Chương 54: Khát khao có một cục cưng

Tác giả: Nhung Vũ Nhi Q

“Rời khỏi Lạc Trần, để nó trở về trạng thái trước khi kết hôn, khi đó nó không vui vẻ, nhưng cũng rất an tĩnh, không giống như bây giờ…”
Bóng tối ngoài cửa sổ mênh ௱o^ЛƓ bao phủ khiến cho trên mặt ông ngưng trọng hẳn, những nếp nhăn theo năm tháng, như thay thế cho mỗi một lần quyết định chính xác của ông. Trong lúc nhất thời tôi không biết nói gì nữa, nhưng bảo tôi rời ra Nghê Lạc Trần là tuyệt đối không có khả năng. Mấy ngày nay tôi cẫn rất may mắn, may mắn ở thế giới nhỏ này, quay vòng mười mấy năm, vận mệnh lại khiến cho tôi lại gặp được anh, để tôi biết anh đã thích tôi 20 năm, …mặc dù thân phận người bạn học nhỏ ở trong cuộc đời tôi đã trở nên mơ hồ không rõ, nhưng làm vợ anh trong mấy tháng ngắn ngủi này đã khiến cho hai mươi năm dài dằng dặc trở nên rất ngắn ngủi, tôi hi vọng trong cuộc sống này cùng anh với vô số lần 20 năm, vô số lần 27 tuổi bên nhau…
“Lạc Trần bị bệnh trầm cảm…”
“Con biết, nhưng con yêu anh ấy.”
“Con biết?” Ông nội có chút không dám tin nhìn tôi vài giây, sau đó liền nở nụ cười kinh thường: “Thanh niên xem ra thứ luôn luôn không thể cách xa là tình yêu, thực ra yêu chính là để cho đối phương được sống, yêu nó thì nên so với chính mình càng hiểu nó hơn, con biết khi Lạc Trần bị trầm uất đều đang nghĩ gì không?”
Tôi thành thật lắc đâu, ông lại hỏi tiếp: “Trong lòng con còn có thằng bé Giang Triều kia sao?”
“Hoàn toàn quên có lẽ là không có khả năng, dù sao bọn con cũng yêu nhau mười mấy năm rồi, nhưng con càng quý trọng cuộc hôn nhân bây giờ, yêu quý Lạc Trần.”
“Hừ, coi như thành thật…” ông nội mím môi, giống như vì Tiểu Bùn của ông phải chịu ủy khuất, “Vậy con có thể cam đoan sau này sẽ không vì bất cứ chuyện gì mà làm tổn thương thằng cháu đích tôn của ông không?”
Ông nội vì thấy tôi hoang mang mà trầm mặc, liền thở dài: “Con vẫn không biết gì về bệnh trầm cảm, hoặc là con chỉ biết qua sách báo, vậy thì không tính là hiểu rõ. Nếu như con sống chung với một người bị bệnh trầm cảm 20 năm, hoặc con đã chúng kiến người thân của mình bị bệnh trầm cảm, thì con sẽ biết…có người nói, người đàn ông trầm cảm, có khí chất mê người, thực ra thoạt nhìn thần thái mê người này của bọn họ chính là lúc cậu ta thừa nhận thống khổ lớn nhất, đáng sợ nhất chính là lúc bệnh nghiêm trọng nhất, cả người sẽ mất đi ý thức, vị giác và khứu giác đều thay đổi hoặc thiếu mất, hơn nữa sẽ có lối suy nghĩ dị thường, hành vi ngu ngốc, thậm chí đờ đẫn, mất ngôn ngữ, tay chân ૮ɦếƭ lặng…thường trong lúc này, bọn họ cho rằng người có thể cứu vớt mình không phải là bác sĩ, không phải ở bên người thân mà là cái ૮ɦếƭ…”
“Ông nội, con biết lần ngoài ý muốn đó khiến ông, bố và mẹ lo lắng, nhưng con cam đoan không có lần thứ hai, con sẽ vô cùng cẩn thận…”
“Không phải con cẩn thận là không có chuyện, Lạc Trần có lối suy nghĩ của mình, người nào cũng không thể khống chế được việc nó suy nghĩ chuyện không vui, hơn nữa nguyên nhân khiến nó phát bệnh không chỉ có một mình con …”
“Còn có Nghê Thiên Vũ…”
“Xem ra con biết không ít chuyện, nếu đều biết rồi thì nghĩ biện pháp giúp ông, để cho nó trở lại bên cạnh ông, chỉ có ở bên cạnh ông, cho dù không vui vẻ, có lẽ nó cũng có thể sống lâu hơn, bởi vì người không có H*m mu*n, không có tình yêu, mới có thể thực sự yên ổn…”
“Ông nội, ông nói vậy không đúng, nếu như ngay cả tình yêu anh ấy cũng mất đi, thì đối với bản thân anh ấy sống cũng không còn ý nghĩa gì nữa, chỉ là khiến cho người thân bên cạnh anh ấy nhận được sự yên lòng mà thôi, loại tình yêu này rất ích kỷ, ông không nên làm một người ông ích kỷ, để cho anh vui vẻ, tình yêu của con nhất định sẽ khiến anh ấy hồi phục, con đảm bảo…”
“A” ông lại cười khinh thường: “Dễ dàng đảm bảo như vậy, chỉ có thể nói căn bản là con không cần lấy gì để cam đoan…”
“Vậy ông có thể khẳng định rằng anh ấy sẽ rời xa con, thì sẽ không lại đi…đi vào ngõ cụt sao?”
“…” ông nội tự hỏi trong chốc lát, không thể không gật đầu thừa nhận: “Ông không thể khẳng định.”
“Nếu làm sao cũng đều nguy hiểm, thì không bằng hãy để cho anh vui vẻ.”
“…”
Từ trong phòng ông đi ra, tôi cũng không vội vàng về phòng mình mà lặng lẽ đi tới cửa sổ phía trước hành lang, im lặng ngắm nhìn bóng đêm bên ngoài…
Thế giới này tốt đẹp như vậy, tại sao còn có người có thể chán ghét nó vậy? Tôi nghĩ, ông nội nhất định không phủ nhận lời tôi nói, chỉ là ông không dám vì sự vui vẻ của Lạc Trần mà mạo hiểm, cho nên phần trách nhiệm này đột nhiên chuyển lên người tôi, mà làm vợ của một người bệnh trầm cảm, tôi đột nhiên cảm nhận được áp lực vô hình, cứ việc bây giờ nhìn Nghê Lạc Trần bình thường mà vui vẻ…
Tôi không biết dùng thời gian bao lâu để suy nghĩ, liên quan đến tính mạng làm sao có thể tàn nhẫn, nhẹ nhàng một cái là sẽ kết thúc?
Khi trở lại phòng, đã qua nửa đêm một chút.
Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, trong phòng không có ánh sáng, bỗng có một bóng màu trắng lay động ở cửa sổ, tôi nhìn kỹ, mới thấy rõ chính là Nghê Lạc Trần mặc áo ngủ trắng, đứng ở trên ghế, hơn nửa người đã ở ngoài cửa sổ…
Tôi đột nhiên bừng tỉnh, anh muốn làm cái gì? Đây là tầng 28…
Không kịp hỏi, tôi liền vọt lên, một tay ôm ngang người anh: “Anh điên rồi?”
Có lẽ do quá khẩn trương và vội vàng, lần đầu tôi còn biết được tôi có thể phát ra sức lớn như vậy, còn chưa chờ anh có phản ứng gì, hai chúng tôi liền song song ngã vào trên tấm thảm, chiếc ghế lúc nãy bị anh giẫm lên cũng đập trên đù* chúng tôi…
Trong bóng tôi, trừ tiếng Thở *** còn có trống *** đập kịch liệt.
Nghê Lạc Trần khôi phục lại tâm trạng, từ trên người tôi trực tiếp cuộn lại, đè chặt tôi hỏi: “Đây là loại diễn tập gì?”
“Anh…” tôi thở đều đặn hỏi: “Trước tiên anh nói anh đang làm gì đó?”
“Không làm gì, anh tỉnh dậy thấy em không ở trong phòng, thì nhìn xem em có ở dưới lầu hay không…”
“Vậy anh giẫm cái ghế làm gì? Chuyện này ngay cả trẻ con cũng biết là rất nguy hiểm…”
“Trong ngoài phòng đều có cửa sổ, anh nào có cơ thể lớn như vậy, hơn nữa, anh cũng không phải là trẻ con…”
Tôi thả lỏng tâm tình khẩn trương, đem cơ thể bày trên mặt đất, chỉ ngây ngốc nhìn lên, là tôi quá khẩn trương, , là quá khẩn trương rồi? May mà thảm đủ dày…
Bỗng nhiên Nghê Lạc Trần nở nụ cười không đứng đắn, “Tư thế này không tồi, anh thích…”
Hơi thở mập mờ thỉnh thoảng phả trên mặt tôi, nhè nhẹ ngứa ngứa…tôi mới phát hiện tư thế của mình đúng là…nhưng tôi đâu có loại tâm tư đó, điều duy nhất là muốn tóm anh trên mặt đất mà cho ăn một trận đòn…
“Bà xã, nơi đó của anh không đau…mới luyện tập cũng không chơi tốt, chúng ta làm chút chuyện có ý nghĩa đi…” Anh vừa nói, liền đem mặt đẩy vào trong lòng tôi, dùng răng ngậm nút áo sơ mi của tôi, một chút một chút, cũng không vội vã, giống như có chủ ý trêu đùa tôi…
Khi tôi tức giận muốn từ chối, ở cửa truyền ra tiếng ho khan nhẹ, Nghê Lạc Trần vội vàng kéo tôi lên, bất mãn nhìn ra phía ngoái nói: “Ông nội, ông làm sao không gõ cửa mà đã vào rồi?”
“Nhìn cho rõ đi, ông là đang đứng ngoài cửa, là các con không đóng cửa… tiếng động trong phòng lớn như vậy làm ông tưởng là xảy ra chuyện gì…”
Tôi lúc này mới nhớ tới vừa nãy do sốt ruột chạy vào nên mở cửa chưa đóng lại.
Lúc này ông nội đi tới, thần thái có chút nghiêm túc quát Nghê Lạc Trần: “Năm nay lễ mừng năm mới quay về Bắc Kinh, đừng cho rằng ông ở xa con không quan tâm đến chuyện của con, nhưng cũng không có nghĩa là ông sẽ dung túng cho con, để cho con xem như không có bề trên.”
“Ông nội, cũng không phải là chúng con không muốn, là…tạm thời còn không có…” Tôi thấy ông nội thực sự tức giận với Nghê Lạc Trần, muốn biện hộ thay anh, có thể nói sau đó, nhưng giọng nói lại không nghe thấy.
Ông nôi vốn nghĩ tôi sẽ không nói xen vào, ông lặng đi một chút, quay đầu hỏi Nghê Lạc Trần: “Nó vẫn ngốc như vậy sao?”
Nghê Lạc Trần rất khẳng định, nghiêm túc gật đầu.
Ông nội ở một bên nở nụ cười, một bên đi ra phía ngoài, một bên tự nhủ: “Một người phụ nữ ngốc như vậy có cái gì đáng để yêu, nhưng thật ra ông và bà con năm đó cũng có ***iống như thế…”
“Ai ngốc?” ông nội đi rồi, tôi liền không đơi được mà nhéo cổ áo ngủ của anh, chất vấn.
“Trừ em ra còn có ai?” Anh cũng không thèm liếc tôi một cái, không nhanh không chậm ϲởí áօ ngủ ra, lộ ra vòm *** cường tráng, một tay ôm lấy tôi: “Đồ ngốc, Nhạc Tuyết ngốc, bây giờ chúng ta cần làm một chút việc ngốc…”
Anh ϲởí áօ ngủ của tôi không chịu buông ra, người lại bị ôm lên giường, chỉ đến khi những nụ hôn Thở *** rơi xuống, tôi mới biết được “việc ngốc” anh ám chỉ là gì…
“Lạc Trần, chuyện đứa bé…em có cần đi bệnh viện kiểm tra một chút hay không…”
“Cái này và kiểm tra không có liên quan, cần lấy thực tế để hoàn thành nhiệm vụ…” An*** nề thở hổn hển, lửa nóng nơi đó không thể chống đỡ được mà rơi vào hai chân tôi.
“Nhưng tại sao đến bây giờ vẫn chưa có? Em có chút sợ…”
“Em muốn, anh cho em, không có gì phải sợ…”
“Việc này anh tin sao?”
“Đừng hỏi nhiều như vậy, nhập tâm một chút…” Vừa nói, vừa nói anh vừa kéo áo sơ mi tôi, hung hăng mà ngậm trước nụ hoa của tôi: “Rất lâu rồi chưa muốn, anh đặc biết nhớ em.”
“Nhưng nơi đó, không đau nữa sao?”
“Một chút, chẳng qua là hạnh phúc của vợ còn quan trọng hơn…”
“Nhưng, ông nội…”
“Nơi này không có chuyện của ông, em còn cón nữa, con sẽ không có…”
“…”
Nhưng, con và nói chuyện có liên quan gì với nhau? Tôi bỗng nhiên nhớ đến mình quên tắm rồi, có thể con sinh ra sẽ giống Nghê Lạc Trần yêu sạch sẽ như vậy?
Đảo mắt một tuần đi qua, tôi rốt cuộc cầm giấy kiểm tra sức khỏe trên tay, tất cả đều bình thường, bác sĩ nói, nếu như bên nam không có gì khác thường, nếu không có khả năng mang thai thì chắc là tâm lý không ổn định, hoặc là công việc áp lực quá lớn, tôi bỗng nhiên nghĩ đến mẹ chồng đã từng nói qua, bố chồng Nghê Thiên Hằng không thể sinh con, liền vội vàng gọi điện thoại cho bà, một phần hỏi thăm một chút nguyên nhân thì ra bố chồng không thể sinh con là bởi vì tan nạn xe cộ, lúc này tôi mới có một chút yên tâm. Vì vậy tôi lại chạy đến nhà sách, mua vài cuốn sách liên quan đến phương diện này, tôi nghĩ, có lẽ không qua bao lâu, trong nhà sẽ có thêm một bảo bối.
Đi ở trên đường, nhìn thấy trên đường có người mang thai tầm 6 tháng đi qua, tay của tôi bất giác đưa lên sờ sờ bụng bằng phẳng của mình, giống như đã có một sinh mạng đang ở trong bụng tôi lặng lẽ sinh ra, trong lòng trở nên ngọt ngào, ngay cả nhìn bầu trời mây trắng phập phềnh cũng giống như kẹo ngọt, vừa ngọt vừa mềm mại. Có lẽ mỗi người phụ nữ đều có khát vọng đến ngày làm mẹ, trong đầu của tôi vậy mà lại tưởng tượng, cầm trong tay kết quả kiểm tra thai nghén, cơ thể bị Nghê Lạc Trần nâng lên cao cao, xung quanh quanh quẩn tiếng cười của chúng tôi “Bà xã, em làm được rồi.”
Mang theo cảnh mộng vui vẻ như vậy về đến nhà, tôi phát hiện cửa phòng khách mở, đột nhiên có loại dự cảm không tốt, giống như trong nhà xảy ra chuyện gì.
Tôi bước nhanh vào phòng khác, nhìn thấy Nghê Lạc Trần ngồi nguy hiểm trên ghế sa lon, bộ tâ trang mà lam đậm đi làm vào buổi sáng ngay cả ngay cả nút thắt cũng không mở ra, nhất định cũng là vừa về nhà.
“Anh vừa mới tan ca à? Em đi lấy kết quả kiểm tra về rồi….” Tôi vừa nói chuyện vừa cười, đột nhiên phát hiện sắc mặt tái nhợt của anh, hai ánh mắt ảm đạm không ánh sáng, tôi vội vàng đi qua, lấy tay xoa trên trán anh, nhẹ nhàng hỏi “Bị ốm rồi hả?”
“Đây là do em làm?” Anh mạnh mẽ chụp lấy hai tay của tôi, run rẩy lấy tay chỉ chỉ phía góc tường đối diện: “Là mẹ anh bảo em làm như vậy sao?”
Đây là lần đầu tiên từ khi tôi biết Nghê Lạc Trần đến này anh cáu kỉnh với tôi, tôi cẩn thẩn theo tay anh nhìn qua , mới phát hiện…bức tranh kia của Nghê Thiên Vũ ở góc tường, dường như bị nước mưa ngấm ướt rồi, mặc dù vốn là giấy và thuốc màu đều là đồ thượng hạng, dù cả bức tranh không có gì nhưng phía trên có một đoạn bị ố vàng.
Lúc này tôi mới nhớ tới vì vội vàng, bức tranh bị tôi bỏ ở chỗ cửa, mấy ngày nay, lại trùng hợp có mấy trận mưa to.
“Nước mưa bắn vào cửa…” Tôi biết đây như là bảo bối gắn liền với tính mạng của anh, trong lúc nhất thời trở nên nói năng lộn xộn…
“Anh không hỏi em chuyện đó, em chỉ cần trả lời anh, có phải là mẹ anh bảo em làm hay không?”
Tôi gật đầu, lại vội vàng liều mạng lắc đầu: “Không phải là mẹ, mà là em…’
Tôi nghĩ có lẽ lúc này, so với mẹ tôi có một chút mặt mũi, tôi cá là anh sẽ không thật sự giận tôi.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc