Trong Phim Ngoài Đời - Chương 11

Tác giả: Nhất Diệp Cô Chu

Chương 11: Thu mua công ty thất bại

Sau khi đi ra khỏi phim trường, trong lòng Lâm Chi đột nhiên nhói đau, có phải cô đã khí phách quá không. Tận 50 triệu đó, cô đóng phim nhiều năm cũng chưa kiếm được nhiều tiền đến thế.
Gần đây còn đang bị viêm màng túi, cô từ chối làm gì cơ chứ. Quý Hoài Thịnh làm sai, chứ tiền của anh có sai đâu.
Cũng chẳng biết vì sao mà cô không muốn cúi đầu trước mặt Quý Hoài Thịnh. Nói cô giả vờ thanh cao cũng được, làm ra vẻ cũng không sao, chỉ là cô không muốn anh khinh thường mình.
Cô là người chẳng có gì, không có điểm nào xuất chúng, chỉ còn chút tôn nghiêm và cốt khí không đáng tiền.
Đến một chút tôn nghiêm cuối cùng còn không giữ được, cô thật sự sẽ biến thành loại phụ nữ có thể bán đứng thân thể vì tiền tài trong mắt Quý Hoài Thịnh mất.
Sau khi suy nghĩ lung tung một hồi, Lâm Chi lái xe đến công ty quản lý để xác nhận thù lao đóng phim tháng này.
Ở công ty được hai tiếng, mẹ Lâm gọi điện thoại cho báo có người muốn thu mua công ty nhà cô.
Người nọ đang thu mua cổ phần trong tay mấy cổ đông, sắp vượt qua 45% cổ phần trong tay cha Lâm rồi, tình hình Lâm gia thực sự không ổn.
Công ty Đá quý Lâm thị do một tay ông nội của Lâm Chi sáng lập, cha Lâm vẫn luôn tận tâm tận lực giữ lại tâm huyết của ba mình. Ông không đành lòng để công ty rơi vào tay người ngoài, thế nên mới chạy vạy khắp nơi để mua lại cổ phần của các cổ đông khác.
Nhưng lần trước đã vay tiền để quay vòng vốn cho công ty, lần này có vay tiếp cũng không được nhiều nhặn gì.
Mẹ Lâm muốn Lâm Chi nghĩ cách giúp đỡ, Lâm Chi nghe xong mà tâm tình cực kỳ hoảng loạn, không nghĩ rằng công ty nhà mình lại bị thu mua.
Cô thật sự không nghĩ ra ai đột nhiên muốn mua công ty. Công ty nhà cô cũng không nổi tiếng gì, lợi nhuận bình thường, gần đây vấn đề tài chính vừa mới ổn thỏa, sao lại khiến người khác để mắt đến được.
Lâm Chi nghĩ người bây giờ có thể giúp mình chỉ có Chu Hách. Cô vội vàng gọi điện thoại cho Chu Hách, chuông vừa reo lên một tiếng, điện thoại đã thông.
“Alô, Chu Hách à?”
“Vâng, là em, chị Chi Chi, có chuyện gì vậy?”
Vì tâm tình hoảng loạn nên giọng Lâm Chi hơi nức nở như khóc: “Chu Hách, có người muốn thu mua công ty nhà tôi. Đây là tâm huyết của ông nội tôi, tôi không đành lòng để nó rơi vào tay người ngoài. Cậu có thể cho tôi mượn chút tiền để mua lại cổ phần trong tay các cổ đông khác không?”
Chu Hách nghe thấy tiếng nức nở của cô, vội vàng an ủi: “Chị Chi Chi, đừng khóc, em đi tìm chị ngay, chị đang ở đâu?”
“Tôi ở công ty quản lý.”
“Được, chờ em, em đến ngay.”
Chu Hách ngắt điện thoại xong liền xuống lầu đánh xe đến công ty của Lâm Chi, chỉ chốc lát đã đến nơi.
Lâm Chi đi xuống lầu đón Chu Hách. Vừa nhìn thấy khóe mắt phiếm lệ của cô, trong lòng cậu tê rần.
Chu Hách tiến lên ôm Lâm Chi, an ủi: “Chị Chi Chi, đừng khóc, công ty nhà chị sẽ không sao đâu, em giúp chị mua lại cổ phần.”
“Cậu có đủ tiền sao?” Lâm Chi ngẩng đầu lên nhìn cậu, trong mắt tràn đầy lo lắng.
“Đủ, đừng lo lắng.” Chu Hách giơ tay lau nước mắt cho cô, mặt hai người gần sát vào nhau.
Đột nhiên phía sau hai người vang lên tiếng phanh xe chói tai, Lâm Chi quay đầu nhìn lại, phát hiện có một chiếc xe Maybach màu đen đỗ lại ngoài đường cách họ mười mét.
Xe vừa dừng lại, dư chấn lốp xe ma sát với mặt đất còn chưa biến mất, thân xe hơi rung lên, chủ nhân của chiếc xe chậm chạp chưa mở cửa bước xuống.
Lâm Chi nhìn một hồi rồi rời mắt đi.
Chu Hách cũng nhìn thoáng qua rồi quay đầu lại, cúi đầu nhìn Lâm Chi: “Chị Chi Chi, chúng ta đi tìm bác trai, mua lại cổ phần.”
Lâm Chi gật đầu: “Được.”
Hai người cùng nhau lên xe, Chu Hách khởi động xe, lái đi.
Quý Hoài Thịnh ngồi trong chiếc Maybach đen, lạnh lùng nhìn Lâm Chi và Chu Hách rời đi cùng nhau.
Anh vừa đến công ty đã nhìn thấy Lâm Chi và Chu Hách thân mật ôm nhau, mặt hai người gần sát, suýt nữa là hôn nhau.
Hình ảnh đó vô cùng chói mắt, không biết vì sao anh lại cảm thấy trong lòng hơi khó chịu, lúc phanh xe cũng mạnh hơn vài phần.
Quý Hoài Thịnh sầm mặt bước xuống xe, tâm tình không vui đi vào trong công ty.
Hai ngày sau, Quý Hoài Thịnh nhận được điện thoại của anh trai.
Đầu kia điện thoại truyền tới giọng nói trầm thấp của một người đàn ông: “A Thịnh, thu mua Lâm thị thất bại rồi, chỉ mua được 40% cổ phần, chủ tịch Lâm đã mua lại được cổ phần của các cổ đông khác. Trong tay ông ta nắm 45% cổ phần, con của ông ta có 15% cổ phần.”
Quý Hoài Thịnh nhìn tư liệu về Chu Hách trong máy tính, trầm mặc một lát, nói: “Làm phiền anh rồi, 40% cổ phần kia anh cứ giữ lại giúp em.”
Nói xong, Quý Hoài Thịnh liền ngắt máy.
Nhìn khuôn mặt tuấn tú của Chu Hách trong máy tính, Quý Hoài Thịnh đã biết nguyên nhân thu mua công ty thất bại.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc