Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng - Chương 06

Tác giả: Thiển Khuynh Thành


“Ba mẹ của cậu không tới sao?” Cầu Cầu vị không có ai chơi cung nên khi nhìn thấy Mộc Mộc ngồi tại một góc liền rất vui vẻ còn tưởng rằng đã tìm được tri kỷ “Mẹ tớ không tới” Mộc Mộc nhìn cũng không thèm nhìn lại, Cầu Cầu tự lo tự nói : “bọn họ rất bận làm sao cậu lại không nói lời nào?” Mãi mà không thấy Mộc Mộc nói chuyện Cầu Cầu rốt cuộc không nhịn được đặt câu hỏi.
“Tôi không có ba mẹ” Mộc Mộc vô cùng không vui nói.
“Làm sao lại thế chứ? Tiểu Thi nói đứa bé nào cũng sẽ có ba mẹ” Cầu Cầu nhìn Mộc Mộc nghiêm túc nói: “cô ấy nói chúng ta đều là có ba mẹ” Hai đứa bé tiểu thiên sứ này mặc dù hoàn cảnh không giống nhau nhưng sự thực lại là giống nhau. Cầu Cầu thật ra thì cũng không biết ba mẹ là khái niệm gì nhưng nó lại không muốn thừa nhận hoặc là căn bản không ý thức được mình cũng không có ba mẹ .
“Cậu đi đi” Mộc Mộc rốt cuộc không cách nào nhịn được Cầu Cầu rồi. Nhưng Cầu Cầu lại không hề để ý đến. “Ah làm sao cậu lại có món đồ chơi này?” Mắt Cầu Cầu liếc nhìn tới tay Mộc Mộc trong tay cậu ta có cái món đồ chơi mà nó vẫn luôn muốn có.
“Có thể cho tôi mượn chơi một lát được hay không tôi đưa cái này đưa cho cậu” Cầu Cầu lấy Transformers trong túi xách ra .


“Tôi không muốn cho cậu”Mộc Mộc tức giận bắt đầu đẩy Cầu Cầu. Cầu Cầu phản ứng chậm còn chưa rõ có chuyện gì xảy ra đã bị Mộc Mộc đẩy ngã trên mặt đất rồi.
Cầu Cầu ngây người hai giây sau chợt đứng lên lớn tiếng khóc Mộc Mộc nhìn thấy Cầu Cầu khóc tay chân có chút luống cuống.
“Cầu Cầu thế nào?” Cô giáo nghe tiếng khóc lập tức chạy tới xem là có chuyện gì xảy ra?
“Nó đẩy con” Cầu Cầu khóc rất uất ức nó chỉ muốn mượn món đồ chơi của cậu ta mà thôi không ngờ cậu ta lại đẩy nó. Các bạn học của Cầu Cầu đều chạy tới lên tiếng ủng hộ Cầu Cầu trong lúc nhất thời Mộc Mộc trở thành cái bia cho mọi người chỉ trích.
Cầu Cầu khóc suốt không ngừng cô giáo bất đắc dĩ chỉ có thể gọi cho Tiểu Thi.

“Alo, có phải mẹ của Cầu Cầu không ạ? Cầu Cầu xảy ra chút chuyện làm phiền cô có thể tới đây một chút được chứ!”
Tiểu Thi vừa nghe thấy Cầu Cầu đã xảy ra chuyện liền vội vội vàng vàng mà chạy tới.
“Cầu Cầu! Cầu Cầu!” Tiểu Thi rất hoảng loại bởi vì cô giáo không nói rõ ràng cô cũng không biết là đã xảy ra chuyện gì.
“Mẹ” Cầu Cầu vừa nhìn Tiểu Thi tới lập tức nhào tới.
“Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt làm mẹ sợ muốn chết!” Tiểu Thi ôm trọn Cầu Cầu vào trong ngực sự lòng lo lắng vẫn không ngừng được.
Lúc này tất cả mọi người đều vây quanh Cầu Cầu quan tâm nó an ủi bó nên không hề có người nào hỏi thăm đến bé Mộc Mộc đứng ở bên . Nhìn Tiểu Thi cái này trẻ tuổi cô gái xinh đẹp thì ra là chính là đứa con trai mẹ cô ấy là sao thương yêu hắn “Cầu Cầu nói cho mẹ rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?”
“Là nó, nó đẩy con!” Cầu Cầu chỉ ra phía ngoài đoàn người nhưng lúc này Mộc Mộc không biết đã chạy đi đâu.
“Cầu Cầu có phải là con bắt nại người ta phải không ?”
“Không có đâu mẹ. Con chỉ muốn mượn món đồ của cậu ta chơi một chút” Cầu Cầu cúi đầu.
“Tốt lắm bây giờ con muốn ở lại chỗ này tiếp tục chơi hay là cùng mẹ trở về nhà?”

“Về nhà, ở chỗ này cũng không còn gì chơi không bằng về nhà.”
“Tốt” từ Cô Nhi Viện đến cửa Cầu Cầu luôn sôi nổi khuôn mặt Tiểu Thi luôn lộ ra vẻ cưng chiều cảnh này bị Mộc Mộc núp ở một bên nhìn thấy thật rất rõ ràng. Nó nâng cánh tay nhỏ bé lên quật cường lau đi nước mắt từ khóe mắt chảy ra chạy như bay vào khu vực nghỉ trưa.
Trác Minh Liệt làm xong việc của công ty liền nhanh chóng lái ô tô tiến về phía Cô Nhi Viện, lúc này Tiểu Thi đang dẫn Cầu Cầu ra khỏi cổng, họ mới rời đi thi Trác Minh Liệt đến anh vừa đúng nhìn thấy bóng lưng bọn họ.
“Người phụ nữ này sao nhìn giống với nhân viên tặng hoa vậy” Trác Minh Liệt dừng xe xong liền nhanh chóng đi tới phòng làm việc của viện trưởng.
“Trác tiên sinh rất vui được gặp mặt!” Viện trưởng là một phụ nữ trung niên thái độ của cô vô cùng hiền hòa. Cô biết Trác Minh Liệt là vì chuyện của Mộc Mộc mà đến vì thế mà trước đó cô đã đem tất cả tư liệu về Mộc Mộc chuẩn bị trước rồi. “Những thứ này là tư liệu về Mộc Mộc ngài xem trước một chút đi!” Trác Minh Liệt mở tài liệu ra ngay tờ đầu tiên là rất nhiều hình ảnh của một đứa bé gầy yếu.
“Theo bệnh viện nói Mộc Mộc là một đứa bé sinh non nhi lúc đó khi ra đời thật sự rất nhỏ nhẹ hô hấp khó khăn, không biết có phải là vì vậy mà nó mới bị cha mẹ vứt bỏ hay không nói tóm lại Mộc Mộc là một đứa bé rất đáng thương!”
Trác Minh Liệt không nói một lời nào nghiêm túc xem tài liệu, trên đó ghi lại tất cả mọi chuyện của Mộc Mộc từ khi vừa vào Cô Nhi Viện cho đến bây giờ. Trong đó có một cột ghi chép về tình trạng cơ thể của Mộc Mộc bé trai này thân thể hình như đặc biệt yếu có thể là do nó bị sinh non trước đó mà ra.
“Trác tiên sinh…”
“Tình trạng của Mộc Mộc không phải rất tốt nhưng viện trưởng xin yên tâm. Tôi nhận nuôi Mộc Mộc sau này sẽ đặc biệt phái người chăm sóc nó!”
“Thứ cho tôi mạo muội Trác tiên sinh tại sao ngày lại muốn nhận nuôi Mộc Mộc?”

“Khả năng này là duyên phận đi!” Trác Minh Liệtcũng không hiểu nổi mình.
“Ai,,, nếu như có thể có nhiều người giống như Trác tiên sinh như vậy có lẽ trên xã hội này những đứa trẻ bị vứt bỏ sẽ ít đi!” Viện trưởng cảm động nói.
“Viện trưởng tôi muốn đi xem Mộc Mộc một chút!”
“Được.” Viện trưởng cầm điện thoại lên gọi cho bộ nhận phụ trách chăm sóc cho Mộc Mộc “Sơ Lý làm phiền cô có thể đem Mộc Mộc tới phòng làm việc của tôi”
“Viện trưởng hay là hay để tôi đến chỗ của Mộc Mộc tìm nó, tránh cho nó khẩn trương.”
“Mộc Mộc là một trong số những đứa bé tương đối yếu ớt ,đi thôi tôi dẫn ngày đi.”
Viện trưởng dẫn Trác Minh Liệt đi tới khu vui chơi các bé trai ,bé gái vừa nhìn thấy viện trưởng tới thì đều chạy tới vây quanh nhưng bọn họ lại không nhìn thấy Mộc Mộc.
“Các cháu có ai nhìn thấy Mộc Mộc đâu không ?” Viện trưởng hỏi.
“Mới vừa rồi cậu ấy và Cầu Cầu đánh nhau sau đó Cầu Cầu được mẹ đem mang đi Mộc Mộc đã không thấy tăm hơi đâu rội ạ” một bẹ trai nhỏ cất tiếng nói non nớt theo sát viện trưởng hồi báo.
“ Đánh nhau? Tại sao lại có thể có chuyện như vậy?” Viện trưởng rất kinh ngạc theo lý thuyết Mộc Mộc sẽ không bao giờ động thủ đánh người!

“Viện trưởng Mộc Mộc sẽ đi tới nơi nào?” Trác Minh Liệtvừa nghe nói Mộc Mộc đánh nhau lòng có chút gấp gáp.
“Trác tiên sinh không nên sốt ruột cô nhi viện có biện pháp bảo an rất tốt Mộc Mộc sẽ không có việc gì đâu! Bây giờ chung ta sẽ đi phong ngủ xem một chút, trước kia Mộc Mộc có chuyện không vui sẽ trốn tới nơi ấy!”
Từng dãy giường nhỏ chỉnh tề sắp xếp thành hàng đứng yên trong phòng nghỉ , ánh sáng chiếu vào phòng mang theo hương vị ảm đạm. Cái loại đó tĩnh lặng đó tràn ngập mùi vị bi thương.
“Mộc Mộc Mộc Mộc cháu ở đâu?” Viện trưởng dịu dàng mà gọi Mộc Mộc nhưng không ai trả lời.
Trong không khí trầm lặng tiếng khóc mơ hồ truyền đến tai viện trưởng! “Ngày hãy nghe!” Trác Minh Liệt ngừng thở cẩn thận phân biệt phương hướng của âm thanh nó được phát ra từ tủ đồ chơi khổng nồ ở cuối gian phòng này!
“Mộc Mộc!” Trác Minh Liệt đi lên phía trước muốn đem cửa tủ mở ra nhưng viện trưởng lại kéo anh lại.
“Mộc Mộc cháu trốn thật kỹ! Tôi tới tìm cháu” Viện trưởng dịu dàng kéo cánh cửa tủ ra khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt của Mộc Mộc trong nháy mắt xuất trước mặt bọn họ. Con ngươi nó như hắc ngọc ( ngọc có màu đen mọi người có ai biết nó tên là gì không) trong ngấn mắt chứa đầy nước mắt thân thể nho nhỏ co rút thành một cục.
“Mộc Mộc” Trác Minh Liệt ôm nó ra ngoài, Mộc Mộc đem cả khuôn mặt nhỏ nhắn dúi chặt vào tây trang đắt giá của anh nức nở không ngừng.
“Trác tiên sinh xem ra Mộc Mộc rất thích ngày” viện trưởng rất vui mừng sau đó “Tôi sẽ đưa ngay cho ngày thủ tục nhận nuôi để xá nhận, tôi tin tưởng Trác tiên sinh nhất định sẽ không phụ lòng kỳ vọng của chúng tôi!”
Trác Minh Liệt khẽ vuốt ve cái đầu nhỏ của Mộc Mộc “Mộc Mộc làm sao con lại khóc?”

Mộc Mộc không có lên tiếng chỉ đem bàn tay nhỏ bé cố lau sạch nước mắt trên mặt.
“Mộc Mộc con nguyện ý cùng tôi về nhà không?”
“A đúng rồi. Mộc Mộc vị này là Trác tiên sinh anh ấy nuốn nhận cháu làm con cháu đồng ý không?” Viện trưởng dịu dàng sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của nó.
Mộc Mộc rốt cuộc ngẩng đầu lên nó chỗ hiểu chỗ không nhìn viện trưởng “Mẹ viện trưởng Trác tiên sinh là ba của Mộc Mộc sao?”
Chyện này nhìn như là một vấn đề hết sức đơn giản nhưng lại làm khó hai người.
“Mộc Mộc về sau tôi chính là ba của con!”
Mộc Mộc nhìn Trác Minh Liệt nó nhất thời còn chưa hiểu rõ chuyện này nhưng một người cao lớn anh tuấn như vậy mà lại là ba của nó điều này thực sự là ước mơ tha thiết của rất nhiều đứa bé!
“Hôm nay con không cẩn thận đem một bạn đẩy ngã bọn họ đều tại con, Mộc Mộc rất uất ức.”
“Đó là Cầu Cầu, chờ ba một chút lần nhìn thấy cậu ta ba nhất định sẽ giúp Mộc Mộc báo thù, đem mông cậu ta mở ra hoa!” Trác Minh Liệt siết quả đấm, vụng về hướng tới Mộc Mộc, làm cho nó cười rộ lên.
“Tốt tốt” Viện trưởng cũng cười cô không ngờ cái con người giá trị nghìn tỷ này bề ngoài lãnh khốc lại có một mặt dịu dàng như thế . “Thật là duyên phận. Trác tiên sinh làm phiền ngài cùng tôi đến phòng làm việc làm thủ tục!”
Trác Minh Liệt sau khi làm hết các thủ tục nhận nuôi liền trực tiếp đưa Mộc Mộc về nhà.
“Mộc Mộc lập tức sẽ đến nhà” Trác Minh Liệt cũng có chút khẩn trương lần đầu tiên trong cuộc đời anh chăm sóc một đứa bé thật ra thì năm năm trước nếu không xẩy ra sự kiện kia có lẽ hiện tại anh cũng đã có đứa bé.
“Mộc Mộc con thích ăn cái gì?”
“Mộc Mộc con thích xem TV hay chơi trò chơi điện tử?”
Trác Minh Liệt hỏi rất nhiều vấn đề nhưng từ sau khi đi từ Cô Nhi Viện ra Mộc Mộc vẫn không nói gì.
“Thiếu gia ngài đã về rồi!” Trác Minh Liệt vốn là sống một mình nhưng Trác phu nhân lo lắng cho con một mình mình sẽ chăm sóc không tốt nên đã thay anh tìm một người giúp việc đó là bà Vương.
Bà Vương vừa nhìn thấy Trác Minh Liệt dẫn theo một đứa bé trở về có điểm khó hiểu .
“Thiếu gia đứa nhỏ này…”
“ Đúng rồi bà Vương. Đây là Mộc Mộc con tôi. Bà trước dẫn nó đi tắm tôi đi mua mấy thứ đồ dùng cho trẻ em!”
Bà Vương ngây người như phỗng đứa nhỏ này lại là con trai của thiếu gia? ? Anh ta lúc nào lại có cậu con trai lớn như thế này rồi.Trác Minh Liệt vừa rời đi bà Vương liền vội vàng đem Mộc Mộc dẫn tới phòng tắm bắt đầu hỏi thăm: “Cháu tên là Mộc Mộc đúng không? Mẹ cháu là ai ?” Nhưng vô luận bà có hỏi cái gì Mộc Mộc đều không nói chuyện.
“Thì ra là người câm!” Bà Vương lắc đầu một cái nhẹ nói.
“Bà mới là người câm !” Mộc Mộc chợt mở miệng nói chuyện Bà Vương bị dọa sợ đến nỗi khăn lông trong tay rơi hết xuống đất.
“Mẹ con không muốn ăn bánh bích quy vị này mẹ đổi vị khác có được không?”
“Mẹ con muốn cái đó!” Cầu Cầu đứng ở trong xe đẩy một lát chỉ cái này một lát muốn cái kia. “Cầu Cầu con bây giờ còn nhỏ rất nhiều thứ không thể ăn cẩn thận về sau lớn lên sẽ không cao!” Tiểu Thi cảnh cáo nó “Còn nữa ăn quá nhiều đường có thể bị sâu răng! Có hàm răng đen đen thật xấu hổ chết rồi!”
Cầu Cầu kéo mũ lưỡi trai xuống từ trong xe nhảy xuống làm mặt quỷ với Tiểu Thi liền chạy tới nhanh tới các gian hàng khác.
“Tiểu thư xin hỏi…” Trác Minh Liệt nghe được đối thoại ở phía sau gian hàng lập tức chạy tới anh vốn muốn hỏi một chút đứa bé ở độ tuổi nay thì thích gì lại không nghĩ gặp phải Tiểu Thi.
“Tại sao lại là cô?” Anh còn chưa nói dứt lời Tiểu Thi đã đẩy xe đẩy đi ra ngoài.
“Mẹ! Mẹ làm gì mà đi nhanh vậy!” Cầu kéo vạt áo của Tiểu Thi .
“Bởi vì mẹ đụng phải tên đại bại hoại!” Tiểu Thi đem Cầu Cầu ôm lên xe đẩy vội vàng đi tới quầy thu tiền bên kia. Trác Minh Liệt làm sao mà chịu thả cho cô anh nhanh chóng lập tức đuổi theo.
“Tiểu thư tổng cộng 532!”
Tiểu Thi vừa định móc túi tiền ra thì một xấp tiền mặt màu đỏ đã đưa tới trước mặt cô thu ngân “Đồ trong tay bao nhiêu tiền tôi giúp cô trả!”
“Cám ơn ý tốt của anh! Nhưng tôi nghĩ là tôi còn là tự trả!”
“Nhưng là…” Trác Minh Liệt căn bản không coi lời nói của cô là gì tiếp tục tự do trả tiền sau đó đem xe đẩy đẩy đi ra.
“A!” Tiểu Thi dậm chân.
“Cháu là con trai của cô ấy?” Trác Minh Liệt hỏi Cầu Cầu.
“Không phải cô ấy là chị ! Cầu Cầu cúi đầu nó vẫn nhớ lời Lý Triết Vũ dặn dò trước kia nếu như có người hỏi nó và Tiểu Thi quan hệ thì sẽ nói cô là chị.
Trác Minh Liệt hừ một tiếng anh cũng không hoài nghi vị thứ nhất nhì qua thì Tiểu Thi quả thật rất trẻ tuổi, thứ hai là Cầu Cầu trả lời cũng quá mức tự nhiên.
“Này Trác tiên sinh! Làm phiền anh trả xe đẩy lại cho tôi!” cuối cùng thì Tiểu Thi cũng đuổi kịp cô nhannh chóng ngăn cản đường đi của Trác Minh Liệt.
Trác Minh Liệt liếc mắt nhìn Tiểu Thi đem Cầu Cầu từ trong xe ôm ra ngoài. Từ đầu tới cuối Cầu Cầu vẫn luôn đội mũ lưỡi trai nếu không Trác Minh Liệt nhất định có thể nhận ra nó chính là bé trai ngày đó ở hội trường tuyển chọn kia.
“Đây là thẻ tiền cô lấy về mua những thứ đồ mình thích , những đồ cô vừa mới chọn những thứ đồ này tôi muốn có!” Trác Minh Liệt nói xong liền đem những đồ trong xe đẩy lấy ra.
“Anh có bị bênh thần kinh không vậy! Muốn đồ làm sao anh không tự mình đi chọn!” Tiểu Thi không thể tiếp tục chịu được sự cố tình gây sự của người này.
“Hôm nay tâm tình của tôi khá tốt nên tôi sẽ không so đo với cô! Hôm nào cô phải đi đến Trác thị để tặng hoa thì cùng lắm thì tôi sẽ bảo an ninh không ngăn cản cô!” Trác Minh Liệt cầm đồ liền hướng xe của mình mà đi tới.
“Này!” Tiểu Thi giận điên lên thật là chưa từng gặp qua người đàn ông nào như thế thật mất mặt.
“Oa thật rất đẹp trai!” Tiếng cảm thán non nớt của Cầu Cầu cất lên “Tiểu Thi chú ấy so với chú Triết Vũ đẹp trai nhiều a hì hì!”
“Quỷ con, biết cái gì! Người này quả thật là..” Tiểu Thi đuổi theo hung hăng đá một phát vào xe của anh mới bằng lòng bỏ qua. Không ngờ Trác Minh Liệt lại quay cửa kính xe xuống mặt cười như không cười nói: “Này cô bé xe này rất quý đá hỏng cô bồi thường nổi sao?”
“Anh! Tiểu Thi giận đến mức mặt đỏ rần Trác Minh Liệt làm như không để ý đến cô nữa khởi động xe đi mất.
Trác Minh Liệt mang theo chiến lợi phẩm đánh cướp được về khi anh trở về thì Mộc Mộc đã ngủ rồi. Bà Vương thấy Trác Minh Liệt trở lại vội vàng vừa kéo anh đến vừa hỏi: “thiếu gia đứa bé kia thật sự là con ngài?”
“Bà Vương chuyện tôi giao phó cô làm xong chưa?” Trác Minh Liệt không trả lời bà.
“Việc thiếu gia phân phó tôi đã làm xong, phòng ở phía bên tay trái trên lầu chính là phòng của Tiểu Thiếu gia. Hôm nay a Tam đưa tới những món đồ chơi ở chiếc xe kia cũng đã bày xong!” Bà Vương thấy Trác Minh Liệt không phải rất muốn nghe nên cũng rất thức thời ngậm miệng lại.
Trác Minh Liệt rón rén lên lầu hai đến phòng ngủ ở bên trái kia, phòng này trước kia anh thường dùng để ngủ với phụ nữ xem ra về sau không dùng được nữa rồi. Ngoài cửa có một con Winnie the Pooh khả ái. Nhẹ nhàng đẩy cánh cửa ra đập vào tầm mắt anh đầu tiên chính là rất nhiều loại đồ chơi mới cùng mô hình. Giấy lót tường là giấy lót có hình ảnh tương tự với hoa văn trên ga giường và chăn rất thanh thoát, hoạt bát mà ấm áp.
Trác Minh Liệt cho là Mộc Mộc đã ngủ thiếp đi khi anh chuẩn bị đi thì bất thình lình nghe lại nghe thấy tiếng của cậu bé ni: ‘làm sao bây giờ mới trở về?” Âm thanh kia mang theo một chút vô dụng còn có chút trách cứ. Đây là lần đầu tiên trong suốt xuộc đời Trác Minh Liệt được nghe có người hỏi anh những lời này vì vậy anh chợt có chút không biết phải trả lời như thế nào ‘Mộc Mộc sao con còn chưa ngủ! Mới vừa rồi đi ra ngoài mua ít đồ” anh đã nói xong nhưng không nghe thấy Mộc Mộc nói thêm lời nào nữa. Có lẽ là ngủ thiếp đi đi! Xem ra chăm sóc đứa bé thật không phải là một chuyện dễ dàng!





Thử đọc