Tổng Giám Đốc Thật Lạnh Lùng - Chương 02

Tác giả: Mạnh Ny


Cô hát, mang theo thành thục tang thương. Cô múa, mỹ lệ kinh người.
Khi kết thúc, cả đại sảnh đều im lặng, thật lâu sau, cũng không có một âm thanh nào cả.
Cô thở hổn hển, mắt to chớp một cái, nhìn về phía hắn “Tôi có thể không?”
Long Thiều Thiên vần thờ ơ nhìn cô, vẫn lạnh lùng, chỉ là trên mặt có nhiều hơn một tia hứng thú “Cô tên là gì?”
“Còn anh tên là gì?”
“Cô có thể gội tôi là Long.”
Trong mắt hắn, hứng thú lại càng đậm. “Còn cô?”
“Diệp Bình.”
“Tôi sẽ tìm người chữa bệnh cho mẹ cô, nhưng ngược lại, cô phải đáp ứng tôi một chuyện.”
Hưng phấn khiến cô nở nụ cười, nụ cười đầu tiên trong ngàu hôm nay. “Được, chuyện gì?”

“Cô đừng đáp ứng quá nhanh như thế, không chừng sẽ hối hận đấy.”
“Chỉ cần có thể cứu mẹ tôi, tôi tuyệt đối sẽ không hối hận.”
“Tốt” Hắn nói. “Vậy cô phải ký hợp đồng, trở thành ca sĩ của công ty tôi.”
Ký hợp đồng? Một cụm từ rất xa lạ, nhưng chỉ cần cứu được mẹ, muốn mạng của cô, cô cũng sẽ không từ chối.
Cô cắn răng một cái: “Được”
Khóe miệng hắn giương lên một đường cong, hai đôi mắt đen nhìn nhau, hắn lạnh lùng, còn nhiệt lực (?) của cô như khơi dậy một trạng thái khác.
Hắn tuân thủ cam kết, ngày đó liền đưa mẹ cô- Thái Kim Phượng chuyển đến bệnh viện Đài Bắc, vào ở phòng bệnh tốt nhất, mời bác sĩ quyền uy nhất, cũng nhanh chóng sắp xếp phẫu thuật trong thời gian ngắn nhất.
Bác sĩ sắc mặt nghiêm trọng nói với cô: “Mẹ cháu...Rất nghiêm trọng, bệnh tình trì hoãn quá lâu,...cháu...tốt nhất phảo có chuẩn bị tâm lý.”
Cô nức nở nghẹn ngào, bả vai nhỏ run không ngừng.
Dù là ai cũng có thể nhìn thấy sinh mạng Diệp Kim Phượng tựa như đèn cầy trong gió sắp tắt, nhưng không phải ai cũng biết, chuyện xảy ra nhanh như vậy, buổi tối hôm vừa mới chuyển viện, sau một hồi cấp cứu, thấy bác sĩ lắc đầu, Diệp Bình cơ hồ ngã quỵ.


Trên khăn trải giường trắng tinh, Diệp Kim Phượng hai mắt rầu rĩ nhìn Diệp Bình đang ngồi bên cạnh.
Bà không bỏ được người thân duy nhất trên đời này, thật sự không thể bỏ được! Bà không đành lòng, A Bình từ nay chỉ có một mình cô đơn trên đường đời, không còn ai để dựa vào, cũng không còn ai hỏi han ân cần nữa, con bé còn nhỏ như vậy.
Đứa bé đáng thương!
“Mẹ...mẹ đừng lo lắng cho con” Diệp Bình run run nói một câu, cô có thể nhìn thấy hết những sầu lo trong mắt mẹ. “Con sẽ sống rất tốt, con sẽ tự chăm sóc mình. Con còn ký hợp đồng với công ty đại diện nữa. Con... con sẽ không sao mà, con...sẽ kiên cường.....Con.....”
Diệp Kim Phượng thương xót nhìn cô, cánh tay khô gầy cố hết sức nâng lên, nói nhỏ: “Mẹ đi xem bói, người ta nói con cả đời rất khổ, chỉ là sẽ gặp được quý nhân. Con số mệnh giống như lục bình vậy, cho nên mẹ mới đặt tên con là Diệp Bình. Aizzz....Về sau cũng không cần gọi cái tên này nữa, con phải cố sống thật tốt.”
“Mẹ...Mẹ, mẹ...Đừng làm con sợ...”
“Con có lúc quá cố chấp rồi... Con người ta, không nên...quá nghiêm túc.... Cười cũng là sống...Khóc xũng là sống.... Còn... Còn...chỉ cẫn cười là được rồi... Có biết không?”
Con ngươi của bà dần dần mở to, mất đi tiêu cự, giọng nói cũng càng ngày càng trở nên vô lực, tay từ từ, từ từ tuột xuống.....
“Mẹ....Mẹ....” Diệp Bình hoảng sợ, vuốt mặt mẹ, cho đến khi xác nhận thấy không còn phản ứng nào nữa.
“Mẹ....Mẹ.... Mẹ, không cần đi, không cần để lại con một mình mà....” Co khóc đến tê tâm liệt phế.

Từ nơi này, từ thời điểm này, cô đã trở thành một cô nhi. Người thân duy nhất trên đời đã rời xa cô, vĩnh viễn không có cơ hội gặp mặt nữa. Mẹ cũng không thể cười, không thể nói chuyện cùng cô nữa rồi......
Cô lại một lần nữa ngã nhào lên người mẹ. Dù sao cô cũng không tin, thân thể mẹ vẫn còn ấm áp thế này,làm sao có thể không còn một chút hơi thở?
“Mẹ.... .........!!!!!!!!!!!” Cô lớn tiếng khóc.
Mười bốn tuổi, cô bị buộc phải trưởng thành quá sớm.
Phía hậu trường, Tâm Ny đôi tay khẽ run, vặn xoắn làn váy, không cam lòng cắn môi. Cô trang điểm kỹ càng tinh tế, xinh đẹp động lòng người, bộ dạ phục màu hồng phấn càng tôn lên sắc thanh xuân của cô, xinh đẹp bất phàm.
Từ gương trang điểm, cô nhìn thấy cô gái vừa lên ngôi Hoa hậu, trên mặt hiện lên hưng phấn vui mừng. Càng không ngừng nói nhỏ cùng nhau, mà bên cạnh, xoay quanh chính là người thân cùng những người chuẩn bị cùng cô đàm phán ký hợp đồng.
Tâm Ny không cam lòng tháo xuống trang sức trên người, nước mắt đong đầy hốc mắt. Cô thật hận!
Tối nay, thật vất vả cô mới lọt được vào top 16, dưới sân khấu là trên 1 vạn người xem, máy ảnh một cái lại một cái lóe lên- Hiện trướng chính là cuộc thi hoa hậu mà cả nước quan tâm. Khi cô biết được mình có thể tiến vào vòng chung kết cuối cùng thì đã kích động đến toàn thân run rẩy. Từ tiếng hoan hô của người xem, còn có ánh mắt của ban giám khảo, cô biết, mình đã thể hiện rất xuất sắc.
Âm nhạc vang lên, người xem cũng sôi trào, không khí trong hội trường lên cao đến đỉnh điểm. Toàn bộ người được đè cử, tâm tình lo lắng, hưng phấn, kích động, toàn bộ đều viết hết trên mặt. Bây giờ đã đến thời khắc quan trọng nhất, Cô bé lọ lem- một vạn tuyển một- sẽ được chọn ra.
Khi tiếng người MC vang lên: “Cuộc thi hoa hậu năm nay, đứng thứ ba (á hậu 2)....” Tâm Ny vẫn duy trì nụ cười ngọt ngào, cười đến nỗi đau miệng.

Thứ nhất, thứ nhất.....Tôi muốn vị trí thứ nhất...
“Đứng thứ ba: Lâm Hiểu Phàm”
Cô biết cô ấy, là một cô gái đáng yêu, một tay đàn tuyệt kỹ.
“Đứng thứ hai: Vương Tâm Như”
Oh, đó là cô gái đang học đại học, tiếng Anh lưu loát, có mái tóc dài rất đẹp, đến nỗi có thể đi chụp ảnh quảng cáo dầu gội đầu.
Đứng thứ nhất...
“Đứng thứ nhất:Lâm Thiến Nghi!”
Thế giới trước mắt cô, chỉ trong chốc lắt bỗng như hoàn toàn sụp đổ, sân khấu lay động, có một cái lỗ thật to, một mình cô, vô dụng rơi xuống đất.....
Kế tiếp là một mảnh hỗn loạn, đèn flash nháy liên hồi, tiếng người huyên náo, hiện trưỡng như nổ tung, giống như đang làm tiệc mừng.
Ba người được xướng tên, vương miện lấp lánh, dưới ánh đèn sáng càng thêm chói mắt, ba người đứng đó, đèn flash vẫn không ngừng lóe lên.

Tại sao bọn họ lại cười? Tại sao bọn họ lại có thể cười vui vẻ như vậy được?
Tâm Ny miễn cưỡng cười, mà lòng lại lạnh như rơi vào hầm băng. Cô mờ mịt như không biết mình đang ở đâu, cho đến khi bên cạnh huyên náo lên, không khí cũng nóng lên theo, sục sôi.
“Lâm tiểu thư, chúc mừng cô giành được ngôi vị Hoa hậu, cò có thể ký hợp đồng với Đài truyền hình TVB, cô có cảm tưởng gì ạ?”
Lời bên tai giống như kim châm, đâm vào lòng cô đau nhói. Trong gương, thấy được Lâm Thiến Nghi, cô ấy, cả người hưng phấn, rực rỡ, như có thể chiếu sáng cả bầu trời đêm.
Còn cô đây? Nghĩ đến sâu khấu hoang dã, người xem thô tục, âm nhạc huyến náo, hoàn cảnh bẩn thỉu, trong mũi giống như có thể ngửi thấy mùi rác rưởi tanh bẩn....
Cô rùng mình một cái, cả người như rơi vào vực sâu vạn trượng.
Không! Tuyệt đối không!
Nhưng mà, cón có biện pháp nào sao?
Nước mắt trong suốt theo gương mặt cô chảy xuống.
“Rất không cam tâm sao?” Một giọng nam vang lên.


Cô quay người, thấy có một người đàn ông trung niên, đeo kính gọng vàng, một đôi mắt thông minh, nhìn cô từ trên xuống dưới.
“Ông là ai?”
“Mọi người gọi tôi bằng rất nhiều tên khó nghe, nhưng tôi gọi mình là người Tìm kiếm ngôi sao”
“Tìm kiếm ngôi sao?” Cô lẩm bẩm.
“Tiểu muội muội, cô vữa rồi biểu diễn rất tốt.”
Cô cắn răng, hốc mắt lại đỏ lên: “Vậy tại sao tôi lại không được xướng tên?”
“Cô không thể nào được xướng tên đâu”
“Tôi hát hay hơn họ, cũng xinh đẹp hơn họ cơ mà!” Cô phẫn hận nói.
Hắn cười haha, thịt trên mặt rung lên một cái: “Cô có hon họ mười lần nữa, cũng không có lhar năng được xướng tên.”
“Tại sao...”
“Danh sách đoạt giải đã sớm được ấn định rồi, cô không có cơ hội đâu, mà tranh tài chỉ là hình thức mà thôi.”
Ấn định? Cô biểu diễn tốt hơn nữa cũng không có cơ hội? Đôi môi cô khẽ run, nước mắt rốt cuộc cũng rơi xuống.
“Hoan ngênh cô tới với thế giới Người ăn thịt người. Nơi đó là một cung điện nguy nga tráng lệ được xây trong sa mạc, rời đi nó, cả đời cũng tìm không ra đường ra.”
Cô đứng lên, khẽ nâng cằm, trên mặt thần sắc rõ ràng, dưới ánh đèn càng thêm có hồn: “Tôi tới từ hang chuột, với tôi, chỗ nào cũng tốt cả.”
“Một viên kim cương trong hang chuột.” Hắn cười nhẹ “Đi theo tôi, cô còn có nhiều cơ hội.”
“Ông sẽ làm tôi nổi tiếng sao?”
“Tiểu muội muội, cái này thì phải xem bản lĩnh của cô thôi.”
“Tôi sẽ khiến ông kiếm được thật nhiều tiền.” Cô nhìn ông ta, thẳng thắn nói.
Hắn ngửa đầu cười haha. “Tốt, vậy tôi rất muốn nhìn xem có phải đã tìm thấy một cây hái ra tiền hay không.”
“Ông sẽ không phải hối hận.......”
“Tốt, bây giờ cô phải làm một chuyện, chính là cắt đứt với quá khứ, từ bây giờ, cô chính là một người hoàn toàn mới.”
“Được!” Cô cắn răng nói ra, đôi mắt đẹp sâu kín phát ra một tia sáng, là đang hướng về ước mơ.
Sau hôm đó, cô không trở lại đoàn ca múa.
Diệp Bình cũng cùng đêm đó biến mất. Trong cùng một đêm, hai cô gái chạy về hai phía số phận không giống nhau.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc