Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng - Chương 68

Tác giả: Thiển Khuynh Thành


″ Ông nội cháu đang định tạm thời dừng kế hoạch A lại, tung sản phẩm đồ chơi thiết kể ra ngoài thị trường nhằm ổn định tình hình hiện nay của công ty!”
Ông cụ nghe Trác Minh Liệt nói như vậy lập tức tán thưởng anh ” Minh Liệt ông nội quả nhiên không nhìn lầm cháu! So với ba cháu cháu còn giỏi hơn nhiều!”
Vừa đi vừa nói chuyện mấy chốc đã đến Nhà họ Trác.
“Ba! !” Bà Trác nhìn thấy ba mình giật mình nói không ra lời “Sao ba lại tới đây?”
“Nha đầu chết tiệt kia, có phải cô thật sự muốn tôi sống cô đơn cả đời trên đảo!”


“Ba” Bà Trác chợt rơi nước mắt “Người đã tới, có phải là đã tha thứ cho con gái?”
“Cũng đã ba mươi năm, Minh Liệt cũng đã có con trai sao ba còn có thể không tha thứ cho con? Hơn nưa ta cũng chỉ có một đứa con là con”
“Cái gì?” Trác Minh Liệt cho là mình nghe lầm sao ông nội lại nói như thế!
“Ông nội, người….”
“Thật ra thì ông là ông ngoại cháu! Lúc đầu ông phản đối mẹ cháu lấy ba cháu, nhưng tên tiểu tử Trác Khiếu Thiên kia lại nói muốn ở rể nhà chúng ta nhưng đến khi có con trai lại cho mang họ Trác! Hôm nay ông tới đây chính là tìm anh ta tính sổ!” Ông cụ giận đùng đùng vào cửa.

“Mộc Mộc đâu?” Ông cụ tìm tên tiểu tử kia khắp nơi. . . Trác Minh Liệt cảm thấy có chút mơ hồ rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì a?Sau bao nhiêu năm như vậy đến tận bây giờ anh mới biết ông nội là ông ngoại? Những điều bọn họ giấu diếm quả thật chỉ như lời ông ngoại nọi? Hay còn có ẩn tình khác?
“Kỳ quái sao người lại biết Mộc Mộc ?” Trác Minh Liệt hỏi.
“Ta thần thông quảng đại cái gì mà không biết !”
“Mau gọi Mộc Mộc ra đây !”
“Ông ngoại, Mộc Mộc đang ở nhà riêng của cháu”
“Vậy mau dẫn ta đến đó !”
“Nhưng không phải ông muốn gặp ba sao? Còn mẹ nữa”
“Không có việc gì, Minh Liệt, ba con bây giờ cũng không ở nhà. Còn về mẹ cũng đã rất lâu mẹ chưa gặp con và Mộc Mộc rồi. Đúng rồi gần đây Thi Ngữ như thế nào?” Kể từ khi biết Tiểu Thi chính là Lâm Thi Ngữ, bà Trác không dám nhắc đến cái tên này nữa tránh cho Trác Minh Liệt đau lòng và ông Trác tức giận.
“Thi Ngữ là ai ?” Ông cụ hỏi.
” Cháu dâu ngài ” Bà Trác cung kính nói.

“Hả? Cháu dâu chúng ta, nhanh ông không thể chờ để gặp bọn họ nữa rồi!”
“Cô ấy rơi xuống biển rồi.” Trác Minh Liệt chán nản nói. . .
” ! ….!” Bà Trác cũng kinh ngạc khác thường.
“Rơi xuống biển?” Ông cụ tự lẩm bẩm giống như là nhớ ra cái gì đó “A ông nhớ ra rồi!” Nhưng Trác lão gia vừa định nói thì chợt ông Trác trở lại.( ko có duyên lần 2)
Ông Trác nhìn thấy Trác lão gia vừa kinh ngạc lại vui mừng “Ba! Sao ba lại tới đây?”
“Không có việc gì thì tôi không đến được sao!” Ông cụ ngồi xuống “Còn không phải là bởi vì chuyện của Bang Bạch Hổ!”
Vừa nghe đến Bang Bạch Hổ sắc mặt của ông Trác lập tức thay đổi.
“Ba mươi năm trước tôi giao Đồ Long Bang giao cho anh, sau bao lâu nay anh đã làm nhưng việc gì vậy?”
Trác Minh Liệt vừa nghe nói cũng hiểu ra thì ra là Đồ Long Bang vốn không phải là của nhà họ Trác !
“Ba, Khiếu Thiên có tội!” Tính khí Trác Khiếu Thiên luôn luôn nóng nảy lại có thể cúi đầu.

“Hôm nay tôi đến đây không phải là để anh chuộc tội! Mà là đến để xem anh có đối sách gì! Ân oán giữa chúng ta và Bang Bạch Hổ cũng nên kết thúc thôi!”
“Để con đi tìm ông ta!” Bà Trác đứng lên, vẻ mặt nặng nề nghiêm trang. Lần đầu tiên Trác Minh Liệt nhìn thấy vẻ mặt như thế của mẹ, trong nháy mắt anh nghĩ đến lời Jayson nói trước đây, ba mươi năm trước Bang Bạch Hổ và Đồ Long Bang mâu thuẫn với nhau vì một người phụ nữ, không lẽ người phụ nữ đó lại là mẹ của anh?
“Không được!” Trác lão gia và ông Trác đồng thanh rống to, lúc này Trác Minh Liệt mất quyền phát biểu.
“Con…” Bà Trác muốn nói lại thôi, ba người đồng thời nhìn Trác Minh Liệt một chút sau đó hờ hững ngồi xuống “Trác Minh Liệt chúng ta đi thăm Mộc Mộc!” Ông cụ đứng lên.
Trác Minh Liệt nhìn mọi người một chút, im lặng gật đầu một cái.
Trên đường đi đến nhà riêng Trác Minh Liệt hỏi câu hỏi mà anh vẫn luôn muốn hỏi “Ông ngoại có phải mẹ con chính là nguyên nhân của mâu thuẫn năm đó?”
Ông cụ im lặng gật đầu một cái “Ấy là nha đầu không nghe lời”
Trác Minh Liệt không hỏi thêm nữa bởi vì anh không muốn biết về chuyện tiếp theo. Một lúc lâu sau anh mới chợt nhớ ông có hai lần muốn nói gì đó mà chưa lần nào xong.
“Ông ngoại, ông nói trước đây ông ở biển làm sao?”
“A đúng rồi, Minh Liệt khi chúng tôi ở trên biển…” Nhưng cũng chưa kịp nói xong thì điện thoại của ông chợt vang lên.( Vô duyên lần 3)

“Alo, thưa ngài kết quả kiểm nghiệm đã có kim loại trên người vị tiểu thư kia chính là loại kim loại đã thất chuyền X62, bây giờ chúng ta nên làm gì?”
Ông cụ trầm mặc cúp điện thoại đem lời đến khóe miệng nuốt xuống.
“Có chuyện gì ông ngoại?”
“A không có việc gì. Khi ở trên biển chúng ta bắt được cá mập, đã giết nó ta chuẩn bị có một bộ đồ bơi bằng da cá mập rồi”
Trác Minh Liệt thất vọng thở dài, hi vọng về Thi Ngữ còn sống đến bây giờ càng ngày càng mong manh.
“Cầu Cầu, mấy ngày nữa là chúng ta có thể đến nhà trẻ rồi.” Mộc Mộc vừa chơi đồ chơi vừa nói với với Cầu Cầu nói. Hai tay Cầu Cầu nâng má, ngồi ở đó xem.
Chuông cửa chợt vang lên theo phản xạ có điều kiện Cầu Cầu vội chạy nhanh tới “Mẹ!” Nhưng trước cửa không có mẹ chỉ có hai người đàn ông, một người râu tóc bạc phơ người còn lại là chú Minh Liệt.
“Mộc Mộc cháu là Mộc Mộc!” Ông cụ vui mừng “Tiểu bảo bối ông là cụ cố đây!” Ông cụ chưa từng nhìn thấy hai đứa bé nên nhầm Cầu Cầu thành Mộc Mộc.
Cầu Cầu có chút sợ lui về phía sau, nhút nhát kêu một tiếng chú Minh Liệt, lúc đó ông cụ mới hiểu đứa bé này không phải là Mộc Mộc.
“Mộc Mộc có người tìm cậu” Cầu Cầu đứng ở phía sau cửa nói vọng vào.

″ Ba Minh Liệt " Trong mắt Cầu Cầu ngấn nước mắt "Sao mẹ không về cùng?"
Trác Minh Liệt ôm Cầu Cầu vào trong lòng "Cầu Cầu đừng khóc, mẹ sẽ rất mau trở về!"
"Có thật không" Trong lòng nho nhỏ của Cầu Cầu đã chứa đầy lo lắng. Nó ôm cổ của Trác Minh Liệt đau lòng hỏi: " Có phải mẹ đã chết?"
Trác Minh Liệt vừa nghe Cầu Cầu nói như vậy, trong lòng không khỏi quặn đau, cố giữ bình tĩnh"Sao có thể thế được! Sao Cầu Cầu có thể nói những lời như thế ra!"
Trác lão gia chỉ đứng bên cạnh nhìn lòng càng vội, Cầu Cầu này càng nhìn càng giống con trai của Trác Minh Liệt.
"Trác Minh Liệt đứa bé này là"
"Ông ngoại đây là Cầu Cầu cũng là con trai của cháu!" Trác Minh Liệt dắt tay nhỏ bé của Cầu Cầu dẫn nó đến trước mặt Trác lão gia: " Mau gọi cụ!"
"Cụ" Hai mắt Cầu Cầu đẫm lệ nhẹn nghẹn ngào ngào gọi một tiếng cụ.
"Ai tiểu bảo bối tại cháu lại sao khóc? Có chuyện gì nói cho cụ nào "Ông cụ đã lớn tuổi không nghe được tiếng khóc đau lòng này nữa.
"Cụ ơi, mẹ cháu đi đâu mất rồi, cụ có thể giúp cháu tìm mẹ về không?" Cầu Cầu nhìn chằm chằm ông cụ nghiêm túc hỏi "Không biết mẹ đi nơi nào, vài hôm trước chính mắt cháu đã thấy mẹ rơi vào biển rộng"
"Biển rộng?" Ông cụ nhìn Trác Minh Liệt một chút nhớ lại lời nó nói trước đây. . . Chẳng lẽ người được ông cứu lên thật sự là cô dâu của Trác Minh Liệt, mẹ của hai đưa nhỏ ?
"Cụ, cụ ơi" Mộc Mộc cũng chạy tới "Nhất định cụ có thể tìm được mẹ có đúng hay không? Mẹ không rơi xuống biển có đúng hay không?"
Đối mặt với hai tiểu bảo bối ông cụ chợt phát hiện cuộc sống của mình thì ra đã hoàn mỹ như vậy. Những chuyện kia có phải cũng nên dừng lại hay không.
"Được cụ nhất định sẽ giúp các cháu tìm mẹ trở về" Mỗi tay ông cụ ôm một bảo bối cười đến miệng kéo đến mang tau "Bây giờ các cháu hãy vao trong đi, để ông bàn bạc với ba xem tìm mẹ về như thế nào?"
"Vâng ạ" Mộc Mộc kéo Cầu Cầu chạy vào trong phòng.
" Minh Liệt, trong hai đứa bé ai là chắt ruột của ta? Hay cả hai đều là…?"
"Mộc Mộc là con trai ruột của cháu còn về thân thế của Cầu Cầu đến bây giờ vẫn chưa tra rõ"
"Thế mẹ của Mộc Mộc sao cũng là của Cầu Cầu?"
"Chuyện này nói ra rất dài dòng" Trác Minh Liệt kể lại tất cả mọi chuyện giữa anh và Lâm Thi Ngữ cho ông cụ nghe, nghe xong ông cũng thở dài một tiếng. . ." Chuyện của nhà họ Lâm ta cũng có nghe qua. Nhưng không ngờ lại còn dình đến một cô gái vô tội!"
"Ông ngoại cháu muốn hỏi ngài, năm đó Nhà họ Lâm phá sản chỉ trong một đêm có phải là do Trác thị làm ra hay không?" Trác Minh Liệt trầm giọng hỏi.
"Chuyện này cháu nên hỏi ba cháu, anh ta là người biết rõ nhất nhưng ông có thể khẳng định nhà họ Lâm phá san không chỉ bởi vì chúng ta, Thẩm thị tuyệt đối cũng tham dự!"
"Thẩm thị?" Trác Minh Liệt kinh ngạc.
" Ba nhà Thẩm Trác Lâm vốn đều vì Bang Bạch Hổ mà đứng chung một chỗ, ba con châu chấu trên một cây lúa kiểu gì cũng có lúc bị xụp đổ!"
Dường như Trác Minh Liệt đã hiểu rõ, ba mươi năm trước ba nhà liên thủ với nhau để lật đổ bang Bạch Hổ, nhưng 30 năm sau ba nhà lại bắt đầu xảy ra nội chiến!
Một người bí mật đến nơi xét nghiệm " Rốt cuộc bây giờ Lý tiên sinh muốn làm như thế nào?" người đàn ông ngoại quốc mặc áo khoác trắng hỏi. Đứng trước mặt anh là một người đàn ông mặc áo đen khuôn mặt dữ tợn .
" Bác sĩ John cứ bình tĩnh đừng vội. Chúng tôi đang đợi lão tiên sinh ra lệnh nhưng trước đó nhất định ngài phải giữ bí mật cho chúng tôi!" Người áo đen nhỏ giọng.
"Nếu như bây giờ chúng ta giao người phụ nữ này cho quân đội nhất định có thể kiếm được một số tiền lớn, tại sao còn phải chờ đến lão tiên sinh sắp chết kia đây?"
Người áo đen không nói gì, sau một lúc lâu anh ta mới thì thầm nói: " Đây là chuyện nhà của chúng tôi ngài không cần quản!"
Bác sĩ nhún vai một cái rồi đi đến hành lang. Anh ta vừa đi thì người áo đen lập tức gọi điện đện cho Trác lão gia.
"Thưa ngài thời gian chúng ta có không còn nhiều lắm ngài hãy nhanh chóng ra quyết định đi!"
"Không được động đến cô gái kia!" Ông cụ nghiêm túc nói "Cậu phải bảo vệ cô ấy thật tốt!"
Trác Minh Liệt nhìn ông ngoại có chút buồn bực.
Ông cụ cúp điện thoại rồi nói chuyện với Trác Minh Liệt: " Minh Liệt ông có lời muốn nói với cháu"
"Có chuyện gì sao?" Trác Minh Liệt còn chưa nói dứt lời thì điện thoại di động của anh chợt vang lên.
"Alo là tổng giám đốc sao? Buổi họp báo ra mắt hệ liệt Cinderella đã chuẩn bị xong, bây giờ đang đợi ngài đến để thông báo"
"Được, tôi lập tức tới đó!"
Trác Minh Liệt cúp điện thoại, tiếp tục hỏi: " Ông ngoại, ông muốn nói gì?"
"Là chuyện của công ty sao? Vậy cháu hãy mau đi đi, còn chuyện kia ông sẽ tự mình xử lý!" Ông cụ sợ làm Trác Minh Liệt phân tâm vì vậy nuốt lời muốn nói xuống đay lòng, thật ra ông cũng chưa xác định được cô gái kia có phải là cô dâu của Minh Liệt hay không
Trác Minh Liệtvội vã rời đi, ông cụ lên lầu chơi đùa với chắt của mình.
Tại hội trường họp báo giới thiệu về hệ liệt Cinderella,
" Chắc hẳn quý vị mong đợi đã lâu, hệ liệt giày dành riêng cho phái nữ- Cinderella kinh điển cuối cùng cũng được chính thức ra mắt! Hôm nay chúng tôi vinh dự mời đến đây tổng giám đốc Trác thị đồng thời cũng là người thiết kế ra Cinderella- ngài Trác Minh Liệt sẽ lên tiếng nói về sản phẩm kinh điển trên!"
Trác Minh Liệt thẳng lưng tay để lên bục, mắt nhìn thẳng xuống dưới, anh mặc một bộ âu phục màu xam, thắt calavat màu xám mặc dù nét mặt hơi mệt mỏi nhưng khuôn mặt góc cạnh vẫn làm anh toát lên vẻ trương dương, tự tin, oai hùng như trước.
"Cinderella đã để các vị đợi lâu! Nó không chỉ đơn giản là một đôi giày mà còn là một câu chuyện cũ đầy tình cảm! Nó minh chứng cho duyên phận của tôi và phu nhân tôi và cũng ngưng tụ lỗi nhớ nhung của tôi danh cho cô ấy, tôi tin chắc rằng nếu ai thật tâm đi nó nhất định sẽ có thể cảm nhận được những tình cảm mà tôi muốn biểu đạt! Hôm nay điều duy nhất làm cho tôi cảm thấy tiếc nuối chính là phu nhân của tôi không thể đến đây" Giọng nói của Trác Minh Liệt trầm xuống.





Thử đọc