Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng - Chương 66

Tác giả: Thiển Khuynh Thành


″ Dĩ nhiên là không phải , sau khi Cầu Cầu ở cùng Lâm Thi Ngữ , tôi cảm thấy Cầu Cầu có thể là do Lý Triết Vũ nhận nuôi nhưng sự thật là như thế nào thì chỉ có chính anh ta biết nhưng tôi có thể bảo đảm đứa bé kia tuyệt đối không là con của anh ta và Lâm Thi Ngữ!”
Trác Minh Liệt nắm chặt quả đấm, đáng chết, Lý Triết Vũ lại dám vấn bẩn danh dự của Thi Ngữ !
Trên du thuyền ông Trác ” Ông chủ !” Người áo đen vội vã đi tới ghé vào lỗ tai ông nói mấy câu. Khuôn mặt ông lập tức nặng nề mọi chuyện sao lại càng ngày càng phức tạp như vậy. Đầu tư về phía quân đội sao lại chợt dừng lại? Chuyện này là vì gì?
Ông lập tức đi vào khoang thuyền ba D, toàn bộ màn hình mở ra một người đàn ông mặc quân trang trỉnh tề xuất hiện trên đó.
“Tướng quân đã xảy ra chuyện gì?” Ông trầm giọng hỏi.


“Trác tiên sinh, chúng tôi hoài nghi kế hoạch A đã bị tiết lộ ra ngoài vì vậy chúng tôi đã hoài nghi về lợi tức của nó không còn được như ban đầu cho nên chúng tôi sẽ dừng việc cấp vốn cho Trác thị!”
“Tiết lộ? Không thể nào! Ngay cả cháu trai tôi cũng không biết về toàn bộ kế hoạch thì làm sao có thể tiết lộ ra ngoài!”
“Nhưng trên thực tế thực sự đã xảy ra chuyện như vậy, không chị bị lọt ra ngoài, các thông tin về cải tiến cũng bị lộ hoàn toàn”
Ông Trác nghĩ mọi lý do nhưng vẫn không có cách nào giải thích nhưng giờ đây chuyện biết ai là người tiết lộ đã không còn quan trọng, chuyện quan trọng bây giờ là nếu như Trác thị mất đi hạng mục này mà phần lớn cổ phần lại đang nằm trong tay Phùng Thiếu Diễm thì lần này Trác thị thật sự tràn ngập nguy cơ rồi. . . Chẳng lẽ đây là báo ứng sao?
“Các cậu lập tức gọi điện cho thiếu gia hỏi về tình trạng gần đây của công ty!”

“Alo là mẹ sao?” Mộc Mộc nhìn thấy là số của Lâm Thi Ngữ nên lập tức chạy tới nhận.
“Xin hỏi nơi này là nhà của Trác Minh Liệt sao?” Người bảo vệ của ông Trác còn tưởng gọi nhầm điện thoại.
“Đúng vậy, anh là ai?”
“Tôi…” ông cụ thấy hộ vệ lề mề ấp úng lập tức giành điện thoại.
“Alo lập tực gọi Trác Minh Liệt ra nghe điện thoại!”
“Ba không ở nhà!”
Giọng nói non nớt khả ái của Mộc Mộc khiến trái tim lão gia tử kích động đến thiếu chút nữa ngừng đập. Rốt cuộc ông cũng hiểu vì sao hộ vệ lại ấp úng nghe thấy giọng nói kha ái này ai còn muốn nhẫn tâm hô to gọi nhỏ .
“Cháu là con trai của Trác Minh Liệt?” Ông cụ vui vẻ ra mặt, tâm tình khẩn trương vừa nãy bay đi không còn một mống. . .
” Vâng cháu là Mộc Mộc, cháu đang đợ điện thoại của ba, nếu ông không có việc gì thì khi khác hãy gọi đến!”
“Không không ông có việc ông có việc” Ông cụ hắng giọng một cái “Mộc Mộc người bạn nhỏ cháu bao nhiêu tuổi rồi? Đi học chưa? Ông là ông của Trác Minh Liệt cũng chính là cụ cố của cháu!”

“Cụ cố?” Mộc Mộc không hiểu lặp lại một lần nữa.
“Ai…. WOW!” Ông cụ vui vẻ đến muốn chết.( không hiểu lắm)
Trợ lý vừa nghe thấy tiếng của lão chủ tử thì vội vàng nhận điện thoại “Lão Gia ngài khỏe chứ!”
Ông cụ vừa nghe thấy giọng nói khác thì lập tức mất hứng hỏi: ” Anh là ai, cháu trai tôi đâu! Đứa bé đó thật sự là con của Trác Minh Liệt sao?”
“Việc này” ở trước mặt Mộc Mộc trợ lý không biết nên nói gì vì vậy chỉ có thể đẩy trách nhiệm “Chuyện này tổng tài là người rõ ràng nhất ngài hỏi ngài ấy là biết!”
” Bây giờ Minh Liệt đang ở đâu?”
“Tổng tài bị thương bây giờ đang bệnh viện điều trị!”
Ông cụ trầm ngâm chốc lát “Anh lập tức báo cho nó phải theo dõi thực trạng của công ty! Có vấn đề gì lập tức báo cáo với tôi!”
“Vâng tôi hiểu, thưa lão gia!”
Tại biện thự của Phùng Thiếu Diễm.

” Chủ Nhân có tin tức tốt! Nguồn đầu tư thần bí cho Trác thị đã ngừng rồi!”
“Xem ra vẫn còn có thể phá” Phùng Thiếu Diễm tự nói “Các cậu hãy chuẩn bị đi thu mua cổ phần của Trác thị đi! Bất kể như thế nào hoàn thành chuyện này tôi cũng xem như là không phụ lòng nhà họ Lâm !” Không phụ lòng nhà họ Lâm nhưng nhà họ Thẩm thì sao? Thẩm Tử Quân sẽ ra sao?
Tại bệnh viện thành phố Bảo Vệ Sức Khoẻ Bà Mẹ Và Trẻ Em Thẩm Tử Quân, người giúp việc và ông Thẩm đến khám thai. Phùng Thiếu Diễm nghe thấy thế lập tức theo đuôi tới nhưng anh không hề lộ diện, chỉ ngồi trong xe theo dõi cô và bác sĩ qua camera.
“Thẩm tiểu thư, sức khẻo của cô hiện giờ không hề thích hợp mang thai, tôi khuyên cô hãy phá thai!” Bác sĩ như nói thật “Thân thể của cô quá mức suy yếu hơn nữa tử cung bị tổn thương, nguy hiểm quá lớn!”
“Tôi không sợ!” Thẩm Tử Quân kiên định nói, đứa bé này lớn lên từng ngày từng ngày trong bụng cô, thù hận với Phùng Thiếu Diễm từ từ biến chuyển thành mong đợi con cô chào đời mặc cho đây là đấu ấn anh ta sỉ nhục cô.
“Thẩm tiểu thư”
” Tử Quân nếu thật sự như vậy thì hãy nghe lời của bác sĩ đi, ba chỉ có một đứa con gái là con”
“Ba hãy tin con!” Thẩm Tử Quân nắm lấy tay của ba kiên cường mỉm cười. Bác sĩ lắc đầu bất đắc dĩ , trong phòng Phùng Thiếu Diễm nghe rõ tất cả mọi chuyện, anh dùng lực đánh vào vô lăng.
Sau một lúc lâu anh lấy điện thoại di động ra nhấn vào một mã số quen thuộc.
“Thẩm Tử Quân không phải cô rất hận tôi sao? Tại sao không phá bỏ đứa bé!” Anh ẩn nhẫn cố ý tỏ ra lạnh lùng chất vấn.

Thẩm Tử Quân nghe thấy giọng nói của anh ta thì lập tức bị dọa sợ đến mức muốn vất điện thoại đi. Ông Thẩm thấy thế nhận lấy điện thoại.
“Phùng Thiếu Diễm? Cậu đừng khinh người quá đáng! !” Ông Thẩm không biết nói gì tiếp “Chúng tôi, Thẩm Tử Quân vô tội!”
“Vô tội? Vậy hãy bảo con gái ông phá đứa bé đi! !”
“Tôi sẽ không, Phùng Thiếu Diễm anh càng muốn tôi càng không làm, không làm, không bao giờ!” Thẩm Tử Quân như phát điên rống to vào điện thoại di động “Tôi muốn sinh nó, sau đó ngày ngày ngược đãi để cho anh đau lòng đến chết!”
Vô lực khép điện thoại di động lại Thẩm Tử Quân giống như bị rút hết sức lực, ngồi xụp xuống ai có thể nói cho cô biết cô nên làm cái gì?
Phùng Thiếu Diễm thở dài một tiếng vô lực nhắm hai mắt lại. Nếu như trước đã không thể đền bù như vậy về sau anh lại càng không có lý do nào để thiếu cô nữa, nghĩ tới đây anh đã nghĩ ra một quyết định tàn khốc.
Khu biệt thự Canada Victoria,
” Tiên sinh vé máy bay đã chuẩn bị xong, lúc nào chúng ta cũng có thể lên đường!” Bạch quản gia trình vé máy bay lên. Trong bóng tối người đàn ông trung niên kia lại không hề đưa bàn tay ra để nhận lại mà khe khẽ thở dài.
“Tiên sinh sao vậy?”
“Đã bao lâu rồi tôi chưa ra khỏi căn phong trong cái nhà này?”

“Đã nhiều năm rồi.” Giọng nói của quản gia thấp xuống “Nhưng tiên sinh, ngài không phải lo lắng, thuộc hạ đã chuẩn bị xong tất cả!”
Rốt cuộc người đàn ông trung niên cũng quay mặt lại ánh sáng yếu ớt chiếu rọi xuống, toàn bộ khuôn mặt của ông ta đều ân giấn qua một chiếc mặt lạ đặc biệt.
Ông nâng tay phải lên theo bản năng sờ tim một cái “Ta vỗn đã phải chết từ 30 năm trước rồi!”
“Tiên sinh ngài đừng nói vậy, tất cả đều là lỗi của Trác, Lâm, Thẩm, mọi chuyện đều không lien quan đến ngài!”
“Trên thế giới này vốn không có tuyệt đối đúng hay sai, mấu chốt là phải xem lập trường của cậu!” Người đàn ôn gnhận lấy vé máy bay “Cậu nói lần này chúng ta sẽ có bao nhiêu phần thắng?”
Ông tiện tay cần một bức ảnh ở trên bàn lên, đó là một cô gái tầm 17,18 tuổi xinh đẹp, mặc một chiếc váy màu đen.
“Thu dọn hết tất cả đồ vật quan trọng cho tôi bởi vì không biết chúng ta còn cơ hội trở về nữa hay không!” Giọng ông nhàn nhạt thương cảm “Tôi chờ ba mươi năm nhưng không biết phải làm thế nào để đối mặt với cô ấy!”
“Tiên sinh tất cả đều có nhân quả, lúc đầu họ đốt Bang Bạch Hổ thì cũng phải nghĩ đến là sẽ có ngày hôm nay!”
Người đàn ông trung niên lại trầm mặc ngồi xuống . . .” Nếu tôi giết cha con họ Trác thì nhất định cô ấy sẽ rất đau khổ “
“Tiên sinh! Chẳng lẽ ngài quên lúc đầu là ai lừa gạt tình yêu của ngài thông đồng với bên ngoài để đưa ngài vào chỗ chết à? ? Tại sao đến hôm này ngài lại chỉ nhớ đến điểm tốt của cô ta, suy nghĩ cho cô ta ?”
“Tôi….” Người đàn ông quay mặt đi che dấu nét mặt bối dối, dù vẫn biết là thế nhưng…..
“Lần này tôi sẽ để cho tiên sinh tự mình làm chủ” Sauk hi dọn đò xong quản gia đi ra ngoài tự mở cửa “Tiên sinh xin mời đừng lên, chúng ta đi thôi!”
Tại nhà nhọ Lâm,
Lâm Thi An và Lý Triết Vũ ngồi đối mặt với nhau, một lãnh khốc, vô tình âm chí ( âm mưu). Một lạnh lung, lạnh nhạt, tiêu điều. Bọn họ đều vì Lâm Thi Ngữ mà gặp nhau cũng là vì Lâm Thi Ngữ mà thù hận. . .” Lý Triết Vũ, anh biết được bao nhiêu về Bang Bạch Hổ?” Lâm Thi An hỏi.
“Anh cũng biết không phải chuyện gì tôi cũng biết. Bây giờ nhất định là anh rất muốn biết rõ về quá khứ của bác tôi” Lý Triết Vũ sờ sờ mắt kiếng “Nhưng đến khi anh biết được thì tất cả đều đã không kịp nữa rồi!”
” Rốt cuộc Bạch Diệu là ai, tôi ở bên ông ta nhiều năm như vậy chỉ thấy ông ta luôn có một vẻ mặt thờ ơ tai sao bỗng dưng lại trở thành người có nhiều lớp mặt là như vậy?”
“Chuyện cũ của bác tôi rất nhanh sẽ có kết cục. Ba mươi năm rồi cũng nên kết thúc!”
“Ba mươi năm?” Lâm Thi An hỏi ngược lại, khoảng thời gian này so với tuổi của hắn cũng không chênh là mấy.
“Chẳng lẽ anh chưa nghe nói, ba mươi năm trước Bang Bạch Hổ và Đồ Long Bang đã từng có một trận phong ba bão táp sao?”
“Đã từng nghe nhưng nguyên nhân không rõ ràng lắm”
“Nguyên nhân lúc đầu vốn là rất đơn giản chính là vẫn đề về địa bàn nhưng là sau lại vì một cô gái xuất hiện mà thay đổi đến phức tạp!”
“Cái gì? Do phụ nữ?”
“Năm đó, mặc dù cô gái ấy mới khoảng 17,18 tuổi nhưng lại là sát thủ nổi danh lạnh lùng trong giang hồ, dang vẻ thanh thuần thoát tục nhưng lại cực kỳ tàn nhẫn. Cô vì một người đàn ông mà không tiếc uất ức cầu toàn ẩn núp ở bên một người đàn ông khác ở bên cạnh người đó đến ba năm cuối cùng cũng thành công phá hủy hắn, những ân oán tình thù trong chuyện này có lẽ chỉ có người trong cuộc mới biết rõ rốt cuộc là có chuyện gì xảy, tôi cũng chỉ được nghe kể lại mà thôi!” Ánh mắt Lý Triết Vũ lạnh nhạt như đang lạc vào một nơi rất xa xôi, chuyện chém giết máu me đã trôi vào lịch sử hiện tại chỉ còn lưu lại thù hận. Lâm Thi An cũng đã biết đại khái hai người đàn ông kia là ai nhưng cô gái kia thì là ai được chứ?
“Cô gái kia là ai ?”
“Bây giờ là Trác phu nhân, tên thật của bà ấy là Tư Không Ngọc Chi, năm đó mọi người gọi bà là Tiểu Nhi La Sát! “
Lời nói của Lý Triết Vũ khiến Lâm Thi An thất kinh, ai có thể nghĩ tới người phụ nữ dịu dàng cao quý đó mẹ của Trác Minh Liệt lại còn có một mặt như thế! Khó trách mấy ngày trước nhìn bà ta xuất hiện tại trên TV lại có một loại khí chất đặc biệt như vậy, khó trách bà ta rất ít khi xuất hiện ở nơi công cộng.
“Sao lại có thể là bà ta được?”
“Không ngờ được phải không? Những chuyện anh không ngờ đến còn có rất nhiều rất nhiều, ân oán đời trước lại ứng lên người chúng ta.”
“Vậy tại sao nhà họ Lâm chúng tôi lại bị cuốn vào đó, theo tôi được biết cha mẹ tôi đều là người rất an phận!”
“Đó chỉ là chuyện sau này khi anh lớn lên còn những chuyện trước kia anh có biết không? Nghe nói năm đó Lâm, Trác và cả Nhà họ Thẩm đã từng dùng thuật tung hoành “
Lâm Thi An không hỏi thêm nữa vì không biệt sẽ có bao nhiêu chuyện làm hắn giật mình, hiếm ai biết chân tướng. Theo phỏng đoán của hắn bây giời có lẽ Bạch Diệu đã ra đến sân thời rồi.
Tại phòng bệnh của Trác Minh Liệt
” Hôm nay có phải tôi đã có thể xuất viện?” Trác Minh Liệt hỏi Tử Đồ Mi vì có khuôn mặt tương tự như Lâm Thi Ngữ cho nên anh giữ cô ta ở bên cạnh.
“Bác sĩ nói có thể, nhưng chân của anh vẫn không thể quá sức!” Nét mặt Tử Đồ Mi không thay đổi đưa cho anh một cây gậy “Cái này cho anh”
Trác Minh Liệt lạnh lùng đẩy ra anh vịn tường đứng lên “Tôi – Trác Minh Liệt sẽ không bao giờ dựa vào bất kỳ vật gì để đứng lên!”
“Tùy anh, không phải đến tận bây giờ anh vẫn muốn tôi ở bên cạnh anh đó sao, sau đó tôi phải giả làm Lâm Thi Ngữ sao?”
“Cô không phải giả làm mà có giả cũng không thể được. Tôi muốn cô theo tôi là vì con của tôi” Có lẽ còn là vì trong tiềm thức của anh vẫn chưa thể đối mặt với việc Lâm Thi Ngữ đã ra đi.





Thử đọc