Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng - Chương 02

Tác giả: Thiển Khuynh Thành


“Xế chiều hôm nay ở Tây Bắc cao đã xảy ra một vụ tai nạn xe cộ nghiêm trọng”. Trác Minh Liệt biết mình không phải cưới cô gái quái dị ấy thì như trút đi được gánh nặng , anh nhanh chóng trở lại biệt thự của mình, vừa mới mở ti vi đã nhìn thấy tin tức này.
Anh năn xuống sô pha nghe phát thanh viên nói “Nạn nhân là một cô dâu nhưng không hiểu sao cô ấy lại ở trên đường”Nghe thấy vậy Trác Minh Liệt lập tức ngồi dậy máy quay vừa đúng lúc quay đến hiện trường tai nạn , xung quanh hiện trường máu tươi vương vãi khắp trên mặt đất, một chiếc mắt kính đen nằm giữa đường.
Chiếc mắt kính kia thật quen thuộc.!!!!
Tại sao có thể như vậy! Trác Minh Liệt không thể nao tưởng tượng nổi sẽ xảy ra chuyện bi thương này.
Anh lập tức bảo nhân viên tìm xem Lâm Thi Ngữ ở bệnh viện nào nhưng vừa mới mở cửa đã nhìn thấy hàng loạt phóng viên.


“Trác tiên sinh xin hỏi ngài cùng tiểu thư Hàn Ti Nhã rốt cuộc có quan hệ gì?”
“Trác tiên sinh hai mươi phút trước có người nhìn thấy vợ của ngày bị xe đụng phải bây giờ ngày là đi thăm cô ấy sao?”
“Trác tiên sinh ........”
“Cút! ! ! ! “
Trác Minh Liệt hét lớn một tiếng tức khắc làm cho đám người yên tĩnh lại, và tự động nhường ra một con đường.

Anh chạy nhanh như điện chớp tới bệnh viện nhưng vẫn chậm mất một bước.
“Cô y tá xin hỏi Lâm Thi Ngữ ở nơi này phải không?”
“Phòng số 21 nhưng hai phút trước đã có một vị tiên sinh tới đón cô ấy đi rồi!”
“ Cô bị thương nặng như vây là ai đón cô ấy?”
“Tôi không biết” y tá lắc đầu một cái.
Trác Minh Liệt nhanh chóng đuổi ra cửa bệnh viện nhưng anh chỉ kịp nhìn thấy một chiếc Bugatti Veyron chạy qua. Ông Lâm bởi vì dính đến vấn đề kinh tế nên đang ở trong tù những người khác phần lớn đều không ở đây. Vậy ai....là ai đã đón Lâm Thi Ngữ đây? Đứng ở cửa lớn của bệnh viện lần đầu tiên Trác Minh Liệt cảm nhận được nỗi lo lắng là như thế nào
Năm năm sau. Một bé trai bốn năm tuổi khoẻ mạnh kháu khỉnh ở trong phòng vui vẻ kêu.
“Cầu Cầu con lại làm sao? “Nghe được tiếng kêu của bé trai, một cô gái nhìn còn rất trẻ từ trong phòng bếp đi ra. Cô mặc cả một bộ đồ màu hồng trên tay đang cầm một lon sữa tươi.
“Tiểu Thi con muốn cái này Cầu Cầu chỉ vào TV quảng cáo.”
“Món đồ chơi mới của Trác Thị đưa ra thị trường đang tuyển chọn trẻ em tuổi ba tuổi đến tám tuổi để đóng quảng cao cho họ đóng xong sẽ nhận được món đồ chơi tốt nhất của Trác thị.Bạn con ở mầm non đều mong muốn mình được chọn. Con muốn có thể trở thành minh tinh quảng cáo nhất định các bạn nhỏ sẽ hâm mộ con đấy!”

“Chú Triết Vũ không phải mua cho con rất nhiều đồ chơi rồi sao? “Cô dịu dàng nói “Mẹ không đồng ý cho con đi!”
“Tiểu Thi làm ơn cho con đi đi mà. Làm ơn đi mẹ con không cần đi khu vui chơi con không muốn Transformers, con chỉ muốn mẹ cho con đi Trác thị thôi mà” Cầu Cầu đi theo kéo quần áo của Tiểu Thi từ bên trong cho tới bên ngoài.
“Không, được “
Tiểu Thi ngăn cản tay nhỏ bé của Cầu Cầu kéo con sang một bên
“Ngoan ngoãn đi ngủ ngày mai còn phải đi học ! Chúng ta vừa mới đến đây mấy ngày mẹ vẫn chưa quen đường xá cho nên ngày phải đi sớm một chút!”
Cầu Cầu thất vọng đi tới giường nhỏ của mình .Tiểu Thi nhìn ủ rũ cúi đầu của con lắc đầu bất đắc dĩ.
“Tổng giám đốc hội nghị lục tám giờ ngài có tới được không?
“Không biết ở đây kẹt xe kinh khủng!”
“Tổng giám đốc hôm nay người phụ trách của tập đoàn Xích Ưng tại Bắc Mĩ sẽ đên để cùng chúng ta bàn bạc về chuyện hợp đồng mà cha của ngài đã đích thân làm nên ngài nhất định phải tới!”
Trác Minh Liệt cúp oonhgs nghe từ trong xe đi ra việc cần làm ngất bây giờ chính là tìm công cụ để không phải đi bộ.

“Tiên sinh có thể cho tôi mượn xe máy một chút được hay không?” Cả người anh mặc Zeg¬na danh quý đứng ở nơi này mượn xe máy của người cảm thấy có chút buồn cười. Quả nhiên không có ai để ý đến anh.
‘Tiên sinh anh có phải có việc gấp hay không tôi đưa anh đi một đoạn đường! “Âm thanh mát mẻ giống như bông hoa Bách Hợp vừa mới được hái xuống tản ra thấm vào ruột gan . Từ trước đến giờ Trác Minh Liệt đối với phụ nữ đều không có ý tốt, họ chỉ luôn luôn thích tiền, bọn họ luôn muốn mình sẽ giống như nữ vương ngày trước nhưng âm thanh mát mẻ này chợt làm cho suy nghĩ anh đối với phụ nữ tốt lên hẳn. Anh quay người lại cô gái xuất hiện trước mặt anh là một cô gái mặc áo len màu vàng nhạt, quần jean màu trắng mang theo chiếc mũ bảo hiểm màu hồng .
Thật ra chuyện này là Tiểu Thi đang trên đường đưa Cầu Cầu đi học về cả cuộc đời kem nhất là việc nhớ đường đi vị vậy mà cô đi rất từ từ sau đó vô tình nhìn thấy Trác Minh Liệt đang rất vội vàng. Cô đơn thuần không hề nghĩ ngợi gì mà đến giúp đỡ.
“Cám ơn cô tiểu thư, tôi muốn đi đến tổng công ty Trác thị.” Trác Minh Liệt không khách khí đem than hình 1m8 ngồi lên chỗ ngồi nho nhỏ phía trước. Cô cố hết sức khởi động động cơ chạy xe máy.
Đây là lần đầu tiên Trác Minh Liệt ngồi trên loại xe này cảm giác thật có chút khác lạ gió nhẹ thổi vào mặt, cả người cũng cảm thấy thật thoải mái. Anh nhìn bóng lưng bóng lưng của cô chợt sinh cảm giác muốn tìm hiểu về cô. Gió dịu dàng tôi mái tóc dài của cô lên trên mặt anh thoang thoảng tỏa mùi hưởng quả nhiên là mùi hoa Bách Hợp thật mát mẻ .
“Tiên sinh đến rồi” Cô quay ngược đầu xe lại.
Chờ một chút! Trác Minh Liệt muốn nói lại thôi anh muốn hỏi cô ấy tên họ là gì nhưng lại cảm thấy mình có phần ngu ngốc vì vậy nhìn cô gật đầu một cái rồi đi vào công ty.
Cô gái xoay người nhanh chóng biến mất trong đám người.
“Are y¬ou the one….” tiếng nhạc du dương vang lên cô liền dừng xe lại.
“Triết Vũ có chuyện gì sao?”

“Không có chuyện thì không thể gọi cho em sao? Tiểu Thi hôm nay đã làm được những việc gì? giọng nói dịu dàng vang lên tự đầu kia điện thoại.
“Đưa Cầu Cầu đi học , bây giờ em muốn đi tìm một phần công việc nào đó “Tiểu Thi thành thật trả lời.
“Anh không cho em đi tìm việc , em chỉ cần ở nhà chăm sóc cho Cầu Cầu là tốt rồi” Triết Vũ nói “ Quyết định như vậy đi anh phải đi họp thôi!”
“Này như vậy là sao! “Tiểu Thi bĩu môi đưa di động ném vào khóa bao.
Tại đại sảnh công ty Trác thị Trác Minh Liệt mang theo nhóm người phụ trách đi vào hội trường, anh vừa vào cửa liền chú ý tới người đàn ông trẻ tuổi ngồi ở giữa. Người này đeo kính mắt bằng vàng , ăn mặc âu phục cẩn thận tỉ mỉ, so với Trác Minh Liệt bén nhọn anh ta có vẻ ôn hòa nhã nhặn thong dong đạm bạc.
“Chắc hẳn vị này chính là John Lý Lý tiên sinh rồi. “
Căn cứ vào tài liệu trước đó Trác Minh Liệt kết luận đây chính là CEO của tập đoàn Xích Ưng bên Bắc Mĩ.
“Trác tổng rất vui được gặp mặt!”
Bởi vì khí chất của hai người hoàn toàn khác nhau cho nên khi nói chuyện không khí giữa hai người cũng có chút quái dị. Trác Minh Liệt quá mức bén nhọn còn vị John Lý này lại quá mức ôn hòa.
“Anh nói đi đối với hạng mục này các anh sẽ ra giá bao nhiêu? “Trác Minh Liệt ngồi xuống, đem tài liệu ném lên trên bàn.

“Trác tổng giám đốc vấn đề không phải là giá tiền. Vấn đề là tại hạng mục này chúng tôi muốn có được quyền ưu tiên mua “ John cười nói.
“Quyền ưu tiên mua , chúng tôi có thể cho các anh nhưng công ty các anh đưa ra giá tiền một chút thành ý cũng không có!”
Hai người ngươi một câu tôi một, câu nói chuyện nửa ngày cũng không có kết quả gì . Thời gian nghỉ ngơi buổi trưa vừa qua bây giờ đã là ba giờ chiều rồi.
Nhà trẻ lúc tan học.
Tiểu Thi theo như thường lệ đứng ở cửa ra vào chờ Cầu Cầu tan giờ học nhưng đợi đến mười phút cũng không thấy cậu bé ra ngoài cô lo lẵng vội chạy vào.
“Cô giáo cô giao Cầu Cầu đâu? Cô có nhìn thấy Cầu Cầu không?” Tiểu Thi kéo tay một cô giáo sư hỏi.
“Cầu Cầu? Nó vừa đi rồi mà!”
“Trời ạ! Nó đi? “
Tiểu Thi lo lắng lòng giống như kiến bò trên chảo nóng vội vàng lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại Triết Vũ “Triết Vũ , không thấy Cầu Cầu đâu cả anh mau trở lại mau trở lại!”
Trong không ki kịch liệt của cuộc đàm phán bất chợt vang lên tiếng chuông du dương mọi người nhất thời ngừng lại. Theo như không thấy lệ thườngthi khi đi họp điện thoại di động phải tắt máy. Nhưng vị CEO nho nhã này không những không tắt máy mà còn quang minh chính đại nhận bởi vì người gọi điện tới là một nhân vật quan trọng.
“Tiểu Thi đừng vội bình tĩnh anh lập tức sẽ tới ngay! “ Giọng nói dịu dàng mang thêm mấy phần an ủi khẽ vang lên , âm thanh này làm cho tất cả mọi người ở đây được mở rộng tầm mắt. Cứ như vậy vị CEO Tập Đoàn Xuyên Quốc Gia vội vã rời khỏi hôi trường: “Thật xin lỗi các vị tôi có việc gấp.”
Mọi người trợn mắt há mồm nhìn anh ta rời đi lén quay sang nhìnTrác Minh Liệt.
“Đây chính là thành ý sao?” Trác Minh Liệt tức giận đùng đùng đem bút ném đi thật mạnh bước chân rời khỏi hội trường.
“Tổng giám đốc cuộc tìm kiếm diễn viên nhí quảng cáo cho món đồ chơi mới ra đã có ngày có xem một chút không?” Phụ tá hỏi thăm Trác Minh Liệt.
“Um.. “ Anh miễn cưỡng cố gang nâng cao tinh thần, mở thiết bị hình ảnh ,âm thanh ra. Trong các tấm hình những thứ bé trai kia mỗi bé đều có một vẻ khác nhau đều khá tốt nhưng không có một bé nào làm cho anh hài lòng.Ngón tay anh khẽ ấn lên hang long mày đang chau lại.
“Tiểu Thi em đang ở đâu? “Trước tiên Lý Triết Vũ chạy tới nhà trẻ nhưng lại không nhìn thấy tiểu Thi chỉ có thể gọi điện thoại cho cô.
“Triết Vũ cô giáo nói khi tan học Cầu Cầu đi một mình đi. Em đang ở chung quanh đây tìm nó! “Tiểu Thi hoang mang lo sợ nói.
“Em cứ đứng ở đó đừng đi đâu anh lập tức tới ngay!”
“Cầu Cầu ,Cầu Cầu con đang ở đâu?” giọng Tiểu Thi mang theo nức nở , cô chạy theo dọc đường cái ngoài trường học tìm.
“Tiểu Thi lên xe! “Lý Triết Vũ lái xe đuổi theo.
“Triết Vũ!”
“Tiểu Thi mấy ngày nay em thấy Cầu Cầu có khác thường gì không?”
“Không có Tiểu Thi nắm chặt đôi tay khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt nhăn thành một đoàn.
“Vậy nó có thể đi nơi nào đây?”
“Triết Vũ Cầu Cầu có thể bị người khác bắt cóc hay không?” Tiểu Thi khẩn trương lôi kéo ống tay áo Triết Vũ .
“Sẽ không chúng ta vừa mới đến nơi đây lại không có kẻ thù! Tiểu Thi em nghĩ kỹ lại xem mấy ngày nay Cầu Cầu có nói muốn làm cái gì hoặc là nghĩ muốn cái gì hay không?”
“A em nhớ ra rồi!” Tiểu Thi chợt nhớ tới ngày mà Cầu Cầu nói muốn đi tham gia đóng ở cái công ty gì kia.
“Chú Cảnh sát” Cầu Cầu cầm áp-phích tuyển người của Trác thị kéo lại lề đường “Chú cảnh sát cháu muốn đi nơi này!”
“Người bạn nhỏ ba mẹ cháu đâu?”
“Bọn họ đều ở nơi này chờ cháu chú có thể giúp cháu một chút được không!”
Cảnh sát nhìn Cầu Cầu từ trên xuống dưới cảm giác không đúng làm gì có ba mẹ nào mà lại để mặc đứa bé. Lại nói nhìn cách ăn mặc của đứa bé này cũng không giống như những đứa bé nhà bình thường.
“Người bạn nhỏ nhà cháu ở nơi nào?”
“Chú ,chú hãy giúp cháu một chút được không!” Cầu Cầu lôi kéo cảnh sát làm nũng nó thật sự rất muốn tham gia quảng cáo này, nó rất muốn lấy được món đồ chơi đó.
Cảnh sát đành phải ôm nó lên xe cảnh sát nghĩ rằng đâu tiên hãy đi đến nơi này xem một chút rồi sẽ đem đứa bé này đến đồn cảnh sát.
“Các người xem ở nơi này có một bé trai thật đáng yêu , thử xem nó có thể hay không thử vai trò này” Trác Minh Liệt không kiên nhẫn anh cầm lên hộp điều khiển ti vi vốn định tắt đi nhưng vào lúc này lại xuất hiện một bé trai vô cùng đẹp trai đáng yêu bị quét vào ống kính. Dáng vẻ hoạt bát đáng yêu, nét mặt ngây thơ đó lập tức hấp dẫn anh. Tuy chỉ có năm sáu giây ngắn ngủn nhưng lại làm cho người ta lưu lại ấn tượng sâu đậm . Làm quảng cáo với cậu bé này nhất định sẽ có hiệu quả rất tốt sao?
Trác Minh Liệt lập tức gọi điện thoại đến phía ngoài cửa anh muốn gọi người đi tìm bé trai này. Nhưng chợt có một loại cảm giác mãnh liệt làm cho anh không tự chủ được muốn tận mắt xem đứa bé này một chút vì vậy nhanh chóng chạy về phía cửa ngoài.
“Người bạn nhỏ ba mẹ của cháu căn bản là không có ở nơi này đúng không ,cháu hãy cùng tôi trở về đồn cảnh sát, đi một mình rất nguy hiểm.”
“Chú, cháu muốn tham gia cái này nhưng mẹ cháu không để cho cháu đi , vị vậy xin chú hãy giúp cháu, khi về nhà cháu nhất định sẽ nói rõ với họ “
Mặc sự van này của Cầu Cầu thái độ của vị cảnh sát vẫn là duy trì muốn đưa Cầu Cầu mang về đồn cảnh sát.
Khi Tiểu Thi và Triết Vũ chạy tới Thì đúng lúc nhìn thấy chú cảnh sát mang Cầu Cầu đi.
“Triết Vũ! Người cảnh sát kia có phải đang ôm Cầu Cầu phải không!”
“Đúng vậy chúng ta mau đuổi theo!”
“Vương Trợ lý nơi đó như thế nào? Tôi mới vừa nói đi tìm đứa bé kia các anh đã tìm được chưa? “Trác Minh Liệt vừa lái xe vừa cùng phụ tá trò chuyện.
“Tổng giám đốc chúng tôi vẫn còn đang tìm”
Trác Minh Liệt càng lo lắng cho bé trai kia sẽ đi mất nên tốc độ xe càng nhanh. Đột nhiêntại đường rẽ trước mặt anh xuất hiện một chiếc xe cảnh sát chạy tới. Anh vì tránh xe cảnh sát mà lập tức đi chậm lại, hướng xe về phía bên phải ai ngờ cách đó không xa phía sau xe cảnh sát lại có một chiếc xe Bugatti Veyron đang phóng theo sau. Trác Minh Liệt né tránh không kịp cùng chiếc xe kia lướt qua nhau. Xe của mình cùng chiếc Bugatti Veyron cùng lúc đều bị hỏng.
“Thật xin lỗi tiên sinh chúng tôi đang có việc gấp. Đây là điện thoại liên lạc chúng tôi sẽ trở lại xử lý chuyện này! “Trong chiếc xe thể thao xuất hiện một khuôn mặt phụ nữ vội vã mà tái nhợt, cách cửa sổ xe kín đáo cô đem tấm giấy có viết số điện thoại đưa cho Trác Minh Liệt sau đó liền đi mất.
Trác Minh Liệt mặc dù rất tức giận nhưng vì đang đi tìm đứa bé kia nên anh cũng bỏ qua không them để ý .





Thử đọc