Trà Trộn Phòng Con Gái - Chương 04

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Khi tôi quay về phòng thị trường, các đồng nghiệp thi nhau hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì.
Những người làm ở phòng thị trường đều rất nhạy cảm. Ngay từ sáng sớm nay khi Trình Lộ đứng ở cửa phòng trừng trừng nhìn tôi, họ đều cảm thấy có gì đó khác thường. Vừa rồi sếp lại gọi tôi lên nói chuyện gần nửa tiếng đồng hồ, điều này càng khiến bọn họ thấy kỳ quặc.
“Các bạn! Tôi phải chuyển đến phòng của Trình Lộ rồi!”. Tôi xem cái ૮ɦếƭ như không, tuyên bố.
“Sao lại thế được?!”. Mười mấy vị nam thanh nữ tú cùng trợn tròn mắt. Họ đều không tin tôi lại từ bỏ phòng thị trường nơi tiền đồ rộng mở để chuyển phòng bản quyền nơi vừa khô khan vừa tiền đồ xám xịt. Họ càng không tin một người có sách lược dùng người giống Gia Cát Lượng như sếp lại vứt tôi – “cây hái ra tiền” của phòng thị trường sang “nha môn thanh đạm” thiếu dầu thiếu mỡ.
“Đây là sự sắp xếp của công ty, tôi cũng không còn cách nào khác”. Tôi vừa thu dọn đồ đạc, vừa lắc đầu.
Thực ra tôi không ghét việc phải chuyển sang phòng khác, mà ngược lại còn có chút hiếu kỳ nữa. Chỉ có điều cứ nghĩ đến việc phải làm cấp dưới của Trình Lộ lại có cảm giác sắp bị người khác sai bảo.
“Giám đốc Trình của phòng bản quyền tuổi không cao, nhưng làm việc gì cũng cứng nhắc, cậu phải cẩn thận đấy”. Một đồng nghiệp nhắc nhở tôi.
Tôi cười, không nói gì. Cũng không hiểu sao, tôi nghĩ đến chuyện bây giờ tôi đã sống cùng một nhà với Trình Lộ, trong lòng lại có chút thích thú. Cô nàng Trình Lộ ở công ty thì cứ ra vẻ đứng đắn, tôi muốn xem dáng vẻ của cô ta ở nhà ra làm sao.
Tôi chồng tất cả đồ đạc vào rồi ôm cả đống đi về phía phòng bản quyền cách đó mười bước chân dưới con mắt thương hại của các đồng nghiệp phòng thị trường.
Thực ra, phòng bản quyền không có nhiều nhân viên, tính cả Trình Lộ vào cũng chỉ có năm người. Chức danh “Giám đốc” của Trình Lộ nhìn bề ngoài thì có vẻ to lắm, nhưng thực chất chỉ quản có bốn người.
Bản quyền là một trong những phòng luôn được công ty coi trọng, vì thế Trình Lộ không phải là nhân vật mà mọi người có thể coi thường. Nhất là ngoại ngữ của cô ta, tuyệt đối thuộc trình độ hàng đầu, trước đây tuy tôi không làm ở phòng cô ta, nhưng cũng từng tận tai nghe thấy cô ta là thủ khoa trường Đại học Ngoại ngữ khóa 2007.
Thấy tôi bê một đống đồ đi vào phòng làm việc, Trình Lộ ngồi tít trong cùng nhìn tôi, lạnh lùng hứ một tiếng.
“Giám đốc Trình, sau này xin chị chỉ giáo nhiều”. Tôi cố tình đi đến trước mặt cô ta, chào hỏi với cung cách là người mới đến.
“Đã sắp xếp bàn cho anh rồi đấy”. Trình Lộ lườm tôi một cái, vẻ mặt đanh thép.
“Trời ơi, hôm nay giám đốc Trình bị trừ nửa ngày lương nhỉ”. Đột nhiên tôi nói.
Cạch.
Suýt nữa Trình Lộ bẻ gãy chiếc 乃út bi trong tay. Cô ta trừng mắt nhìn tôi, cố gắng giữ vẻ lạnh lùng, hàm răng đều tăm tắp nghiến chặt lại, không nói lời nào.
“Giám đốc Trình, hôm nay tôi phải làm gì đây?”. Tôi đặt những thứ trong lòng xuống bàn làm việc mới của mình, hỏi Trình Lộ.
“Phân cho anh hai cuốn sách, anh cứ đọc hết đi rồi nói tiếp. Là file điện tử, tôi đã gửi vào máy tính anh rồi đấy”. Trình Lộ lạnh lùng nói.
Trong phòng còn có các đồng nghiệp khác đang làm việc, tôi cũng không nhiều lời với cô ta nữa, mở máy tính ra.
“Để chứng minh anh rất chuyên tâm đọc sách, trước khi tan làm, anh hãy giao cho tôi hai bài cảm nghĩ. Tất cả là hai bài, mỗi bài trên mười nghìn chữ”. Trình Lộ đột ngột bổ sung thêm một câu.
“Cô…”. Tôi lập tức nhìn về phía cô ta.
Cô ta cũng không hề sợ hãi nhìn lại tôi, mắt còn trợn to hơn tôi.
Thôi bỏ đi, chẳng qua cũng chỉ là bình luận sách thôi mà, khi còn ở phòng thị trường tôi đã PR cho rất nhiều cuốn sách bán chạy, có bắt viết bình sách dài hơn nữa thì tôi cũng viết được năm, mười bài trong một ngày.
Tôi nuốt nỗi tức giận vào lòng, ngồi xuống bàn, quan sát cách bài trí văn phòng của phòng bản quyền.
Chỗ ngồi của tôi ngay gần Trình Lộ, sát bên cửa sổ. Vị trí của bốn nhân viên khác trong phòng đều ở phía cửa ra vào, ở giữa là một dãy bàn dài, trên đó đặt các loại sách gốc của nước ngoài, vừa đúng ngăn cách tôi và Trình Lộ với bốn nhân viên còn lại.
Tôi không biết đây là do cố ý sắp đặt hay là vốn dĩ đã như thế, nhưng bố cục này khiến vị trí của tôi và Trình Lộ tạo thành một vùng trời riêng. Nếu bốn nhân viên kia không dướn cổ nhìn qua bên này, chắc chắn không thể nhìn thấy tôi và Trình Lộ đang nói gì, làm gì.
“Này, hôm nay có cần tôi tiện đường cho quá giang về không?”. Tôi hỏi.
Hôm này cô ta mặc áo khoác kẻ sọc có hai hàng khuy, áo sơ mi lông cừu màu xanh đậm, đeo chiếc vòng cổ màu bạc, nói thật là rất xinh. Nhất là trong ánh nắng chan hòa, vẻ mặt tập trung vào công việc của cô ta trông như một bức tranh.
Cô ta không thèm để ý đến tôi, những ngón tay thon dài lật tiếp một trang sách tiếng Anh, rồi lại ghi ghi chép chép cái gì đó vào cuốn sổ tay.
Tôi không có hứng, cũng không định hỏi cô ta, xoay người quay mặt vào máy tính của mình.
Trên desktop máy tính của tôi đã có sẵn hai file với tựa đề: Văn học sử châu Âu và Tuyển tập Tolstoy.
Cả hai cuốn sách điện tử này đều để dạng file PDF, tôi mở ra xem, mỗi cuốn phải đến hơn một nghìn trang!
“Cứ từ từ đọc, từ từ viết, không được phép lười biếng”. Đột nhiên Trình Lộ nói.
Gương mặt xinh đẹp của cô ta, vào giây phút này, cuối cùng cũng để lộ nụ cười đắc ý.
Tôi cố gắng trấn tĩnh, ngồi ngay ngắn lại, vừa vặn phía sau màn hình vi tính, tránh xa ánh mắt của cô ta.
“À, cái máy tính của anh hôm nay vẫn chưa được nối mạng”. Trình Lộ đột ngột nói. Tôi không nhìn thấy mặt cô ta, nhưng giọng nói của cô ta thì có thể vòng qua màn hình máy tính lọt vào tai tôi.
“Yên tâm đi, chỉ là hai bài bình luận sách dài mười nghìn chữ thôi chứ có gì đâu, tôi cũng chẳng cần lên mạng để tìm tài liệu đâu”. Tôi trả lời.
Trình Lộ không nói thêm gì nữa, ở góc này của phòng, chỉ còn tiếng lật sách sột soạt của cô ta. Tôi cũng im lặng “nhằn” hai cuốn sách này, chìm đắm trong suy tư của riêng mình. Rất lâu sau, Trình Lộ bất ngờ hỏi: “Anh có thật là gay không?”.
Lúc này, đến lượt tôi phớt lờ cô ta.
“Anh giúp tôi một việc được không?”. Thấy tôi không nói gì, Trình Lộ nói tiếp.
Tôi vẫn phớt lờ cô ta.
Cộc, cộc, cô ta gõ gõ bàn.
Lúc này tôi mới xoay người, lộ mặt sau màn hình vi tính, nhìn cô ta, “Cái gì?”.
“Tuần sau, bố mẹ tôi đến đây”. Trình Lộ nhìn tôi bằng ánh mắt phòng bị không yên tâm, nói.
“Bố mẹ cô đến đây thì có liên quan gì đến tôi?”. Tôi lẩm bẩm nói.
“Lần trước tôi nói với họ tôi đã có bạn trai”. Trình Lộ nói.
“Muốn nhờ tôi đóng giả làm bạn trai cô hả?”. Tôi giả vờ không quan tâm nói.
“Anh là gay, tôi cũng yên tâm hơn”. Cô ta nói.
“Tại sao?”. Tôi hỏi cô ta. Trong lòng tôi hơi tức giận, cô ta cử mở miệng ra là “gay”, xem ra cô ta đã thực sự coi tôi là kẻ đồng tính rồi.
“Sẽ không có hậu quả gì đâu, cùng lắm thì giả bộ ôm ấp, hôn hít nhau, tôi cũng có thể chịu đựng được, dù sao tôi cũng coi anh là phụ nữ mà”. Trình Lộ chần chừ một lúc, nói.
“Thật ngại quá, tôi lại không cung cấp loại hình dịch vụ này”. Tôi trả lời.
“Anh…”. Cô ta không ngờ tôi lại từ chối thẳng thừng như vậy, bất giác cảm thấy mất mặt.
“Xem ra anh đúng là gay thật, tôi cố ý thử anh thôi”. Ngập ngừng vài giây, cô ta nói.
Tôi cười lạnh lùng trong bụng, trông bộ mặt lúc đỏ lúc trắng của cô ta, tôi biết ngay câu nói này của cô ta chỉ là cái cớ để cô ta đỡ mất mặt mà thôi.
Lập tức, tôi cảm thấy hơi hối hận. Nếu như đồng ý đóng giả làm bạn trai cô ta, còn có thể bỡn cợt Trình Lộ trước mặt bố mẹ cô ta, không chừng cũng vui ra trò.
“Đọc nốt đống sách của anh đi!”. Thấy tôi nhìn cô ta như muốn xuyên thấu bí mật trong lòng cô ta, Trình Lộ ngại quá đâm phát cáu, lạnh lùng ra lệnh cho tôi.
Trình Lộ ૮ɦếƭ tiệt, cô cứ hung hăng ở công ty đi, để về nhà tôi cho cô biết tay. Tôi lườm cô ta rồi tiếp tục giấu mặt sau màn hình máy tính, tránh xa bộ mặt thối tha đang cau có của cô ta.
Hai cuốn sách điện tử dài hơn nghìn trang này khiến tôi hoa mắt chóng mặt. Chẳng mấy chốc đã gần đến giờ tan sở, Trình Lộ thấy tôi chỉ ngồi đọc, cả ngày trời rồi mà vẫn không viết lách gì, cuối cùng không chịu được, thúc giục: “Lương Mân, anh định dậm dờ đến mấy giờ hả?”.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc