Tôi Muốn Gặp Lại Anh - Chương 18

Tác giả: Muối

- Em đừng như vậy! Em phải nghe tôi nói thì em mới biết được tôi muốn nói gì chứ!
- ………- nó vẫn lạnh lùng, nói là làm thiệt nó đang mở từng chiếc nút áo một thì Long cầm tay nó lại.
- EM…thôi được rồi…tôi sẽ nói ngắn gọn vậy! Em có muốn nghe hay không thì tùy em…
- ………
- Tôi thừa nhận là tôi đã sai khi không tin em…tôi…xin lỗi …và chuyện lúc sáng không phải như em nghĩ…không có chuyện gì xảy ra giữa tôi và Vy hết…em có quyền không tin tôi…từ trước tới giờ tôi không hề biết yêu là gì…nhưng từ khi em xuất hiện…tôi đã biết thế nào là yêu và đau…em biết vì sao không???… Đơn giản là vì…tôi yêu em!!! Tôi nói xong rồi! Tôi không làm tốn thời gian của em nữa! Tôi về đây!!!- Long nói hết những suy nghĩ trong lòng mình với nó rồi đi thẳng ra ngoài để lại nó đứng ngơ ngác.
Sau khi nghe những lời Long nói nó như không tin vào tai mình, nó đứng ngẩn ra một lúc lâu…nó không biết là mình có đang nằm mơ hay không nữa…bởi vì trước giờ nó không hề nghĩ là Long lại yêu nó… sở dĩ lúc nãy nó không muốn nghe Long nói một phần vì chưa hết giận phần vì nó sợ…sợ Long sẽ nói điều mà nó không muốn nghe… sẽ làm nó đau… nhưng không như nó nghĩ Long lại tỏ tình với nó…nó thay đồ xong rồi thơ thẩn xuống dưới lầu.
- Lúc nãy nó nói gì vậy???- Duy thấy nó xuống thì hỏi ngay.
- ……
- PUL!- Duy thấy nó mơ mơ màng màng thì hét lên.
- Hả???- nó ngơ ngác nhìn Duy.
- Sao lại như người mất hồn vậy???
- Có gì đâu!
- Thằng Long…nó mới đi thôi đó…chạy theo vẫn còn kịp đấy!!!
- Hả…àh…ừ…- nó vội chạy ra ngoài.
Chạy một lúc nó nhìn thấy dáng Long từ xa nhưng xe nhiều quá nó không qua được, nó chờ từng đợt, từng đợt xe đi qua mà sốt ruột, cuối cùng thì xe cũng đã qua hết nhưng Long thì cũng đâu mất tiêu luôn rồi. Nó thất vọng tràn trề…về nhà với vẻ mặt bơ phờ.
- Sao? Gặp được không?
- ……
- Nhìn mặt mày thì cũng đủ biết rồi!
- DUY…
- Hả?
- Mày nói tao nghe đi…
- Nói cái gì mới được???
- Theo như mày nghĩ…thì…Long có thích tao không?
- Chứ nó không nói gì với mày sao?
- Tao đang hỏi mày mà! Có hay không?
- không biết… đi mà hỏi nó!
- Tao đã nói là theo mày nghĩ thôi…
- Tao hả? Nếu mà theo tao thì…tao nghĩ là…là…CÓ!
- CÓ???
- Ừh! Nhưng tao không chắc àh nha! Mà hỏi chi vậy?
- Không có gì! Tao lên phòng trước đây!
- Ờ…
Nó lên phòng nằm suy nghĩ một hồi, nó vẫn không tin là Long lại nói yêu nó…nhưng Duy cũng nói thế mà! Nó đang phân vân không biết có nên tin những gì Long nói hay không…chuyện ở biển thì có thể cho qua, còn chuyện lúc sáng…không lẽ nó nhìn nhầm. Không thể nào!
Tuần sau là sinh nhật Hân mà nó lại quên mất, nó suy nghĩ không biết nên mua gì tặng Hân thì nó chợt nhớ ra hai pé đồng hồ mà nó mua để dành tặng Hân lúc ở biển. Cũng đã 4 năm rồi nó không được mừng sinh nhật cùng Hân. Lần cuối cùng nó đi sinh nhật Hân năm 14 tuổi.
…………
1 tuần sau
Sáng nay nó nôn nao lạ thường, không hiểu sao lại không ngủ được…nó chuẩn bị rồi sang rủ Hân cùng đi học. Lúc nó qua Hân vẫn còn đang ngủ, Hân thấy lạ vì tự nhiên hôm nay nó lại sang rủ Hân củng đi học mà lại còn sang sớm thế nữa chứ.
20’ sau cả hai cùng lết bộ tới trường.
- Sao hôm nay dậy sớm vậy?
- Không ngủ được…
- Mày chưa hết giận…Duy với Long nữa hả?
- Không biết…thôi kệ tụi nó đi!
- ừh…
- Mày còn thích Duy không?
- Tao…cũng không biết nữa!- Hân trả lời mà nét mặt thoáng buồn.
- Vậy còn Khoa?
- Bạn thôi!
- Tối nay…7h ở LENGH, phòng số 7 nha!
- Chi vậy?
- Thì cứ tới đi! Nhớ đó nha!
- Mà làm gì?
- Cứ tới đi! Nhớ đó! Mày mà không tới thì biết tay tao!
- Ừh! Biết rồi!
- Thôi tao về lớp trước nha!- nó nói xong rồi chạy thẳng một mạch vào lớp.
Về lớp nó lấy điện thoại ra nhắn tin cho Long bảo chiều nay đến nhà nó. Long nhắn tin lại hỏi nó làm gì thì nó nói là sinh nhật Hân và bảo Long nói cho Duy biết.
Long thấy vui vui vì nghĩ nó hết giận Long rồi, Long hớn hở nói cho Duy biết.
- Duy ơi! Duy!- Long hớn hở gọi Duy.
- Gì? Mày nói nhỏ thôi… thích bị ra đứng ngoài nắng lắm hả?
- Hôm nay sinh nhật Hân đó!
- Sinh nhật Hân? Sao mày biết?
- Pul nó mới nói tao biết, nó kêu chiều nay tao với mày ra LENGH chuẩn bị.
- Nó đặt phòng sẵn rồi hả?
- Ai biết! Chiều 3h tao qua nhà mày rồi hỏi nó.
- Ừh!- Duy có vẻ đăm chiêu.
- Mày sao vậy?- thấy Duy buồn buồn Long mới hỏi thử.
- Có gì đâu! Ủa mà nó hết giận mày rồi hả?
- Ai biết đâu! Chắc là vậy!
Lúc sáng Duy lỡ nhận lời tối nay đi với My rồi. Nghĩ một lúc Duy viết giấy xuống nói với My là không đi được. Nhìn mặt My có vẻ buồn buồn, My cũng không miễn cưỡng Duy phải đi cùng My.
Ra về Long cùng Duy đi mua quà tặng cho Hân. Đứng ngẫm nghĩ một hồi Long quyết định mua tặng Hân một lọ nước hoa. Hân là con gái có lẽ sẽ thích nước hoa, Long nghĩ thế nên chọn mua lọ nước hoa ấy.
My đứng đợi Hân trước cổng trường rồi cả hai cùng vào quán nước gần trường nói chuyện.
- My có gì muốn nói với Hân hả?
- Uhm…My…sẽ nói thẳng vậy!
- ………
- Thật ra lần này My về đây là để gặp lại Duy…và mong có thể quay lại với Duy, My biết là My có lỗi với Duy lại còn mặt dày mà nói ra những lời như thế…nhưng My vẫn còn rất yêu Duy…ngày ấy My ra đi vì có lý do của mình…có lẽ Duy cũng sẽ không bao giờ biết được tại sao My lại làm thế đâu!
- My đừng buồn nữa! Dù Hân không biết lý do tại sao My lại bỏ đi…nhưng rồi có một ngày Duy sẽ hiểu cho My thôi mà!
- Sau những ngày tiếp xúc với Duy…thì My mới nhận ra một điều là…Duy không còn yêu My nữa…ban đầu My cứ nghĩ là do Duy còn giận My nên mới lạnh lùng với My như thế…càng về sau My mới biết là Duy chỉ xem My như một người bạn. Có lẽ… quá khứ vẫn chỉ là quá khứ thôi! Vì thế…bây giờ Duy có biết lý do tại sao My lại quyết định bỏ đi thì cũng chẳng còn ích gì nữa đâu!
- Sao My lại nghĩ thế?
- Hân thích Duy đúng không?
- Uhm…
- My đã suy nghĩ rất nhiều… và…My quyết định…sẽ trở về Anh!
- Vậy còn Duy thì sao?
- My sẽ cố gắng để quên đi tình cảm này!…Chúc hai người sớm thành đôi!
- Nhưng Duy đâu có thích Hân! Hân đã từng bị Duy từ chối đấy! Và Hân đã từng nghĩ là sẽ bỏ cuộc đấy!
- Bây giờ Hân còn thích Duy đúng không?
- ……
- Vậy thì cố gắng lên! My nghĩ… bây giờ người mà Duy thích đó là Hân!
- Hân sao? Không thể nào đâu! Duy đã nói chỉ xem Hân như một người bạn thôi!
- Tin My đi! My rất hiểu Duy! Cố lên!
- Nhưng…
- Thôi My phải về rồi! Cứ tin vào My mà cố gắng lên! Sớm muộn gì thì Duy cũng sẽ chấp nhận Hân thôi!- My nói rồi đứng lên.
- My!…cám ơn!
- Không có gì đâu! My về trước nha!
- Ừh! Pi!
Trên suốt đoạn đường về nhà Hân không ngừng suy nghĩ. Liệu những gì My nói có đúng không? Hân có chút hạnh phúc nhưng xen lẫn cả buồn rầu, buồn vì My không xấu như Hân nghĩ mà lại tốt bụng như thế, có thể nói hành động của My rất cao cả, Hân có chút ngưỡng mộ My vì điều đó.
Khoảng 4h chiều nó cùng Long ra LENGH để chuẩn bị cho bữa tiệc tối nay. Thật ra thì khi đặt phòng cũng đã có sẵn dịch vụ trang trí rồi nhưng nó muốn tự tay mình làm lấy, nó muốn Hân có một buổi sinh nhật đáng nhớ. Long thì chuẩn bị phần bong bóng còn nó thì dán những thứ lặt vặt trên tường, Duy thì quan trọng hơn đó là tự tay làm lấy chiếc bánh kem cho Hân nên đang ở nhà hì hụt với cái bếp. Một lúc sau đâu cũng vào đấy, nó và Long về nhà chuẩn bị trau chuốt sắc đẹp cho mình rồi 6h30 lại ra và đợi nhân vật chính tới nữa là xong.
Nó mệt mỏi lên phòng ngâm mình một lúc để thư giãn. Nó chuẩn bị xong thì Duy và Long cũng đã có mặt ở phòng khách. Lần đầu tiên thấy nó xỏa tóc trông thật hút hồn người đối diện, Long đứng nhìn nó một lúc lâu.
(hình ảnh chỉ mang tính minh họa)
- Làm gì mà nhìn tôi dữ vậy? Chưa thấy con gái xỏa tóc bao giờ àh?- nó thấy Long và Duy cứ nhìn nó chăm chăm không chớp mắt cũng có hơi ngại nhưng giọng nói thì vẫn đanh đá như mọi ngày.
- Lạ! Lần đầu tiên thấy Pul nhà ta trông nữ tính vậy đó nha!- Duy nhìn nó thì không khỏi ngạc nhiên.
- Ừh! trông xinh hơn nhiều đấy!- Long khen nó mà mặt đỏ như trái gấc.
- Còn phải nói! Pul mà không xinh sao được???- nó được dịp “chảnh” một chút với Long và Duy.
- Mới khen xíu mà lên giọng rồi!
- Thôi! Ra lẹ đi để mắc công Hân tới trước là tiêu đó!
- Ừh.
Cả ba đều đã có mặt ở LENGH, chỉ còn đợi Hân tới nữa thôi! Bọn nó thấy Hân từ xa thì tắt hết đèn. Hân từ từ bước vào thấy tối quá cũng hơi nghi nghi, vừa mở cửa ra thì có tiếng pháo bông bắn lên ánh nến sáng trưng, một khung cảnh lãng mạn xuất hiện.
- Happy Birthday!
- Sao mọi người biết hôm nay sinh nhật Hân mà tổ chức vậy?- Hân nhìn mọi người hạnh phúc, đặc biệt là nó.
- Hi…Minh có một trí nhớ thật là đáng nể đúng không?!- nó cười thật tươi với Hân.
- Happy birthday to you! Happy birthday to you!…- Duy từ trong đi ra với cái bánh sinh nhật trên tay và hát bài Happy Birthday mừng sinh nhật Hân.
- Thôi ngồi xuống đi!
- Cảm ơn mọi người nhiều nha!
- Cảm ơn gì! Bạn bè với nhau hết mà!
- Bánh kem Duy tự làm hả?- Hân nhìn vào cái bánh Duy cầm trên tay thì hạnh phúc vô cùng.
- Không biết có ăn được không nữa! Nhưng mà nên tin vào tài làm bánh của Duy chứ nhỉ???!- nó luôn là người đặt ra những nghi ngờ về tài làm bếp của Duy, nhưng nó cũng chính là người làm cho người khác an tâm hơn về món ăn mình sắp thử với một ông đầu bếp như Duy.
- Hân ước đi rồi thổi nến!
- Ờ…
Hân rất xúc động. Hân tưởng sẽ không ai nhớ sinh nhật của mình chứ nhưng nó lại làm Hân quá bất ngờ vì điều đó! Cũng 4 năm rồi mới được cùng nó ăn sinh nhật như thế này.
- Hân mày có nhớ cái lần sinh nhật mày năm tụi mình 4 tuổi không?
- Uhm…nhưng sao?
- Cũng 14 năm rồi nhỉ?
- Ừh lúc đó tao nhớ mày đang ở nhà tao mà có cái thằng nhóc nào cứ nhõng nhẽo đòi qua chơi với mày cho bằng được!
- Haha! Thằng nhóc đó là ai…là ai nhỉ?- nó quay sang nhìn Duy cười gian- Ai vậy Duy? Nhớ không?
- Tao…tao…không nhớ…cũng không biết gì hết!- Duy tuy là nhớ mình chính là thằng nhóc đó nhưng vẫn chối đây đẩy.
- Ủa…sao lại có liên quan đến Duy!- Hân nhìn hai anh em nó ngơ ngác.
- Hỏi nó đấy!
- Ah… Chắc chắn thằng nhóc đó là Duy đúng không?- Long nhìn Duy đắc chí với cái óc thông minh của mình.
- Ừh! Thì sao?- Duy không còn đường nào để chối nên nhận luôn.
- Ủa vậy Duy chính là cái thằng Rin gì gì đáng ghét đó hả?
- Gì mà đáng ghét! Thì ra Hân là cái con bé xấu xí ấy hả?
- Ai nói Hân là con bé xấu xí?
- Vậy ai nói Duy đáng ghét?
- %^$&(@#@#!
Nó với Long tranh thủ lúc hai người này cãi nhau thì “xử đẹp” đống đồ ăn trên bàn.
- Còn cãi nhau nữa là tao xử hết luôn đó!
- Trời! Mới đây mà tụi mày ăn lẹ vậy!
- Tại hai đứa tụi mày nói nhiều quá đó chứ!
- Khỏi cãi tụi tao cũng đủ biết mày là cái thằng nhóc đáng ghét còn Hân là con bé xấu xí! Được chưa???
- Gì chứ???
- Khỏi cãi tụi tao cũng đủ biết mày là cái thằng nhóc đáng ghét còn Hân là con bé xấu xí! Được chưa???
- Gì chứ???
- Không đúng sao? Lúc nãy hai đứa mày đều nói nhau vậy đó thôi!
- Nhưng mà…
- Thôi thôi biết rồi! Lúc đó thì Duy là thằng nhóc đáng ghét Hân là con bé xấu xí còn bây giờ thì…Duy là thằng nhóc àh không anh chàng đáng yêu, Hân là cô nàng xinh đẹp được chưa?
- Ừh phải vậy mới đúng chứ!- Duy nghe nó khen thì khoái quá cười tít mắt.
- Hỳ! Công nhận hôm nay Pul đáng yêu quá!!!- Hân nhìn nó cười thỏa mãn, không uổng công nãy giờ cãi nhau với Duy.
- Lâu lâu cũng phải cho ác quỷ làm việc tốt chứ!- Long nhìn nó cười sặc sụa.
- Này! Hôm nay tôi không muốn cãi nhau với anh đâu đấy đừng có chọc tôi!!!
- Thôi! Giờ tụi mình lên NEKID uống gì đi!
- Trời! nãy giờ mày uống chưa đã hả?
- Thì chủ yếu lên đó ngồi chơi thôi!
- Ừh vậy cũng được!
Cả bọn kéo nhau lên NEKID uống nước…ngồi trên tầng hai có thể nhìn thấy mọi hoạt động bên dưới. Nó đang nhìn vào một khoảng không gian vô định, nó không biết phải nên nói thế nào với Long…cũng may là Long không hỏi gì nó chuyện hôm đó nữa nếu mà Long lại hỏi nó không biết phải nói thế nào nữa. Nó có tình cảm gì với Long không? Chính nó cũng không biết…nhưng khi nghe Long nói yêu nó, nó vô cùng sung sướng và hạnh phúc…liệu đó có phải là yêu không?
“ sarangui mulbangulcheoreom tumyeonghaejigil
geurigo geu sarange moduga haengbokhaejigil
neol saranghae neoboda gabtjin geon eobseo
neol saranghae sesang nuguboda deo
jeo haneure bicheul ttaragada mannan
ojik nareul wihan han saram… ”
[Hy vọng tình yêu cũng trong trẻo như một giọt nước rơi
Và hy vọng tất cả mọi người sẽ hạnh phúc với tình yêu đó…
Em yêu anh, trên đời này không còn gì quý giá hơn anh
Em yêu anh, nhiều hơn bất cứ ai trên thế giới
Nhìn theo vầng sáng trên bầu trời
Anh là người duy nhất dành cho em]
…………
Một giai điệu nhẹ nhàng sâu lắng.
- A lô!- Hân nhẹ nhàng lấy điện thoại ra nghe.
- Con đang ở đâu vậy? về nhà liền đi!
- Con đang đi với bạn! Có gì không vậy mẹ!
- Uhm…Có…chuyện gấp lắm! Con về liền nhé!
- Con phải về ngay sao mẹ!- giọng Hân buồn buồn.
- Uhm…từ từ cũng được…mẹ và mọi người đợi con! Đi đường cẩn thận nha con!
- Dạ!- giọng Hân buồn hiu.
- Có chuyện gì vậy Hân?- Duy nhìn Hân thắc mắc.
- Ừh…Hân phải về rồi! không biết có chuyện gì không mà mẹ gọi Hân về ngay!
- Còn chuyện gì nữa! Hôm nay sinh nhật con gái yêu mà! Mẹ làm sao mà quên được đúng hok?- nó nhanh nhảu giải thích giúp Hân.
- Uhm…Chắc là vậy!
- Chắc mọi người đang đợi Hân ở nhà đó!- Long cũng hơi buồn khi nhân vật chính của bữa tiệc lại bỏ đi trước nhưng như thế cũng là cơ hội dành cho Long.
- Uhm…Hân về trước nhé! Mọi người ở lại chơi vui vẻ nha!
- Để Duy đưa Hân về!
- Thôi Hân tự về được mà! Duy ở lại với Long và Pul đi!
- Không sao đâu! Đi hai người sẽ vui hơn mà!- Duy rất muốn đưa Hân về vì 2 lý do, một cho mình và một cho nó với Long.
- Không sao Hân tự về…
- Đi thôi!- Duy vội kéo Hân đi không kịp để ai lên tiếng.
- Sao vậy Duy?- Hân thấy Duy nhìn nó với Long lạ lạ nên đợi xuống dưới rồi mới hỏi.
- Duy không muốn ngồi đó cản trở hai đứa kia!
- Àh…thì ra là vậy!- Hân giờ mới hiểu ra nhưng cũng hơi buồn vì cái lý do ấy…- Vậy thôi đến đây được rồi! Hân tự về được mà!
- Lỡ rồi để Duy đưa Hân về luôn cho.
- Ờ…! Cũng được…
Còn nó và Long thì ngồi ngơ ngác ở trên tầng hai với thái độ lạ lùng của Duy và Hân lúc nãy.
- Tụi nó sao thế?- nó nhìn Long.
- Ai biết đâu!
- Chưa kịp tặng quà cho Hân nữa mà! Cái thằng đó thiệt tình!
- Thôi để mai đưa cũng được!
- Phải đưa hôm nay mới có ý nghĩa chứ!- nó bực bội cất hộp quà đi.
- Đành chịu thôi!
- Vậy giờ làm gì đây? Tụi nó về hết rồi!
- Đi thôi!- Long hí hửng kéo nó lôi đi.
- Đi đâu?- nó đẩy tay Long ra, có vẻ nó đang rất ngại, cả Long cũng thế.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc