Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng - Chương 36

Tác giả: Thiển Khuynh Thành


Vừa rạng sáng ngày thứ hai Tiểu Thi đã dẫn Cầu Cầu đến bệnh viện, nhưng Trác Minh Liệt lại ko ở đó. Mộc Mộc ở trong phòng sát khuẩn cũng đã tỉnh lại. Nhưng cơ thể vẫn con suy yếu nên nó không thể nói liên tục được. Mộc Mộc nằm trên giưởng, toàn thân đều cắn đầy dụng cụ. Tiểu Thi đau lòng vô cùng, qua tầm thủy tinh cô vẫy vẫy tay chào nó, Mộc Mộc cũng miễn cưỡng nâng tay phải lên coi như là đáp lại.
“Bác sĩ khi nào Mộc Mộc mới có thể chuyển sang phòng bệnh thường?” Tiểu Thi cảm thấy Mộc Mộc ở trong đó một mình rất cô đơn.
“Việc này phải phụ thuộc vào sự bình phục của Mộc Mộc, cũng có thể là một tuần nhưng có khi là một tháng! Nhưng để tốt cho đứa bé vẫn nên ở lại một thời gian dài một chút!
Tiểu Thi gật đầu một cái, sau đó lại chăm chú ngắm Mộc Mộc. Bởi vì cơ thể vẫn còn rất suy yếu cho nên không có bao lâu sau nó lại ngủ thiếp đi. Tiểu Thi nhìn nó ngủ say rồi mới dẫn Cầu Cầu rơi đi.
“Trác Minh Liệt thật là… sao lại không để ý đến con mình ?” Tiểu Thi có chút buồn bực. Chẳng lẽ có chuyện gì khẩn cấp sao? Muốn gọi điện thoại cho anh để hỏi thăm nhưng lại sợ hành động của mình quá đường đột, thật là chán quá,giờ cô chuẩn bị đưa Cầu Cầu đi nhà trẻ rồi mình sẽ đến cửa hàng bán hoa xem ông chủ còn nhận cô nữa hay không!


Thật ra vào nửa đêm hôm trước Trác Minh Liệt đã rời khỏi bệnh viện vì giấc mơ đó quá chân thật làm cho anh không thể ngủ tiếp được. . . Anh về đến nhà, cố lục lọi lại trí nhớ về vị trí ở trong giấc mơ, và anh thấy bản xét nghiệm đang lẳng lặng nằm ở sau giá sách! Lòng của Trác Minh Liệt như dừng làm cho anh cảm thấy hô hấp vô cùng khó khăn. Tại sao anh lại có thể phạm sai lầm như vậy? Nếu như mẫu đem đi xét nghiệm không phải là của anh và Mộc Mộc, chẳng lẽ lại là của anh và cha? Chuyện này làm sao có thể? Anh vô lực ngồi xuống ghế sô pha, nếu như là của anh và cha anh thì xét nghiệm DNA này nhất định có vấn đề? Làm sao anh lại có thể không phải là con trai của cha! ! ? Tại sao có thể như vậy? Cả thế giới của Trác Minh Liệt như xoay chuyển, một tờ xét nghiệm DNA lại có thể cho anh biết một bí mật động trời như vậy!
Rốt cuộc tất cả chuyện này là sao? Trác Minh cứ Liệt lẳng lặng mà ngồi, thân thể như không còn tri giác, anh cứ ngồi như vậy cho đến khi trờ tối hẳn mới bấm số điện thoại cho Quynh Tư.
“Tiên sinh Quynh Tư muộn như vậy lại làm phiền anh, nhưng tôi muốn nhờ anh là xét nghiệm giúp tôi một lần nữa!”
“Có vấn đề gì không?” Quynh Tư cũng là một người bạn của Trác Minh Liệt, anh và anh ta vốn là bạn bè cùng nhau đi du học, nhưng vì Quỳnh Tư rất tò mò về văn hóa của người Trung Quốc nên sau khi tốt nghiệp đã theo anh về Trung Quốc lập nghiệp.
“Vấn đề cũng không phải là rất lớn…” Trác Minh Liệt trả lời lấp lửng. . . “Chẳng qua tôi mốt biết kết quả một cách nhanh nhất!”

“Vậy ngày mai anh đưa mẫu cho tôi”
“Bây giờ tôi đưa cho anh luôn!” Trác Minh Liệt cúp điện thoại rồi đi ra ngoài. Lần đầu tiên trong đời Trác Minh Liệt cảm nhận được như thế nào là sự khủng hoảng! Nếu như ngay cả thân thế của anh cũng là một bí mật mà ít ai biết đến như vậy đến rốt cuộc còn có bao nhiêu bí mật mà anh không biết?
Trên máy vi tính chợt hiển thị biểu thượng có tài liệu chuyển tới, anh mở ra xem thì ra là tài liệu của công ty kia mà trợ lý gửi đến. Trong tài liệu nói rằng công ty này có lực lượng ở nước ngoài rất hùng hậu. Xem ra là một nhà hợp tác đáng tin cậy. Trước đây Trác Minh Liệt vẫn luôn định trệ không chịu xác định đối tượng hợp tác một phần cũng là vì kế hoạch A có dính dáng một chút nên sợ người khác quáy phá. Anh cho trợ lýđiểu tra lại toàn bộ hồ sơ về công ty hợp tác và đính chính lại toàn bộ. Từ trước đến này Trác Minh Liệt luôn là một người làm việc rất cẩn thận nhưng gần xảy ra quá nhiều việc nên lực chú ý của anh đến công ty cũng giảm sút!
Sau khi chuyển mẫu cho Quynh Tư, anh mới nhớ tới cả ngày hôm nay anh chưa đến thăm Mộc Mộc vì vậy nhanh chóng lái xe hướng bệnh viện mà đi. Đến bệnh viện, sau khi nghe báo cáo của bác sĩ về Mộc Mộc, anh cũng được biết giờ Mộc Mộc đã ngủ.
“Vậy tôi có thể vào thăm nó không?”
“Được nhưng trước tiên mời anh đi khử độc!: Y tá dẫn Trác Minh Liệt tới phòng khử độc, đồng thời cũng giúp anh lấy một bộ quần áo đã được khử trùng.
Sắc mặt của Mộc Mộc đã tốt hơn rất nhiều Trác Minh Liệt vui mừng sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của nó sau đó mới luyến tiếc mà rời khỏi.
Hôm sau Trác Minh Liệt trở lại công ty, trợ lý lập tức lấy tất cả các tư liệu mà anh ta đã cẩn thận điều tra ra, “ Tổng giám đốc thật sự không có gì mờ ám hay khác lạ cả nếu có thì cũng chỉ là địa chỉ nơi đăng kí là Bắc Mĩ”
Vào thời điểm này, Trác Minh Liệt đối với khu vực Bắc Mĩ này rất là nhạy cảm. A Quỷ lại chậm chạp việc đưa tài liệu về Bang Bạch Hổ cho anh, làm cho anh càng thêm hoài nghi.
“Nhưng cũng không thể vì vậy mà hủy bỏ lần hợp tác này, và lại tình hình về hạng mục số ba đã vô cùng cấp bách rồi.”

“Vương Trợ để ý anh đi thông báo cho bọn họ chuẩn bị một thời gian hợp lý để tôi gặp mặt và chuẩn bị ký hợp đồng đi!” Có thể có một nguồn vốn dồi dào như vậy có lễ hạng mục số 3 sẽ không có vẫn đề gì.
Lúc này Liên Na cũng đưa tài liệu đi vào cô liếc mắt nhìn tài liệu trên bàn của Trác Minh Liệt, trên mặt không khỏi hiện ra một tia cười lạnh.
“Bác Thẩm công việc có tiến triển rồi !” Phùng Thiếu Diễm nhận được thông báo của Trác thị , lập tức hưng phấn gọi điện thoại ngay cho Ông Thẩm “Trác thị đã bắt đầu nói đến việc kí hợp đồng rồi!”
“Vậy thì thật là thật tốt quá!” Ông Thẩm cũng vui vẻ đáp lời, Thẩm Tử Quân ngồi bênh cạnh đang xem ti vi chợt cảnh giác, cô cố gắng lắng nghe tiếng nói từ trong điện thoại nhưng không thể nghe được. Vì vậy chờ khi ông cúp điện thoại, Thẩm Tử Quân lập tức hỏi: “Ba có chuyện gì vui vẻ vậy?”
“Đương nhiên là chuyện vui rồi ! Thiếu Diễm quả thật là một nhân tài!” Ông Thẩm hỏi một đằng, trả lời một nẻo. Thẩm Tử Quân nghe thấy cái tên Phùng Thiếu Diễm trong lòng càng lo lắng, nhưng cô lại không dám hỏi gì thêm vì sợ bị hoài nghi huống chi trước đây cô cũng đã đưa một phần tài liệu cho Trác Minh Liệt hi vọng anh ta có thể có chút đầu óc! Đúng vậy, Thẩm Tử Quân vốn không hề mất trí nhớ, cô chỉ là cảm thấy tên Phùng Thiếu Diễm kia vào Thẩm thị nhất định có một mục đích nào đó mà không muốn cho ai biết, cho nên cô liền nhân cơ hội này giả vờ như bị mất trí nhớ một phần là có thể bảo vệ mình, hai là có thể lấy thêm được tin tức. Ngày đó người giao cho Liên Na tài liệu bí mật cũng chính là cô, nhưng cô lại không hề nghĩ đến phần tài liệu đó có thể không được đưa đến tay của Trác Minh Liệt! Càng làm cho cô không ngờ đến đó là hắn một người có khuôn mặt của thiên thần mà lòng dạ thì của ác quỷ - Phùng Thiếu Diễm!
Cũng may Thẩm Tử Quân cân nhắc tương đối chặt chẽ, qua cuộc điện thoại của cha cô, thì cũng đã giúp biết được mấy phần thông tin, cô phải bắt đầu âm thầm điều tra xem rốt cuộc Phùng Thiếu Diễm đang định làm cái gì.
“Bác Phúc?” Bác Phúc vẫn luôn người phụ ta tốt nhất của cha cô, hầu như chuyện gì ông ấy làm bác đều biết.
“Đại tiểu thư? Sức khỏe của cô thế nào rồi?”
“Bác Phúc tôi không sao. Gần đây công ty có chuyện gì sao?”
“Tất cả mọi chuyện của công ty đều bình thường !”

“Ý của tôi là có chuyện đặc biệt gì không , chẳng hạn như hợp tác?”
“Cái này tôi cũng không rõ lắm, kể từ khi Phùng Thiếu Diễm lên làm CEO tất cả mọi việc như vậy đều do ngày ấy chịu trách nhiệm!Tôi chỉ nghe nói hình như có mối làm ăn hợp tác cùng Trác thị! Nhưng đại tiểu thư cô còn nhớ không, Thẩm thị từng tuyên bố sẽ không hợp tác với Trác thị, không biết vì sao Phùng tiên sinh lại làm như vậy! Nếu để cho Trác thị biết là chúng ta định đoạt lấy hạng mục của bọ họ nhất định thiên hạ sẽ đại loạn mất!”
Thẩm Tử Quân trầm mặc chẳng lẽ tài liệu kia Trác Minh Liệt thật sự không nhận được? Cô cúp điện thoại nhìn đồng hồ đã là tám giờ tối. Cô bấm sang số của Trác Minh Liệt nhưng điện thoại lại bận, ngay cả điện thoại ở phòng làm việc cũng không ai nghe máy.
Rốt cuộc công ty có hợp tác với Trác thị hay không đây? Thẩm Tử Quân nôn nóng ở trong phòng đi qua đi lại, cuối cùng cô quyết định đi tìm Trác Minh Liệt để nói rõ ràng, để cho anh ta không tự dưng từ người nhà chuyển thành địch . . . Nhưng lại không hề ngờ tới cô đi chỉ không công, bất kể là công ty hay nhà riêng thậm chí là nhà cũ Thẩm Tử Quân đều không tìm được Trác Minh Liệt. Anh ta đi nơi nào rồi?
Tiểu Thi và Cầu Cầu cùng đưa tay chống cằm phờ phạc ỉu xìu mà nhìn lẫn nhau.
“Mẹ thật là chán !” Cầu Cầu cau cái mũi nhỏ buồn buồn nói.
“Đúng nha thật chán!” Mẹ con hai người hìn nhau cùng nói nhàm chán nhưng đúng lúc ấy thì chuông cửa lại vang lên.
“Con đi mở cửa!” Cầu Cầu xung phong nhận việc, chạy nhanh tới trước cửa, mở cửa phòng ra “Chú Minh Liệt!” Nó vui mừng kêu to.
“Cái tiểu gia hỏa này, sao không hỏi là ai rồi mới mở cửa, ngộ nhỡ là người xấu thì làm thế nào! Cháu còn phải bảo vệ mẹ !” Trác Minh Liệt ôm nó lên.
“Chú Minh Liệt không phải là người xấu!” Cầu Cầu cười hì hì nói.

Tiểu Thi nhìn thấy là Trác Minh Liệt có chút ngoài ý muốn,
“Sao anh lại tới đây?”
Cô hơi xấu hổ “A, uống trà hay là cà phê?” Cô gãi gãi đầu nói không rõ tiếng.
Trác Minh Liệt nhìn thấy cô lung túng rất muốn cười “Thế nào, không hoan nghênh phải không?” Anh cố làm vẻ nghiêm túc nói. . .
“Không…. Không…” Tiểu Thi lắp bắp vừa nói vừa định xoay người vào nhà pha trà. Nhưng tìm tới tìm lui trong nhà trừ cái chén nhỏ của Cầu Cầu thì trong nhà chỉ có mỗi cái lọ hoa. Bất đắc dĩ cô phải lấy cái ly màu hồng của mình pha cho Trác Minh Liệt một tách trà. Trác Minh Liệt nhận lấy tò mò quan sát một chút lại nhìn Tiểu Thi một chút chợt dịu dàng nở nụ cười. Cười như vậy làm cho người ta cảm thấy thật ấm áp và an tâm.Lúc này anh không phải là một tổng giám đốc cao cao tại thượng mà chỉ đơn thuần là một người chồng người cha giản dị.
Trác Minh Liệt chợt đứng lên giang hai cánh tay dịu dàng ôm lấy Tiểu Thi. Mặc dù không phải là lần đầu tiên nhưng cô vẫn có chút khẩn trương. Có lẽ do trực giác của phụ nữ cô cảm thấy hình như anh rất mệt mỏi!
“Thế nào?” Cô hỏi.
“Không có gì” Anh ngửi mùi hương trên mái tóc của cô, chậm rãi trả lời.
“ Chú Cầu Cầu cũng muốn ôm như vậy” Cầu Cầu phấn khích nhảy lên.
“Cầu Cầu đem mẹ tặng cho chú một lát được không” Trác Minh Liệt nhìn nó nghiêm túc hỏi.

Cầu Cầu nhìn chằm chằm vào ánh mắt sáng lóng lánh kia, không hiểu nhìn Trác Minh Liệt, sau đó im lặng gật đầu một cái, xoay người ngoan ngoãn chạy vào phòng khách xem ti vi. “Tên tiểu tử này thật đúng là ngoan đấy!” Nhìn bóng đèn nhỏ đi Trác Minh Liệt lại ôm trọn Tiểu Thi vào trong ngực lần nữa, cánh môi dịu dàng dọc theo cổ của cô một đường hôn lên.
“Đừng, Cầu Cầu ở đây!” Tiểu Thi kinh hoảng muốn đẩy anh ra, nhưng Trác Minh Liệt hoàn toàn đắm chìm trong đó liều mạng hôn cô, bàn tay có lực cũng theo váy của cô kéo lên cao! Mặt Tiểu Thi ửng hồng, tim đập loạn nhịp đáp lại anh. Tình cảm như vậy đối với cô mà nói là xa lạ. Bởi vì suốt năm năm trong trí nhớ của cô, Triết Vũ trừ nắm tay cô, hôn cô nhứng thứ khác đều không làm qua. Dưới sự trêu trọc của Trác Minh Liệt nhiệt tình Tiểu Thi cũng được dâng cao. Anh dán vào lỗ tai của cô nhẹ nhàng phu hơi nói: “Anh muốn em” Tay anh chợt ôm chặt cô, Tiểu Thi như chợt tỉnh lại khỏi cơn mê “Cầu Cầu ở đây!” Cô dùng sức đẩy anh ra.
Chờ đến lúc bọn họ phục hồi tinh thần lại kinh ngạc phát hiện, không biết từ lúc nào Cầu Cầu đã tiến vào, tay nó cầm một móm đò chơi, mờ mịt nhìn chằm chằm Tiểu Thi và Trác Minh Liệt, trong đôi mắt viết đầy dấu hỏi chấm.
“Chú Minh Liệt, tại sao chú lại cắn mẹ còn đánh mẹ nữa ?” Cầu Cầu biết mẹ cũng thường cắn nó như vậy nhưng chỉ khi nó không ngoan!
(Cầu Cầu “ chú ấy đánh mông mẹ con”)
Mặt của Tiểu Thi lập tức đỏ lên, con trên mặt Trác Minh Liệt thì vạch đen đầy đầu, anh ôm Cầu Cầu lên, nghiêm túc nói với nó: “Đây là biểu hiện khi một người đàn ông yêu một người phụ nữ, hiểu không tiểu tử?” Lời của hắn là nhằm vào Cầu Cầu nhưng ánh mắt vẫn không có rời khỏiTiểu Thi. Tiểu Thi mắc cỡ, đầu cũng không dám ngẩng lên.
“Này mẹ đánh cháu có phải là nói mẹ cũng yêu cháu đúng không?” Cầu Cầu hỏi.
“Có thể hiểu như vậy!”
Cầu Cầu chỗ hiểu chỗ không gật gật đầu, sau đó từ trên người Trác Minh Liệt chạy xuống, nắm lại tay Trác Minh Liệt rồi cười lớn rời đi. Hành động của Cầu Cầu làm cho Tiểu Thi phì cười, đứa nhỏ này thật thông minh. Trác Minh Liệt thở dài đi tới bên cạnh Cầu Cầu lại nói với nó: Cầu Cầu khi một người đàn ông bày tỏ tình yêu với một người phụ nữ khi đó người khác không thể nhìn a, bao gồm cả cháu!”
Cầu Cầu không để ý tới anh, tự mình chơi với đống đồ chơi. Tiểu Thi cười đến ngã ở trên ghế sa lon, còn Trác Minh Liệt mặt xạm lại đi phòng tắm.
“Mẹ con có nguyện ý chứa chấp một người không có nhà để về không ?” Trác Minh Liệt cố làm ra vẻ đáng thương hỏi, Cầu Cầu lại tò mò nhìn khăn tắm quấn quanh hông của anh, bởi vì có kinh nghiệm lần trước cho nên Trác Minh Liệt quấn khăn tắm thật chặt.
“Đồng ý!” Tiểu Thi biết nhất định là Trác Minh Liệt gặp chuyện gì đó không vui cho nên mới phải đến tới nơi này vì vậy cô cũng bất đắc dĩ lấy cho anh ở lại “Nhưng anh chỉ có thể ngủ trên sofa thôi !”





Thử đọc