Vợ Yêu Cực Phẩm, Sủng Em Cả Đời - Chương 59

Tác giả: Mai Linh Tuyết Mai

"Đoàng..."
Đúng vào lúc ngàn cân treo sợi tóc thì một tiếng S***g bỗng vang lên. Trì Ngưng hướng tới nơi phát ra âm thanh, Ninh Diệp đang giương một khẩu S***g ngắn, quanh thân là khí thế lạnh lẽo cực điểm.
Viên đạn ghim sâu vào cổ tay Lê Á Minh, máu đỏ tuôn ra ồ ạt, gã gào lên, làm rơi con dao trên tay. Trì Ngưng nhân cơ hội đạp hắn một phát, chạy nhanh về phía Ninh Diệp.
"Diệp, anh không biết đâu, vừa rồi em sợ muốn ૮ɦếƭ..."
Trì Ngưng hít vào mùi hương lành lạnh quen thuộc, trong con ngươi phản chiếu bóng dáng Ninh Diệp, ủy khuất nói, "Nếu anh đến chậm một chút nữa thôi thì em sẽ thật sự đi đời."
"Ngoan, không sao... Anh đã đến rồi." Ninh Diệp ôm lấy thân thể mềm mại của cô gái vào lòng, đôi mắt thâm thúy quét qua khung cảnh hỗn loạn phía dưới.
Hắn ném khẩu S***g cho Hàn Thiết, chầm chậm tiến lại gần Lê Á Minh.
Theo sự chuyển động của Ninh Diệp, ánh mắt Lê Á Minh hiện lên từng vệt kinh hoàng. Gã cố gắng chống lại cái nhìn ૮ɦếƭ chóc không nhiệt độ kia, ra sức lết người trên nền đất sạn bẩn, mồ hôi lạnh túa ra nhễ nhại.
Khóe miệng Ninh Diệp khẽ nhếch, gót giày thản nhiên giẫm lên bàn tay đầy máu của Lê Á Minh, còn không ngừng day mạnh, cơ hồ muốn nghiền nát từng khớp xương của gã.
Tiếng gào khủng khiếp thoát ra từ miệng Lê Á Minh xé rách màn đêm tĩnh mịch, toàn thân gã run cầm cập như bị bệnh. Gã tận lực dịch chuyển nhưng không tài nào thoát khỏi gót giày của người đàn ông, ngược lại còn làm cho đau đớn tăng lên bội phần.
"Tha... tha cho tôi... Đau quá!"
Ninh Diệp cười gằn, đáy mắt ẩn chứa bóng đêm vĩnh cửu, thanh âm trầm khàn khiến người ta rợn tóc gáy: "Xem ra là tao đã nhẹ tay, mày vẫn còn sức mà kêu?"
"Mày... mày là ai? Tao sẽ... báo cảnh sát!"
Lê Á Minh lắp bắp buông lời đe dọa. Gã tận lực giãy giụa, mặt mày tái mét, tuy nhiên gã không dám dừng lại, nếu như im lặng, chỉ sợ người đàn ông này sẽ thật sự *** gã.
Khí thế của Ninh Diệp quá mức khủng pố, từ khi hắn xuất hiện vạn vật như bị đàn áp tất thảy... Lê Á Minh chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay. Muốn sống không được, muốn ૮ɦếƭ không xong!
"Tao là ai mày không có tư cách biết. Còn báo cảnh sát, mày nghĩ mày báo nổi không?"
Nói rồi không để Lê Á Minh đợi thêm, Ninh Diệp đá một cước vào *** hắn. Tiếng trầm ***c như xương gãy vang lên, Đường Tiêu và Hàn Thiết nhìn nhau, phen này gã ta không ૮ɦếƭ thì cũng tàn phế.
Lê Á Minh thân tàn ma dại, gã ho khục khục như muốn đứt cả thanh quản. Không từ gì có thể diễn tả nỗi sợ cùng với đau đớn của hắn lúc này. Gã mơ hồ cảm thấy mùi vị tử vong đang bủa vây lấy mình, P0'p nghẹt hô hấp của gã...
Ninh Diệp nhìn Lê Á Minh bằng nửa con mắt, khí chất như một bậc vương giả. Hắn vuốt nhẹ mái tóc rũ rượi của Trì Ngưng, nói: "Em thật không có mắt nhìn..."
Năm xưa lại yêu phải một tên cặn bã như vậy.
Một tay cô nắm chặt vạt áo Ninh Diệp, một tay lại buông thõng ngang hông. Nhìn vẻ thảm hại của Lê Á Minh, lòng dạ Trì Ngưng không những không vui vẻ mà còn nặng nề là đằng khác. Rốt cuộc cũng chỉ là quá khứ, cô không muốn ***ng chạm đến nhiều.
"Anh nói đúng, ngày ấy em bị ma quỷ che mờ mắt nên mới bước nhầm đường..." Trì Ngưng cười nhẹ, mi mắt hơi động.
Đột nhiên, một tiếng khóc rưng rức vang lên. Trì Ngưng giật mình nhìn sang, Lý Huệ đang thu mình vào một góc thút thít.
Thở dài một hơi, cô nói: "Lý Huệ, chuyện hôm nay cô hãy quên hết đi! Cứ xem như chưa từng gặp tôi, chưa từng gặp Lê Á Minh..." Ngừng một lát, cô lại tiếp, "Cũng chưa từng chứng cảnh tượng này!"
Lý Huệ ngơ ngác, sau đó chậm rãi gật đầu. Cô ta không ngốc, rõ ràng những người này không đơn giản, nhất là người đàn ông đứng bên cạnh Trì Ngưng. Thủ đoạn độc ác và dứt khoát như vậy vẫn là lần đầu cô ta thấy...
Cũng khó trách, Lý Huệ sống trong xã hội pháp trị quen rồi. Những kẻ ác muốn làm việc xấu cũng không dám ngang nhiên như này, cùng lắm là trộm ςướק đơn giản thôi.
"Đường Tiêu, chú ở lại dọn dẹp!"
Ninh Diệp ném lại một câu, chợt, hắn quay đầu nhìn về một phía, giọng nói như ma âm văng vẳng: "Còn không ra đây!"
"Kẽo kẹt..."
Cánh cửa sắt được mở ra, Jenny cùng với hai tên vệ sĩ hốt hoảng bước tới. Ba người cung kính cúi đầu, đồng thanh nói: "Lão đại, thuộc hạ làm việc thất trách, cam nguyện tiếp nhận mọi trừng phạt!"
Thần sắc Ninh Diệp khó coi, nếu nhìn kĩ còn thấy cả một mảnh tức giận ẩn sâu trong đáy mắt. Tuy nhiên, hắn biết đây không phải loại địa phương thích hợp để dạy dỗ thuộc hạ. Trầm mặc ba giây, cuối cùng hắn phất tay: "Trại tập trung, ba tháng!"
"Vâng..."
Sắc mặt Jenny cùng với hai tên vệ sĩ căng thẳng cực độ, song, cả ba đều nghiêm túc vâng dạ, một lời ai oán cũng không dám thốt. Bọn họ đều hiểu trại tập trung trong lời lão đại nói là gì. Đó là trại giam tư nhân lớn nhất nhì thế giới, là nơi chuyên giam giữ những phần tử nguy hiểm, hung hãn và cứng đầu. Có sống sót được mà bò ra từ đó hay không... Jenny không dám chắc...
"Xin lỗi... vì đã làm liên lụy đến hai cậu!"
Jenny mím môi nói với hai tên vệ sĩ áo đen trước mặt. Suy cho cùng, cô ta mới là người có lỗi, không những làm liên lụy tới người vô tội mà còn báo hại Trì Ngưng suýt nữa bỏ mạng.
Nhìn hình bóng Ninh Diệp đã đi khuất dạng, trong lòng Jenny phảng phất u sầu. Cô cũng không hiểu lúc đó mình bị đứt dây thần kinh nào mà lại làm ra chuyện như vậy. Chỉ là, cô cứ cảm thấy... không ưa được Trì Ngưng.
Đường Tiêu nhếch môi cười nhẹ hai tiếng: "Jenny à Jenny, nếu còn không mau chóng sửa đổi, sớm hay muộn gì cô cũng ૮ɦếƭ."
Anh ta biết khi xử lý chuyện này Jenny đã mang theo tình cảm riêng. Rõ ràng cô ta thích lão đại, cô ta ghen tỵ với Trì Ngưng nên mới làm như thế... Chống đối lại mệnh lệnh của chủ nhân, đây là tội nặng nhất trong Ninh gia, tương đương với phản bội.
Lần này, cô ta không ૮ɦếƭ là may.
"Anh không chọc tôi một câu thì ngứa mồm à?" Jenny liếc xéo Đường Tiêu, sau đó hào phóng bồi cho anh ta một cú đá vào bắp chân.
"Này..."
Lý Huệ bấu vào lan can, rụt rè gọi hai người, "Có thể đưa tôi về... được không?"
Thực ra, cô không muốn nhờ những người này chút nào. Nhưng khi sang Thái cô không mang theo tiền, giờ muốn về nước chỉ có cách nhờ giúp đỡ.
"Đây không phải việc của tôi, tôi đi trước!" Jenny phủi ௱ô** chạy trước, hoàn toàn không muốn dính líu gì đến người ngoài.
Đường Tiêu chau mày, hất hàm với một tên thuộc hạ: "Cậu... đưa cô ta về đi!"
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc