Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy - Chương 13

Tác giả: Hồ Tiểu Muội

Chăm sóc
Ngữ khí của Uông Dương đầy vẻ ghen tức, khiến cho người khác nghe không lọt tai, nhưng Tiểu Hạ giờ đang nhờ cậy người ta nên không tiện trở mặt với hắn, chỉ đành nén giận, nuốt cục tức xuống. Bộ dạng mím môi nén giận của cô trông giống hệt cái bánh bao, Uông Dương giấu ý cười sau lớp kính dày, cùng lúc cũng nhạy bén cảm thấy đây là thời khắc quan trọng có thể thay đổi quan hệ của hai người. Anh ta rất rõ thương tích của Tiểu Hạ không cần thiết phải bó bột nhưng………
Như vậy có thể rút ngắn khoảng cách giữa hai người!
Một tiếng sau……..
Tay Tiểu Hạ giờ dày thêm một lớp thạch cao trăng trắng tròn tròn, cô nhìn lớp thạch cao đó cười khổ. Cô không hiểu thương tích của Nhược Phi nặng như vậy mà chỉ cần tĩnh dưỡng độc hai tuần, vết thương của cô không cảm thấy đau lắm lại phải bó bột, hơn nữa, tạo hình của cô hiện giờ thật sự “đẹp” tới ngẩn ngơ! Cô không có tâm trạng lãng mạn đến mức đi kí tên lên lớp thạch cao trắng muốt đó làm kỷ niệm, chỉ cần nhìn lớp thạch cao cứng ngắc là cô đã có cảm giác kích động tới phát khóc rồi.
“Anh đưa em về nhà!”
Uông Dương nhìn Tiểu Hạ một mình bước ra khỏi bệnh viện, vội vàng đuổi theo. Tiểu Hạ quay đầu lại hỏi : “Anh không cần phải trực ca đêm sao?”
“Anh đổi ca với đồng nghiệp rồi!”
“Nhưng anh cũng đã trực được một nửa ca đêm rồi đó thôi!”
“Anh thấy đưa em về nhà càng quan trọng hơn!”
Ánh mắt Uông Dương vô cùng chân thành, Tiểu Hạ liếc nhìn đường phố vắng tanh một thoáng, do dự một lát, rồi miễn cưỡng lên xe Uông Dương nhưng suốt dọc đường cô không hề nói câu nào. Không khí yên ắng đó khiến cả hai đều ngượng ngập, Uông Dương bật đài, trên đài đang phát bài “Mười năm” của Trần Dịch Tấn, giai điệu bi thương hòa cùng giọng ca trầm khàn vang vọng trong không trung khiến người khác buồn đến não lòng.
Nếu như hai từ đó không hề run rẩy nói ra,
Em sẽ không đau khổ như hiện giờ
Có nói như thế nào thì cũng chỉ là biệt li
Nếu như không có kỳ vọng vào ngày mai
Hãy nắm tay nhau như đang du ngoạn
Qua nghìn bậc thang mở vạn cánh cửa, luôn có một người muốn đi trước
Cái ôm chặt nếu như không thể khiến bước chân dừng lại
Em nguyện trước khi ly biệt
Được cùng nhau chia sẻ hạnh phúc ngắn ngủi, cùng nhau lau khô lệ sầu
Mười năm về trước
Em không quen biết anh, anh không thuộc về em
Chúng ta vẫn như vậy, đi bên cạnh một người xa lạ
Dần dần bước qua con đường thân thuộc
Mười năm về sau
Chúng ta là bạn vẫn có thể chào nhau
Chỉ là cảm giác dịu dàng đó không thể tìm lại vòng ôm ấm áp khi nào
Tình nhân cuối cùng vẫn không thoát khỏi kiếp bạn bè
Đến khi làm bạn cùng anh qua nhiều năm
Mới hiểu được rằng, nước mắt của em
Vì anh tuôn rơi, cũng vì người khác mà nhạt nhòa………….
………………
Uông Dương lặng lẽ lái xe, Tiểu Hạ im lặng nghe bài hát, chỉ cảm thấy nỗi thương cảm không nói lên lời đó bao trùm lấy toàn thân cô. Cô cùng Uông Dương quấn quýt bên nhau hơn mười năm, nhưng kết quả vẫn chỉ là hai chữ “bạn bè” ________Hoặc giả, có lẽ không phải là “bạn bè” mà chỉ là quan hệ so với “bạn bè” còn thẹn thùng hơn!
“Em yên tâm, vết thương đó không nặng, chỉ cần kiên nhẫn điều trị thì sẽ không để lại bất kì hậu di chứng nào. Em ở nhà một mình không tiện, có cần anh……..”
“Không cần! Tôi có người giúp việc!” Tiểu Hạ cự tuyệt.
“Người giúp việc không thể hiểu mọi chuyện bằng một bác sĩ!”
“Đúng vậy! Nhưng bác sĩ đâu có trách nhiệm “dính” lấy bệnh nhân để chăm sóc nhỉ? Hay là nói, anh vẫn còn lối nghĩ không nên có với “cô bạn gái cũ” này?”
Tiểu Hạ cười lạnh nhìn Uông Dương, lời nói ra quá đỗi sắc bén, còn sắc mặt Uông Dương thoáng chốc tối sầm lại, cuối cùng biến thành tĩnh lặng như mặt nước “Biển ૮ɦếƭ”. Tay anh ta đập mạnh vào vô lăng: “Tiểu Hạ, anh biết, em hận anh!”
“Hận? Bác sĩ Uông xem trọng bản thân quá rồi đó!Anh là ai? Có quan hệ gì với tôi? Tôi sao phải hận anh?”
“Bất kể em nói thế nào, em ở thành phố S này không có lấy một người thân, anh biết em bị thương, đương nhiên sẽ có trách nhiệm chăm sóc em!”
“Tôi không cần thứ trách nhiệm đó!”
“Cứ quyết định như vậy đi! Nếu như em không đồng ý thì anh sẽ đứng lì ở dưới lầu đợi______Bà Lí nhất định sẽ mời anh lên nhà chơi, uống vài tách trà, đương nhiên nhân tiện anh cũng sẽ nói về chứng viêm khớp của bà ấy, sau này, người trong tiểu khu này sẽ vô cùng hứng thú với anh đó!”
“Anh đang uy Hi*p tôi?” Tiểu Hạ phẫn nộ.
“Không phải là uy Hi*p! Chỉ là muốn tới thăm em mà thôi!”
Uông Dương bình tĩnh nói xong lặng lẽ nhìn Tiểu Hạ, còn cô thì bị thái độ của hắn dọa cho ngây người. Dĩ vãng như từng đoạn phim ùa về trong khoảnh khắc, hồi ức đẹp đẽ như cơn sóng thần ập tới phá tan đập nước lí trí!
Giai điệu bi thương của một người cô độc trên đất khách quê người, đột nhiên nén chặt tới mức khiến cô không thể thở nổi, cô vốn quen với việc gì cũng kiềm nén trong lòng, đã quên mình cũng chỉ là một cô gái yếu đuối, cũng có lúc khát vọng yêu thương, cũng có lúc cảm thấy mệt mỏi!
Nhưng cô không có một bờ vai để dựa dẫm, không nương tựa vào bản thân thì nương tựa vào ai đây? Người con gái khác mệt rồi thì có thể nghỉ ngơi, nhưng cô chỉ có thể vĩnh viễn một mình cô độc lao về phía trước!
“Tùy anh!”
Có lẽ quá nhiều việc không vừa ý nảy sinh khiến thể xác lẫn tinh thần cô đều rã rời, cũng có lẽ vì cảnh đêm tĩnh mịch khiến cô cảm thấy mệt mỏi, cho nên cô thầm chấp nhận lời đề nghị của Uông Dương. Thậm chí còn ác độc nghĩ Uông Dương nếu đã muốn “chăm sóc” cô, lấy công chuộc tội như vậy, thì cô cũng chẳng dại gì mà bỏ lỡ cơ hội “trừng trị” gã đàn ông đó.Uông Dương đương nhiên không biết “mưu đồ bất chính” của Tiểu Hạ, lòng mừng rơn nhưng mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh nói : “Cảm ơn!”
Tiểu Hạ không trả lời.
Mấy ngày tiếp theo, ngoài dì giúp việc chăm sóc ra, Uông Dương chỉ cần tan ca là chạy tới nhà cô. Chỉ cần nhìn thấy gã đàn ông đó là Tiểu Hạ lại phiền muộn rối rắm, ỷ vào mình là bệnh nhân, yêu cầu hắn làm đủ mọi thứ vô lý______
Tiểu Hạ : “Bác sĩ Uông, tôi muốn ăn dưa hấu, anh xuống lầu mua cho tôi một quả!”
