Trinh Nữ Báo Thù - Chương 05

Tác giả: Khuyết Danh

Sau khi Toàn bỏ đi chừng ít phút. Dũng buông đũa và bước ra khỏi bàn.
- No rồi hả con trai?!. – Bà Bích hỏi khi thấy Dũng chuẩn bị lên lầu.
- Con no rồi ạh!! Giờ con phải lên phòng ôn thi mẹ àh!!. Sắp thi rồi!!. – Dũng trả lời.
- Ùhm!! Được rồi con cứ lên đi rồi mẹ kêu con Nhạn lên hầu con!!.
- Dạ!! Con cám ơn mẹ!! – Dũng gật gù.
Sau khi Dũng lên lầu, chỉ còn lại bà Bích ở phòng khách.
- Thằng Dũng hôm nay hình như có điều gì đó hơi lạ thì phải?! – Bà Bích trầm ngâm suy nghĩ. Sao mình cứ cảm thấy có chuyện gì đó không ổn vậy cà?!
Suy nghĩ mãi cũng không ra vấn đề gì nên bà cũng chẳng thèm suy nghĩ thêm nữa.
- Con Nhạn đâu?!!!. Ra tao biểu coi!!!. – Bà Bích gọi to.
- Dạ!! Thưa bà gọi con!! – Nhạn lật đật chạy từ dưới bếp lên.
- Bắt đầu từ bây giờ mày phải hầu hạ cho cậu ba!!. Nghe rõ chưa!!. Cậu ba mà có sai biểu gì là phải làm theo không được cãi lại, tao mà biết mày làm điều trái ngược lại là coi chừng tao nghe chưa!! – Bà Bích dặn dò.
- Dạ...dạ!!. Con rõ rồi ạh!! – Nhạn cuối đầu lấp bấp.
- Ùhm!!! Nghe rõ rồi thì tốt!! Chuyện dưới này mày khỏi cần lo nữa!! Chỉ có khi nào chuẩn bị cơm nước thì hãy vào bếp!! Bây giờ thì đi lên phòng cậu ba đi!!.
- Dạ!! Thưa bà...!!.
Những chuyện ngạc nhiên dường như cứ đeo bám Nhạn mãi không thôi, từ một con ở được ông Thái mua về hầu hạ bà Bích rồi thành người phục vụ cơm nước trong nhà, bây giờ lại thành con hầu cho cậu ba Dũng, dường như mọi chuyện đã được sắp đặt rồi hay sao ấy, không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì nữa đây. - Nhạn miên man suy nghĩ. Được hầu hạ cho cậu ba là điều mà Nhạn ngay cả khi nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.
- Cộc!! Cộc!!. – Nhạn gõ cửa phòng của Dũng.
- Ai đấy?!!.
- Dạ!! Con là Nhạn thưa cậu ba!!.
- Nhạn hả!! Vào đi em cửa không khóa!!.
Nhạn mở cửa, căn phòng của Dũng trong rất sạch sẽ và gọn gàng. Anh đang ngồi trên bàn học được làm từ một loại gỗ nhung đắt tiền. Cạnh cửa sổ có vài chậu hoa Sứ rất đẹp. Nhạn lúng túng không biết nên nói gì, cô chỉ biết đứng im cúi đầu. Mãi đến vài phút sau Dũng mới lên tiếng.
- Em có biết hoa Sứ tiếng nước ngoài gọi là gì không?!!.
- Dạ thưa!! Con không biết ạ!. – Nhạn tròn xoe mắt.
- Là Plumeria, người ta còn gọi nó là Chi Đại, nguồn gốc của nó xuất xứ từ những khu vực nhiệt đới và cận nhiệt đới của Châu Mỹ. – Dũng giải thích.
Nhìn khuôn mặt ngớ ngẩn của Nhạn, Dũng bỗng bật cười, nụ cười tươi tắn.
- Vậy em biết khu vực nhiệt đới là gì không?!.
- Dạ!! Không ạ!!! – Nhạn ngỡ ngàng.
- Khu vực nhiệt đới, còn gọi là cận xích đạo, là khu vực địa lý trên Trái Đất, nằm trong khoảng có đường ranh giới là hai đường chí tuyến, hạ chí tuyến ở Bắc bán cầu và đông chí tuyến ở Nam bán cầu, bao gồm đường xích đạo. – Dũng huyên thuyên.
Sau khi nghe những lời giảng giải của Dũng, Nhạn bỗng thấy choáng váng, ngay cả trái đất là gì và như thế nào cô còn không biết chứ ở đó mà biết tới nhiệt đới rồi xích đạo. Cô chỉ biết là mẹ cô hay kể cho cô nghe về chuyện hoa Sứ nên cô mới thích thôi chứ hoa Sứ từ đâu ra thì có ma mới biết.
Nhìn khuôn mặt ngây ngô của Nhạn, Dũng như chợt hiểu ra vấn đề.
- Em...em không có đi học àh?!.
- Dạ!! Nhà con nghèo lắm, nên con không có đi học. – Nhạn bối rối.
- Anh xin lỗi!!. Anh cứ ngỡ là em có đi học!!. – Dũng lúng túng.
- Dạ!! Không có gì đâu ạh!! – Nhạn cười.
Dũng nhìn Nhạn, đây là lần đâu tiên anh được ngắm nhìn cô gần đến vậy. Từ cái ngày mà cô mới bước chân vào cái nhà này, khi anh thấy cô ngắm nhìn những chậu hoa Sứ. Đối với Dũng đó là điều từ lâu anh mong đợi, một người cùng sở thích, một người tri kỷ. Phải chăng điều này đã thành sự thật.
- Nhạn àh!!. Em rất thích hoa Sứ phải không?!.
Nhạn tròn xoe mắt nhìn Dũng, anh đang nhìn cô với ánh mắt trìu mến. Chỉ một câu hỏi đơn giản thôi mà có một hàm ý rất đặt biệt. Tim Nhạn lại se thắt, rung động. Có phải cô đã mến anh rồi.
- Dạ!! Rất thích ạh!!. – Nhạn trả lời.
- Đừng xưng hô như thế nữa nhé, em cứ gọi anh là Dũng!!. – Dũng cười mĩm.
- Dạ thôi!! Con...con sợ bà rầy lắm. – Nhạn ấp úng.
- Không sao!! Nếu có mẹ anh thì em cứ xưng hô như bình thường. Còn khi nào chỉ riêng hai đứa mình thì xưng tên hay là gì đó cũng được.
- Chỉ riêng hai đứa thôi á!. – Nhạn ngại ngùng.
Bỗng Dũng đến gần bên Nhạn. Anh thỏ thẻ.
- Ừhm, chỉ riêng hai đứa mình thôi!!. Mình làm bạn với nhau em nhé!!.
Một câu nói thôi mà cả thời gian và không gian đều lắng đọng. Cô ngước mắt nhìn anh, đôi mắt mà cô đã gặp đêm hôm đó bây giờ vẫn như thế và đang ngắm nhìn cô, gần hơn, rất gần. Nếu một ngày nào đó, người mà bạn luôn nghĩ đến sẽ nói những lời như thế với bạn thì bạn sẽ như thế nào?!.
- Đây...đây là sự thật sao?!. – Nhạn thì thầm.
***
Nửa khuya, lại một đêm khó ngủ đối với Nhạn, cô ngồi đó thao thức, suy tư. Cho tới bây giờ cô vẫn không tin chuyện lúc sáng đã diễn ra như thế nào. Có phải đó là một giấc mơ, mà nếu là giấc mơ thì nó có kết thúc không?. Cô mong là nó sẽ không kết thúc, không ai biết điều đó đẹp đẽ đối với cô như thế nào đâu. Cố áp tay vào иgự¢, " Mình làm bạn với nhau em nhé!!". Nhớ đến câu nói ấm áp nhất mà từ trước tới giờ chưa người con trai nào nói như thế với cô cả.
Bỗng Nhạn nghe tiếng bước chân ngoài sân, tiếng bước chân rất quen thuộc. Cô biết là ai nên bắt đầu lén nhìn, lần này Dũng không đến gần những chậu hoa Sứ mà anh bước thẳng tới căn phòng nhỏ sau vườn.
Còn đang bỡ ngỡ không biết thế nào thì cô nghe Dũng thì thầm.
- Nhạn ơi, em còn thức không?!.
- Dạ... còn thức ạh!! – Nhạn trả lời.
- Anh muốn nói chuyện với em!! Em có thể ra đây được không?!.
Sau khi kiểm tra xem con Đẹt đã ngủ say hay chưa Nhạn mới bước ra ngoài.
- Có chuyện gì không anh?!.
- Cũng không có gì quan trọng đâu!. Anh cảm thấy hơi khó ngủ...!. Anh chỉ muốn gặp em!!. – Dũng thì thầm.
Khuôn mặt Nhạn đỏ lựng, cô cúi đầu ngại ngùng không biết nói gì.
- Anh có thứ này muốn tặng em!!. – Dũng cắt ngang bầu không khí im lặng.
Anh lấy sau lưng ra một chậu hoa Sứ màu trắng tím rất đẹp.
- Ôi!! Nó đẹp quá...!!!. – Nhạn bất ngờ trước món quà của Dũng.
- Nó là một trong bảy loài của hoa Sứ, tên của nó là Plumeria Obtusa!!.
Khuôn mặt Nhạn lại bắt đầu trở nên ngây ngô. Nhìn khuôn mặt ngớ ngẩn của Nhạn, bỗng Dũng bật cười.
- Xin lỗi!! Anh quên, cái tật anh là vậy đó hể cứ nói về hoa Sứ là anh lại huyên thuyên như thế!!.
- Hi hi!! Không sao đâu anh, tuy không hiểu những gì anh nói nhưng em thấy rất thích. – Nhạn tươi cười.
- Nhạn àh!!. Em có thích đi học không?!.
Nhạn ngạc nhiên khi nghe câu hỏi của Dũng.
- Dạ có chứ!!. Sao anh hỏi vậy?!.
- Nếu em thích, anh có thể dạy học cho em!!. – Dũng mĩm cười. Yên tâm anh sẽ không lấy tiền công đâu.
Nhạn lại nhìn Dũng, ánh mắt cô long lanh.
- Sao anh tốt với em vậy?!.
- Vì em là bạn anh, dạy cho bạn của mình học thì đâu có gì là sai phải không nào?!. Không phải em đã hứa với anh là làm bạn của anh rồi sao?!.
- Em nhớ chứ!...nhưng em không nghĩ là...anh...em...e..em cũng không biết phải nói sao nữa...!. – Nước mắt Nhạn bỗng rưng rưng.
Dũng nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, vuốt mái tóc huyền, anh khe khẽ.
- Không sao đâu!! Em đừng khóc, anh hứa sẽ bảo vệ cho em!!.
Không xa lắm, nơi ban công có một bóng dáng đang chăm chú nhìn họ, không ai xa lạ đó chính là Trí. Từ nãy cho tới bây giờ, mọi hành động của họ đều không qua khỏi ánh mắt của hắn. Bỗng có thêm một bóng người đang đến gần Trí. Đó là Dần, tên người hầu của ông Thái.
- Cậu hai định chừng nào mới ra tay ạ?!. – Dần thì thầm.
- Bây giờ chưa được đâu!!. Để cho tình cảm của tụi nó thật sâu đậm đã!!.
- Dạ! Em không hiểu tại sao phải chờ đợi ạh?! – Dần thắc mắc.
- Đồ ngốc!! Dục tốc bất đạt mày không biết sao?!. Tao phải chắc chắn rằng mọi chuyện đều theo kế hoạch của tao thì mới được chứ. Mày còn ngu ngốc lắm, có giải thích mày cũng không hiểu đâu. Bây giờ điều tao cần là thời gian, đến một lúc nào đó tao sẽ thực hiện kế hoạch của mình. – Trí trầm ngâm.
Hắn nhìn vào đôi trai gái đang tâm sự trong vườn hoa Sứ.
- Đợi đó đi!! Tôi sẽ cho cha thấy cha đã sai lầm như thế nào khi để lại gia sản cho nó quản lý. Hờ hờ...!!!.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc