Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng - Chương 31

Tác giả: Thiển Khuynh Thành


″ Thẩm Tử Quân" Ngón tay Phùng Phùng Thiếu Diễm khẽ vuốt ve khuôn mặt tinh xảo của Thẩm Tử Quân rồi từ từ đến môi của cô." Nằm tại đây, cái gì cũng không cần nghĩ cảm giác có phải rất tốt ?" Hắn lãnh khốc mà cười dùng sức bịt chặt môi cô, lấy đi hô hấp của cô. Vì vậy Thẩm Tử Quân đáng thương giống như là cá bị vất lên bờ cô gắng lấy từng từng ngụm ngụm thở, đến khi không thể chịu nổi thì Phùng Thiếu Diễm lại thả bình ô xy ra. Hắn đeo găng tay trắng lên, lấy một ống chích ra từ trong ngực "Cô ngàn vạn lần không được trách tôi, trên đường báo thù tôi không thể tha thứ bất kỳ chướng ngại vật nào!" Hắn lạnh lùng muốn đâm ống chích vào nhưng đúng lúc nàyTử Quân lại giẫy lên.
Khuôn mặt cô tái nhợt, dưới ánh sáng yếu ánh lên vẻ xinh đẹp lạ thường.Xương quay xanh cao vút rõ ràng( chẳng biết cái này thì đẹp ở đâu). Phùng Phùng Thiếu Diễm chưa bao giờ nhìn kỹ cô gái này nhưng ngay lúc này lại cảm nhận được mùi hương của cô. Vì vậy tim của anh chợt đập mạnh, dây thân kinh như bị đóng băng, trong nháy mắt ý niệm giết người như được sự thương xót thay thế, và cũng đúng trong thời gian ngắn ngủi này y tá đi vào phòng bệnh. Phùng Phùng Thiếu Diễm nhanh chóng lấy lại ống chích làm như không có việc gì, đứng ở một bên: " Vừa rồi Thẩm tiểu thư bị khó thở!"
(bạn Hoa: chứng tỏ là đẹp rất có lợi ạ)
"Thật sao? Đây không phải là triệu chứng tốt! Tôi đi gọi bác sĩ!" Không đợi bác sĩ tới đây Phùng Phùng Thiếu Diễm liền vội vã rời đi.Không hủy đi cái chướng ngoại vật đó có phải lài điều thông minh không ? Hay hoặc là anh nên chọn lựa một chiến lược khác chẳng hạn như bẫy tình yêu, phụ nữ đều là loài động vật tình cảm cả ! Phùng Thiếu Diễm vừa lái xe vừa nghĩ cách đối phó với Thẩm Tử Quân, anh biết Thẩm Tử Quân bị ngã cũng không nghiêm trọng lắm, nguyên nhân cô ta không có tỉnh lại có lẽ là không muốn tỉnh hoặc là một lý do nào đó. . .
Mặc dù chỉ mặc áo trắng nhưng hình ảnh của Mộc Mộc lại cực kỳ rõ ràng, vẻ mặt ưu thương mà lạnh nhạt như tiểu thiên sứ.


"Mẹ" Nó đưa đôi tay chạy về phía cô, cô cũng đưa hai tay ra muốn ôm nó, nhưng bất chợt lại có một chiếc xe hơi lao ra trực tiếp đâm thẳng về phía Mộc Mộc!
"Mộc Mộc!" Cô tê tâm liệt phế kêu lên.
"Mẹ. Mẹ làm sao vậy?" Cầu Cầu lay Tiểu Thi "Làm sao mẹ lại khóc?"
Tiểu Thi vừa sờ gối đầu nơi đó quả nhiên đã ướt rồi một mảnh. Bởi vì nghe được tin tức Mộc Mộc bệnh nặng, mấy ngày nay cô vẫn luôn vô cùng lo lắng nhưng cô lại không biết mình có nên trở về hay không.
"Cầu Cầu, ngày mai con theo mẹ đi giải sầu có được không?" Tiểu Thi lau đi tàn lệ.

"Được ạ"
Ngoài cửa sổ, ánh trăng dịu dàng chiếu xuống đồi hoa, thật là xinh đẹp, nhưng Tiểu Thi nằm mãi cũng không ngủ được, trong đầu đều chứa đầy hình ảnh của Mộc Mộc và hình ảnh trong giấc mơ đó.
Đến khi trời sáng, Tiểu Thi xin phép ông chủ dẫn Cầu Cầu đi dọc theo đường lớn đi thẳng về phía trước, cô muốn đi lên trấn trên để gọi cho Thẩm Tử Quân, có lẽ là quá lo lắng Mộc Mộc nên cô cũng quên mất Thẩm Tử Quân bị thương cũng đang nằm viện nên khi đến trấn trên cô mới nhớ ra. . ." Chúng ta đi về thôi" Tiểu Thi kéo tay Cầu Cầu, thất hồn lạc phách.
"Mẹ thế nào?" Cầu Cầu không hiểu.
"Không có việc gì"
Nhưng đúng lúc này, họ lại thấy nơi phát sóng TV tập chung rất nhiều người hình như là có chuyện gì xảy ra. Cầu Cầu tò mò buông tay mẹ ra, chạy vào đám đông.
"Đứa bé này thật là quá đáng thương!"
"Thật sự là quá đáng thương"
Một nhóm các bà mẹ, cô di đều khóc đến mức cặp mắt sưng đỏ nghị luận ầm ĩ. Cầu Cầu cố gắng chen vào đám người, cố nhìn xem TV đang phát gì khi nhìn thấy hình Mộc Mộc, nó kêu lên một tiếng vội vàng chạy ra chỗ Tiểu Thi.
"Mẹ! Mẹ!"

"Thế nào?"
"Con nhìn thấy Mộc Mộc rồi !" Cầu Cầu ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt lóe sáng giống như phát hiện ra được đại lục mới.
Tiểu Thi ngạc nhiên không biết Cầu Cầu nói ý gì.
"Ở nơi nào!" Cầu Cầu chỉ vào nơi phát sóng TV, Tiểu Thi lập tức đi tới.
" Mộc Mộc có lẽ đã chết ở cô nhi viện , Mộc Mộc đã nhìn thấy có bạn nhỏ chết ở đó cho nên Mộc Mộc rất sợ, mẹ, mẹ mau tới đây thăm Mộc Mộc đi,con sẽ lại cùng với ba, với Cầu Cầu tắm chung, chơi chung!" Khi Tiểu Thi đến thì nghe được câu đó, cô nhìn khuôn mặt Mộc Mộc do bệnh mà xanh xao, cả người bé gầy dộc đi, khi đó cả người cô giống như bị sét đánh, đơ ra. Cho đến khi những tiếng khóc của nhóm người kéo cô về với hiện thực, cuối cùng Tiểu Thi vẫn không nhịn được khóc rống lên, cô không để ý ánh mắt khác thường của mọi người, kéo Cầu Cầu chạy thẳng về đồi hoa.
"Tiểu Thi, cô phải đi?" Tuấn Huyên kinh ngạc hỏi.
"Đúng vậy, tôi có chút việc gấp phải về Đại lục!" Tiểu Thi có chút ngượng ngùng nói.
"Vậy sau này tôi vẫn còn có thể gặp cô sao?" Tuấn Huyên hình như có chút không muốn.
"Đương nhiên là có thể, về sau tôi sẽ mở cửa hàng bán hoa, đến lúc đó anh phải phụ trách cung cấp hoa cho tôi rồi!" Tiểu Thi nói ra ý nghĩ của mình. Tuấn Huyên ngượng ngùng, gật gật đầu, lại sờ sờ đầu Cầu Cầu, rồi tiễn bọn họ lên xe buýt. Cầu Cầu nghe nói sẽ được về nhà nên rất hưng phấn nhưng tâm trạng của Tiểu Thi lai mẫu thuẫn khác thường. Cô vừa lo lắng cho bệnh của Mộc Mộc lại vừa lo lắng đến an nguy của Cầu Cầu . Vì vậy âm thầm tính toán dẫn Cầu Cầu len lén đi thăm Mộc Mộc.
Tám giờ tối hôm nay Mộc Mộc lại rơi vào cơn hôn mê lần nữa. Sau khi cấp cứu xong, bác sĩ thông báo bệnh tình của bé đã đến giai đoạn nguy kịch. Nhìn đang Mộc Mộc vùng vẫy giữa cái sống và cái chết, lòng Trác Minh Liệt đau thắt lại, thậm chí anh còn có điểm hận Tiểu Thi. Nếu như thực không thể tìm thất, anh đành phải bất đắc dĩ tìm người tới giả mạo cô thôi!

"Ba, không phải ba nói là mẹ sẽ đến sao?" Mộc Mộc khó khăn mở miệng nói.
"Con trai ngoan cố gắng thêm mấy ngày nữa" Trác Minh Liệt run giọng nói "Mẹ sẽ đến, rất nhanh thôi!"
"Thật sao?" Nó lại ngủ mê man lần nữa.
Sáng ngày thứ hai , Hàn Ti Nhã bỗng nhiên lại đi tới bệnh viện.
"Minh Liệt" cô ta cố ý trang điểm rất nhạt giả vờ như có vài phần mệt mỏi "Anh phải chú ý bảo trọng thân thể!"
Trác Minh Liệt vẫn nắm tay của con trai, cũng không ngẩng đầu lên.
Hàn Ti Nhã lặng lẽ lấy đồ chơi và sản phẩm dinh dưỡng trong túi xách ra rồi định đi, nhưng không ngờ Trác Minh Liệt lại gọi cô ta lại.
″ Tôi có việc, muốn nhờ cô giúp tôi!" Giọng của Trác Minh Liệt gần như khàn khàn.
"Chuyện gì?" Hàn Ti Nhã thụ sủng nhược kinh.
"Cô hãy đi thay một bộ trang phục giản dị, thoải mái một chút, rồi vào đây giả làm mẹ Mộc Mộc" Anh vốn muốn tìm Thẩm Tử Quân nhưng nghĩ tới Mộc Mộc và cô ấy rất thân quen, có lẽ sẽ nhận ra cô.

" ?" Hàn Ti Nhã có chút giật mình, trước đây nghe nói Trác Minh Liệt nhận con nuôi cũng đã rất giật mình, không ngờ anh ta lại còn đối với đứa bé này tốt như vậy, cô ta lơ đãng liếc mắt nhìn Mộc Mộc đang ngủ say một cái, lại bị kinh ngạc thật lớn, đứa bé này thật sự quá giống Trác Minh Liệt.
Hàn Ti Nhã thay xong quần áo, hết sức chuyên chú chờ Mộc Mộc tỉnh lại.
"Ba" rốt cuộc tiểu tử cũng tỉnh, mở mắt ra liền nói." Mẹ có tới không" trong sinh mệnh nho nhỏ của nó hình như chỉ còn sót lại sự chờ đợi.
"Tới, mẹ tới rồi, mẹ chờ Mộc Mộc đã lâu rồi!" Trác Minh Liệt lập tức kéo Hàn Ti Nhã đến trước mặt Mộc Mộc, mà đúng lúc này sau khi chạy cả đêm, Tiểu Thi cũng vừa đặt chân đến cửa phòng bệnh.
"Mộc Mộc, mẹ tới thăm con!" Ti nhã cố gắng hết sức cho giọng nói thật dịu dàng.
Trác Minh Liệt vì để cho Mộc Mộc tin tưởng hơn, anh cũng cố ý giả vờ như rất thân thiết với Hàn Ti Nhã, nhưng tất cả những hình ảnh ấy trong mặt Tiểu Thi lại là một hương vị khác.
Thần trí của Mộc Mộc đã có điểm không rõ ràng, nó cố gắng dụi mắt cuối cùng cũng nhìn rõ người phụ nữ trước mắt này, cô ấy không phải là Tiểu Thi. . . Vì vậy lớn tiếng khóc: " Ba lừa con! Cô ấy không phải"
Nhưng khi Mộc Mộc nói lời đó, Tiểu Thi đã đi xa, cô chỉ cho là Mộc Mộc đã tìm được một người mẹ.
Hàn Ti nhã và Trác Minh Liệt đều không lên tiếng, nhất là Trác Minh Liệt, anh cảm thấy thật xin lỗi con trai.
"Mộc Mộc thật xin lỗi ba tiếp tục tìm"

Mộc Mộc khóc đến ngất đi.
"Bác sĩ, kho cốt tủy bên kia vẫn không có tin tức sao?" Trác Minh Liệt gần như là tuyệt vọng.
"Tạm thời còn không có!"
"Tạm thời chưa? ! ! Tạm thời không có, vậy lúc nào thì mới có!" Mắt Trác Minh Liệt cuồng nộ, anh không nhịn được hét lên với bác sĩ.
"Trác tiên sinh, chúng tôi hiểu tâm trạng của anh, đúng rồi người bên anh còn có ai chưa tới kiểm không? Càng nhiều người càng thêm hy vọng !"
Trác Minh Liệt hung hăng kéo cà vạt của mình xuống. Người bên cạnh bao gồm cả mẹ anh cũng thử còn có ai đây?
"Đúng rồi!" Trác Minh Liệt chợt nhớ tới mình còn chưa có thử ! Mấy ngày nay bận bịu, anh đều quên hết mọi việc. . ." Bác sĩ còn có tôi, nhanh mang tôi đi!" Không biết tại sao nhưng Trác Minh Liệt cảm giác cốt tủy của mình sẽ hợp với Mộc Mộc. Anh đi tới phòng lấy máu để thử máu, trong lúc lơ đãng lại phát hiện cha anh đã từng tới đây thật là làm cho anh qua ngoài ý muốn. Anh đặt mẫu máu của anh và cha cùng một chỗ. Hi vọng cha con bọn họ có thể giúp cứu sống Mộc Mộc.
Tiểu Thi chẳng có mục đích gì dẫn Cầu Cầu đi trên đường, tâm trạng mất mác khác thường.
"Mẹ, vừa rồi sao chúng ta không vào thăm Mộc Mộc?" Cầu Cầu hỏi.
"Bởi vì Mộc Mộc có mẹ rồi!" Tiểu Thi phờ phạc, mệt mỏi trả lời.
Cầu Cầu không lên tiếng, sau một lúc thật lâu nó mới nói: " Nhưng con muốn nhìn cậu ấy một chút!"
Tiểu Thi chợt ngừng bước chân, sương mù trong đầu như tan hết, cô là đến thăm Mộc Mộc, tại sao lại để ý đến chuyện này ! Nghĩ tới đây cô vội vàng ôm lấy Cầu Cầu chạy về phía bệnh viện, cũng đúng lúc đó Hàn Tư Nhã và Trác Minh Liệt đều không ở đó. Bởi vì phòng bệnh của Mộc Mộc là phòng chăm sóc đặc biệt nên Tiểu Thi chỉ có thể trộm đi vào mới có thể vào đó được.
"Mộc Mộc" Tiểu Thi không đành lòng cũng không nhẫn tâm đánh thức nó, nhìn khắp người nó đều cắm đầy cái ống nước, nước mắt liền không tự chủ rơi xuống đất. "Mộc Mộc mẹ tới thăm con!"
Cầu Cầu nhón chân lên cố gắng nhìn lên trên. còn nhiều truyện mới tại thichtruyen.vn
Đang nửa mê nửa tỉnh Mộc Mộc nghe thấy có người gọi, nó cố gắng mở mắt ra nhưng mà thân thể quá yếu phải cố gắng lắm miệng mới phát ra được âm thanh.
"Mẹ" Nó còn chưa nói rõ đã khóc lên, Tiểu Thi nhìn nó khóc càng thêm đau lòng, mới mấy ngày mà một đứa bé đáng yêu như vậy lại có thể thay đổi thành như vậy. Tuy không hiểu rõ tình hình, nhưng nhìn bọn họ khóc Cầu Cầu cũng đi theo khóc, vì thế mà trong lúc nhất, cả trong phòng bệnh ngậm tràn tiếng khóc.
"Mộc Mộc ngoan. Không khóc mẹ ở đây" Tiểu Thi cố nén nước mắt vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, đem nó ôm vào trong ngực, hôn lên trán nó.
"Mẹ tới rồi, Mộc Mộc sẽ không sợ nữa rồi." Nó cố gắng nặn ra một nụ cười đưa bàn tay nhỏ bé ra sờ mặt của Tiểu Thi.
"Mộc Mộc phải cố gắng lên, mẹ sẽ luôn luôn bên cạnh con!" Tiểu Thi cảm động hôn tay nhỏ bé của nó, đau đớn tột cùng nên dù cố nhịn nhưng cô vẫn òa khóc lên. Cô biết bên cạnh Trác Minh Liệt còn có một người phụ nữ cho nên anh sẽ không xuất hiện ở đây.
"Mộc Mộc ngoan ngoãn, ngày mai mẹ lại tới thăm con có được hay không?"
"Không cần" Ở trong vòng tay mẹ mộ lúc lâu, hình như tinh thần Mộc Mộc đã khá lên nhiều.
"Con phải nghe lời nha"
"Nhưng mà mẹ, khi nào mẹ mới đến thăm Mộc Mộc?"
" Khoảng giờ này ngày mai nhưng mà đây là bí mật không thể nói cho ba biết nha!" Tiểu Thi đưa ngón út ra ngoéo tay với nó. Mộc Mộc ngoan ngoãn gật đầu một cái nhìn mẹ dẫn Cầu Cầu rời đi. Tiểu Thi vừa đi thì Trác Minh Liệt đến.
"Mộc – mộc –"Anh cố ý kéo dài giọng nói lấy lại chú ý của nó.
"Ba!" Hình như Mộc Mộc rất vui vẻ. Trác Minh Liệt kinh ngạc, vừa rồi còn khóc lớn như thế sao có thể lập tức tốt lên.
"Mẹ đến thăm con!" Vật trong tay Trác Minh Liệt rơi xuống đầy đất, tim của anh đau như muốn vỡ. Bởi vì anh nghĩ bệnh của Mộc Mộc đã rất nặng lên bị ảo giác .
"Mộc Mộc" Trác Minh Liệt bế Mộc Mộc lên ôm vào lòng nhưng chợt ngửi thấy trên người nó có một mùi nước hoa nhàn nhạt của phụ nữ, trừ Hàn Ti Nhã tới đây không còn có người phụ nữ nào khác đến mà nước hoa của Hàn Ti Nhã cũng không phải cái mùi này, đây là một mùi thơm từ hoa của thiên nhiên, chẳng lễ Tiểu Thi thật sự đã tới?
"Mộc Mộc mẹ đến đây lúc nào?"
"Mới vừa rồi!"
"Cô ấy có nói khi nào trở lại hay không?" Trác Minh Liệt có chút kích động.





Thử đọc