Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng - Chương 76

Tác giả: Thiển Khuynh Thành


″ Anh sao lại biết đến người này? Ai muốn biết về quá khứ của cô?" Lâm Thi Ngữ lẩm nhẩm sau đó cất thư mời đi, cô phải đợi Trác Minh Liệt về.
Biệt thự nhà họ Trác ngập trìm trong áng nắng sớm mai. Bốn người trong già đình cùng quấy quần bên chiếc bàn tròn trong phòng khách.
"Ông ngoại chúng ta thua sao?" Trác Minh Liệt trầm giọng hỏi.
"Ai" Ông cụ thở dài "Chúng tôi thua, thua bởi vì chúng ta yếu lòng! Tuổi của ta đã cao nên không muốn làm việc ác mà cháu lại quá thiện lương!" Ông cụ biết nếu như lúc đầu ông giết Lâm Thi Ngữ thì có lẽ cục diễn bây giờ đã khác nhưng rất may mắn là không làm như vậy. Bởi vì sự nghiệp mất đi còn có thể làm lại từ đầu nhưng mất đi tình yêu thì dù sự nghiệp có lớn mạnh đến mấy thì cũng không có ý nghĩa gì!
"Chúng tôi còn chưa thua!" Trác Khiếu Thiên lấy một bức thư ra "Bạch Diệu mời chúng ta đến buổi dạ hội của hắn vào ngài mai!" Ông xoay người nhìn vợ một chút tàn nhẫn nói: " Chúng ta có thể nhân cơ hội này giết chết ông ta!"


Mặc dù ông không nói rõ cách giết Bạch Diệu như thể nào nhưng trong lòng Trác phu nhân biết rõ ông ấy muốn lợi dụng tình yêu của Bạch Diệu đối với bà. Giây phút này ba đối với chồng mình thật vọng nặng lề vì muốn thắng ngay cả vợ mình cũng muốn hy sinh. . ." Chuyện này chỉ sợ tôi không giúp được ông!" Trác phu nhân tức giận ngồi xuống ghế sa lon.
"Trác Khiếu Thiên anh muốn lợi dụng Tiểu Cành?" Ông cụ không vui "Con bé vì anh còn chưa đủ sao! Nếu không có con bé liệu có anh của ngày hôm nay, vậy mà anh còn muốn lợi dụng nó nữa sao!"
Trác Khiếu Thiên oán hận nhìn bọn họ rồi bỏ đi vào thư phòng. Ông ta vừa đi vừa nói: " Bất kể các người có đi hay không thì bữa tiệc này chính là cơ hội cuối cùng của chúng ta!"
"Ông ngoại cháu cảm thấy đừng nên đi!" Trác Minh Liệt ngắm nhìn mặt trời ngoài cửa sổ "Khi nào ông về đảo Cực Nhạc? Cháu muốn dẫn Thi Ngữ và hai cháu đi cùng ông!"
"Ha ha chưa gì đã thoái lui !" Ông cụ cười ha ha "Chuyện còn chưa đâu với đâu dừng quyết định thành bại nhanh thế!"

Trác Minh Liệt mệt mỏi nhìn ông ngoại kín đáo nói: " Ông ngoại cháu muốn đến một nơi thanh bình một chút với lại mắt của Thi Ngữ …"
"Ông hiểu lỗi lòng của cháu nhưng bữa tiệc này nhất định phải đi! Món nợ ba mươi năm trước cũng nên có kết rồi! Nếu không cuộc sống sau này sẽ sống ra sao?"
Ông cụ vỗ vai Trác Minh Liệt cũng đi vào. . . Mắt trời càng lên càng cao chỉ chốc lát cả phòng ngập tràn ánh mặt trời. Trong phòng khách chỉ còn lại một mình Trác Minh Liệt và mẹ anh. Anh từ từ đến bên cạnh bà ngồi xổm xuống dịu dàng hỏi: " Mẹ con không phải là con ruột của ba phải khônh?"
Cả người Bà Trác khẽ run rẩy, ly trà trong tay bất chợt rơi xuống. Bí mật giữ kín bao năm của bà bất ngờ bị phát hiện. Ánh mắt bà lóe lên, vẻ mặt phức tạp nhìn Trác Minh Liệt một cái giống như đang trốn tránh.
Có rất nhiều việc dù không được tận tai nghe đáp án chính xác nhưng trong lòng đã biết rã. Trác Minh Liệt thở dài cầm chìa khóa xe lên chạy về nhà riêng của mình.Tất cả thù hận trên thế giới này đều phải dùng sự hy sinh mà kết thúc đến bao giờ mới được bình yên.
"Ba đã về!" Mộc Mộc vừa nhìn thấy Trác Minh Liệt trở lại lập tức thét lên chạy về phía phòng bếp, Lâm Thi Ngữ đang chuẩn bị sữa nóng.
"Bảo mẫu đâu? ?" Trác Minh Liệt vừa nhìn Lâm Thi Ngữ tự mình chuẩn bị sữa nóng cho các con thì không khỏi tức giận anh nhanh chóng bước nhanh đến chỗ Lâm Thi Ngữ đỡ lấy sữa nóng trong tay cô “ Sao em lại phải tự mình làm? Bảo mẫu đâu?”
Lâm Thi Ngữ không biết làm sao, cô không hiểu sao Trác Minh Liệt lại nổi giận như vậy "Em bảo cô ấy ra ngoài mua thức ăn"
"Mắt em không tốt đừng đến nơi này biết chưa? Ngộ nhỡ bị bỏng thì sao?" Trác Minh Liệt kích động nên không để ý đến lời nói. Lâm Thi Ngữ không lên tiếng đây không phải là lần đầu tiên anh nói đến đôi mắt cô rồi. Nếu như sau này mắt của cô vẫn như bây giờ thì có lẽ bọn họ không thể tiếp tục được nữa.
Lâm Thi Ngữ mất mác lui về sau vài bước lại dẫm phải thùng rác làm cô trượt chân ngã xuống. Nổi giận, tuyệt vọng, đau lòng, mất mác trong nháy mắt tràn vào trái tim. Lâm Thi Ngữ không giữ ý tứ mà khóc lên.

"Ba, sao ba lại bắt nạt mẹ" Mộc Mộc bĩu môi, sử dụng hết sức bình sính muốn kéo mẹ lên. Cầu Cầu đang đi WC vừa nghe thấy tiếng khóc từ bên ngoài cũng vội vàng chạy đến.
"Mẹ! !" Cầu Cầu vừa nhìn thấy mẹ ngã xuống vội vàng đã chạy tới "Mẹ sao mẹ lại bị ngã?" Nhìn khôn mặt bất đắc dĩ đau lòng của Trác Minh Liệt, Cầu Cầu nghĩ là do chú Minh Liệt bắt nạt mẹ.
"Chú Minh Liệt có phải chú bắt nạt mẹ không?" Trong mắt của Cầu Cầu chứa đầy nước mắt "Mắt mẹ đã không thể nhìn thất, mẹ đã thật đáng thương, sao chú lại còn bắt nạt mẹ nữa!"
Cầu Cầu vừa nói vữa lau nước mắt cho mẹ: " Mẹ , mẹ không phải đau lòng về sau Cầu Cầu sẽ là đôi mắt của mẹ"
Hai mẹ con khóc cả lên, Trác Minh Liệt im lặng ôm Lâm Thi Ngữ lên cuối cùng anh cũng hiểu anh làm sai điều gì rồi. Ngay từ đầu anh luôn nhìn từ góc độ của anh không hề đặt mình vào vị trí của cô nên không hiểu được cô muốn gì, cô đau lòng như thế nào, anh không cả bằng Cầu Cầu" Thi Ngữ xin lỗi em, Cầu Cầu nói đúng về sau anh sẽ là đôi mắt của em! Chuyện hôm nay hy vọng em có thể tha thứ cho anh!"
Lâm Thi Ngữ ngừng tiếng khóc đôi ôm lấy cổ anh.
"Hôm nay ba bắt nạt mẹ các con, bây giờ ba xin trịnh trọng xin lỗi! Hi vọng Cầu Cầu và Mộc Mộc có thể làm chứng" Trác Minh Liệt làm như có thật đứng cúi đầu với Thi Ngữ.
Chọc cho Mộc Mộc khanh khách cười không ngừng chỉ có Cầu Cầu im lặng không lên tiếng.
“Minh Liệt, hôm nay em nhận được cái này” Lâm Thi Ngữ lấy bức thư ra. “ Anh mau xem xem đó là gì.”
Trác Minh Liệt chau mày Bạch Diệu muốn phát thiệp mời? Tại sao đến nơi này cũng phát! Nội dung cuae thư cũng làm anh kinh ngạc ông ta muốn biết về quá khứ của Lâm Thi Ngữ nếu không tính mạng của Lâm Thi An sẽ nguy hiểm.

“Minh Liệt hình như trong đó có nhắc đến anh của em? Bọn họ muốn thế nào?”
Trác Minh Liệt do dự không biết có nên nói sự thật cho Lâm Thi Ngữ biết hay không, thứ ông ta muốn lấy đâu phải đơn giản chỉ là quá khứ của cô mà còn là thứ ở trên người cô, mạng sống của cô . Ngộ nhỡ cô rơi vào tay của bọn chúng, hậu quả khó mà lường được. Nhưng nếu như không nói cho cô biết chuyện về Lâm Thi An cô ấy nhất định sẽ oán hận mình. Thay vì mạo hiểm thì cứ để cô ấy oán hận còn hơn. Nghĩ đến đây Trác Minh Liệt từ từ nói: ‘Trong thiệp viết, bữa tiệc này họ mời rất nhiều người anh của em cũng đi cho nên hi vọng em đi cùng! Nhưng mà anh lại không hy vọng em đi!”
“Tại sao?” Lâm Thi Ngữ không hiểu.
“Các con đã lâu lắm rồi không được ở bên em, nên anh muốn em ở bên bọn chúng và lại tiệc rượu bên kia lắm người ồn ào, anh lo cho sự an toàn của em.”
Lâm Thi Ngữ nghi ngờ gật đầu một cái.
“Vậy anh cũng phải cẩn thận một chút!”
“ Thi Ngữ sau khi giải quyết xong tất cả mọi việc ở đây, anh muôn rời khỏi nơi này một thời gian. Em có nguyện ý đi cùng anh không?”
“Nếu như tất cả đều hạnh phúc, em sẽ nghe theo lời anh tất.”
“Tất cả hạnh phúc?”
“Các anh trai và anh đều bình an, bam au ra tù…” Lâm Thi Ngữ tự lẩm bẩm. . . Trác Minh Liệt hiểu ý của cô, đến bây giờ cô vẫn luôn anh ánh trong lòng mối thù của gia tộc. Nếu như không giải quyết chuyện này thì dù trong tương lai bọn họ có ở bên nhau cô cũng sẽ bị lương tâm của chính mình khiển trách. Trác c Minh Liệt vuốt mái tóc dài của cô dịu dàng nói: “Anh nhất định sẽ cho em một câu trả lời hài lòng, chắc chắn!”

“Khách sạn Đế đô đã chuẩn bị xong chưa?” Bạch Diệu hỏi quản gia.
“Tiên sinh tất cả chuẩn bị sẵn sàng!”
“Phải làm thật sạch sẽ, không được lưu lại dù chỉ một chút dấu vết!”
“Rõ!”
Hôm sau tại khách sạn Đế đô.
“Lâm Thi An mày vẫn dám đến đây?” Bạch Diệu lãnh khốc nhìn Lâm Thi An đã bị đánh trước khi vào đây.
“Bạch Diệu tao đã biết trước là mày sẽ sử dụng chiêu này! Tao nói thẳng, kế hoạch A ở đây, mày có gan thì đến lấy đi!” Lâm Thi An chỉ đầu mình. Lâm Thi An vốn đã nghe theo lời Lý Triết Vũ là không tham ra tiệc rượu này nhưng không ngờ vẫn trúng bẫy của Bạch Diệu . . .Ông ta nói Lâm Thi Ngữ đang ở trong tay bọn họ nếu hắn không đến bọn họ sẽ giết Lâm Thi Ngữ!
“Được! Để xem mày chịu được đến lúc nào! Tiếp tục đánh!”
Bạch Diệu vừa dứt lời, lập tức có mấy tên du côn to con bao vây Lâm Thi An, chỉ nghe thấy tiếng răng rắc , Lâm Thi An hét to rồi ngất đi.
Trác Minh Liệt lái xe đi cùng với ba và ông ngoại xuất hiện tại Đế Đô. Mặc dù đang ở hiện đại nhưng khí chất của ba người lại làm cho người đã nghĩ đến những bậc vương hầu của những thời đại trước. Ông Trác mặc tây trang màu đen bí hiểm. Ông cụ thì mặc một chiếc áo khoác đen dài không kém phần ! Ba người đàn ông sánh vai đi cùng nhau khí thế mười phần!

Đêm này tĩnh lặng cực kỳ quỷ dị làm cho người ta liên tưởng đến ngày tận thế. Vào các ngày bình thường khi đến đây Trác Minh Liệt thấy rất đông người ngoại quốc. Nhưng tối nay mặc dù nơi này vẫn sáng đèn nhưng lượng khách rõ ràng giảm bớt.
“Ông ngoại, người nghĩ Bạch Diệu sẽ có mai phục hay không?” Trác Minh Liệt hỏi.
“Tiệc rượu này chắc chắn là chuẩn bị riêng cho chúng ta! Bằng hiểu biết cả ta đối với tiêu tử kia, hắn nhất định sẽ mai phục!” Ông ngoại đánh giá xung quanh “ Chưa biết hắn định đối phó với chúng ta thể nào nhưng ta cũng đã chuẩn bị trước rồi!”
“Chủ nhân, bọn họ đã đến” Quản gia Bạch cung kính nói.
“Tốt! Cuối cùng đã đến lúc rồi !” Bạch Diệu soi gương sửa sang lại quần áo rồi đi ra ngoài cửa .
Két một tiếng, cửa phòng mở ra, Trác Minh Liệt, Trác Khiếu Thiên và cả ông cụ đi vào.
Thức ăn ngon, rượu ngon, rực rỡ muôn màu, muôn hình dạng nhưng cả tiệc rượu chỉ có mỗi bọn họ là khách!
“Bạch Diệu mày đi ra đi!” Trác Khiếu Thiên tỉnh táo, âm thanh vang vọng cả phòng.
Tiếng vỗ tay bộp bộp từ phía sau lối vào vang lên, Bạch Diệu xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
“Tốt tốt vô cùng! Người nên đến đều đã đến!” Bạch Diệu lạnh nhạt nói: “Nhưng đã có chút khác lạ.”
“Bạch Diệu, chuyện Bang Bạch Hổ năm đó do một tay tôi tạo thành nếu như cậu muốn trả thù thì cứ nhằm vào ông già này đi!”
“Yên tâm ai thiếu thì người đó nhất định phải trả!” Hôm nay tôi muốn hoàn thành hai việc, một là Trác Khiếu Thiên phải dập đầu nói xin lỗi với tôi! Và các người phải chính tay giao Trác thị cho tôi! Hai là lấy được kế hoạch A hoàn chỉnh! Cho nên người đến vẫn còn chưa đủ. Tiểu cô nương nhà họ Lâm còn chưa thấy đâu. Nhưng hay yên tâm tôi vẫn còn rất nhiều kiên nhẫn.” Bạch Diệu tổ nhẹ nhàng cười một tiếng, phẩy tay với quản gia.
Trước mặt mọi người đột nhiên rơi ra một bịch lòng thòng, nhìn kĩ lại thì ra là một người dính đầy máu.
“Lâm Thi An! !” Trác Minh Liệt nhận ra người này là Lâm Thi An.
Lâm Thi An từ từ mở mắt, ánh sáng chói mắt đột nhiên đến làm cho hắn chưa kịp thích ứng, hai chân bị bẻ gãy treo trên không trung càng thêm đau rát.
“Trác Minh Liệt…” Hắn khó khăn nói chuyện “Thi Ngữ tốt chứ?”
Trác Minh Liệt không lên tiếng, anh không biết có phải Lâm Thi An vì Lâm Thi Ngữ nên mới đến đây.
“Bạch Diệu, rốt cuộc ông muốn gì?” Trác Minh Liệt rống giận.
“Tôi nói rồi vợ cậu tới, tự nhiên Lâm Thi An sẽ an toàn, nếu như cô ta không đến cậu và cô ta đều phải hối hận cả đời!” Bạch Diệu giơ súng nhắm thẳng vào Lâm Thi An đang bị treo ngược!
“Tôi dám cam đoan tối nay ai không đến, thì sẽ phải hối hận!” Ông ta lên cò súng.
“Chờ một chút! Giọng nữ trầm ổn từ bên ngoài vang lên, Trác Minh Liệt xoay người lại có thể nhìn thấy Lâm Thi Ngữ. Cô, vì sao lại tới!





Thử đọc