Tổng Giám Đốc Tỏ Ra Uy Phong - Chương 16

Tác giả: Lạc Hồng Bảo


"Không thành vấn đề."
Khải nghe đối thoại của bọn họ, lập tức sinh lòng nhất kế.
"Thật tốt a. . . . . ." Cậu tiếng buồn bã than thở."Katy, cháu cũng thật là muốn đi chung với cô, nhưng là cha nhất định sẽ không đồng ý, không cho phép cháu rời khỏi khách sạn."
Cô nghe rất đau lòng, "Đừng như vậy, này —— cháu đi nói với cha cháu một chút coi, hỏi ngài ấy có chịu hay không để cho cháu cùng cô cùng đi ra ngoài."
"Cha nhất định sẽ không đồng ý. Katy, không bằng cô giúp cháu hỏi cha có được hay không?" Cậu cầu xin nhìn tới trước cô."Nói không chừng lời của cô cha sẽ nghe."


"Sao, làm sao có thể? !" Cô thiếu chút nữa bị sặc bởi nước miếng của mình.
Cô có tài đức gì, khiến Lane nghe lời cô? Chớ u mê.
"Bởi vì cháu nói có cô bồi cha nhất định sẽ không tin tưởng. Lần trước chuyện cháu chuồn êm ra khỏi khách sạn cha vẫn còn nhớ ở trong lòng, cho nên do cô ra tay cùng cha nói, cha sẽ phải đồng ý, hơn nữa cha hiện tại rất tin tưởng cô a!" Khải cố làm thiên chân vô tà (ngây thơ) mà nói.
"Này —— được rồi, tổng quản Andy, có thể hay không làm phiền anh đánh một cuộc điện thoại cho Lane, nói cho ngài ấy biết tôi ngày mai muốn mang Khải đi ra ngoài?" Cô nhắm mắt thỉnh cầu Andy.
"Tốt." Andy ưu nhã đi ra ngoài.

Cậu nhất định phải cùng cha nói chú Andy giúp cha một đại ân, nhất định phải thay chú ấy tăng lương!
"Oa! Cha nhất định sẽ đồng ý." Cha nhất định sẽ thừa cơ hội này kêu Katy đi gặp cha, ha ha! Hạnh phúc đạt thành nhiệm vụ.
Qua không bao lâu, Andy cầm điện thoại không dây trở lại phòng khách.
"Katy, thiếu gia nói muốn tự mình cùng cô nói." Anh ta đưa điện thoại cho Katy.
"Tôi?" Cô ngây ngốc nhận lấy điện thoại, nhất thời tay chân luống cuống.
"Katy sao?" Ống nghe truyền đến giọng nói trầm thấp dễ nghe của Lane .
"Là tôi!" Cô khẩn trương trả lời.
"Em nói ngày mai muốn dẫn Khải đi ra ngoài?" Hắn trầm ngâm.
"Dạ, có thể không vậy?" Cô thật cẩn thận hỏi, trái tim là bởi vì nghe thanh âm của hắn mà kịch liệt đập loạn.
Đầu ống nghe bên kia truyền đến thật dài trầm mặc cùng tiếng xào xạc giấy tờ, thời gian Lane dừng lại cũng không có thật lâu, nhưng cô lại cảm thấy giống như qua một thế kỷ.

"Bên tay có giấy bút sao?"
"Có." Cô quơ lấy bút máy cùng giấy ghi chép trên mặt bàn.
Hắn nhanh chóng đọc một chuỗi địa chỉ, sau đó giao phó, "Tôi không có thời gian ở trong điện thoại nói cho em, em qua đây đi, ngay mặt nói rõ ràng."
"Cái gì? !" Cô kinh sợ thét ra âm thanh chói tai."Ngay mặt? !"
"Có vấn đề sao?" Hắn hỏi.
"Không có, không có vấn đề. . . . . ." Cô cơ hồ chân mau nhũn ra.
"Đến trực tiếp vào phòng làm việc của tôi." Hắn nói xong liền cúp điện thoại.
"Như thế nào?" Khải hưng phấn hỏi tới."Cha đồng ý sao?"
Cô lắc đầu, "Lane gọi cô qua đó ngay mặt nói rõ ràng. . . . . ." Cô một bộ biểu tình mau khóc lên.
Khải ánh mắt sáng lên, không nghĩ tới cha nhanh như vậy liền thừa thắng xông lên, hẹn gặp mặt Katy á!

"Vậy cô còn chờ cái gì? Nhanh đi đi!" Khải thúc giục."Cô nhanh đi hỏi cha, cháu ở khách sạn chờ tin tức tốt từ cô đó."
"Cháu không cùng cô cùng đi?" Cô cả kinh thất sắc.
"Katy, cô quên, không có cha cho phép, cháu không thể tự mình rời đi khách sạn." Khải làm một bộ dáng đáng thương nhìn cô."Cầu xin cô đó, cô nhất định phải thuyết phục cha đồng ý để cho cháu và cô cùng nhau ra cửa, như vậy về sau cháu liền có thể cùng cô cùng nhau rời đi khách sạn, đến rất nhiều nơi đi chơi."
Đây là một chủ ý thật tốt, nếu như cô có thể thuyết phục Lane, như vậy Khải liền có hơn một phần tự do.
"Tốt, cô lập tức đến." Vì vậy cô liền nhắm mắt tiến lên.
************************************
Đáp Taxi theo chỉ thị của Lane đi tới nơi hắn làm việc, khi này tòa cao ốc có màn che bằng những tấm thủy tinh dưới ánh mặt trời tỏa sáng lấp lánh xuất hiện tại trước mắt thì Katy mới hiểu được, qui mô sự nghiệp của Lane không chỉ là khách sạn mà thôi.
Ôm tâm tình bất an bước vào tòa cao ốc, hướng tiểu thư tiếp tân xinh đẹp tỏ rõ mục đích đến, nguyên tưởng rằng sẽ bị gây khó khăn cho đuổi ra ngoài, không nghĩ tới lại được đối đãi như khách quý.
"Tiểu thư Katy, xin mời đi theo tôi." Tự mình nghênh đón cô là trợ lý đặc biệt của Lane —— Edward.
Katy bị sự thận trọng phô trương này làm cho tâm thần có chút không yên, cô chỉ là một bảo mẫu nha! Có cần thiết như vậy chiêu đãi cô sao?

Đáp thang máy đến tầng chót, ở trước phòng làm việc của Lane, Edward tự mình mở cửa giúp cô.
"Tổng giám đốc chờ cô đã lâu rồi, mời."
Cô mang theo lòng thấp thỏm bất an, đi vào phòng làm việc của hắn.
Phòng làm việc của Lane với phong cách vô cùng hiện đại, cả một phiến màn che được làm bằng thủy tinh có thể nhìn thấy cảnh hùng vĩ của thành phố New York, ghế sa lon màu đen chiếm cứ một góc lộ vẻ khí phách mười phần, đằng sau quầy bar là tủ rượu bày không ít rượu quý, xem ra là lúc cùng khách hàng làm ăn nói chuyện sử dụng tới.
Nhưng trong đó làm cho người cảm thấy áp lực mười phần, là đứng ở trước màn che thủy tinh, Lane chống lấy cằm chìm trong trầm tư.
Cửa tại sau lưng cô đóng lại, phát ra tiếng vang nho nhỏ, Lane quay đầu lại, nhìn thấy cô liền lộ ra nụ cười.
"Em đã đến rồi." Hai tay hắn cắm ở trong túi quần, càng lộ vẻ hắn đẹp trai mười phần.
Đồ tây trang vừa vặn làm tôn lên vóc người tốt của hắn, cởi áo khoác xuống vẫn hiện ra hơi thở tinh anh của hắn, hơn nữa mười phần chất đàn ông.
Tiếp, hắn đi về phía cô, cô là theo bản năng thở hốc vì kinh ngạc.
"Tới đây." Hắn cầm cánh tay cô, kéo cô đến trên ghế sofa ngồi xuống, vì cô rót một chén Hồng Trà Darjeeling mùi thơm tỏa bốn phía."Uống trà."

Một cái chỉ lệnh một động tác, cô cứng ngắc được không tự kiềm chế.
Uống một ngụm trà, cô cuối cùng tìm về tỉnh táo, không lại sợ hãi cảm giác áp bách từ trên người hắn.
Đây không phải là ở khách sạn nhìn đến Lane, là "Lane trong lúc làm việc", cô không nghĩ tới, thời gian này ở trước mặt cô hắn luôn là dịu dàng mà chống đỡ, lúc đang làm việc chính cái dáng vẻ này.
Muốn hấp dẫn chết người.
Cô không phát hiện mặt mình đỏ lên, vẫn làm bộ trấn định đối với hắn nói: "Cám ơn trà của anh, tôi muốn trưng cầu đồng ý của anh. Tôi ngày mai nghỉ phép, có thể hay không xin anh đồng ý để cho tôi mang Khải ra ngoài đi chơi? Tôi sẽ cẩn thận chú ý an toàn của cậu ấy, xin tin tưởng. Khác nếu như anh đồng ý, ngày sau coi như không phải ngày nghỉ, tôi cũng muốn mang Khải ra cửa. . . . . ."
"Em nói là, em muốn mang Khải rời đi khách sạn? Chính là hai người các người?"
Hắn cau mày thần thái nghiêm túc vô cùng! Hắn vẫn còn là giống như model một dạng đẹp trai bức người, nhưng lại làm cho người sợ hãi!
Katy cuối cùng hiểu tại sao hắn trẻ tuổi như thế nhưng lại dễ dàng có thể thừa kế vương quốc sự nghiệp khổng lồ như vậy rồi! Bản thân hắn thực lực không thể khinh thường, coi như là ông chủ lớn thân kinh bách chiến, cũng không thấy được có thể địch nổi hắn này toàn thân khí thế kinh người.
"Đúng." Cô nuốt nước miếng, trả lời.
Hắn chân mày càng thêm thâm tỏa.
"Muốn đi đâu?"
"Ách —— đến chỗ ở trước kia của tôi thăm hàng xóm cũ một chút, bọn họ là một đôi vợ chồng người Ireland rất hòa thuận, bọn họ có ba đứa con, tuổi cùng Khải tương tự, tôi muốn Khải có thể cùng bọn họ cùng nhau chơi đùa, có bạn chơi cùng tuổi . . . . . ." Cô nhanh chóng báo cáo hành trình ngày mai dự định, liền thân thế bối cảnh của đối phương cùng chung kèm trên, chỉ sợ hắn hoài nghi.
"Tốt, tôi đồng ý với em." Lane hào phóng đồng ý."Em có thể mang Khải đi gặp bạn bè của em, chỉ là ngày sau nếu như em muốn mang Khải đi ra ngoài giải sầu, tôi kiên trì phải có Andy cùng đi."
"Thật? !" Cô không nghĩ tới chuyện đơn giản như vậy sẽ làm thành! Nhưng lời nói đơn giản như thế, tại sao mới vừa rồi không có ở trong điện thoại nói là tốt rồi?
Cô trực giác khẳng định là có vấn đề.
"Anh như thế dễ dàng đồng ý, tại sao ở trong điện thoại không thể nói?" Cô đem nghi vấn nói ra khỏi miệng.
"Bởi vì tôi có chuyện khác muốn nói cho em." Hắn quỷ quyệt mà nói."Tại trong khách sạn luôn là có Khải cùng Andy ở đó, nhưng những lời nói này, tôi muốn lén một mình đối với em nói."
"Hả?" Lén nói riêng?
Nghe đến mấy cái này chữ, cô nhất thời lông tơ dựng đứng, phòng bị nhìn tới trước hắn.
Tiếp Lane nghiêng người, cười tới gần cô.
Katy lập tức mau tránh ra, không ngừng lui về phía sau tránh né thân thể hắn càng ngày càng đến gần.
Nhưng cuối cùng cô còn là chạy không khỏi, bị hắn vây ở một góc trên ghế sa lon, hắn là đặt tay ở hai bên người cô, tạo thành một khoảng không nhỏ, chỉ có cô và hắn.
"Tôi nhớ được thời điểm tôi lần đầu tiên hôn em, em nói tôi uống say rồi, không sai chứ?"
Cô hít sâu một cái.
Uống say người sẽ nhớ rõ ràng như vậy sao? Cô rốt cuộc nhận rõ cũng nguyện ý thừa nhận, cái người này một đêm kia căn bản không có uống rượu.
"Cho nên tôi nghĩ muốn, thừa dịp lúc bốn bề vắng lặng em mới thật tốt xác định tôi có hay không có uống say đi." Nói xong, môi rơi vào trên môi cô.
Cô ngây ngốc trợn mắt, nhìn tuấn nhan hắn phóng đại, cảm giác hắn hôn mình.
Không có, không có vị rượu, chỉ có nhàn nhạt vị cà phê, cùng một cỗ mùi hương thuộc về hắn.
"Không ai dạy em thời điểm hôn phải nhắm mắt lại sao?" Hắn buồn cười nói.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lập tức ửng hồng, "Anh, anh đây là ý tứ gì?"
Hắn trầm thấp nở nụ cười, "Katy, em nghe rõ, ngày sau chớ cùng tôi giả bộ ngu, hử?"
"Hả?" Cô không rõ chân tướng.
Cô với bộ dáng ngây ngốc kích thích hắn yêu thương, không nhịn được mổ hôn cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch của cô, cười nói: "Anh thích em, Katy."
Bùm!
Thế giới vào giờ khắc này bị hủy diệt mà nói, cô cũng sẽ không quá ngoài ý muốn.
Lane nói hắn thích cô? Những lời này quả thật như sánh ngang với uy lực của bom nguyên tử, nổ bùm trái tim đang đập loạn của cô!
Là đùa giỡn sao? Trong lòng cô nghĩ tới, nhưng cô lại rất rõ ràng, Lane • Ciel chưa bao giờ nói giỡn.
"Em thì sao? Katy, em có phải hay không cũng yêu thích anh, hử?" Hắn ác liệt thừa dịp lúc cô kinh ngạc hỏi tới đáp án.
"Này, này, tôi, tôi. . . . . ." Cô nói năng lộn xộn.
"Em có thể cự tuyệt anh, chẳng qua anh tiếp nhận lý do duy nhất là em chán ghét anh, tới, nói cho anh biết đáp án của em." Hắn cười làm áp lực.
Hắn rất rõ ràng, Katy tuyệt không chán ghét hắn, ngay cả có thể nói là thưởng thức hắn, nếu như cô chán ghét hắn mà nói, hắn hôn cô như vậy thì sớm đã bị cô thưởng một cái tát đánh bay đến sao Hoả đi.
Như vậy ác liệt ép hỏi thật sự là bởi vì hắn đã đợi không kịp, hắn muốn lập tức có được Katy!
"Tôi. . . . . ." Cô đang muốn trả lời thì cửa bị đạp ra.
Lane cùng Katy theo tiếng kêu nhìn lại, nhìn thấy là một người cao lớn, hùng tráng uy vũ - Lý Áo.
"Tôi quấy rầy đến hai vị rồi sao?" Lý Áo xách theo hành lý nghênh ngang tiến đi vào ngồi ở trên ghế sa lon đối diện bọn họ, tuyệt không sẽ cảm thấy ngượng ngùng.
"Được rồi, anh tạm thời không ép em." Lần nữa trộm được một cái thơm môi, Lane lúc này mới buông cô ra.
"Tôi đi trở về!" Cô vội vã nhảy dựng lên xông ra ngoài cửa, nhưng hắn nhanh chóng kéo tay cô, cười nói: "Anh có thể để cho em suy nghĩ một chút, chẳng qua anh trước nói cho em biết, anh không có nhiều kiên nhẫn a."
"Gặp lại!" Cô hất tay hắn ra, giống như bay chạy đi.
Lý Áo thổi tiếng huýt sáo vang dội, cười nhạo: "Mình cho tới bây giờ cũng không biết cậu cái tên này như vậy có kiên nhẫn, thế nào, yêu tiểu cô nương nhà người ta rồi hả?"
Hắn chỉ cười không nói, cũng không có trách cứ Lý Áo xuất hiện được không phải lúc.
"Xong việc rồi hả?"
"Đúng vậy a, nghỉ ngơi một chút!" Lý Áo đấm bả vai đau nhức kêu mệt."Lane, lúc nào thì mời mình làm phù rể cho cậu?"
Nghe anh ta hỏi như thế, Lane tâm tình thật tốt cho biết, "Ngày mai như thế nào?"
Lý Áo thật sâu nhìn hắn một cái, thở dài nói: "Mình biết ngay cậu không có tính nhẫn nại gì mà."





Thử đọc