Uông Dương : “Vừa nãy không phải em muốn ăn táo sao?”
Tiểu Hạ : “Tôi đổi ý rồi!”
Uông Dương : “Được! Anh đi mua cho em!”
Tiểu Hạ : “Tốt nhất là mua 10 quả về, còn nữa, tôi không muốn tay của người ngoài ᴆụng vào trái dưa hấu thân yêu của tôi!”
Uông Dương : “……….”
Tiểu Hạ : “Bác sĩ Uông, tôi muốn đi bơi!”
Uông Dương : “Tay em bó bột làm sao mà đi bơi được!”
Tiểu Hạ : “Chi bằng, anh mặc quần bơi để tôi cảm nhận chút phong cảnh bên bờ biển đi!”
Uông Dương : “……….”
Tiểu Hạ dốc sức, ra toàn câu đố làm khó Uông Dương, nhưng Uông Dương vẫn chỉ nhường nhịn mỉm cười, không hề tức tối, cáu bẳn. Tiểu Hạ vốn không phải là người ngang tàn ương ngạnh, sự dịu dàng của Uông Dương khiến cô mềm lòng, nên cũng ngại không còn đòi hỏi hạch sách những yêu cầu không nên có với Uông Dương nữa. Dì giúp việc thấy Uông Dương là người tốt tính, liền thầm thì với Tiểu Hạ : “Cô Phan, tính cách anh chàng này hay thật đó, cô Phan có phúc hưởng thụ lắm nhé!”
“Tôi và anh ta không có quan hệ gì cả!”
“Vậy sao? Nhưng dì thấy anh ta……….”
“Dì đừng nói bậy!” Tiểu Hạ nghiêm mặt.
Uông Dương không hề nhắc tới chuyện trước kia, chỉ tỉ mỉ chỉ đạo cho dì giúp việc nấu những món vừa dễ tiêu hóa vừa bổ cho cô ăn. Anh ta nhìn bát xương hầm thơm phức mà dì giúp việc bưng cho Tiểu Hạ, chau mày nói : “Đừng cho cô ấy ăn đồ nhiều dầu mỡ, dân gian có câu “ăn gì bổ nấy” nhưng người bị bệnh về xương thì không nên ăn những món này. Nứt xương giai đoạn đầu cần để da bớt sưng tấy, cho nên những đồ dầu mỡ gây ứ đọng không được ăn mà theo nguyên tắc phải ăn đồ dễ tiêu, ăn nhiều đồ như rau cải, món làm từ đậu phụ, hoa quả tươi, canh cá không được ăn, đồ ăn cay chua nhiều dầu mỡ thời kì đầu không được ăn, đặc biệt là xương hầm, loại thức ăn cao nhiệt lượng này. Nếu không thì sẽ ứ huyết, tắc mạch máu, khiến cho bệnh trầm trọng hơn, cho nên, dì nấu cho cô ấy những món làm từ rau xanh là được!”
“A? Còn có chuyện này nữa sao?” Dì giúp việc kinh ngạc.
“Cháu là bác sĩ ngoại khoa, xin dì cứ yên tâm! Cháu chỉ muốn tốt cho cô ấy mà thôi!”
*****
Chân tướng
Uông Dương nói đoạn, dịu dàng nhìn Tiểu Hạ, Tiểu Hạ nhìn anh ta, bỗng cảm thấy tim đập chậm một nhịp, vội vàng viện cớ để chạy trốn. Vào đến phòng, cô sờ Ⱡồ₦g иgự¢ đang đập bình bịch của mình, cười khổ : “Phan Tiểu Hạ, không phải mi nói sẽ mượn cớ hắn chăm sóc mi rồi xuống tay ђàภђ ђạ hắn sao? Sao giờ lại mềm lòng như thế rồi? Mi từ trước tới giờ luôn thua hắn, lại muốn bị lừa lần thứ hai nữa sao? Không được mềm lòng như vậy nữa……..Thẩm Nhược Phi! Lúc cần thì cậu lại đi đâu mất rồi? Rốt cuộc khi nào cậu mới quay trở lại đây………?”
Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ chu đáo của Uông Dương, Tiểu Hạ rất nhanh, rất mau đã có thể tháo bột và thoải mái vận động. Hôm nay Uông Dương tới nhà Tiểu Hạ, nhưng cô lại dựa người vào cửa, cười như không cười : “Bác sĩ Uông!Tay của tôi đã khỏi rồi, anh còn đến nhà tôi để làm gì vậy?”
“Anh quên cái sạc pin điện thoại!”
“Sạc pin?”
Nhân lúc Tiểu Hạ còn đang vô cùng mơ hồ, Uông Dương liền thản nhiên đi vào trong phòng khách, cầm cái sạc pin trên so-fa lên. Tiểu Hạ thầm trách mình thất thần để hắn có cơ hội lọt vào nhà, bèn lạnh lùng nói : “Tìm thấy rồi, sao anh vẫn còn chưa đi vậy?”
“Tiểu Hạ, anh sẽ không bỏ em đi nữa đâu!”
“Bác sĩ Uông! Trò đùa này không hề buồn cười chút nào đâu!” Tiểu Hạ cười khẩy : “Mau đi đi, làm ầm lên thì hai ta đều mất mặt cả thôi!”
“Tiểu Hạ, anh rất khát, có thể rót cho anh cốc nước không?” Uông Dương kiên trì lì mặt không đi.
“Uông Dương! Anh rốt cuộc muốn làm gì? Muốn uống nước thì ra cửa hàng mà mua!”
“Uông Dương?………Lần này không phải là “Bác sĩ Uông”! Năm năm rồi………đã năm năm nay anh không được nghe thấy em gọi anh như vậy! Ha ha….”
Uông Dương tự trào phúng cười khổ còn Tiểu Hạ thì đờ người. Cảm giác chua xót bỗng dấy lên trong lòng, đầu ngón tay cô cắm sâu vào lòng bàn tay, chỉ có thể dùng đau đớn để chiến thắng nỗi bi thương đang trào dâng……Cô ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ còn Uông Dương nhìn cô, khó khăn mở miệng : “Tiểu Hạ, mấy năm nay……….em sống có tốt không?”
“Như thế nào thì gọi là “tốt”, như thế nào thì gọi là “không tốt”?” Tiểu Hạ cười lạnh.
“Anh……….năm đó là anh có lỗi với em!”
“Không có gì to tát cả, anh không cần phải tự trách bản thân đâu! Tất cả mọi việc đều là tự tôi một lòng một dạ muốn lấy anh, một lòng một dạ lo nghĩ cho anh, thậm chí khi tôi bằng lòng cùng anh ra nước ngoài bươn trải, thì chỉ nhận được câu “chúng ta chia tay đi” của anh mà thôi! Chẳng qua chỉ là, sau khi chia tay, uống rượu say rồi phát điên chạy tới trước phòng ký túc xá của anh, gây náo loạn để mọi người dè bỉu khinh nhờn, tủi nhục không dám chai mặt mà tới trường, chỉ đành van xin cha mẹ cho chuyển đến trường khác mà thôi! Chẳng qua chỉ là, mù mắt đi yêu một tên đê tiện suốt mười năm mà thôi!”
“Tiểu Hạ! Là do anh có lỗi với em……..Mọi việc trước đây, hãy để nó trôi qua được không?”
Uông Dương ngắc ngứ cầu xin, cơ hồ để nói được câu này anh ta đã phải gom hết mọi sức lực của bản thân ra vậy! Uông Dương tràn đầy kì vọng nhìn Tiểu Hạ, lòng hoang mang lo sợ đợi cô trả lời, còn Tiểu Hạ chỉ nhìn hắn một cái rồi cười : “Được!” Tiểu Hạ vắn tắt buông một câu rồi cầm bình hoa đi thay nước.
Lúc cô cúi đầu, một lọn tóc nương theo rủ xuống, khiến gương mặt cô vô cùng kiêu sa, đằm thắm. Uông Dương thấy vậy, theo thói quen định giơ tay giúp cô vén lọn tóc rủ xuống trán lên, nhưng khi đầu ngón tay anh ta vừa chạm vào trán Tiểu Hạ, cô bất chợt giật mình, ngẩng đầu, vội vàng lùi lại, tuột tay, đánh rơi bình hoa xuống sàn nhà.
Theo sau tiếng “choang” khô khốc là nét mặt sững sờ của Uông Dương nhìn Tiểu Hạ, bàn tay bị cô chán ghét vẫn chưa kịp thu về chỉ đành khó xử khựng lại giữa không trung. Tiểu Hạ nhận thấy phản ứng quá độ của mình, câu “xin lỗi” ngập ngừng mãi không thể nói ra, chỉ đành quay người đi lấy khăn lau, chăm chú thu dọn tàn cục. Uông Dương định giúp nhưng cô lại nhàn nhạt nói : “Anh là khách, không có đạo lý nào lại để cho khách động tay giúp chủ nhà thu dọn cả!”
“Tiểu Hạ, em có cần phải như vậy không? Anh thừa nhận năm đó là do anh có lỗi với em, nhưng khi đó, anh làm sao có thể đem lại cho em cuộc sống mà em vẫn luôn mơ ước? Em là tiểu thư co nhà khá giả được hưởng mọi sự cưng chiều từ bé, còn cha mẹ anh đều đã mãn nhiệm về hưu, chỉ là một cậu học sinh nghèo……..Anh chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình mà vươn lên. Tuy cha em nói sẽ giới thiệu anh tới thực tập tại một bệnh viện nhưng anh không hi vọng gia đình em sẽ nhìn anh bằng ánh mắt khinh nhờn! Anh tự nhủ với lòng mình là sẽ đặt cược một ván! Nếu như anh thắng anh sẽ có được em, nếu như anh thua, anh sẽ buông tay để em được hưởng hạnh phúc thuộc về riêng em!”
“Không thể ngờ rằng anh lại vĩ đại như vậy!” Tuy lòng đau nhói nhưng Tiểu Hạ vẫn dùng ngữ khí châm chọc mỉa mai.
Màn đêm buông xuống bao trùm cả thành phố, không giống như ban ngày vô cùng ồn ào náo nhiệt, ban đêm chỉ có vẻ tĩnh lặng và vẻ đẹp lộng lẫy vốn chỉ thuộc về nó mà thôi. Đèn đường cao áp của tiểu khu qua bức rèm cửa sổ, soi vào phòng Tiểu Hạ. Cự ly của hai người rất gần, hai chiếc bóng cũng được chiếu rất dài, nhưng trái tim của họ lại cách nhau một Đại Dương bao la……..
Uông Dương nhìn Tiểu Hạ, ngập ngừng một lúc rồi mới bình tĩnh mở miệng : “Tiểu Hạ, anh rất nhớ em………nhưng anh không có tư cách để liên lạc với em. Lúc ở Mĩ, du học sinh có gia cảnh bần hàn, công việc phải làm nhiều nhất là tới tiệm thức ăn nhanh làm bồi bàn, cho dù anh có nỗ lực học hành để lấy học bổng thì tiền sinh hoạt vẫn phải nhờ vào đồng lương của mấy việc sai vặt đó! Bị sắp xếp công việc ngập đầu, anh chỉ biết dùng tất bật để ép mình thôi nghĩ về em. Nhưng dù khi đi làm, tới trường học hay đi trên đường……….anh đều luôn nhớ tới em, rất nhiều lần anh muốn chạy tới buồng điện thoại công cộng để gọi cho em, nhưng anh chỉ có thể dằn lòng……….Anh tự nhủ với mình khi chưa công thành danh toại thì sẽ tuyệt đối không tới gặp em. Tiểu Hạ, em nhớ anh, em nghĩ, anh không nhớ em sao? Em nghĩ suốt năm năm nay, anh sống vô cùng vui vẻ hay sao?”
Tiểu Hạ có chút bần thần, cúi đầu, không nói câu nào.
“Tiểu Hạ! Anh trở về rồi, tuy có muộn một chút nhưng anh vẫn hi vọng em có thể tiếp nhận anh! Anh giờ đã có thể lo liệu cho cuộc sống của chúng ta sau này, sao hai ta không thể làm lại từ đầu? Em rõ ràng còn tình cảm với anh, không phải sao?”
“Anh đừng có nói bậy!”
“Nếu em hết yêu anh, vì sao lại luôn né tránh anh? Em đang lừa dối bản thân mình sao, Phan Tiểu Hạ? Hay là nói, em thật sự có thể quên sạch mọi kỉ niệm của hai chúng ta?”
Mặt Uông Dương đỏ gay gắt, còn Tiểu Hạ lần đầu tiên nhìn thấy người luôn nho nhã ôn hòa như anh ta lại có gương mặt phẫn nộ tới dọa người như lúc này. Tay Uông Dương nắm chặt lấy vai Tiểu Hạ, Tiểu Hạ theo bản năng định đẩy ra nhưng anh ta không hề buông lơi.
“Uông Dương! Anh buông tay ra!”
“Anh không buông tay em thêm một lần nào nữa!”
“Anh………”
“Hai người đang làm gì vậy?”
Cửa phòng không biết từ lúc nào đã bị mở toang.
Nhược Phi đứng trước cửa phòng, quăng phịch ba lô xuống đất, thần sắc khó đoán nhìn hai người họ, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm. Tiểu Hạ thầm kêu không ổn, lo lắng nhìn cậu hỏi : “Cậu……..về rồi à? Sao không ở đó chơi lâu hơn một chút…….?”
*****
Nhẫn cầu hôn!
Câu này hỏi ra cơ hồ vô cùng dở! Uông Dương dựa vào câu hỏi đó mà khẳng định việc hai người họ sống chung là sự thật, còn Nhược Phi nghe xong câu đó thì nghĩ rằng cô không hề hoan nghênh cậu trở về! Cho nên sắc mặt của hai gã đàn ông thoáng chốc sa sầm lại, trì độn như Tiểu Hạ cũng phát giác ra không gian nguy hiểm đang bao trùm. Cô nhìn Uông Dương, ngần ngừ nói : “Anh về đi! Có việc gì thì sau hãy nói!”
“Trừ phi em đồng ý, không thì anh sẽ không đi!”
“Đồng ý việc gì?” Nhược Phi cười lạnh.
“Không liên can tới cậu! Thẩm Nhược Phi, tôi biết cậu là “em trai” Tiểu Hạ, nhưng chuyện riêng của chị cậu, cậu không nên can thiệp vào!”
“Ai là em của cô ta?”
Nhược Phi tức điên, xông tới, nắm cổ áo Uông Dương, thọi cho hắn một đấm. Kính của Uông Dương bị đánh văng ra, vỡ tan thành từng mảnh! Mặt hắn tím bầm, máu mũi cũng theo đó mà chảy ra, Tiểu Hạ khi*p đảm đứng bên nhìn! Cô vội vàng tìm khăn giấy lau máu cho Uông Dương, không ngừng xin lỗi rối rít : “Xin lỗi! Thẩm Nhược Phi có hơi xốc nổi! Uông Dương! Anh không sao chứ?”
“Không sao!” Tuy sắc mặt không tốt nhưng Uông Dương vẫn mỉm cười với Tiểu Hạ.
“Thẩm Nhược Phi! Cậu lại đây xin lỗi Uông Dương cho tôi!”
“Không đời nào!” Nhược Phi lạnh lùng buông một câu.
“Mau lại đây xin lỗi!” Tiểu Hạ cảm thấy máu đã trào lên đến cổ rồi.
“Tôi nói là không đời nào! Loại cặn bã đó không xứng!”
“Cậu……….”
Tiểu Hạ bị Nhược Phi chọc cho phát điên, mặt đỏ gay, tức không mắng nổi thành câu, còn Nhược Phi nhìn cô một cái, trước khi cô bạo phát thì tông mạnh cửa ra ngoài, xem ra cậu còn điên hơn cả cô! Tiểu Hạ đau đầu nhìn Uông Dương, dẹp tự tôn sang một bên, cẩn thận thu dọn tàn cục : “Uông Dương! Thẩm Nhược Phi vẫn chỉ là một đứa trẻ, việc vừa nãy anh đừng để tâm………Tiền thuốc men tôi sẽ bồi thường, vô cùng xin lỗi, thành thật xin lỗi!”
Ngoài xin lỗi ra, Tiểu Hạ thật sự không biết nên nói điều gì, chỉ thầm rủa Nhược Phi nhất thời xốc nổi, rước thêm phiền phức lớn cho cô.
Tiểu Hạ kêu Uông Dương ngửa cổ, thành thạo lấy đá cầm máu, mặt đầy ưu phiền. Uông Dương tiếp nhận thành ý của cô, một lát sau cười nói : “Tiểu Hạ, hình như em quên anh là bác sĩ rồi!”
“A, đúng thế…….Xin lỗi! Tại thói quen!”
“Thói quen?”
