận, ngay cả cô cũng cảm thấy mập mờ. Tóm lại, trạng thái tinh thần của anh có vấn đề, là sự thật.
Bà La nói hết một tràng thì có vẻ bình tĩnh lại một chút. Bà hít sâu vài cái, thành khẩn nói: “Con gái, không phải ba mẹ không nói lý lẽ. Nhưng còn người kia, có thật là con yêu nó hay là nhất thời con bị ma xui quỷ khiến? Không bàn đến việc thần kinh nó có vấn đề không, có ăn chơi đàng điếm không, nhưng gia thế nhà nó cũng không thích hợp để gia đình nghèo như chúng ta trèo cao đâu. Mẹ là mẹ con, hi vọng duy nhất chính là con tìm được người đàn ông phù hợp, sống hạnh phúc yên ổn qua ngày, đôi lứa bên nhau, có hiểu hay không?”
“Mẹ……” Không thể phủ nhận rằng bị mẹ nói như vậy, cảm giác chưa chắc chắn trong lòng La Phi lại bắt đầu do dự. Cô cảm thấy mỗi một câu mà mẹ nói dường như đều rất hợp lý. Cô có thể không cần để ý Trịnh Thiên Dã có bệnh hay không, cũng không để ý anh đã từng làm tổn thương mình, nhưng gia thế của nhà họ Trịnh, có thật là phù hợp với cô không? Cho dù trưởng bối nhà họ Trịnh coi như có tư tưởng hiện đại, nhưng người ngốc cũng biết tư tưởng hiện đại này là do họ quá cưng chiều Trịnh Thiên Dã. Nói trắng ra là, bọn họ đối xử tốt với cô chính là vì hy vọng cô làm cho Trịnh Thiên Dã vui vẻ.
Nhìn thấy La Phi im lặng không nói, bà La biết lời nói của mình đã có tác dụng. Bà kéo tay cô: “Con gái, ba mẹ không ép con. Con theo chúng ta trở về, rời khỏi người kia một thời gian, bình tĩnh mà suy nghĩ xem con có thực sự yêu nó hay không?”
“Nhưng…” La Phi nghĩ đến việc Trịnh Thiên Dã còn đang trị liệu trong bệnh viện, nếu biết cô bỗng nhiên rời khỏi, không biết anh có bị ảnh hưởng gì hay không.
“Phi Phi, con hãy nghe mẹ nói. Mẹ thấy trên mạng nói bây giờ nó còn ở trong bệnh viện, nhưng con không phải bác sĩ, cũng không phải người thân của nó, cớ gì con phải ở lại?”
La Phi nghĩ ngợi: “Đợi con đi nói với anh ấy đã. Dù sao cũng không thể cứ như vậy mà ra đi, công việc ít nhất cũng vài ngày nữa mới bàn giao được.”
Bà La khoát tay: “Công việc gì gì đó cũng không sao. Mẹ và ba con sẽ lo cho con, tìm cho con một công ty rất tốt ở quê rồi. Con trực tiếp từ chức là xong. Về phần người kia, con cũng có thể thương lượng với nó, nhưng nhất định không được dao động.”
La Phi nghe lời mẹ, gật đầu.
Giằng co với nhau cả buổi, lại phải ăn tối với ba mẹ nên khi La Phi đến bệnh viện thì đã trễ. Lúc cô đi vào phòng bệnh, Trịnh Thiên Dã cùng Trịnh Trạch Thi đang trừng mắt nhìn nhau, giữa hai người là một bàn nhỏ bày thức ăn, bên trong thức ăn còn nguyên vẹn, vừa thấy đã biết là chưa ***ng qua.
“Làm sao vậy?” La Phi hỏi
Trịnh Thạch Thi nhíu mày, day day trán: “Cái thằng này không chịu ăn cơm, thế nào cũng phải chờ cô đến.”
La Phi không biết làm sao: “Chẳng phải em đã nói là ba mẹ em đột nhiên đến đây, tối nay em đến trễ rồi sao? Không ăn cơm đói bụng thì biết làm thế nào bây giờ?”
Trịnh Thiên Dã cầm lấy đôi đũa, gương mặt không bộc lộ nhiều cảm xúc: “Bây giờ mới đói.”
Trịnh Trạch Thi nhìn La Phi với ánh mắt ‘giao cho cô’, rồi quay sang nhìn Trịnh Thiên Dã bằng nửa con mắt, đi ra ngoài.
Trịnh Thiên Dã giương mắt nhìn La Phi: “Sao cô chú lại đến đây? Có cần anh đi gặp bọn họ không?”
“Không cần, không cần!” La Phi nhanh chóng xua tay, “Bọn họ đến chỉ để gặp em.”
Tay cầm đũa của Trịnh Thiên Dã bỗng khựng lại, chậm rãi ngẩng đầu nhìn cô: “Làm sao vậy? Có chuyện gì phải không?”
La Phi do dự một lát: “Bọn họ thấy bài báo trên mạng!”
Trịnh Thiên Dã nhíu mày: “Sau đó bọn họ đã tin? Anh muốn gặp họ, giải thích với họ rõ ràng.”
“Không cần, không phải bác sĩ nói anh không được ra ngoài sao? Hơn nữa bọn họ biết suy xét, sẽ không tin toàn bộ đâu. Có chuyện gì chờ anh khỏe hơn đã rồi nói sau”
“Cũng được, bây giờ anh vẫn còn chút vấn đề về thần kinh, bộ dáng này mà đi gặp bố mẹ vợ cũng có chút quái lạ.”
La Phi thấy anh ăn cũng kha khá rồi, chần chừ một lúc, rốt cuộc thật dè dặt mà mở lời: “Chuyện này… Em có chuyện muốn bàn bạc với anh.”
“Chuyện gì?” Trịnh Thiên Dã đã ăn uống no nê, buông đũa, tựa nửa người trên sô pha, bộ dáng hoàn toàn thư giãn, cho dù đang mặc đồ bệnh nhân, toàn bộ cơ thể toả ra vẻ lười nhác nhưng anh vẫn toát lên một khí chất tao nhã.
La Phi không thể không thừa nhận, người đàn ông này thật sự rất hấp dẫn.
Bởi vì lần đầu tiên có loại cảm giác này nên cô có chút ngượng ngùng. Nghĩ tới những lời mà mình sắp nói ra, càng cảm thấy rối rắm. Thật lâu sau, cô mới nói ra tiếng: “Là như thế này. Đám phóng viên ở trên mạng làm ra nhiều chuyện như vậy, hai ngày nay em vẫn bị truyền thông quấy rầy, hôm nay lúc tan tầm thiếu chút nữa còn bị người ta chặn lại. Cha mẹ em lo lắng cho em, muốn em theo bọn họ về quê vài ngày. Chờ mọi chuyện qua rồi tính sau.”
Vẻ mặt Trịnh Thiên Dã không chút tức giận, dường như đang suy nghĩ một chút, nhíu mày nhìn cô, hỏi: “Bên ngoài thật sự là có rất nhiều phóng viên tìm đến làm phiền em?”
La Phi ra sức gật đầu, sợ anh không tin nên lấy điện thoại di động ra đưa cho anh xem nhật kí cuộc gọi. Quả nhiên là một danh sách dài những dãy số xa lạ.
Mày Trịnh Thiên Dã nhíu càng chặt: “Quách Tử Chính đúng là vô dụng. Không phải đã dặn là phải xử lí thật tốt rồi sao?”
“Anh ấy bộn bề nhiều việc mà. Gần đây hình ảnh của Hằng Thiên sa sút, mỗi ngày có một đống công việc chờ anh ấy xử lí, làm sao mà anh ấy có thể quản được nhiều chuyện như vậy?” Cô thấy anh mím môi không vui thì nhỏ giọng nói: “Có thể chứ?”
“Nhiều nhất là một tuần.” Trịnh Thiên Dã dường như đã hạ quyết tâm rất lớn, nói ra vài chữ.
“Một tuần chắc chắn không thể dẹp yên được chuyện này.” La Phi suy nghĩ: “Chẳng phải bác sĩ nói nhanh nhất là một tháng anh mới có thể xuất viện sao? Một tháng sau em tới đón anh.”
“Cái gì? Một tháng?” Trịnh Thiên Dã bất mãn kêu lớn lên.
La Phi ngượng ngùng cười, đi qua bên cạnh anh, giơ một Ng'n t cầu xin: “Chỉ một tháng!”
Trịnh Thiên Dã cắn chặt răng: “Được, anh đồng ý. Nhưng hôm nay em phải ở trong này với anh”
La Phi sửng sốt nói: “Không phải bác sĩ không cho ở lại sao?”
“Hiện tại anh cảm thấy rất khỏe, có gì mà không cho. Cùng lắm thì để Trịnh Trạch Thi đi cửa sau một chút. Tóm lại em phải ở lại đây với anh, bằng không anh không cho em về.”
Rốt cuộc thì Trịnh Trạch Thi cũng đồng ý đi cửa sau, để tranh thủ xin cho La Phi được ở lại. La Phi báo cho cha mẹ ở nhà, không đợi bọn họ tức giận, lấp tức tắt máy.
Xảy Ra Biến Cố
Phòng bệnh của Trịnh Thiên Dã là phòng VIP sang trọng chuyên dụng, hoàn toàn không đơn điệu như phòng bệnh bình thường. Ngược lại như khách sạn sa hoa, giường là giường đôi lớn, vật dụng đồ điện thứ gì cần cũng có. Nói là chữa bệnh, chi bằng nói là đi nghỉ dưỡng ở trong này.
La Phi đồng ý ở lại, nhưng hai người ngồi trên sô pha xem ti vi một hồi đến chán, khi chuẩn bị đi tắm mới phát hiện không có đồ thay.
Trịnh Thiên Dã đương nhiên cảm thấy chuyện này chả có vấn đề gì to tác, La Phi ngủ chung với anh thì đâu cần mặc quần áo làm gì, cho dù mặc cũng bị anh cởi hết. Nhưng ý nghĩ này không thể biểu đạt trắng trợn quá, anh lại bộ suy tư một hồi, chợt nảy ra một ý, từ trong tủ áo lôi một bộ đồ bệnh nhân sạch sẽ ra,nói: “Em lấy cái này mặc ngủ đi, bây giờ ngày nào anh cũng mặc cái này, thoải mái lắm.”
La Phi nghĩ, giờ cũng muộn rồi, cũng không có cách nào khác, liền đồng ý nhận lấy.
Tắm rửa thay đồ xong, La Phi mới phát hiện, bộ quần áo của Trịnh Thiên Dã mặc lên người cô rộng thùng thình nhìn có hơi quá. Quả nhiên, cô vừa ra tới, Trịnh Thiên Dã liền cười ha ha, chạy đến ôm lấy cô: “Hiện giờ tụi mình là bệnh nhân cùng phòng.”
La Phi giãy khỏi người anh: “Nếu bác sĩ đến kiểm tra phòng, có khi nào tưởng em là bệnh nhân thật không?”
Cô vừa nói xong, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa. La Phi cứng người, lại bị anh xoa đầu nói: “Yên tâm đi, bác sĩ điều trị cho anh là Trịnh Trạch Thi, ngoại trừ chị ấy, không có ai khác đến đâyđâu.”
Quả nhiên anh đi ra mở cửa, liền thấy Trịnh Trạch Thi trợn mắt há mồm đi tới, nhìn La Phi đang mạc đồ bệnh nhân, tấm tắc khen: “Quả nhiên cô yêu thật rồi, ngay cả đồ bệnh nhân cũng mặc, hóa ra cô cũng bệnh thần kinh theo nó à!”
La Phi ở lại vốn đã xấu hổ rồi, ngượng ngùng cười cười”: “Mai em phải về quê một thời gian, cho nên đêm nay muốn ở bên anh ấy.”
Trịnh Trạch Thi hiểu ra rồi gật đầu: “Đợi tý đã, để chị đi mua cho hai đứa cái này.”
La Phi và Trịnh Thiên Dã không biết cô định làm gì, chẳng qua chưa tới vài phút, Trịnh Trạch Thi lại ở ngoài lật đật chạy vào, trong tay cầm cái hộp nhỏ: “Em trai yêu quý, chị nghĩ chỗ em chắc là không có thứ này đâu. Em đang trong thời gian điều trị, đang uống thuốc, không thích hợp có thai.”
Hai má La Phi ửng đỏ, Trịnh Thiên Dã tỉnh bơ nhận lấy cái hộp, nói: “Cám ơn nhé!”
Trịnh Trạch thi nhìn La Phi, nhún vai: “Chỗ chị chỉ còn có một hộp à, đủ không? Nếu không đủ, chị đi mua dùm hộp nữa.”
Cuối cùng Trịnh Thiên Dã trừng mắt liếc cô một cái, chán ghét vung tay: “Nơi này hết chuyện rồi, chị đi nhanh đi, khỏi lo cho tụi em.”
Trịnh Trạch Thi ném lại một câu “Đồ vô ơn” rồi thức thời rời đi.
Trịnh Thiên Dã cầm cái hộp trong tay nhìn nhìn, lại nghĩ đến gì đó rồi thở dải, quay đầu nhìn La Phi: “Yên tâm, bác sĩ nói bệnh của anh không có tính di truyền, sẽ không ảnh hưởng đến thế hệ sau đâu. Chỉ cần sau khi xuất viện ngưng uống thuốc, rồi điều dưỡng một thời gian mới có thể có em bé.”
Vẻ mặt của anh nhìn qua như là đáng tiếc, La Phi buồn cười huých anh một cái: “Hiện giờ anh nghĩ mấy chuyện này làm gì? Đâu cần gấp gáp đâu.”
Trịnh Thiên Dã thấp giọng lầu bầu: “Ai bảo không gấp.” Thôi vậy, rồi giơ cái hộp lên nói, “Nhưng mà, Trịnh Trạch Thi nghĩ cũng chu đáo đó. Mười cái, chắc là đủ dùng.”
La Phi vừa thẹn vừa buồn cười: “Anh lợi hại vậy à?”
Trịnh Thiên Dã đang nói liền gật đầu: “Bình thường thì không lợi hại vậy đâu, nhưng nhịn lâu quá rồi, trải qua lần này lại phải đợi một tháng, đêm nay dù phải liều mạng anh cũng phải gỡ gạt chút đỉnh chứ.”
“Không đứng đắn…” La Phi chưa nói dứt lời, môi cô đã bị chặn lại. Cả người bị nhấc bổng, ném lên giường.
Trịnh Thiên Dã nhanh chóng thực hiện ý nghĩ lúc này của anh, La Phi ngủ cùng anh thì cần gì phải mặc đồ chứ?
Một phòng xuân sắc, một đêm diễm lệ.
“Em thật sự không chịu nổi nữa, đây là lần cuối được không, anh đừng quậy nữa.” Gần rạng sáng, La Phi phát ra tiếng Thở *** ồ ồ đáng thương.
Tiếp theo lúc cô gần kêu lên lại phát ra *** khàn khàn, rồi sau đó là sự im lặng, ngoại trừ tiếng Thở *** của một nam một nữ như tái sinh kiếp sau.
Trịnh Thiên Dã thở hổn hển, từ trên người La Phi leo xuống. Lúc này đã sắp rạng sáng, anh ghé vào bên nhìn mớ BCS thảm thương đầy trên đất, đếm đếm, đứt quãng nói: “Không… không được, còn lại bốn cái, đêm nay anh phải dùng cho hết.”
La Phi như bị hạ đường huyết, thấy anh cũng không tốt hơn mình là bao, cô nghĩ ngợi rồi lấy hộp ra, móc hết mấy cái còn lại, xé rách toàn bộ: “Giờ thì hết rồi, có thể khỏi làm.”
Trịnh Thiên Dã thất vọng nhìn La Phi ném mảnh vụn xuống đất: “Em thật đáng ghét, chiêu độc ác như vậy cũng có thể nghĩ ra.”
Nói xong, anh lẩm bẩm bò đến, nằm xuống bên cạnh La Phi, ôm cô vào lòng, không cam lòng mà hôn cô một hồi, giả bộ hung dữ nói: “Quên đi, ngủ thôi.”
La Phi nhắm mắt lại, choàng tay ôm lấy thắt lưng anh, trong lòng không khỏi tràn dâng ngọt ngào.
Ngày hôm sau, La Phi thức dậy khá sớm, thu dọn sạch sẽ tàn tích trên mặt đất trước khi Trịnh Trạch Thi đến, rồi thay đồ của mình. Nhưng vừa khởi động lại điện thoại, điện thoại đòi mạng của ba mẹ lại kéo đến. Cô không dám nấn ná nữa, sợ hai người lo lắng, liền không để ý Trịnh Thiên Dã không vui, nói tạm biệt với cái mặt đen thui của anh.
Về đến nhà, vẻ mặt ba mẹ cô quả nhiên u ám. Nhìn thấy hai má La Phi vẫn còn đỏ bừng, dưới mí mắt lại nhuốm xanh, là người từng trải đương nhiên biết tại sao lại thế này, nhưng lại không thể nổi giận. Mẹ La Phi lúc này cũng không mắng cô, chỉ nói: “Nói rõ chưa? Có thể đi được rồi chứ.”
La Phi như trút được gán***, liên tục gật đầu: “Đã nói rõ rồi, con nói với anh ấy về quê một tháng để tình hình tạm lắng.”
Cô nói xong, mới phát hiện có chút không đúng, trong phòng khách có mấy thùng lớn, đi vào phòng ngủ thì thấy trống trơn, cô thấy lạ liền hỏi: “Ba mẹ, đâu phải con không về nữa đâu, ba mẹ đóng gói đồ đạc của con lại làm gì?”
“Về gì mà về? Công việc ở nhà cũng đã liên hệ xong, sau này con ở cạnh ba mẹ, không đi đâu nữa.”
“Nhưng không phải ba mẹ nói để cho con và Thiên Dã xa nhau một thời gian, tình hình tạm lắng là được mà?”
Mẹ cô muốn nói thêm gì đó liền bị ba cô kéo lại: “Là thế này, Phi Phi, chuyện sau này cũng chưa xác định được gì. Nói không chừng con ở nhà một thời gian, nghĩ thông suốt, sẽ cảm thấy cậu họ Trịnh kia không phải là người tốt, vậy con không cần phải quay về đây, mấy thứ này để lại chỗ này cũng không tiện. Nếu như con cảm thấy vẫn muốn ở bên cậu ấy, con với cậu ấy là thật lòng, đến lúc đó ba và mẹ con giúp con đưa đồ đạc này về lại đây, cũng không mắc công gì mà. Vả lại, mấy thứ này con dùng quen rồi, giờ đem về nhà cho con dùng trong thời gian này cũng tiện mà.”
La Phi cảm thấy ba cô nói rất có lý, gật đầu: “Được rồi, vậy con đem số đồ sinh hoạt này về trước vậy.”
Cô không biết rằng ba mẹ cô đã hoàn toàn quyết tâm không cho cô quay về.
Trong lòng La Phi không vướng bận gì, theo ba mẹ về quê. Nhưng chuyện mà Trịnh Thiên Dã đã làm lại vẫn chưa kết thúc.
Chính sách tháo dỡ của Trịnh Thiên Dã làm người khác bị thương nghiêm trọng, sau đó còn ra tay đánh người. Nhưng bởi vì anh được giám định là người hạn chế năng lực hành vị, cơ quan kiểm sát không khởi tố. Không ngờ, những hộ dân bị di dời đi lại không phục, trục tiếp thuê luật sư khởi kiện lên tòa án.
Vị luật sư kia nghe nói là luật sư giỏi trong năm văn phòng luật hàng đầu ở Giang Thành, có lẽ bản lĩnh rất lớn. Những hộ gia đình bị di dời kia chỉ là dân thường trong tầng lớp bình thường ở thành phố này, đi được tới bước này có lẽ phía sau có người tiếp tay, một trong số đó chính là nữ phóng viên kia.
Quách Tử Chính mấy lần hỏi Trịnh Thiên Dã, anh có từng làm gì nữ phóng viên kia không, nhưng anh suy nghĩ thật lâu, ngoại trừ nhớ ra anh có hẹn hò vài lần với cô ta, cuối cùng cũng không nhớ nổi gì thêm, chỉ cảm thấy lòng mưu tính dối trá và khôn khéo của cô ta quá mạnh, anh không có chút thiện cảm nào, đương nhiên ngay cả tay cô ta anh cũng chưa từng nắm.
Anh vừa nói như vậy, Quách Tử Chính cũng biết anh không nhận thức được bản thân đã phạm sai lầm.
Bởi vì chuyện này quá ồn ào, tâm lý ghét nhà giàu của dân chúng, hướng phát triển của dư luận khiến tình hình của vụ tự khởi kiện này hoàn toàn đứng về phía những hộ dân bị bắt phải di dời. Trịnh Thiên Dã hoàn toàn rơi vào tình thế bất lợi, luật sư của đối phương có tư duy kín đáo, tài hùng biện bậc nhất. Quan tòa và bồi thẩm đoàn hình như hoàn toàn chọn dùng chứng cứ của ông ta, ít nhất tin tưởng rằng lúc Trịnh Thiên Dã đang thi hành cưỡng chế, trạng thái tinh thần bình thường, không hề có vấn đề về nhận thức.
Cũng may là việc tháo dỡ gây ra chấn thương nghiêm trọng, nhưng cuối cùng chỉ có thể định tính là chấn thương do tai nạn, hơn nữa trạng thái tinh thần của anh trên khung hình phạt được xử lý nhẹ.
Kết quả phán quyết cuối cùng của phiên sơ thẩm, ngoại trừ bồi thường một khoản lớn, Trịnh Thiên Dã bị xử hai năm tù, nhưng được hoãn thời gian thi hành.
Gần đầy, nhà họ Trịnh xử lý chuyện lần này có thể nói là lao tâm lao lực úa độ, đang ở giữa lốc xoáy của dư luận, kết quả này tuy rằng không tốt hoàn toàn, nhưng tóm lại thì cũng được, ít nhất không cần ngồi tù.
Tuy rằng Trịnh Thiên Dã không ra tòa, nhưng không thể không quan tâm, sau khi biết được kết quả toàn án điều tra, rồi cẩn thận xem tin tức trên mạng, mới giật mình phát hiện bản thân đã bị tai tiếng. Rồi lại phát hiện, thời gian 1 tháng sắp đến, anh đã có thể xuất viện, nhưng mấy ngày nay vẫn chưa có tin tức của La Phi.
Lúc này anh mới cảm thấy không đúng lắm, gọi vào số di động và điện thoại nhà của La Phi nhưng không ai bắt máy.
Khi vợ chồng Trịnh Gia Thằng và Trịnh Trạch Thi đến đón anh xuất viện, thấy anh vẫn mặc đồ bệnh nhân, hoàn toàn không giống tư thế chuẩn bị xuất viện. Trịnh Trạch Thi thấy lạ, “Được ra viện rồi, sao em vẫn mặc vậy?”
“La Phi nói sẽ đến đón em, em đang đợi cô ấy.”
Trịnh Trạch Thi kinh ngạc, nhìn thoáng qua vợ chồng Trịnh Gia Thăng, lại nói: “Chắc là ở nhà La Phi có việc nên nán lại, chúng ta về trước đã. Cô ấy hết bận rộn rồi tự nhiên sẽ đến tìm em.”
“Không được, cô ấy nói sẽ đến đón em. Cô ấy không đến, em sẽ không xuất viện.”
Trịnh Gia Thăng lắc đầu: “Thiên Dã, đừng giở thói trẻ con nữa. Con cứ nằng nặc ở lại bệnh viện cũng không phải là cách.”
Trịnh Thiên Dã lờ mờ cảm thấy không đúng, hỏi vặn lại: “Cái gì gọi là nằng nặc ở bệnh viện. Mọi người biết chuyện gì à? La Phi sao vậy?”
“La Phi rất tốt. Chúng ta về nhà trước đã.”
“Mọi người không nói rõ ràng, con sẽ không về.”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc