Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng - Chương 25

Tác giả: Thiển Khuynh Thành


Các phóng viên bị dọa, lập tức dẹp sang một bên, lúc này Phùng Thiếu Diễm và Thẩm Tử Quân cũng chạy tới hiện trường.
"Tiểu Thi!" Thẩm Tử Quân vừa nhìn thấy tóc tai Tiểu Thi bù xù trong lòng hơi hồi hộp một chút.
"Thẩm Tử Quân!" Tiểu Thi không nhịn được rơi nước mắt "Vừa rồi có người đem Cầu Cầu treo ở trên ban công tầng mười hai!" Cô đều không dám nhớ lại những hình ảnh kia, cô không tưởng tượng được nếu chậm ba phút nữa Cầu Cầu sẽ như thế nào! Không có Cầu Cầu cuộc sống của cô không biết sẽ biến thành cái dạng gì!
"Cô từng đắc tội với người nào sao?" Phùng Thiếu Diễm không biến sắc hỏi, không ngờ cô còn trẻ như vậy mà đã có đứa bé lớn như vậy anh thật sự thật bất ngờ.
Tiểu Thi lắc đầu một cái, chuyện này chỉ mình cô biết là tốt rồi, để cho người khác biết cũng không có ý nghĩa gì cả.


"Khốn kiếp! Tôi nhất định sẽ tìm được là ai làm!" Thẩm Tử Quân nổi giận đùng đùng. Phùng Thiếu Diễm vô cùng khinh bỉ liếc mắt nhìn Thẩm Tử Quân nghĩ thầm loại phụ nữ đầu óc ngu si này làm sao lại có thể thành lập nên một nhà nhà trẻ đây? Nhìn cô bây giờ chỉ số thông minh nhiều lắm cũng chỉ có 60. Anh nhìn chằm chằm Tiểu Thi quan sát biểu tình biến hóa trên khuôn mặt cô, trong lòng cũng hiểu tám chín phần nhưng theo tình huống như bây giờ thì có lẽ anh lên yên lặng.
Sắc trời càng ngày càng tối Cầu Cầu khóc mãi cũng mệt, bắt đầu ngủ mê man, Tiểu Thi phát hiện cậu bé hình như có chút sốt .
" Tử Quân, hình như Cầu Cầu hơi sốt, tôi muốn đưa nó đi bệnh viện!"
"Tốt! Phùng Thiếu Diễm, lái xe!" Sau một buổi chiều vất vả cô hoàn toàn quên mất sự đáng sợ của Phùng Thiếu Diễm . . . Coi anh như lái xe. PhùngThiếu Diễm không nói một lời nào lên xe. Sau khi chờ mẹ con Tiểu Thi lên xe, anh lập tức khởi động ô tô đẩy Thẩm Tử Quân bỏ lại trên đường cái.
"Phùng Thiếu Diễm! !" Thẩm Tử Quân thật sự không ngờ Phùng Thiếu Diễm sẽ lại dở trò này, nhớ ngày đó Trác Minh Liệt cũng bỏ lại Tiểu Thi như vậy. Xem ra người đàn ông nào cũng biết cái trò này, trong lòng cô cơn tức giận tăng cao, đem một chiếc giày cao gót cởi ra ném thẳng theo hướng xe chạy, rồi chạy bộ đuổi theo xe.

"Phùng tiên sinh, sao anh lại…" Tiểu Thi lo lắng nhìn Thẩm Tử Quân đang ở phía sau đuôi xe.
"Đó là do tự cô ta!" Anh hung ác đạp cần ga làm cho tốc độ xe lại càng nhanh hơn.
Thẩm Tử Quân nhìn anh ta không có ý muốn dừng lại, thở hổn hển rồi dừng lại "Phùng ….Phùng Thiếu Diễm! Thằng chó!" Cô muốn đón xe nhưng khi tài xế xe taxi nhìn cô,chân thì để chần, tóc dài bù xù thì đều bị dọa sợ chạy trốn luôn rồi. Thẩm Tử Quân chỉ có thể gọi điện thoại về nhà cho xe tới đón mình. Đợi đến lúc cô đến bệnh viện thì Phùng Thiếu Diễm đã sắp xếp xong chuyện của mẹ con Cầu Cầu, và rời đi rồi.
"Tiểu Thi!" Cô gọi .
" Tử Quân, thật xin lỗi !" Tiểu Thi vì chuyện vừa rồi nên tự trách. . ." Cái gì, làm sao có thể trách cô! Cái tên đàn ông thối đó, tôi nhất định sẽ hảo hảo sửa chữa anh ta! Đúng rồi Cầu Cầu sao rồi?"
"Không sao, chỉ là có chút phát sốt thôi!" Tiểu Thi dài thở dài, cả người đều mệt rã mỏi rã rời, nửa người bên phải cô đau nhói chỉ đi bộ một chút cũng có cảm giác không giữ được cân bằng.
" Rốt cuộc Cầu Cầu đã xảy ra chuyện gì?" Thẩm Tử Quân cau mày.
"Bây giờ đã không sao rồi" Tiểu Thi không muốn nghĩ đến chuyện vừa rồi nữa trong lòng cô vẫn còn sợ hãi.
"Về sau gặp bất cứ chuyện gì cũng không thể tự mình xử lý được! Tiểu Thi tôi là bạn của cô, tôi nhất định sẽ giúp cô! Hôm nay một mình cô đi, cô có biết tôi lo lắng cho cô thế nào không?"
" Tử Quân, thật xin lỗi!" Tiểu Thi thành khẩn nói "Chuyện tối nay cảm ơn cô!"

"Cầu Cầu không có việc gì là tốt rồi!" Thẩm Tử Quân còn chưa dứt lời chuông điện thoại di động bỗng vang lên. Là số của cha cô gọi , cô đột nhiên nhớ ra bữa cơm tối cùng với tên kia.
" Tử Quân sao? Tại sao bây giờ còn chưa về? Thiếu Diễm đã chờ con rất lâu rồi!"
"Ba và anh ta cứ ăn đi, con nhìn thấy mặt anh ta con ăn không nổi!" Thẩm Tử Quân bị Phùng Thiếu Diễm hoàn toàn đắc tội.
"Thẩm Tử Quân!" Không để ý cha đang rống to, Thẩm Tử Quân nhấn tắt nút tắt máy.
"Tối nay tôi ở lại bệnh viện cùng cô" cô vỗ vỗ vai Tiểu Thi .
" Tử Quân tôi không muối làm phiền cô"
"Cái này thì có phiền toái gì"
Hai người đang cùng nhau trò chuyện, Thẩm Tử Quân chợt nghiêm túc hỏi: " Tiểu Thi cô không nên trách tôi lắm chuyện. Một mình cô nuôi đứa bé thật sự quá cực khổ,.. ba của Cầu Cầu giờ ở đâu?"
Tiểu Thi thắt đôi tay cố gắng nặn ra một nụ cười: " Không thấy ba Cầu Cầu!" Dùng từ không thấy rất thích hợp vì chỉ trong một đêm đã không còn thấy anh nữa .
"Không thấy?" Thẩm Tử Quân kinh ngạc.

"Tất cả giống như là một giấc mộng đẹp khi tỉnh lại đã không thấy bóng dáng anh ấy đâu nữa, anh ấy giống như chưa bao giờ từng xuất hiện!" Tiểu Thi cười khổ. Nhìn cô cười trong lòng Tử Quân chua sót "Đáng thương, Lâm Thi Ngữ, trong năm năm này, cậu rốt cuộc đã trải qua những thứ gì ?"
Có lẽ là quá mệt mỏi Tiểu Thi dựa đầu vào vai Thẩm Tử Quân ngủ thiếp đi lúc nào không rõ, cô mơ thấy một giấc mơ kì lạ, trong giấc mơ ấy cô thấy mình ngồi dưới một gốc cây ngọc lan khổng lồ, thổi kèn ác-mô-ni-ca và ngồi bên cạnh là Thẩm Tử Quân!
Hongkong, Buổi trình diễn thời trang của Trần Mỹ Thù
" Trác Minh Liệt cháu cuối cùng đã tới!" Trần Mỹ Thù nhìn đám người đông dúc trong sân bay, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy Trác Minh Liệt đeo kính râm đang đi đến, dù anh đeo kính nhưng cũng không giấu được khí chất hơn người. Dường như xung quanh anh có một vầng hào quang sáng chói.
"Dì Mỹ Thù!" Trác Minh Liệt tháo kính râm xuống ôm lấy Trần Mỹ Thù.
"Dì chờ anh đã lâu rồi, sức khỏe mẹ anh có tốt không?" Trần Mỹ Thù mặc dù đã 50 tuổi nhưng nhờ chăm sóc tốt nên nếu nhìn qua thì chỉ mới ngoài 30 thôi. Lông mày thanh tú, mắt hạnh, môi đỏ mọng, làn da trắng hồng hào, cử chỉ nhẹ nhàng mang đậm phong cách của tiểu thư quý tộc.
"Sức khỏe của mẹ cháu rất tốt, chẳng qua là bà rất nhớ dì!" Trác Minh Liệt lễ phép, chu đáo.
"Chờ qua khoảng thời gian bận rộn này, dì nhất định sẽ đi thăm mẹ anh, chúng tôi cũng đã vài chục năm không gặp nhau!" Trần Mỹ Thù kéo Trác Minh Liệt đi ra ngoài sân bay.
" Minh Liệt, năm nay dòng sản phẩm Cinderella không có gì đổi mới sao?" Mỹ Thù hỏi.
"Tại sao lại không có. Năm nay cháu sẽ đổi tên là ‘Số mệnh màu hồng’!"

"Nhưng ta chỉ nhận được có bốn đôi ?"
"Không thể nào!" Trác Minh Liệt kinh ngạc nói.
"Có lẽ là có vấn đề gì rồi, chúng ta nhanh chóng đi kiểm tra lại!"
Vừa vào trong hội trường, Trần Mỹ Thù lập tức dẫn Trác Minh Liệt đến chỗ cất dòng Cinderella để kiểm tra thì thật sự phát hiện ra thiếu mất một đôi. Anh lập tức gọi điện thoại cho trợ lý.
" Trợ lý Vương, là ai chịu trách nhiệm gửi và vận chuyển Cinderella?"
"Là tôi thư tổng giám đốc!"
"Tại sao lại thiếu mất một đôi?"
"Tổng giám đốc, khi tôi đến phòng làm việc của ngài thì chỉ thấy có 4 đôi giày có nhãn là Cinderella?"
"Vậy bây giờ anh đi tìm lại xem, năm nay dòng này nhất định phải có năm đôi!"
Trợ lý lập tức chạy về phòng làm việc nhưng tìm mãi cũng không tìm thấy. Rồi bỗng nhiên anh ta chợt nhớ tới một chuyện, chính là buổi dạ tiệc từ thiện hôm đó, tổng giám đốc có dẫn đến một cô bạn gái tạm thời, mà chân của cô gái kia quá nhỏ không có một đôi giầy nào thích hợp, cho nên anh đã đến đây lấy một đôi giày cao gót màu hồng ra, chẳng lẽ lại là đôi giày đó? Nếu như là thật thì thật sự là phiền toái lớn, tổng giám đốc luôn coi dòng sản phẩm này như bảo bối !

"Tổng giám đốc" trợ lý lặp bắp nói "Đôi giày kia hình như bị….."
"Bị cái gì?" Trác Minh Liệt âm trầm.
"Hình như bị vị tiểu thư lần trước đi mất rồi!" Trợ lý lấy hết dũng khí. . .
" Vị tiểu thư nào? Tiểu Thi? !" Trác Minh Liệt nghĩ đến Tiểu Thi.
"Đúng vậy, chân của cô ấy rất nhỏ, tất cả giầy của ngày hôm đó đều không vừa chỉ có đôi Cinderella màu hồng, và còn do đôi giày đó rất hợp với váy của cô ấy nên tôi đã…! Tổng giám đốc tôi không phải là cố ý, ngay bây giờ tôi sẽ lập tức đi tìm đôi giày đó về!" Trái tim trợ lý nhảy lên tới tận cổ họng.
Nghe thấy Tiểu Thi đi đôi giày kia, Trác Minh Liệt bỗng nhiên cảm thấy vô cùng hân hoan không kìm nén được vui vẻ, phải biết là anh đổi với dòng sản phẩm Cinderella này yêu thích như vậy, thực sự là vì một cô bé lọ lem trong truyền thuyết kia.
Năm năm trước, cô gái cùng với anh trải qua một đêm triền miên bất ngời kia, chỉ để lại một đôi giày cao gót màu đỏ rồi đi mất. Một đêm triền miên, một đóa xử nữ nở rộ, và một đôi giày cao gót màu đỏ đã để lại cho Trác Minh Liệt –anh một hương thơm mê hoặc. Có lẽ chỉ là một lần gặp gỡ ngoài ý muốn nhưng dù bất kể thế nào Trác Minh Liệt cũng không quên được người con gái thần bí đó, không thể quên được sự mềm mại của cô vì vậy anh mới lấy đôi giày màu đỏ kia làm hình ảnh thiết kế cho dòng Cinderella.
Trong truyền thuyết cô bé lọ lem , ai có thể đi vừa đôi giày thủy tinh thì người đó chính là chân mệnh thiên nữ của hoàng tử! Cho nên lần đầu tiên khi dòng Cinderella ra mắt đã có rất nhiều người chú ý, rất nhiều phụ nữ muốn mua nhưng Trác Minh Liệt lại không sản xuất với số lượng lớn bởi vì anh cảm thấy cô bé lọ lem nên chỉ có một người ! Anh muốn gặp Tiểu Thi, phải tận mắt nhìn thấy cô đi đôi giày thủy tinh kia! Có lẽ cô thật sự là chân mệnh thiên nữ của anh!
Lúc nửa đêm Tiểu Thi tỉnh lại thì thấy Thẩm Tử Quân gục đầu ngủ thiếp đi ở bên cạnh cô, trong phòng bệnh yên tĩnh tràn ngập mùi thuốc khử trùng. Tiểu Thi đối với thứ mùi này hình như trời sinh nhạy cảm, chỉ cần khẽ ngửi thấy cô cũng sẽ khủng hoảng khác thường bởi vì ở trong tiềm thức của cô mùi này là mùi của tử thần.
Xuyên qua ánh trăng từ ngoài cửa sổ Tiểu Thi lặng lẽ nhìn đồng hồ trên tay một , đã mười một giờ rồi. Ai… thời gian trôi thật nhanh, mí mắt của Cầu Cầu khẽ nhúc nhích, Tiểu Thi biết nó đang nằm mơ. Chuyện ngày hôm nay, có lẽ sẽ ám ảnh đến suốt cuộc đời nó, tất cả mọi việc đều là tại cô, là cô làm liên lụy tới nó.
"Cầu Cầu , hay là chúng ta rời khỏi đây, được không?" Tiểu Thi dao động, cô không muốn bởi vì chuyện của cô mà làm ảnh hưởng đến Cầu Cầu nữa.
"Mẹ" trong giấc mơ Cầu Cầu mê sảng không ngừng lại càng không ngừng gọi mẹ.
Tiểu Thi nắm chặt tay của nó ôm nó lên. Chờ Cầu Cầu khỏe lên, cô nhất định phải cách xa Trác Minh Liệt càng xa càng tốt và cũng sẽ bỏ lại tất cả mọi việc. Không bao giờ tò mò muốn tìm hiểu về kế hoạch A gì nữa, cũng không cần biết mình là ai. Chỉ cần có Cầu Cầu, cô cũng đã thỏa mãn lắm rồi. Quyết định xong mọi chuyện, Tiểu Thi đặt Cầu Cầu xuống giường và bắt đầu chờ đợi trời sáng. Theo thói quen mở điện thoại di động ra mới phát hiện điện thoại di động bị hết điện rồi.
Trác Minh Liệt gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại cho cô nhưng lại không thể liên lạc được. Vì vậy anh gọi cho trợ lý.
"Đến ngày mai, khi mà buổi họp báo chính thức bắt đầu, tôi mặc kệ anh dùng biện pháp gì nhất định phải đưa Tiểu Thi tới Hongkong ! Nhớ, chuyện tìm người mẫu tôi giao cho anh, anh còn chưa tìm được !" Trác Minh Liệt uy hiếp trợ lý.
"Tổng giám đốc, ngài hãy yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa tiểu thư Tiểu Thi sang!" Trợ lý như nhặt được đại xá, nhìn đồng hồ, chờ trời vừa sáng nhất định phải đi tìm Tiểu Thi.
"Tiểu Thi" Thẩm Tử Quân mơ mơ màng màng tỉnh lại, thì phát hiện đã trời sáng rõ , sờ sang bên cạnh Tiểu Thi đã không có ở đây.
"Tiểu Thi!" Đưa tay vào trong túi thì cô thấy có một tờ giấy đó là doTiểu Thi để lại cho cô " Tử Quân, Cầu Cầu đã bớt nóng, tôi nghĩ chúng tôi không thể sẽ tiếp tục sống ở nơi này. Về Cầu Cầu, tôi làm mẹ của nó, tôi không thể để cho có chuyện tương tự xảy ra với nó nữa, nên biện pháp duy nhất là rời xa nơi này, trốn thoát khỏi nơi này!"
" Lâm Thi Ngữ, ngu ngốc!" Thẩm Tử Quân cầm chặt tờ giấy, chạy vọt ra ngoài như điên "Dù cô có đi thì nhất định cô cũng sẽ về nhà lấy đồ?" Cô gọi một chiếc xe taxi chạy thẳng tới nhà Tiểu Thi .
Tiểu Thi đúng là dẫn Cầu Cầu về nhà nhưng ai ngờ khi đến cửa đã nhìn thấy trợ lý của Trác Minh Liệt.
"Thi tiểu thư, cuối cùng cô cũng về nhà! Thật không ngờ, ngày hôm qua cô lại không có ở nhà!" Trên mắt trợ lý có hai quầng thâm rất lớn có lẽ đã tới đây từ rất sớm rồi.
"Ngài là?"
"Tôi là trợ lý của tổng giám đốc Trác thị! Tổng giám đốc giao cho tôi, hôm nay bất kể như thế nào cũng phải dẫn được cô đến Hongkong, đến buổi họp báo của nữ sĩ Trần Mỹ Thù! Bởi vì sản phẩm Cinderella chỉ có cô mới có thể đi vừa!" Trợ lý nói thẳng một hơi. Tiểu Thi nghe vào tai như rơi vào trong sương mù, cái gì …buổi họp báo… cái gì …Cinderella?
"Thật ngại, tiên sinh. Chỉ sợ là tôi không thể đi!" Bây giờ cô làm sao còn dám đến gần Trác Minh Liệt!
"Không, tiểu thư cô nhất định phải đi! Cầu xin cô" Trợ lý vừa nói xong đã vì sợ hãi mà quỳ gối dưới chân của Tiểu Thi cầu xin.
"Tiên sinh! Tiên sinh!" Tiểu Thi ôm Cầu Cầu từng bước lui về phía sau tranh khỏi sự ép sát của trợ lý quỳ gối.
"Đối với dòng sản phẩm Cinderella, tổng giám đốc đã đợi suốt năm năm mới chờ được người có thể đi vừa, đây là duyên phận! Đây là duyên phận cô nhất định phải đến hội trường!" Trợ lý gần như phát khóc mà nói.
Tiểu Thi chợt nhớ tới ngày đó, khi cô bị thương ở chân và buổi nói chuyện với Trác Minh Liệt trong phòng làm việc của anh. Khi đó cô còn nói cô bé lọ lem sẽ lớn lên thật là một chuyện cười lớn, nhưng cô lại có thể đi vừa đôi giày kia. Rốt cuộc có nên đi hay không đây? Đi gặp anh một lần cuối sao?





Thử đọc