Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng - Chương 38

Tác giả: Thiển Khuynh Thành


Trác Minh Liệt ôm Mộc Mộc thật chặt vào trong lòng, hận không thể bù đắp hết những yêu thương trong một đêm. Mẹ của con là ai ? Cái nghi vấn này anh vốn đang tự hỏi mình không ngờ Mộc Mộc lại nói: “Là mẹ của Cầu Cầu !”
Lời nói Mộc Mộc giống như một loại ám hiệu khiến Trác Minh Liệt ngừng lại. Tiểu Thi- người phụ nữ thần bí này rốt cuộc là ai?Cô có thể đi vừa đôi giày mà người phụ nữ năm năm trước đã để lại, mà xác suất người phụ nữ ấy là mẹ Mộc Mộc lại rất cao, chẳng lẽ cô chính là mẹ của Mộc Mộc? Nhưng Thẩm Tử Quân lại nói, năm năm trước, người phụ nữ kia có thể là Lâm Thi Ngữ, như vậy Tiểu Thi chính là Lâm Thi Ngữ sao? Nghĩ tới đây anh lập tức gọi điện thoại cho Thẩm Tử Quân , anh muốn tìm hiểu rõ mọi chuyện! Nhưng điện thoại lại không có ai tiếp! Nghe nói cô ta bị thương, nhưng rất nghiêm trọng sao?Anh lại gọi đến phòng tiếp thị của Thậm thị nhưng họ lại báo đại tiểu thư đi nghỉ phép với CEO mới rồi!
“Thẩm Tử Quân!” Trác Minh Liệt tức giận, cúp điện thoại! Người phụ nữ này luôn vào thời điểm mấu chốt lại xảy ra vấn đề.
Thấn thế Mộc Mộc được làm sáng tỏ cũng khiến Trác Minh Liệt được an ủi thêm mặc dù anh còn không rõ chính thân thế của mình. Nhưng bây giờ anh chỉ muốn biết ai là người sinh ra Mộc Mộc và ai là người vứt bỏ con ở Cô Nhi Viện? Trác Minh Liệt gọi điện thoại đến Cô Nhi Viện kết quả viện trưởng lại muốn anh đến đó một chuyến!
“Trác tiên sinh, vì sao đột nhiên anh lại hỏi đến thân thế của Mộc Mộc, theo quy định của chúng tôi, khi nhận nuôi đứa bé, người nhận không thể hỏi đến vấn đề này! Viện trưởng khéo léo nói. . . “Nhưng viện trưởng vấn đề này đối với tôi rất quan trọng! Bởi vì Mộc Mộc là con trai ruột của tôi! Tôi muốn biết là ai là người sinh ra nó!”


Câu nói của Trác Minh Liệt làm cho viện trưởng thất kinh, ba không thể tin vào tai mình nhìn Trác Minh Liệt “Trác tiên sinh, ngài không có nói đùa chứ!”
“Viện trưởng chuyện như vậy làm sao có thể nói đùa !” Trác Minh Liệt nghiêm túc nói.
Viện trưởng trầm ngâm một lát, lặng lẽ đi khỏi phòng làm việc, rồi đi đến kho hồ sơ. Mười phút sau bà ấy ra một tập tài liệu.
“Thật ra khi Mộc Mộc đưa tới đây còn có một số việc tôi chưa nói cho anh, nhưng giờ anh lại là ba ruột của cháu nên tôi sẽ nói cho anh tất cả mọi chuyện!” Viện trưởng mở túi hồ sơ ra và lấy ra một chiếc vòng tay nhỏ ....
“Đây là thứ đeo trên tay Mộc Mộc khi đó!”

Trác Minh Liệt nhận lấy, vừa nhìn anh giật mình khi phát hiện trên đó có một chữ Lâm. . . “Cho nên chúng tôi đặt tên cho bé là Mộc Mộc, Mộc Mộc hợp lại chính là Lâm! Lúc ấy chúng tôi đoán ba hoặc mẹ nó nhất đinh là họ Lâm! Bây giờ Trác tiên sinh đã xác định Mộc Mộc là con trai của anh mà câu chuyện trước đó anh cũng không biết thì chữ “Lâm” này nhất định là họ mẹ rồi !”
“Còn có cái này là tài liệu về Mộc Mộc, trong đây có nói về tình trạng và ngày sinh chính xác của Mộc Mộc! Lúc ấy bệnh viện nói đứa bé này bởi vì hô hấp kém mà bị vứt bỏ nhưng tình huống cụ thể như thế nào thì họ cũng không thể biết được!”
Lâm… mẹ của đứa bé nếu là họ Lâm, vậy điều mà Thẩm Tử Quân nói….?
“Viện trưởng bà có thể tìm được người đưa Mộc Mộc tới cô nhi viện lúc ấy không?”
“Chuyện này… cũng đã năm năm tôi cũng không biết còn có thể tìm được hay không! Tôi sẽ cố hết sức!”
Ra khỏi Cô Nhi Viện, Trác Minh Liệt lại tiếp tục gọi điện thoại cho Thẩm Tử Quân anh cần phải biết cụ thể chi tiết mọi chuyện năm năm trước bao gồm cả cách ăn mặc, kiểu tóc của Lâm Thi Ngữ ngày hôm đó tại quán bar Ngày Chín! Bởi vì khi ở Hongkong phải tìm kiếm Tiểu Thi hơn nữa bản năng của anh cũng không thích Tẩm Tử Quân, cho nên anh không hề hỏi mà người phụ nữa kia cũng không nói. Nhưng điện thoại của Thẩm Tử Quân vẫn không ai bắt máy dù là nghỉ phép cũng không thể luôn tắt máy như vậy chứ người phụ nữ này cứ như đã hoàn toàn biến mất.
Suốt mấy ngày Trác Minh Liệt hết sức tìm kiếm tất cả tin tức có liên quan đến Mộc Mộc, cho nên hiện giờ anh rất mệt mỏi. Sau khi biết được thân thế của Mộc Mộc, đến ngày thứ ba Cô Nhi Viện báo đã tìm được người đưa Mộc Mộc đến, chuyện này làm cho Trác Minh Liệt mừng rỡ như điên nhưng anh vừa định chạy tới Cô Nhi Viện, thì trợ lý lại báo Hội đồng quản trị đã chuẩn bị xong. Trác Minh Liệt không thể phân thân chỉ có thể dặn dò Cô Nhi Viện chờ anh, anh phải đi họp đã. Nhưng anh hoàn toàn không yên tâm được .
“Các vị chuyện hợp tác giữa chúng ta và Dịch Thành các vị có ý kiến gì không?” Trác Minh Liệt đi thẳng vào vấn đề. đọc chương mới nhất tại thichtruyen.vn
“Tổng giám đốc chúng ta đánh cờ thành có hay không, thì cũng nên hiểu rõ thành ý của bọn họ có đủ hay không?”
“Tôi đã điều tra về công ty này, là một công ty rất tốt!”

“Tổng giám đốc người phụ trách của bọn họ có lai lịch như thế nào? Có thể khống chế hạng mục này hay không?”
“Thực lực hùng hậu, dư dả!”
“Tổng giám đốc….”
“Đủ rồi! Rốt cuộc các vị muốn nói cái gì? Nếu như các vị không tin tưởng Dịch Thành này như vậy, tôi nhờ các vị tìm một nhà đầu tư tốt hơn . Hạng mục số ba bị đình trệ lâu như vậy sẽ hoàn toàn ảnh hưởng đến tiến triển của kế hoạch A! Tôi biết các vị đều muốn kiếm tiền, đã như vậy tại sao phải tình tính toán chi li!”
Hội trường bỗng rơi vào trầm mặc, qua một lúc lâu mới có người nói: “Chúng tôi tin tưởng năng lực phán đoán của tổng giám đốc, nếu như anh cho là Dịch Thành không có vấn đề gì, vậy thì ký hợp đồng đi!”
Trác Minh Liệt hài lòng gật đầu một cái “Giơ tay biểu quyết đi!”
Mọi người, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh nhất nhất giơ tay lên.
“Toàn bộ phiếu đồng ý!” “Vương Trợ khiểm soát rồi thông báo cho Dịch Thành chuẩn bị ký hợp đồng!”. Trác Minh Liệt vừa ra khỏi hội trường trực tiếp thẳng chạy xe tới Cô Nhi Viện nhưng viện trường lại nói với anh, người kia vì có việc gấp không chờ được nên đi về trước nhưng có để lại địa chỉ.
“Trác tiên sinh, hình như anh rất vội! Chuyện này dù quan trọng nhưng cũng đã qua năm năm, chúng ta cũng cần bàn bạc kỹ hơn, nóng lòng sợ sẽ xảy ra chuyện!” Viện trưởng tốt bụng khuyên can. Trác Minh Liệt cũng biết, mấy ngày nay anh thật sự rất nóng lòng vì vậy thở phào nhẹ nhõm “Cám ơn viện trưởng đã nhắc nhở! Chỉ là chuyện này Trác Minh Liệt kính xin viện trưởng giữ bí mật cho tôi!” Viện trưởng gật đầu một cái tiễn anh rời đi.
Từ Cô Nhi Viện đi ra ngoài Trác Minh Liệt cũng bớt khẩn trương hơn anh cất kĩ địa chỉ kia đi rồi đi đến bệnh viện. Viện trưởng nói đúng không thể nóng vội dù thế nào đi nữa bây giờ anh cũng đã biết Mộc Mộc là con trai của mình! Nghĩ đến đây anh vội phóng xe đến bệnh viện!

"Trác tiên sinh, tình trạng của Mộc Mộc hiện giờ có thể ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, ý anh thế nào?" Bác sĩ nói Mộc Mộc có thể ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt!
"Tôi nghĩ nên ở lại một khoảng thời gian nữa đi!" Trác Minh Liệt không muốn Mộc Mộc lại có một chút ngoài ý muốn gì nũa.
"Được thôi"
"Ba con muốn ra ngoài! Con không muốn ở nơi mùi thuốc nặng nề này, mẹ vẫn không thể đến thăm con!" Mộc Mộc khôi phục rất nhanh đã có thể kháng nghị rồi.
"Được được ở thêm một ngày nữa thôi được không?" Trác Minh Liệt thương lượng.
"Được ạ, nhưng chỉ một ngày nữa thôi nhé, chúng ta ngoéo ngón tay" Mộc Mộc đưa ngón út ra Trác Minh Liệt bất đắc dĩ móc ngoéo với nó.
"Ba mau báo cho mẹ, con muốn mẹ đến thăm con!" Mộc Mộc rất hưng phấn.
"Mộc Mộc, ba hỏi con một vấn đề này, tại sao con lại cảm thấy mẹ của Cầu Cầu là mẹ của con?" Trác Minh Liệt thử thăm dò hỏi.
"Vừa nhìn đã thấy giống!" Mộc Mộc nghịch ngón tay không suy nghĩ mà trả lời ngay.
Trác Minh Liệt cười sờ sờ đầu nhỏ của con trai, từ trước đến này tình cảm mẹ con luôn có thần giao cách cảm, Mộc Mộc thích Tiểu Thi như vậy chẳng lẽ chính là thần giao cách cảm sao? Có bao nhiêu phần là đúng đây?

Sắc trời dần tối vì không đành lòng để Mộc Mộc ở tại bệnh viện một mình cho nên Trác Minh Liệt cũng muốn ở lại cùng với con nhưng lại bị nó cự tuyệt. . . Hai cha con lưu luyến không rời, trước khi rời đi Trác Minh Liệt đã đồng ý với Mộc Mộc là ngày mai sẽ dẫn Tiểu Thi đến thăm nó.
Một mình trở lại căn nhà vắng ngắt này, cảm giác sợ hãi âm thầm kia lại từ từ xâm chiếm đầu óc anh.Anh lấy điện thoại định gọi cho mẹ. Nhưng người nghe may lại là ba.
"Alo ai đó ?" Nghe thấy âm thanh quen thuộc của ba, lần đầu tiên trong đời Trác Minh Liệt cảm nhận được một sự xa lạ.Người ba đã sống cùng anh lâu như vậy nhưng lại không phải là ba ruột của anh! Liệu Ông ấy có biết hay không đây? Nếu như ông ấy biết thì tại sao phải ẩn nhẫn lâu như vậy? Nếu như ông ấy không biết thì ngộ nhỡ ngày nào đó ông ấy biết được chuyện này thì sẽ có phản ứng gì?
"Ba là con!" Lòng không yên Trác Minh Liệt chợt kêu ba, sự xưng hô này hình như anh đã rất lâu không gọi rồi. Giống như kể từ khi anh có trí nhớ. Ba luôn là dặn anh, ở trước mặt người khác anh phải gọi ông là Đổng Sự Trưởng chỉ khi ở nhà mới có thể gọi ông là ba. Nhưng dần dần ở nhà anh cũng theo thói quen gọi ông là Đổng Sự Trưởng !
Hiển nhiên ở bên kia đầu điện thoại Ông Trác cũng rất kinh ngạc "Trác Minh Liệt, sao thế?"
"A, mẹ có ở đó không ạ?"
"Trên lầu, tôi cúp trước lát nữa anh gọi lại sau đi!" Ông Trác cảm giác con trai có chút khác thường, cúp điện thoại xong cũng lập tức lên lâu. . ." Minh Liệt tình trạng của Mộc Mộc như thế nào rồi?" Bà Trác vừa nghe nói là con trai lập tức hỏi thăm tình hình của Mộc Mộc.
"Mộc Mộc khôi phục rất tốt, mẹ, có thể Mộc Mộc chính là con trai ruột của con! Mẹ cảm thấy chuyện này có kỳ lạ hay không?" Trác Minh Liệt muốn lợi dụng chuyện này thăm dò ý tứ của bà một chút.
Quả nhiên đầu điện thoại bên kia trầm mặc giống như là đang suy tư cái gì "Nếu như Mộc Mộc thật sự là cháu ruột của chúng ta thì đây chẳng phải là chuyện rất tốt! Chỉ là mẹ của nó là ai??"
Trác Minh Liệt cũng không thể cảm nhận thấy sự khác thường của mẹ vì vậy đổi đề tài, lại hỏi: " Mẹ con không phải là con của mẹ?"

Bà Trác bị cái vấn đề bất ngờ này làm cho ngạc nhiên: " Minh Liệt, con có chuyeenjgif vậy, sao hôm này lại lạ vậy?" Ông Trác đứng ở bên cạnh Bà Trác cũng là cau mày "Tiểu tử này có chuyện gì vậy, Có phải vì chuyện của Mộc Mộc mà quá mệt mỏi dẫn đến hồ đồ không??"
"Mẹ không sao, có lẽ là do con quá mệt mỏi, chuyện vừa rooig mẹ đừng nói cho ba!"
Bà Trác lo lắng cúp điện thoại bước chân trầm trọng đi xuống lầu.
"Mẹ con nói những gì ?" Ông Trác hỏi.
"Không nói gì, chỉ là về bệnh tình của Mộc Mộc " Bà Trác nói lảng sang chuyện khác.
Ông Trác hừ một tiếng đi vào thư phòng.
Bà Trác kéo màn cửa sổ lại chỉ để lại một khoảng không gian đen kịt. Thời gian trôi qua như thoi đưa thoáng một cái đã qua 30 năm. Hình như lời nói của Trác Minh Liệt hôm nay chứa đầy hàm ý chẳng lẽ nó biết cái gì sao? Bà Trác rơi vào trầm tư. Điều bí mật này đã chôn giấu ba mươi năm nhưng chỉ có một mình bà biết, nó như một bức tường kín không gió, nhưng lời nói của Trác Minh Liệt hôm nay giống như là một cơn gió mạnh chợt cậy mở những thứ kia ra, như vạch mở chuyện cũ đã lâu! Bà Trác đi tới nhà kho tìm đến một bức anh cũ, trên đó là hình ảnh của ba người trẻ tuổi họ cười mới vui vẻ làm sao, khoảng thời gian họ ở chung mới vui vẻ làm sao! Nhưng ai có thể ngờ chỉ ba năm ngắn ngủn bọn họ từ những người bạn thân thiết lại có thể trờ mặt thành thù! Chính giới tân quý và hắc đạo kiêu hùng cùng xảy ra biến hóa, làm cho khi đó ba mới 16 tuổi chỉ có một lựa chọn duy nhất" Tiểu Chi đã trễ thế này, mà còn không ngủ à?" Ông Trác nhìn Bà Trác ngồi đó một mình vội dục bà đi nghỉ.
"Tới đây "Bà Trác hoảng hốt thu đồ lên lầu hai. Bà hi vọng những chuyện kia sẽ qua đi, vì dù sao mọi người tuổi cũng đã cao khó có thể chịu được giài vò nữa .
Ngày thứ hai chính là ngày kí hợp đồng chính thức của Trác thị và Dịch Thành, Trác Minh Liệt là đại diện của công ty. Đại diện của Dịch Thành là CEO của công ty là một người đàn ông trung niên.
Các đại truyền thông liêp tiếp đưa tin rầm rộ "Thưa quý vị, hôm nay là ngày hạng mục quan trọng nhất của Trác thị khởi công. Công ty nào là lựa chọn của Trác Thị, mời mọi người theo dõi!"
"Ưmh ưmh" Ở bên trong phong của một bệnh viện tư nhân Thẩm Tử Quân bị trói chặt, trong miệng cũng bị đút một thiết bị chữa thương đặc trị. Trong phòng bệnh nhỏ nhoi , cô nhìn tin tức phát sóng trên ti vi, trong đôi mắt tràn đầy tuyệt vọng. Muốn sống cũng không được muốn chết cũng không song đây chính là cảm giác của cô lúc này.Dù thế nào cô cũng không thể ngờ được là mình có thể có ngày hôm nay.
"Bảo bối, bây giờ em cũng phải bất lực rồi." Phùng Thiếu Diễm tắt TV đi, đi đến bên cạnh cô.
"Ưmh ưmh" cô dùng ánh mắt thù hận nhìn hắn.
Phùng Thiếu Diễm vì phòng bị cô sẽ lại tự sát nên nhét chặt trong miệng cô miitj nhúm cao su, chân tay cô cũng bị trói chặt.





Thử đọc