Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng - Chương 63

Tác giả: Thiển Khuynh Thành


″ Anh ta trông ra sao?” Lâm Thi Ngữ gấp gáp.
“Thân cao cao, mặt trắng trắng, rất đẹp mắt” Chị Cúc cố gắng nhớ lại.( nhận xét hay J)))
“Trác… Trác Minh Liệt?” Lâm Thi Ngữ kinh hô.
“Trác… hình như là cái tên này! Tiểu thư biết anh ta sao?”
“Anh ấy bị giam ở đâu? Mau dẫn em đi!” Cả người Lâm Thi Ngữ phát run.


Chị Cúc chần chờ “Thiếu gia nói ai cũng không được đến gần nơi đó!”
“Chị Cúc chị là người hiểu em rõ nhất! Trác Minh Liệt là người vô cùng quan trọng đối với em, cầu xin chị hãy dẫn em đi tìm anh ấy!” Lâm Thi Ngữ khóc.
Thật ra thì chị Cúc rất sợ cô không hề muốn trái lệnh thiếu giá vì trai lệnh anh ta đồng nghĩa với việc chết nhưng dưới thỉnh cầu của tiểu thi cô lại không nhẫn tâm.
“Tiểu thư tôi sẽ dẫn cô đi nhưng cô ngàn vạn lần không thể nói cho thiếu gia !” Chị Cúc nơm nớp lo sợ nói.
“Chị yên tâm em tuyệt đối sẽ không nói!”

Vì vậy chị Cúc dẫn Lâm Thi Ngữ đến nới giam giữ Trác Minh Liệt nhưng cửa giam lại bị khóa.
.” Trác Minh Liệt! Minh Liệt!” Lâm Thi Ngữ lớn tiếng gọi, Trác Minh Liệt đang hôn mê nhưng nghe thấy tiếng của cô thì từ từ thực dậy. Anh dùng hết sức đáp lại với cô một tiếng: ” Thi Ngữ sao lại là em, em có khỏe không?”
Bao nhiêu cảm xúc phức tạp xen lẫn vào nhau như một luồng nhiệt lưu xông thẳng vào hốc mắt, Lâm Thi Ngữ òa khóc.
“Anh chờ em, em tìm cái chìa khóa!”
“Không, đừng, Lâm Thi An sẽ không bỏ qua cho em!” Trác Minh Liệt đứt quãng nói nhưng Lâm Thi Ngữ đã chay đi tìm kiếm. Cô hiểu anh trai mình rất rõ, hai mười mấy năm qua tất cả mọi thứ anh ấy muốn giấu thì đều giấu ở căn phòng trên ban công. Khi còn bé anh giấu cô đồ chơi, kẹo thậm chí là thư tình người khác đưa cho cô. Lâm Thi An, anh của cô đã từng muốn được như là ánh sang mặt trời, trong suốt, rực rỡ cho nên anh mới thích ban công nhất.
Lâm Thi Ngữ ôm một tia hi vọng mở cửa phòng của anh trai ra tìm kiếm ở sau rèm cửa nhưng nơi đó lại rỗng tuếch. Thì ra anh trai thật sự đã thay đổi anh trở nên không tin tưởng bất kể ai, bất cứ chuyện gì.
Nhưng đúng vào lúc cô tuyệt vọng nhất thì lại bất chợt nghe thấy một âm thanh thanh thúy, một chiếc chìa khóa bị rơi xuống đất có lẽ là do bị gió thổi rơi, Lâm Thi Ngữ cực vui mà bật khóc không chỉ bởi vì co thể lấy được chìa khóa cứu Trác Minh Liệt mà con bởi vì cô phát hiện có lẽ bản chất của anh trai không hề thay đổi. . . Nơi này là nhà cũ của cô cho nên dù không thể nhìn thấy nhưng cô vẫn có thể thuận lợi đi đến những nơi quen thuộc.
Run rẩy đẩy cánh cửa, một cảm giác khác thường lập tức ập đến làm cho cổ họng căng lên cô biết Trác Minh Liệt đang ở một nơi nào đó không xa nhưng cô lại không nhìn thấy anh lại càng không biết anh bị thương ở đâu.
” Minh Liệt!” Cô lo lắng gọi “Anh đang ở đâu?”
“Lâm Thi Ngữ anh ở đây, mắt của em sao rồi?” Mặc dù Tuấn Huyên đã nói cho anh biết trước nhưng khi tận mắt nhìn thấy dáng vẻ mù lòa của Lâm Thi Ngữ làm anh đau lòng không thôi.

“Em không nhìn thấy” Giọng nói của cô thấp xuống “Anh nói cho em biết anh đang ở đâu?” Gần trong gang tấc nhưng mà lại như xa tận chân trời, bóng tôi vô biên gống như màn ngăn tất cả.
“Ở ngay trước mặt em, đi sang phía bên trai năm bước nữa! Em từ từ tới đây!”
Lâm Thi Ngữ sờ sờ xung quanh nhìn dáng vẻ bất lực của cô, Trác Minh Liệt khổ sở nhắm hai mắt lại. Tại sao ông trời lại không công bằng như thế . Cô chợt trật chân ngãi xuống nhưng lại đúng nằm ở dưới chân anh.
Cô nắm được chân của anh mà giống như là phát hiện được vùng đất mới ” Minh Liệt em tìm được anh rồi ! Nhanh lên một chút có phải anh bị trói hay không em giúp anh gỡ ra rồi sau đó chúng ta lập tức rời đi!” Cô quỳ xuống dưới chân anh cô mò tới mặt của anh lại bông cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi!
” Minh Liệt!” Như chạm phải điện cô lập tức rút tay về ” Minh Liệt em…” Theo bản năng nắm lấy chân của anh lại phát hiện ra vết thương của anh.
“Anh bị thương! !” Lâm Thi Ngữ kinh hô “Là do anh trai của em!”
” Minh Liệt anh mau nói cho em biết, em phải làm như thế nào mới có thể thả anh ra!” Lâm Thi Ngữ không có mạch lạc nói.
“Vô dụng thôi Thi Ngữ, trên người anh, anh trai em đã bố trí hết rồi. Anh trốn không thoát đâu!”
“Có phải có mật mã hay không? Em sẽ giải mật mã! Anh mau nói cho em biết chốt mở ở nơi nào?” Lâm Thi Ngữ trấn định nói.
Trác Minh Liệt nhìn vẻ mặt trấn định của Lâm Thi Ngữ giao chốt mở cho cô. Đôi bàn tay ấm áp kia bây giờ đã trở nên lạnh lẽo.

” Minh Liệt anh hãy kiên nhẫn một chút!” Lâm Thi Ngữ nắm lấy chốt mở dùng trí nhớ của mình để cố phá mã, cuối cùng sau một giờ khóa cũng được phá ra, tất cả xích, gồng trên người Trác Minh Liệt đều rơi xuống.
Bây giờ đã là đêm khuya . Một người mù, một người bị thương làm cho việc đi lại khó khăn hơn, khi đến sân của biện thự Lâm Thi Ngữ bảo Trác Minh Liệt đi về một mình.
” Thi Ngữ hãy đi cùng anh! Anh nhất định sẽ tìm cách chữa khỏi mắt cho em!” Trác Minh Liệt nắm lấy tay của Lâm Thi Ngữ . Nhưng cô lại rút đi về “Nơi này còn có anh của em, em muốn…” lời còn chưa dứt Lâm Thi An đột nhiên trở lại.
“Các người muối đi đâu vậy, đã khuya lắm rồi đó!”
“Anh!” Lâm Thi Ngữ khẩn trương đứng lên phía trước Trác Minh Liệt “Anh đừng làm tổn thương anh ấy!”
“Lâm Thi Ngữ em không được quên họ của em là Lâm!” Lâm Thi An tức giận em gái kéo ra muội muội “Trác Minh Liệt có phải mày đã nghĩ thông suốt, muốn giao bản kể hoạch A ?” Hắn soi chiếc đèn màu xanh vào trong chiệc Lamborghini, bên trong có một cậu bé bị trói nhìn qua rất giống Mộc Mộc.
“Bây giờ đã tin chưa? Con trai của mày đang ở trong tay tao!”
Trác Minh Liệt khinh thường cười cười “Tôi muốn nói tất cả nhưng ngay cả em gái mình anh cũng nhẫn tâm muốn tôn thương vậy tôi không có lời nào để nói!”
“Các anh đang nói cái gì?” Lâm Thi Ngữ nhạy cảm hỏi, đúng lúc này trong xe chợt truyền đến tiếng gọi mẹ, giọng nói này cực kỳ giống với Mộc Mộc. Nhưng cô không hề biết trên đời này tất cả trẻ em đều gọi mẹ với một giọng như vậy, Lâm Thi Ngữ sốt ruột nên không phân biệt được. Cô thoát khỏi kiềm chế của anh trai lập tức xông đến phía xe ô tô.
Nhà cũ của Lâm Thi Ngữ năm ngay bên cạnh ven biển mà bọn họ đang ở phía sân sau ngay vách biển rộng.

“Trác Minh Liệt trong xe tao đã cài bom hẹn giờ, trong vòng 3 phút nếu mày không nói tao sẽ chiếc xe này nổ tung!” Lâm Thi An khoát khoát hộp điều khiển từ xa trong tay.
“Lâm Thi An sao anh có thể tàn nhẫn như vậy!” Trác Minh Liệt nhìn thấy Lâm Thi Ngữ đã chạy đến gần, lập tức hô to “Lâm Thi Ngữ đừng đến đó! Bên trong không phải là Mộc Mộc!”
Vừa nghe thấy Trác Minh Liệt nói vậy Lâm Thi An kinh ngạc.
” Bây giờ còn chơi trò chơi chiến thuật tâm lý với tôi sao?”
“Mẹ cứu, cứu con” Đứa bé tê tâm liệt phế kều làm cho Lâm Thi Ngữ hoàn toàn mất đi lý trí, cô không để ý lời cảnh cáo của Trác Minh Liệt từng bước một đến gần xe “Anh, anh mau thả đứa bé ra ! Mộc Mộc là sinh mạng của em, anh giết con em rồi làm sao em có thể sống tiếp được!” Lâm Thi Ngữ điên cuồng.
Thật ra đây chẳng qua là một quỷ kế của Lâm Thi An, hắn vốn không hề bắt được Mộc Mộc đứa bé trong xe chỉ là một đứa bé mà hắn bắt để thế chỗ nhưng không ngờ không thể lừa được Trác Minh Liệt ngược lại lại lừa Lâm Thi Ngữ.
” Thi Ngữ, quay lại!” Lâm Thi An khẩn trương hô to.
“Trừ khi anh đồng ý thả đứa bé!”
“Được em mau trở lại” Lâm Thi An chắc lịch nói.
Trác Minh Liệt thừa dịp hắn không chú ý đá văng hộp điều khiển trên tay hắn đi, Lâm Thi An cũng không chịu yếu thế lập tức phản công, hai người bắt đầu tranh giành hộp điều khiển, chiếc xe kia từng chút chút di chuyển về phía sau. . . Chợt không biết là do đứa bé bên trong đụng phải cái gì hay là do bọn họ bấn phải nút bấn của điều khiển mà chiến xe nổ tung, Lâm Thi Ngữ hét thảm chạy theo chiếc xe rồi cùng rơi xuống nước với nó, Trác Minh Liệt cố hết sức bỏ qua cơn đau đưa tay ra định bắt lấy tay cô nhưng vết thương trên chân chợt đau nhói làm anh bắt hụt cũng rơi xuống theo.Gần như chỉ trong nháy mắt hình ảnh của chiếc xe đang bốc cháy và hai người đều biết mất.

Lâm Thi An bị tai nạn bất ngờ này dọa sợ ngây người, bất động sau năm giây hắn mới tê tâm liệt phế kêu: ” Lâm Thi Ngữ! !” Nhưng trả lời hắn chỉ có tiếng sóng vỗ bờ.
Trong tầng hầm rách nát Cầu Cầu, Mộc Mộc và rất nhiều cậu bét cô bé đang ngồi chúm chụm vào một góc, hai ngày đã qua nhưng vẫn không ai tìm bọn họ. Mộc Mộc đáng thương đã mất bình tĩnh chỉ còn Cầu Cầu là vẫn miễn cưỡng kiên trì.
“Mày, mày hôm nay đến bến xe xin tiền! Cấm chạy trốn, cấm báo cho người khác nếu không đừng trách tối nay… !” Mộc Mộc và Cầu Cầu bị lôi ra ngoài, ngày hôm qua vì phản kháng Mộc Mộc đáng thương đã bị đánh thật đau, trên khuôn mắt bần dập nhiều vết thương lớn nhỏ.
Hai ngày nay không được cho ăn, nên hai bé cũng chẳng có sức, cầm một cái túi rách vừa đi vừa nghỉ. Mộc Mộc khóc.
“Mộc Mộc đừng khóc, cậu mà khóc tớ cũng muốn khóc theo” Cầu Cầu thở dài một cái “Thật đáng buồn!”
“Đều tại cậu mà chúng ta mới bị lão Quách bắt tới đây làm ăn xin” Mộc Mộc lau nước mắt “Đời này không biết còn có thể nhìn thấy ba hay không!” Chỉ mới nghĩ một chút thôi cũng đã cảm thấy đau lòng!
“Nhưng ,nhưng….” Cầu Cầu định nói mấy câu nhưng chuyện này thật sự là do nó, là nó không tốt !
“Chị gái xinh đẹp làm ơn hãy cho bọn em chút gì ăn ! Cầu Cầu và Mộc Mộc thật đói” Cầu Cầu cẩn thận kéo một cô gái đáng thương nói. . . Cô gái chán ghét đẩy nó ra trực tiếp đi ra ngoài.
“Ai, …như bây giờ cũng không được rồi !” Cầu Cầu ủ rũ cúi đầu nói “Bây giờ chúng ta thậtbẩn thỉu không ai yêu thích chúng ta nữa rồi !” Nó thật muốn khóc. Mẹ không thích nhất là đứa bé bẩn thỉu nếu như cái bộ dáng này của nó bị mẹ nhìn thấy nhất định mẹ sẽ tức giận. Nghĩ đi nghĩ lại Cầu Cầu cũng khóc.
“Cầu Cầu cậu không phải khóc! Bên kia có suối phun chúng ta đi rửa mặt” Mộc Mộc kéo Cầu Cầu chạy đến suối phun, dùng tay nhỏ bé múc nước lên cẩn thận rửa sạch khuôn mặt nhọ nhem của Cầu Cầu.
“Chúng ta có thể biểu diễn như các cô chú xin tiền như trên ti vi, được nhiều người biết đến. Có lẽ ba sẽ tìm được chúng ta!” Mộc Mộc đề nghị.
“Nhưng chúng ta biểu diễn cái gì chứ ?” Cầu Cầu hỏi.
Mộc Mộc mở túi sách nhỏ ra, Cầu Cầu nhìn thấy một chiếc kèn ác-mô-ni-ca dành cho thiếu nhi.” Cậu thổi được nó chứ?”
“Biết một chút trước kia mẹ đã dạy tớ!”
“Vậy cậu hãy thổi kèn ác-mô-ni-ca, còn tớ sẽ khiêu vũ! Tớ sẽ nhảy điệu nhảy clacket! Tớ đã học nó ở nhà trẻ!” Mộc Mộc vỗ tràn đầy tự tin.
Có câu nói hổ phụ sinh hổ tử , mẹ giỏi con cũng không thể dốt, nếu nói Cầu Cầu chỉ biết một chút thì thật sai lầm, cậu bé có thể thổi cả những bài của danh ca trong giới như : Mộng Ban Ngày, Rơi Vào Bể Tình, Bỉ Lợi Teas, chỉ trong nháy mắt màn trình diễn của cậu bé đã hấp dẫn vô số người đi đường.
“Thật là lợi hại !” Có rất nhiều người bắt đầu dừng chân chụp hình.
Mộc Mộc lúc đầu còn nhảy nhưng giờ cậu bé cũng chăm chú nghe. Nó không ngờ Cầu Cầu lại lợi hại như vậy.
“Người bạn nhỏ các chạu tên gì ? Ai dạy các cháu thổi kèn vậy ?”
“Chúng cháu tên là Mộc Mộc và Cầu Cầu, là mẹ cháu dạy cháu thổi kèn ác-mô-ni-ca!” Cầu Cầu ngoan ngoãn nói “Chúng cháu rất nhớ mẹ”
“Vậy tại sao các cháu lại tới nơi này!” Cầu Cầu lã chã chực khóc, cố ý nhìn ra nơi xa xa vì vậy lập tức có người hiểu ra là có chuyện gì xảy ra!
Nhưng mà đúng lúc này trong đám người chợt có mấy tên côn đồ to con, vạm vỡ hung hổ lao ra kéo Cầu Cầu Mộc Mộc. Nhưng Cầu Cầu vẫn nhìn chằm chằm vào tin tức đã phát qua màn ảnh lớn, hai chân giống như bị ghim trên mặt đất.
“Buổi trưa ngày hôm nay, khoảng mười một giờ, có người ở Bắc thành Hải Vực phát hiện một thi thể của một người phụ nữ mặc áo màu hồng “
“Mẹ! !” Cầu Cầu chợt tê tâm liệt phế kêu lên, ngay sau đó lập tức khóc rống như ruột gan đứt từng khúc . Cầu Cầu nhận ra quần áo của Lâm Thi Ngữ, nó nhìn thấy con thú nhỏ nhỏ trên tay áo cô, trong nháy mắt lòng của nó vỡ vụn.
“Mẹ! !” Nhiều tiếng hô lên lien tiếp,tiếng khóc đó thật sự làm cho người ta không đành lòng nghe thấy. Mọi người cũng bắt đầu chú ý đến tin tức.
” Nguyên nhân của sự cố vẫn còn đang trong điều tra” .
“Mẹ, mẹ đừng chết, đừng bỏ con” Cầu Cầu khóc thảm thiết nó không muốn phải cách xa mẹ vậy, chạy vội tới dưới màn hình lớn ôm cây cột khóc đến khàn cả giọng. Mặc dù mọi người chung quanh không biết rốt cuộc là có chuyện gì nhưng rất nhiều người bị lây nhiễm bởi tiếng khóc đau thương ấy cũng sụt sùi khóc.
“Này cậu bé!” Một người đàn ông đi tới, mấy tên con đồ phía sau còn muốn ngăn trở nhưng lại bị mọi người quát tháo đành để mặc “Người kia là mẹ cháu sao?”
Cầu Cầu khóc khan cả cổ, không ngừng gật đầu “Mẹ chết, mẹ chết”





Thử đọc