Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc - Chương 218

Tác giả: Hàn Trinh Trinh

Hàn Văn Hạo ngồi trên ghế sa lon gỗ lim trong phòng của mình, trầm mặt nhìn em trai.
Hàn Văn Kiệt cũng mỉm cười ngẩng đầu nhìn anh trai nói: "Anh nhìn em làm gì?"
"Tại sao đột nhiên muốn kết hôn vào lúc này ?" Hàn Văn Hạo nói rõ: "Có phải muốn nhà Mộng Hàm hợp tác với nhà chúng ta, cha buộc chú làm như vậy không ?"
"Anh không cần nghĩ cha như vậy ………." Hàn Văn Kiệt bất đắc dĩ nhìn anh trai, cười nói: "Là em chủ động nói muốn kết hôn, quen Mộng Hàm nhiều năm rồi, bây giờ muốn kết hôn, cũng chưa từng ở cùng nhau, nhưng em phát hiện có một số việc, không thể suy tính quá chu đáo, quá chu đáo, chuyện gì cũng không làm được, nhất là tình cảm.
Hàn Văn Hạo lại chăm chú nhìn em trai
Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu nhìn anh trai, mỉm cười nói: "Trong nhà đã thật lâu không có chuyện vui rồi, như vậy cũng tốt”.
"Chẳng lẽ chú vì muốn giảm bớt tin tức cho anh mà nghĩ ra biện pháp này chứ?" Hàn Văn Hạo nói thẳng.
Hàn Văn Kiệt cũng không bác bỏ, nhưng con ngươi quay vòng, cúi đầu mỉm cười nói: "Ít nhất em và Mộng Hàm thật lòng yêu nhau, lúc này kết hôn cũng không có gì không ổn, cha và mẹ cũng rất vui vẻ. Em không biết anh và cha xảy ra chuyện gì, nhưng ít nhất, trong lúc em và Mộng Hàm kết hôn, xin anh dừng lại chiến tranh. Em là một bác sĩ chữa trị vết thương người khác, nhưng đối với chuyện xảy ra gần đây, em cũng có chút mệt mỏi, cho nên lần này kết hôn, em hi vọng có thể được hạnh phúc …….. xin anh cả nương tay …….. bữa ăn tối sắp đến rồi, cùng nhau ăn một bữa cơm đi, hôm nay là đại thọ của Lãnh phu nhân, cả nhà chúng ta đều muốn cùng nhau tham dự, đợi lát nữa chị dâu cũng muốn tới đây, cùng đi ……..”
Hắn nói hết lời, sắc mặt hơi nặng nề đứng lên, đi ra ngoài, đóng cửa lại.
Hàn Văn Hạo ngồi trên ghế sa lon, nghĩ tới lời của em trai, lúc nảy đi vào cửa nhà tràn ngập lửa giận, đè nén tiếng thở dốc, chỉ đành phải tháo cà vạt, đứng dậy, cởi âu phục ra, đi vào phòng tắm.
Trang Nguyệt Minh đau lòng đứng trước cửa phòng con trai lớn, nhìn cánh cửa khép chặt, hai mắt rưng rưng.
"Bà đứng ở chỗ này làm gì? còn không đi xuống chiêu đãi khách?" Hàn Trung Trí vừa muốn trở về phòng thay quần áo, đi qua hành lang thật dài, nhìn thấy vợ đứng trước cửa phòng con trai, mặt lạnh đi tới, nói.
Trang Minh Nguyệt đứng ở trước cửa, hơi quay mặt nghe chồng nói như vậy, liền im lặng không lên tiếng, đi thẳng tới đầu bên kia.
"Bà đứng lại" Hàn Trung Trí đột nhiên không vui nhìn bóng lưng vợ, bất mãn nói: "Rốt cuộc bà muốn dằn vặt đến khi nào? Suốt hai ngày nay không nói chuyện với tôi, bà tính cả đời im lặng sao? nếu bà thật có ý định này, vậy thì bà cút ra khỏi Hàn gia cho tôi!"
Trang Minh Nguyệt lạnh nhạt nói: "Tốt …….. Chờ Văn Kiệt kết hôn xong, tôi sẽ đi ngay, các con đều trưởng thành rồi, cũng không cần tôi giúp đỡ nữa, đã nhiều năm rồi, chỉ là sợ một mình ông trông coi ngôi nhà lớn như vậy, khó tránh khỏi sẽ buồn bực, bây giờ tôi cũng không còn bận tâm nữa".
"Bà …….." Hàn Trung Trí tức giận đến gương mặt cứng ngắc, hai mắt trợn trừng nhìn Trang Minh Nguyệt nói: "Nếu vài chục năm trước, bà nói như vậy thật tốt a! Cũng không biến cục diện thành như bây giờ, hai bên tổn hại nhau! !"
"Đúng vậy! là lỗi của tôi ……… sau khi tôi ૮ɦếƭ xuống Địa ngục ……. tôi sẽ không ૮ɦếƭ được tử tế, tôi trọn đời không thể siêu sinh, tôi đã phá hủy tình yêu của ông và Văn Giai, tốt nhất là bây giờ ông trời muốn mạng của tôi, tránh cho tôi làm chướng mắt trước mặt ông ……." Trang Minh Nguyệt không muốn nói nhiều, bước thẳng về phía trước.
Hàn Trung Trí tức giận đứng tại chỗ, bất đắc dĩ nhìn theo bóng lưng lạnh nhạt của vợ, đã nhiều năm qua, trong lòng bà như tro tàn, luôn lạnh nhạt và cam chịu như vậy.
Cửa “phịch” một tiếng mở ra, Hàn Văn Hạo mặc âu phục trắng, áo sơ mi trắng, cổ áo mở ra, vẻ mặt lạnh lùng đi ra ngoài, không khách khí nhìn cha một cái, mặc dù lửa giận lại bùng lên, nhưng vì nhớ tới lời của em trai, nên mặt lạnh xoay người đi ra ngoài, Hàn Trung Trí cũng nghĩ đến xui gia ở dưới lầu, cũng mặt lạnh đi xuống lầu.
Hàn Văn Kiệt ngồi trên ghế sa lon trong phòng, nghe tiếng bước chân dần xa, hai tròng mắt hắn lạnh lùng, hiện lên một chút vui vẻ bất đắc dĩ.
Đã qua hoàng hôn, màn đêm buông xuống, mưa phùn mờ mịt, đối với cuộc sống sang trọng của một số người, thời tiết ẩm ướt cũng không làm phiền được bọn họ.
Hạ Tuyết bất đắc dĩ ngồi ở trên ghế sa lon, sắc mặt nhợt nhạt nhìn Lam Anh sai người lấy lễ phục mang từ Paris về ình, từng cái, từng cái bày ra giường, cô bất đắc dĩ nhìn Lam Anh nói: "Mẹ …….. con thật sự không muốn đi tham gia bữa tiệc này, cả người con không còn hơi sức, rất mệt mỏi, mắt cũng đau".
"Ừm! !" Lam Anh cố ý trợn mắt nhìn Hạ Tuyết, nói: "Đứa ngốc! ! Thất tình có gì đặc biệt hơn người ? Lúc con và con trai của mẹ tách ra, con đâu có khóc đến ૮ɦếƭ đi sống lại như vậy! Cuộc sống này vẫn phải trải qua ! Con không thể cùng Văn Hạo, thì hãy cùng con của mẹ thôi!"
Hạ Tuyết nặng nề thở dài, nhìn Lam Anh.
"Con may mắn hơn mẹ nhiều !" Lam Anh cầm bộ lễ phục màu hồng lộ lưng, đứng trước kính toàn thân, so với vóc người của mình, nói: "Năm đó, mẹ đã đánh mất một đoạn tình yêu tốt đẹp, lúc xoay người, vẫn chưa gặp được PAPA con, giống như con may mắn có Daniel bên cạnh ?"
Hạ Tuyết không nhịn được nhìn Lam Anh, cầm một bộ lễ phục màu tím đậm, nhưng lúc mới cầm lên, lại nhướng mày bỏ xuống, cầm lấy một bộ khác màu vàng, đứng đối diện trước kính toàn thân, hài lòng với bộ dáng như vậy, cô không khỏi nghi hoặc, mỉm cười hỏi: "Mẹ ……. đã trải qua tình yêu rồi ? bị đánh mất sao?"
Lam Anh không lên tiếng, đem bộ váy màu vàng bỏ xuống, đổi lại một bộ màu đen, sâu kín nói: "Trong cuộc đời người, ai mà không gặp thoáng qua một người? Không có một đoạn tình yêu khắc cốt ghi tâm ? chẳng qua tình yêu của mẹ và người khác không giống nhau mà thôi, mẹ càng muốn ình một cơ hội sống sót, bởi vì yêu mình quan trọng hơn, con đó, ngoài mặt thì có chút giống mẹ, nhưng lòng dạ quá đơn thuần, dễ dàng so đo, mẹ không như vậy, mẹ là loại người khéo đưa đẩy ………"
Phốc! Hạ Tuyết nhịn không được mỉm cười nhìn Lam Anh, thoạt nhìn bà, trẻ như người 30 tuổi, lần trước, lúc bà và Daniel tay trong tay đi dạo phố, trên đường có người nói, Daniel dắt bạn gái ra ngoài ……. cô mỉm cười nhìn Lam Anh nói: "Mẹ không so đo sao? Lần trước PAPA cùng một nữ ngoại giao xảy ra xì căng đan nhàm chán, mẹ đem đồ cổ trong phòng đập vỡ hết, dọa PAPA sợ, lại tiếp tục mở tủ đồ cổ, để ẹ đập xong, mới chảy mồ hôi giải thích ………."
Lam Anh không nhịn được bật cười, lập tức xoay người nhìn Hạ Tuyết, có chút kín đáo, nheo mắt nói: "Mẹ nói cho con biết, con trai của mẹ hoàn toàn không giống dòng máu lãng mạn của cha hắn, chỉ cần các con ở bên nhau, nhất định con sẽ hạnh phúc cả đời"
Hạ Tuyết chỉ cười nhẹ.
Tiếng gõ cửa vang lên, hôm nay Daniel mặc âu phục màu bạc, áo sơ mi trắng, cổ áo mở ra, trên cổ áo cài một cái nơ bươm bướm lụa mỏng, hai tay cắm nhẹ vào túi quần, tựa vào cạnh cửa, khẽ nở nụ cười mê người, hoàn mỹ đẹp trai làm cho người ta vừa nhìn tim đập nhanh.
"Ồ! ! Hoàng tử của mẹ đến rồi!" Lam Anh nhìn Daniel mỉm cười nói: "Tới đây giúp Hạ Tuyết lựa chọn lễ phục! ! Mau lên! Dường như mẹ chọn thế nào, cũng không chọn được! hôm nay Lãnh phu nhân chỉ đích danh muốn gặp con dâu của mẹ!"
Daniel nhìn Hạ Tuyết một cái, mỉm cười đi vào phòng, nhìn kỹ Hạ Tuyết một lúc lâu, hắn nhìn một lượt lễ phục trên giường, đi một vòng, liền cầm lên một bộ váy dài màu đen lộ lưng, lúc nhìn chuỗi ngọc trai đen thiết kế ngang lưng, mỉm cười giơ về phía Hạ Tuyết nói: "Bảo bối, tối nay ***y một chút đi"
Hạ Tuyết bất đắc dĩ, khẽ chống trán, nở nụ cười khổ.
Buổi tối.
Khách sạn Castleton !
Trước cửa khách sạn có 4 cột sáng, phừng phực chiếu sáng, ánh sáng chiếu cả một vùng trời tăm tối, làm mưa cũng sợ hãi, vì nó quá sáng chói.
Các loại xe nổi tiếng, nhộn nhịp chạy tới, trong không khí, mùi nước hoa sang trọng, hòa lẫn vào trong mưa gió dày đặc, theo gió tỏa ra khắp nơi.
Rất nhiều giai nhân và thân sĩ mặc hoa phục, hoặc nhân vật nổi tiếng trong giới chính trị rối rít xuống xe, khẽ cười nói, đi lên thảm đỏ, đi tới đại sảnh, Lãnh phu nhân mặc sườn xám màu tím, khoác áo choàng ren màu trắng, được chồng dìu đỡ, mang theo con dâu người Anh của mình, đi ra ngoài , bởi vì bà nghe nói toàn thể Hàn gia nể mặt, cùng đến, nên bọn họ ra nghênh tiếp.
Ba chiếc Rolls-Royce chạy tới bên ngoài thảm đỏ, đầu tiên là Hàn Trung Trí và Trang Minh Nguyệt cùng bước xuống xe, sau đó Hàn Văn Hạo dắt Tần Thư Lôi mặc váy dài màu vàng lông ngỗng, bước xuống xe, chỉ thấy cô vẫn không chút huyết sắc, cho nên tối nay to son phấn hơi dầy, càng thêm quyến rũ, tựa vào bên cạnh Hàn Văn Hạo, mỉm cười đi về phía gia đình Lãnh Tổng Tài.
Hàn Văn Kiệt và Hàn Văn Vũ cùng Mộng Hàm đi chung xe, vừa nói vừa cười đi ra, cũng cùng nhau đi về phía Lãnh phu nhân.
Cho dù Hàn gia phát sinh bao nhiêu xì căng đan, có bao nhiêu tin tức kinh người, nhưng cũng không ngăn được gia thế bọn họ hiển hách, từ trong nước đến quốc tế, cũng có chí sức ảnh hưởng to lớn, thao túng lựa chọn một số nhà lãnh đạo nước ngoài, bọn họ tượng trưng cho tài lực và quyền thế.
Hàn Trung Trí ở trước mặt người, nhẹ ôm vợ đi tới trước mặt của Lãnh Tổng Tài, giống như nhân vật hô mưa gọi gió nhiều năm trước, cùng lãnh Tổng Tài bắt tay, phát ra ánh sáng rực chói lọi, có lẽ trong nhà ông ta là một ông già ầm ĩ, nhưng ở bên ngoài, ông ta đã từng là một truyền thuyết, làm cho người ta sợ hãi, giống như gia thế Hàn gia.
Người hai nhà chào hỏi lẫn nhau, nhất là Lãnh phu nhân nghe nói người con trai thứ ba của Hàn gia sắp sửa kết hôn với thiên kim tiểu thư Lăng gia, càng thêm sôi nổi bàn về chuyện này.
Một chiếc xe Rolls-Royce màu trắng, chậm rãi dừng trước thảm đỏ.
Một mùi hương trăm hoa thần bí lan tỏa vào mặt, tất cả mọi người cảm nhận saụ sắc được mùi thơm vô cùng quyến rũ, theo bản năng quay đầu nhìn về phía đầu bên kia thảm đỏ, liền nghe thông truyền nói: "Em gái nuôi của hoàng phi Nhật Bản và em trai ruột của vương phi cùng đến"
Tối nay Trầm Ngọc Lộ mặc váy dài sợi tơ màu trắng bước ra khỏi xe, đồ trang trí trên váy chẳng qua để che đậy bộ *** Khêu g** và ***, phần thân thể kiều diễm còn lại, che giấu dưới làn lụa mỏng trong suốt, chỉ thấy cơn gió nhẹ phất lên, lụa mỏng bay múa, làm mê hoặc dụ người, bên trong làn lụa mỏng trong suốt, dường như chỉ còn lại *** đang rục rịch trổi dậy.
Hàn Văn Kiệt lập tức quay mặt sang chỗ khác, bình tĩnh nhìn nơi xa.
Hàn Văn Vũ cũng quay mặt sang chỗ khác, đối với nữ nghệ sĩ hấp dẫn tận xương cốt giống như Trầm Ngọc Lộ, thật đúng là hiếm thấy.
Hàn Văn Hạo nhìn cô ra, ánh mắt lạnh lẽo, nhìn khuôn mặt cô gái này mê người như vậy, nụ cười tràn đầy quyến rũ, thân thể mặc sợi tơ quyến rũ, hai tròng mắt hắn nhìn từ bộ *** đầy đặn đến cái bụng hấp dẫn bên trong làn lụa mỏng, thấy giữa rốn cô ta có đính một viên kim cương, lại nhìn *** có sợi hoa đu đưa, dĩ nhiên, còn có chân dài Khêu g** …….. không một nơi rơi xuống.
Tần Thư Lôi chớp mắt, biết Hàn Văn Hạo bị cô gái trước mặt hấp dẫn, cô không nhịn được trong lòng đau xót, hai tay nắm chặt cánh tay của hắn, mất hết tự tin, trong lòng nhẹ run rẩy.
Hàn Văn Hạo vẫn nhìn Trầm Ngọc Lộ. (oạch, tên này đang diễn cho TTL xem)
Dường như Trầm Ngọc Lộ đã quen với ánh mắt của người đàn ông này, chỉ thấy cô ta nhẹ nắm túi xách, cùng vương tữ bên cạnh, đi tới chào hỏi gia đình Lãnh phu nhân, vóc người Khêu g**, lúc đứng thẳng cũng có vẻ tao nhã hấp dẫn động lòng người như vậy, cô gái này dường như có nhiều thân thể, mê người, kiêu ngạo.
Sau khi Trầm Ngọc Lộ chào hỏi Lãnh phu nhân xong, lễ phép hướng người Hàn gia khẽ gật đầu chào hỏi: "Hàn Tổng Tài"
"Ừm!"
"Ừm!"
Hàn Văn Hạo và Hàn Văn Vũ cùng đáp lời, bởi vì Hàn Văn Vũ là Tổng Tài one-king, cho nên hai anh em bọn họ người cùng đáp.
Trầm Ngọc Lộ mỉm cười nhìn về phía Hàn Văn Vũ nói: "Hôm nay thật vui, có thể cùng Tổng Tài dự chung bữa tiệc"
Ánh mắt nóng bỏng của Hàn Văn Hạo vẫn nhìn cô ta!
Hàn Trung Trí nhìn Trầm Ngọc Lộ vô cùng không vừa mắt, nhíu mày, liền xoay người không vui nói: "Đi thôi! Không cần lãng phí thời gian ở chỗ này."
Mọi người nghe, liền cùng nhau đi về phía trước, nhưng vừa mới đi chưa được mấy bước, lại nghe thông truyền kêu lên một lần nữa: Đệ Nhất Phu Nhân nước Pháp - Lam Anh và Daniel Tổng Tài cùng vợ chưa cưới đến.
Ánh mắt Hàn Văn Hạo chăm chú, giống như cột sáng trước khách sạn, vẻ mặt lập tức cứng ngắc, ***g *** bắt đầu phập phồng, Tần Thư Lôi níu chặt cánh tay Hàn Văn Hạo, hai mắt xốc xếch nhấp nháy, rồi lại cắn chặt răng, đè nén cơn giận bùng lên!
Hàn Trung Trí cũng đã bình tĩnh, cùng mọi người xoay người, nhìn bên trong xe, Daniel phong cách nhã nhặn đi ra đầu tiên, hắn vẫn nở nụ cười đặc biệt mê người, phong độ thân sĩ tới trước cửa xe bên trái, dắt Lam Anh mặc sườn xám ren màu trắng, sau đó chậm rãi đi đến cửa xe phía bên phải, dắt Hạ Tuyết bước ra, tối nay cô hóa trang vô cùng hấp dẫn, mặc váy dài lộ lưng tới khe ௱o^ЛƓ, bên hông chuỗi ngọc trai đen tuyệt vời bám vào chỗ trũng hấp dẫn, chải Pu'i tóc thật cao, trên trán treo một sợi dây kim cương sáng lấp lánh, gương mặt không một chút trang điểm, ẩn giấu vẻ đẹp quyến rũ tận trong xương, làm cho người ta không thể bỏ qua, cũng không dám dễ dàng đến gần.
Hạ Tuyết luôn luôn là một diễn viên thành công, cô có thể điều chỉnh các loại phục sức theo cảm giác của mình, tạp chí thời trang đã từng nói, Hạ Tuyết luôn là linh hồn ăn mặc của chuyên gia thiết kế, cô có thái độ tôn trọng và thành kính người khác.
Hạ Tuyết mang bao tay màu đen, đem cái tay thon đưa vào cánh tay Daniel, sau đó nhìn hắn, cười nhẹ, nắm chặt túi xách màu đen trong tay đi về phía trước, trong lúc bước đi, dây chuyền ngọc trai đen sau lưng nhẹ nhàng đung đưa, phát ra âm thanh hấp dẫn, giày cao gót đạp nhẹ mặt đất, đôi chân dài hấp dẫn vươn ra, phối hợp chiếc ௱o^ЛƓ tròn, vòng eo khẽ vặn vẹo, hơi đong đưa, tất cả đều vô cùng tiêu hồn.
Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt nhìn Hạ Tuyết, cười khẽ một tiếng.
Tần Thư Lôi lập tức nhìn Hàn Văn Hạo.
Ánh mắt Hàn Văn Hạo lạnh lẽo, lòng bàn tay dần dần siết chặt, vô luận là lúc nào, chỗ nào, cho đến bây giờ, hắn đều không phải là người thua cuộc, nghiêm nghị, chậm rãi xoay người, lập tức nhìn thấy Hạ Tuyết mặc váy dài màu đen hấp dẫn, thong dong mỉm cười dựa vào bên người Daniel, thậm chí hai người nhìn nhau mỉm cười say đắm, lúc bước lên phía trước, ***g *** của cô dán nhẹ vào cánh tay Daniel, giống như đây là một loại che đậy cảm xúc, ***g *** của hắn giận dữ như muốn nổ tung! ! !
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc