Vợ Yêu Cực Phẩm, Sủng Em Cả Đời - Chương 82

Tác giả: Mai Linh Tuyết Mai

Năm tiếng sau.
Trên trực thăng, đang yên đang lành thì Picasso bỗng lên cơn co giật. Những dây cơ bắp khắp người ông ta nảy lên liên hồi, gân trên trán nổi cộm thành từng mảng, hai con mắt trợn lớn như muốn rớt ra ngoài.
Hàn Thiết thấy tình hình không ổn, vội tiến lại gần kiểm tra, cảnh giác nói: "Đừng nghĩ đến việc giở trò, vô ích thôi!"
Picasso lắc đầu nguầy nguậy, ông ta hít thở không thông, sắc mặt tái mét đến đáng sợ, trong mắt để lộ sự cầu cứu chân thành cùng với sự mâu thuẫn khó nói. "Cứu... cứu tôi..."
Bàn tay ông ta run rẩy chỉ về phía Hàn Thiết, cổ họng phát ra tiếng ồm ồm không rõ nghĩa.
Picasso muốn vùng vẫy nhưng tứ chi bắt đầu cứng ngắc lại, thậm chí không thể cử động. Ngay sau đó, ông ta cảm thấy nhịp tim của mình lên xuống thất thường như đang chơi tàu lượn... Mà mỗi lần như vậy, nỗi đau thấu tim lại dần dần tích lũy, càng ngày càng nặng nề.
Hàn Thiết chau mày thật chặt, hắn đặt tay lên động mạch cổ của Picasso. Mạch đập rất hỗn loạn, nhanh nhanh chậm chậm đan xen, hoàn toàn không phải mạch đập của một người khỏe mạnh.
"Này, tỉnh lại..."
Hàn Thiết vỗ vài phát vào mặt Picasso nhằm giúp ông ta lấy lại ý thức. Thế nhưng, hơi thở của ông ta lúc này rất yếu ớt, ***g *** phập phà phập phồng, bộ dạng thoi thóp như người sắp ૮ɦếƭ.
"Giết... tao... đi!" Đôi môi nhợt nhạt của Picasso khẽ mấp máy. Bây giờ, không từ nào có thể diễn tả nỗi đau trong thân thể ông ta, mỗi giây mỗi phút trôi qua đối với ông ta đều như trong địa ngục. Hành hạ ông ta tới bán sống, bán ૮ɦếƭ!
Thuốc... Kieran... phải rồi, chính là ông ta!
Thật không thể ngờ, Picasso ૮ɦếƭ trong tay ai không ૮ɦếƭ, kết quả lại ૮ɦếƭ trong tay lão già xảo quyệt này...
"Ộc... ộc..."
Picasso gập người ngã quỵ xuống đất, hai tay ôm ***, nôn ra một bãi máu đen đặc.
Hai tên thuộc hạ bên cạnh chứng kiến cảnh này thì không khỏi hoảng hồn, chỉ biết lúng túng chờ đợi Hàn Thiết.
"Picasso..." Hàn Thiết thử lay gọi ông ta, nhưng mãi vẫn không có tiếng trả lời. Hắn nhanh chóng lật ngửa người Picasso ra, đập vào mắt là gương mặt không còn chút huyết sắc. Chẳng lẽ ông ta đã ૮ɦếƭ rồi?!
"Tăng tốc độ, mau lên!" Hàn Thiết quát lên với tên phi công, đoạn hắn lôi bộ đàm ra, trần thuật sơ qua tình huống bên này với Ninh Diệp.
...
Trong phòng giam, sau khi Mĩ Lệ kiểm tra thi thể của Picasso một hồi, vẻ mặt liền có chút ngưng trọng. Cô ta bước ra ngoài, lắc đầu rồi nói:
"Lão đại, dựa theo phán đoán của thuộc hạ, rất có thể ông ta đã trúng phải một loại kịch độc. Nếu đúng như những gì Hàn Thiết mô tả, loại độc này bước đầu sẽ gây tê liệt hệ thống cơ bắp vận động của con người. Một khi phát tác hoàn toàn thì phổi không thể thực hiện chức năng hô hấp, nhịp tim cũng theo đó mà bị rối loạn. Điều này... đồng nghĩa với việc tử vong!"
Nghe xong, Ninh Diệp khẽ nhíu mày, ánh mắt đăm chiêu, xa xăm. Như vậy tức là có kẻ đã ra tay trước hắn hòng *** diệt khẩu. Giờ Picasso ૮ɦếƭ rồi, hắn không moi được một chút thông tin nào từ miệng ông ta, càng không thể tìm ra kẻ đứng sau thao túng mọi chuyện...
Ninh Diệp đưa tay vuốt thái dương, lạnh lùng nói: "Điều tra toàn bộ gia tộc Henry, những ai dính dáng đến chuyện này liền giết. Các chú nhớ lưu tâm đến những gia tộc khác, phải kiểm soát thật chặt chẽ, tôi không cho phép những sự việc tương tự lại tái diễn!"
Sự phản bội của Picasso chính là hồi chuông cảnh tỉnh đối với Ninh Diệp. Dưới Ninh gia còn có vô số những gia tộc trực thuộc và các chi nhánh phụ, nếu người nào cũng mang trong mình tư tưởng này thì Ninh gia chắc chắn sẽ loạn, sự sụp đổ cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.
Việc này giống như khi xây một ngôi nhà, nếu nền móng không vững, không sâu thì chưa cần đến cái gì lớn lao, chỉ cần một tác động nhỏ từ ngoại cảnh cũng có thể khiến nó đổ vỡ, tan tành. "Kiếm củi ba năm thiêu một giờ", đây là điều hắn hoàn toàn không mong muốn!
Mĩ Lệ liếc mắt nhìn Hàn Thiết rồi cúi đầu trầm mặc. Sự im lặng ngự trị.
"Lão đại..."
Đường Tiêu từ ngoài đi vào, hắn cung kính đưa cho Ninh Diệp một báo cáo, mở miệng nói: "Chuỗi công ty kinh doanh bất hợp pháp mà Picasso sở hữu hiện đang gặp trục trặc không nhỏ, bên cảnh sát cũng đã vào cuộc điều tra. Trong đó, có một công ty con của tập đoàn Acy bị dính nghi vấn có liên can đến vụ việc lần này. Chúng ta... có nên thông báo với Đô gia không ạ?"
Lướt nhìn báo cáo một lượt, Ninh Diệp gật đầu: "Nói với Đô gia một tiếng, sau đó giúp họ xử lý luôn."
Trong 2 năm hắn vắng mặt, Đô gia đã hỗ trợ cho Ninh gia không ít tài lực và vật lực. Vì vậy, không có lý nào hắn lại không trả ơn đáp nghĩa người ta cả...
"Vâng ạ! Thuộc hạ đi làm ngay."
"Khoan đã..." Ninh Diệp đột nhiên cất tiếng, ánh mắt lóe lên tia sắc bén, giọng lạnh lẽo: "Chuỗi công ty đó có thể thu mua không?"
Đường Tiêu thoáng trầm ngâm: "Thu mua... việc này không phải là không có khả năng. Trước tiên, chúng ta cần loại bỏ được hiềm nghi bên phía cảnh sát, giúp những công ty đó tẩy trắng. Còn một vấn đề nữa, những công ty này đều đã lên sàn chứng khoán, chỉ sợ giá mua vào sẽ rất cao..."
"Tôi biết rồi, chú cứ làm trước đi."
Vấn đề sau thì Ninh Diệp không có gì phải lo lắng, bên cạnh hắn đã có cao thủ rồi mà.
Sau khi xem xong bản số liệu, cộng thêm những tin tức Ninh Diệp đã cung cấp, Trì Ngưng xoa xoa cằm, nói: "Anh muốn thu mua công ty này, em có thể. Nhưng có lẽ sẽ cần một chút thời gian..."
"Anh không vội." Ninh Diệp đáp tỉnh bơ.
Trì Ngưng: "Hình như chuỗi công ty này không kinh doanh VK, vậy anh thu mua làm gì?"
"Nước phù sa không chảy ruộng ngoài, Picasso dùng nguồn lực của Ninh gia để duy trì, phát triển công ty. Nên suy cho cùng, nó vẫn là của Ninh gia, chỉ khác ở một điểm là nó không đứng dưới tên anh mà lại đứng dưới tên Picasso."
"À... Nghĩa là một khi những công ty này thuộc quyền quản lý của Ninh gia, anh cũng có thể thay đổi sang loại hình kinh doanh khác, phải không?" Đôi mắt Trì Ngưng hiện lên vẻ giảo hoạt, cô H**g phấn hỏi hắn.
Ninh Diệp chăm chú duyệt tài liệu, chỉ khẽ "ừm..." một tiếng.
Trì Ngưng cười hi hi ha ha nằm trên giường, trong đầu không khỏi có chút mộng tưởng về tương lai... Thực ra, cô rất muốn mở một công ty để thử cảm giác làm bà chủ chỉ tay năm ngón, nếu...
"Ngoan ngoãn ở yên, công ty không phải là thứ có thể tùy tiện dùng bừa." Ninh Diệp đã quá hiểu rõ cô, hắn liền nghiêm khắc nhắc nhở.
Trì Ngưng bị nói trúng tim đen, cô khẽ trề môi, lầm bầm nói: "Thì em đã làm gì đâu..."
Nếu như có mở công ty thật thì cô cũng sẽ dùng tiền của chính mình, dùng sức của chính mình, còn lâu mới thèm nhờ đến sự trợ giúp của người đàn ông này.
Bấy giờ, Ninh Diệp vẫn không hề hay biết bản thân đã bị bà xã "ghét bỏ"...
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc