Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng - Chương 43

Tác giả: Thiển Khuynh Thành


″Tôi không biết không biết" Y tá đầu lắc liên tục, sợ đến mức sắc mặt cũng thay đổi.
"Không biết?" Trác Minh Liệt cau mày "Vậy anh mà nói!" Anh chỉ vào người vị bác sĩ vừa nói với anh. Vị Bác sĩ kia cũng bị chuyện trước mắt làm cho hồ đồ thật sự mà nói anh cũng không biết rõ mọi chuyện là như thế nào!
"Tiểu Mai rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Cô có kiểm tra cho Trác phu nhận hay không?" Bác sĩ hỏi.
"Tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra!" Y tá tên là Tiểu Mai kia liều chết cũng không nói.
"Được rồi , cô không phải nói nữa. Để tôi nói cho cô nghe, người bị cảm mà vào thăm Mộc Mộc hôm đó là một cô gái cao gầy và có diễn mạo rất xinh đẹp phải không?! Nhưng cô là chuyên quản của đội y tá phòng bệnh Mộc Mộc nên cô không phải cho phép cô ta vào nên cô ta đã hối lộ cô chiếc nhẫn ngọc lục bảo kia có đúng không?" Trác Minh Liệt chất vấn.


Y tá trợn mắt hốc mồm bởi vì những lời của Trác Minh Liệt nói giống hệt sự thật, y như anh ta tận mắt chứng kiến mọi chuyện vậy. Thật ra thì cô không biết Hàn Ti Nhã và Trác Minh Liệt là bạn thanh mai trúc mã, cô ta luôn tỏ ra là mình rất thông minh nhưng thật ra là cô ta rất ngu dốt!
"Tôi muốn gặp viện trưởng của bệnh viện!"
"Trác tiên sinh! Trác tiên sinh có lời gì hãy từ từ nói!" Bác sĩ vừa thấy Trác Minh Liệt tức giận, lập tức luống cuống.
"Từ từ nói? Con của tôi suýt chút nữa bị các anh hại chết, anh con nói tôi phải bình tĩnh sao!" Trác Minh Liệt giận dữ!
"Trác tiên sinh! Ngài đại nhân đại lượng, ngài xem bây giờ Mộc Mộc cũng đã thoát khỏi nguy hiểm, ngài mà báo với viện trưởng thì chúng tôi lập tức sẽ bị đuổi việc"

Trác Minh Liệt thở dài "Vậy anh hãy cho tôi một câu trả lời thỏa đáng đi!"
"Trác tiên sinh anh cần gì chúng tôi sẽ giúp?"
Trác Minh Liệt trầm ngâm chốc lát, nhìn chằm chằm cô y tá Tiểu Mai kia: " Tôi biết cô vẫn còn muốn tiếp tục bao che cho Hàn Ti Nhã, nhưng tôi lại muốn cô làm nhân chứng cho tôi, cô nghĩ sao?"
"Chỉ cần Trác tiên sinh có thể bảo đảm Tiểu Mai sẽ không có việc gì" Y tá lắp bắp nói. . . Trác Minh Liệt gật đầu "Tốt, vậy cô hãy chuẩn bị cẩn thận một chút. Nhưng chuyện này các cô hãy tạm thời giữ bí mật giúp tôi!" Một kế hoạch tuyệt hảo đã bắt đầu hình thành ở trong đầu Trác Minh Liệt, lần này anh nhất định phải làm cho mọi người kinh sợ!( kinh ngạc sợ hãi)
"Ba!" Hàn Ti Nhã vừa mở mắt thì đã vội khỏi phòng ngủ "Chuyện con nhờ ba điều tra ba đã làm giúp con chưa?" Ông Hàn đang uống cà phê ở tầng dưới.
"Con gái, con nghĩ ba là CIA đặc công muốn cái gì sẽ có cái đó hay sao!" Ông Hàn ngụ ý sâu xa nói: " Thật sự ba không muốn nhìn thấy con bị liên lụy bởi bọn họ! Lần trước nhà họ Trác cũng đã đề bạt chuyện kết hôn của con và Trác thiếu nhưng ba đã không đồng ý!"
"Ba! Làm sao ba lại có thể không đồng ý chứ!" Hàn Ti Nhã mặc áo ngủ, chạy xuống "Ba biết rõ ước nguyện lớn nhất đời này của con là được gả cho Trác Minh Liệt!"
Ông Hàn đối với ý kiến của con gái lắc đầu một cái. . . Hai cha con đang trò chuyện thì điện thoại bỗng vang lên.
"Ba mau nhận, có phải đã có tìn gì rồi hay không!"
"Alo?" Ông Hàn cầm điện thoại lên.

"Hàn tiên sinh việc ngài giao cho tôi, chúng tôi đã cố gắng hết sức để tình hiểu nhưng thân phận người tên là Thi Thi khá phức tập vài tài liệu cá nhân của cô ấy đã bị chính phủ Canada khóa! Nhưng mà ngoài ý muốn chúng tôi điều tra được thì người phụ nữ này đã từng bị nhà họ Trác và nhà họ Thẩm điều tra!"
"Hả?" Tin tức này làm cho ông Hàn ngạc nhiên, một người phụ nữ cực kỳ bình thường như thế lại có thể kiến cho hai đại gia tộc đi tim hiểu xem ra cô ta cũng không hẳn là đơn gian!
"Ba sao rồi? Sao rồi?" Hàn Ti nhã đứng ở trước mặt ba, vội vàng hỏi.
"Người của chúng ta gì, chỉ biết là trước đây nhà họ Trác và Thẩm đều đã đi điều tra về cô ta! Cho nên chẳng lẽ người phụ nữ này có quan hệ gì đó với nhà họ Thẩm và nhà họ Trác sao?"
Hàn Ti Nhã nghe lời của ba nó khuôn mặt hiện nên vẻ trầm ngâm. Năm đó Lâm Thi Ngữ là ban tốt nhất của đại tiểu thư nhà họ Thẩm, chẳng lẽ Thẩm Tử Quân cũng hoài nghi ả Thi Thi đó là Lâm Thi Ngữ? Nhà họ Trác cũng điều tra cô ta nói cách khác thì có thể Trác Minh Liệt cũng hoài nghi Thi Thi đó. Trác Minh Liệt che chở cho cô ta như thế nhất định là do anh ta coi cô ta là Lâm Thi Ngữ rồi. Theo như cô biết cái chết ngoài ý muốn của Lâm Thi Ngữ năm đó đã khiến Trác Minh Liệt áy náy không thôi" Không được! Bất kể ả Thi Thi đó có phải Lâm Thi Ngữ hay không, mình đểu không thể để cho cô ta được như ý!" Hàn Ti Nhã nắm chặt quả đấm trong tay, lại chạy lên tầng! Nếu muốn một sách lược vẹn toàn thì cái đích đầu tiên là phải diệt trừ Thi Thi!
"Mẹ, hôm nay chúng ta không đi thăm Mộc Mộc sao?" Cầu Cầu vừa mặc quần áo vừa hỏi mẹ.
"Ừ mẹ cùng con đi thăm Mộc Mộc, sau đó mẹ sẽ đi làm ! Đúng rồi, Cầu Cầu, hôm nay con có muốn đi nhà trẻ hay không ?!"
"Không muốn đi" Cầu Cầu lắc đầu một cái "Dì Tử Quân đã mạnh khỏe rồi nhưng cũng chưa đến nhà trẻ!"
"Đúng vậy, chẳng lẽ Thẩm Tử Quân vẫn còn đang đi du lịch sao? Cô ấy và vị Phùng Thiếu Diễm đó đang làm gì đây?" Tiểu Thi tự lẩm bẩm!
Nhà riêng của Phùng Thiếu Diễm là ngôi nhà bậc nhất ở nú Dương Châu này, nơi đây cảnh sắc được coi là một trong nhưng nơi đẹp nhất. Thẩm Tử Quân đang bị Phùng Thiếu Diễm lấy bí do là nghỉ phép mà giam giữ cô ở chỗ này. Ông Thẩm đáng thương vẫn luôn cho là con gái và người con yêu đang đi du lịch!

"Chủ nhân, Thẩm tiểu thư vẫn không ăn cơm!" Người áo đen bưng cơm ra ngoài.
Phùng Thiếu Diễm ngồi ở trên ban công, ánh mắt thâm thúy vẫn nhìn chằm chằm vào những tầng cây xanh phủ bên ngoài! Bàn tay nắm chặt đến mức lộ cả khới sương màu trắng.
"Cô ta muốn chết không dễ dàng như vậy đâu!Chuyện Dịch Thành và Trác thị hợp tác như thế nào rồi ?"
"Tất cả đều đã ở trong kế hoạch!"
"Đưa thức ăn cho tôi!" Phùng Thiếu Diễm đưa tay nhận lấy địa thức ăn sau sso giống như một trận gió lao lên tầng hai!
Thẩm Tử Quân có chút hoảng hốt, cuộc sống trong tù ngục gần hai tuần lễ gần như đã làm cho cô mất năng lực suy nghĩ! Nghe thấy tiếng bước chân ở bên ngoài cửa, cô lập tức đứng lên trốn ở phía sau cửa vì cô biết chủ nhân tiếng bước chân này là ai!
"Thẩm đại tiểu thư!" Giống như âm thanh đến từ địa ngực khi nghe thấy cả người Thẩm Tử Quân đều run rẩy. Hắn chợt đẩy cửa nhưng không lập tức nhìn thấy cô!
"Ra ngoài!" Hắn rống giận!
Thẩm Tử Quân nơm nớp lo sợ mà bước ra ngoài, khuôn mặt nhuận đỏ ngày nào này đã biến tái nhợt.
"Tại sao không ăn cơm!" Hắn hỏi.

"Tôi ăn hay không liên quan gì đến anh, không phải là anh vẫn luôn hi vọng tôi chết sao?" Cô run rẩy lẫn hờ hững nói.
Phùng Thiếu Diễm không nói gì chỉ thức ăn đến trước mặt cô "Ăn đi, tôi muốn nhìn thấy cô ăn hết chỗ đó!"
"Tôi không ăn! Tôi không ăn!" Thẩm Tử Quân lại khóc, suốt mấy ngày nay nước mắt của cô đã sắp cạn!
Phùng Thiếu Diễm chợt bế cô lên, nắm thật chặt đôi tay đang vùng vẫy của cô, lấy một ly sữa tươi uống một ngụm rồi lại ép thẳng xuống miệng cô. Thẩm Tử Quân trợn tròn đôi mắt cố gắng đẩy sữa ra khỏi miệng.
"Đừng ép tôi!" Hắn hung tợn nói, sau đó lại uống thêm một ngụm nữa rồi ép xuống miệng cô." Uống vào!" Hắn uy hiếp!
Thẩm Tử Quân bị bị ép phải uống, mắt cũng trợn trắng, cô gắng hít lấy không khi để thoát ra nhưng không thể cô chỉ có thể uống ngụm sữa ấy!
"Phùng Thiếu Diễm, rốt cuộc anh muốn như thế nào!" Thẩm Tử Quân khóc nhiều làm giộng nói cũng khàn đặc.
"Tôi chỉ muốn cô ở đây một khoảng thời gian thôi, cô suy nghĩ nhiều rồi!" Hắn nặng nề khép cửa rời đi. . . Cả người Thẩm Tử Quân xụi lơ ngồi xuống mặt đất. Cô không thể cứ ngồi chờ chết như vậy nữa nếu như không thoát khỏi nơi này thì sớm muộn cô cũng bị ép chết! Nghĩ tới đó cô lập tức đảo mắt nhìn xung quanh, tên ma quỷ kia ngay cả cửa sổ cũng đóng kín. Cô phải làm sao mới có thể chạy trốn đây?
Bệnh viện, tại phòng bệnh của Mộc Mộc, khi được cứu sỗng lần nữa cơ thể của Mộc Mộc khôi phục rất nhanh. Bác sĩ nói không bao lâu nữa là có thể xuất viện.
"Mộc Mộc, bé ngoan, con nha, sắp được xuất viện rồi!" Tiểu Thi ôm Mộc Mộc, cô thật sự rất thích đứa bé này.

"Có thật không? Mộc Mộc không cần ở chỗ này nữa sao?" Mộc Mộc còn chút không tin.
"Đúng nha, con trai ngoan của ba sắp xuất viện, vậy mà đáng tiếc ba lại phải ở lại nơi này thêm một thời gian nữa!" Ba người đang nói chuyện, bông nhiên Trác Minh Liệt chống gậy đi vào.
"Trác Minh Liệt! Sao vậy anh lại đến đây, bác sĩ nói anh bị nứt xương, sao anh cứ tự ý đi khắp nơi vậy !" Tiểu Thi để Mộc Mộc xuống, xoay người đỡ Trác Minh Liệt.
"Vết thương nhỏ ấy đáng là gì!" Trác Minh Liệt dịu dàng nói." Mấy ngày nay em cũng vất vả rồi, chờ Mộc Mộc xuất viện, nhất định anh sẽ cảm ơn em thật tốt!"
"Không cần đâu!" Tiểu Thi cười cười "Ba con anh khẻo mạnh là em cũng vui rồi!"
"Tiểu Thi" Trác Minh Liệt nắm lấy tay của Tiểu Thi như có lời gì muốn nói. . ." Ba có phải ba muốn mẹ làm vợ của ba?" Mộc Mộc nhìn Trác Minh Liệt chợt nói.
Những lời này làm cho Tiểu Thi bị dọa sợ mà cũng làm cho Trác Minh Liệt giật mình, chẳng lẽ đây chính là ‘phụ tử liên tâm’ sao? Điều anh thật sự muốn nói chính là điều này nhưng lại bị con trai quấy nhiễu như vậy làm anh có phần khó nói ra.
"Con trai, con nói sai rồi!" Tiểu Thi nhéo cái mũi nhỏ của Mộc Mộc một cái "Không được nói lung tung! Ba con đã có vị hôn thê rồi!" Người nói có lẽ là vô tâm nhưng nghe người lại nghe ra ý tứ khác của lời nói.
"Tiểu Thi, về chuyện của anh và Hàn Ti Nhã anh nhất định sẽ cho em một câu trả lời thỏa mãn!" Trác Minh Liệt nhìn Tiểu Thi.
"A" Tiểu Thi chợt tránh thoát khỏi tay của Trác Minh Liệt "Chuyện đó… em còn có việc phải đi trước!" Thật sự là cô cảm thấy rất mâu thuẫn một mặt cô thật sự rất thích Trác Minh Liệt, cũng rất hi vọng được ở bên cạnh anh nhưng mặt khác Lý Triết Vũ bí ẩn vẫn luôn treo ở trong lòng cô mà lại còn có Ông Trác và kế hoạch A…..
" Mẹ" Mộc Mộc đưa tay nhỏ bé ra gọi mẹ nhưng Tiểu Thi không quay đầu lại chỉ vội đi ra ngoài
"Đều tại con, dọa mẹ sợ chạy đi mất rồi!" Trác Minh Liệt vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai cười nói." Chuyện như vậy không thể gấp gáp đâu!"
"Ba thật xin lỗi ! Chỉ là ba yên tâm, chờ con xuất viện xong, nhất định con sẽ giúp ba tìm mẹ trở về ồ!" Nói xong Mộc Mộc nắm chặt tay thành quả đấm nhỏ như quyết tâm lắm, khoảng khắc này khắc sâu trong lòng Trác Minh Liệt, nhìn con trai đáng yêu như vậy anh không nhịn được ôm chặt con vào trong lòng, lẩm bẩm một câu: " Lâm Thi Ngữ cám ơn cô!" Hình ảnh cô gái nhỏ đần đổn,ngơ ngác với cái kính đen dày cộp dần dần hiện lên trong đầu của anh!
Trời dần dần tối, sau mấy ngày tìm hiểu Thẩm Tử Quân đã hiểu được luật lẹ ở đây của Phùng Thiếu Diễm. Thời gian này hắn phải đi ra ngoài, Thẩm Tử Quân rón rén muốn đẩy cửa ra lại hoảng sợ phát hiện tên ma quỷ kia khóa cửa hết cửa rồi. Cô thật sự muốn khóc mà khóc không ra nước mắt, hắn định nhốt cô ở đây mãi mãi sao. Cùng lắm thì lưới rách cá chết! Thẩm Tử Quân cắn chặt răng đi đến chỗ gương to đạp mạnh một cái!" Rầm rầm" một tiếng vang thật lớn làm rung chuyển cả tòa nhà.
"Không xong, người phụ nữ kia lại tự sát!" Người áo đen lập tức chạy lên tầng vội mở cửa thì thấy cả người Thẩm Tử Quân đang nằm ở trong vũng máu.
"Thẩm tiểu thư!" Người áo đen luống cuống kêu to, hắn gọi người dưới lầu lên giúp đỡ nhưng có lẽ do lo lắng bị người khác phát hiện nên họ không gọi cấp cứu đến mà tự mình đưa cô đến bệnh viện.
Tất cả chuyện này đều nằm trong dự đoán của Thẩm Tử Quân. Người áo đen khởi động xe, muốn nhanh chóng lên đường. Rốt cuộc Thẩm Tử Quân đã đợi được cơ hội này, cô len lén lấy cái gạt tàn thuốc giấu ở trong áo thẳng tay đập thẳng một cái vào cái ót của người kia, người kia bỗng lảo đảo một chút rồi lịm đi! Thẩm Tử Quân vội đạp hắn xuống, rồi lập tức khởi động xe phóng ra đường lớn.
"Mẹ, tối nay chúng ta đi siêu thị có được không, com muốn ăn bánh bích quy vị rong biển nha !" Cầu Cầu kéo váy Tiểu Thi .
"Được được, Cầu Cầu muốn ăn cái gì thì hãy đi mua ngay, nhân lúc mẹ còn đang còn tiền!" Tiểu Thi dắt bàn tay nhỏ bé của con trai đi về phía siêu thị. Từ chỗ Tiểu Thi làm việc đi đến siêu thị phải đi qua một ngõ nhỏ rất hoang sơ, từ trước đến giờ cứ mỗi khi trời về chiều là Tiểu Thi lại không dám qua nơi này. Nhưng hôm nay sắc trời có vể sáng sủa hơn nên cô vẫn đi dạo ở đây!
"Mẹ, hôm nay những điều Mộc Mộc nói có phải là thật không? Mẹ phải ga cho chú Minh Liệt làm vợ sao?"





Thử đọc