“Đúng thế! Tên nhóc Thẩm Nhược Phi đó hồi cao trung ngày nào cũng đánh nhau với người ta, bị thương lại không dám để cha mẹ biết, thường chạy tới nhà tôi xử lý vết thương xong mới về nhà! Cho nên kĩ thuật xử lý vết thương của tôi có thể gọi là chuyên nghiệp rồi đó!”
“Thì ra là vậy……….Hồi trước anh không hề biết!” Uông Dương nhìn Tiểu Hạ, có chút cảm khái thốt ra. Anh ta tưởng tượng cảnh Tiểu Hạ tỉ mẩn băng bó vết thương cho Nhược Phi, chỉ cảm thấy lòng bỗng dấy lên ghen tức, nói không ra tư vị. Anh ta vừa chườm đá vừa nói đùa : “Sao trước đây em không chăm sóc anh như vậy?”
“Vì anh có bao giờ bị thương đâu! Anh rất thận trọng, tỉ mỉ, lại học ngành y, đâu cần đến tôi!”
“Sao em biết anh không cần đến em?” Uông Dương đột nhiên ôm chầm lấy Tiểu Hạ.
Hơi thở nam tính quen thuộc pha lẫn sự xa lạ khiến Tiểu Hạ thoáng ngây người, chỉ cảm thấy máu trong cơ thể mình như đang đông lại.
Uông Dương cẩn thận ôm lấy cô, giống như đang ôm bảo vật quý giá nhất thế gian, nụ hôn của anh ta rơi trên trán Tiểu Hạ, giọng nói có chút run rẩy : “Là anh đang mơ sao?…….Tiểu Hạ, hãy nói với anh đây không phải là mơ đi!”
“Uông Dương! Anh buông tôi ra!”
Tiểu Hạ yếu ớt vùng vẫy, nước mắt cũng lăn dài trên má. Tình cảm của cô và Uông Dương đúc kết bao nhiêu năm, không thể nói quên là quên ngay được, có thù hận và trốn tránh quy cho cùng chỉ là vì một chữ “yêu”, vì không thể đạt được tình yêu nên mới không thể quên nổi!
Lí trí mách bảo cô phải vạch rõ ranh giới với gã đàn ông này, nhưng cơ thể cô lại kêu gào : “Chỉ cần một lát thôi, chỉ cần ở trong vòng ôm của anh ấy một lát thôi……..”
Cô không rõ tương lai sẽ ra sao, nhưng lúc này, cô chỉ lưu luyến vòng ôm ấm áp này mà thôi……..
“Tiểu Hạ, chúng ta làm lại từ đầu được không? Anh………đã mua một căn hộ tại Kim Kê Hồ, là kiểu căn hộ hai tầng phân khu mà em thích nhất. Phòng ốc rất rộng, một gian làm phòng đọc sách, một gian làm phòng ngủ, một gian làm phòng để đồ chơi cho con chúng ta…….tường nhà sơn màu xanh mát của trái táo, có rèm thủy tinh đing đang, còn có bồn rửa tay hình lá sen……..”
“Uông Dương! Đừng nói nữa!”
Tại sao anh ta lại nhớ rõ từng chi tiết nhỏ như vậy? Có những câu, chính bản thân cô nói ra cũng đã quên rồi! Tại sao khi cô yêu sâu đậm nhất thì lại từ bỏ cô, tại sao khi cô đã tuyệt vọng rồi thì lại quay về? Uông Dương! Anh rốt cuộc muốn làm gì nữa đây?
“Tiểu Hạ……..Năm đó cha em tới tìm anh……”
“Cha tới tìm anh?” Tiểu Hạ sửng sốt : “Sao tôi lại không biết? Cha tôi đã nói gì với anh?”
“Ông nói với anh, đàn ông phải tự lập, nếu như thật sự yêu em thì phải mang lại tương lai hạnh phúc cho em. Giờ anh đã có thể ngẩng cao đầu đứng trước người nhà của em thực hiện lời hứa của mình, căn hộ của anh giờ chỉ thiếu một nữ chủ nhân mà thôi! Tiểu Hạ, chúng ta làm lại được không?”
Uông Dương nói đoạn lấy ra chiếc hộp nhỏ màu xanh da trời, trong hộp là chiếc nhẫn kim cương sáng chói. Tiểu Hạ bị dọa cho đứng tim, đầu óc trống rỗng, chỉ trơ mắt nhìn Uông Dương đeo nhẫn vào ngón áp út cho mình. Size nhẫn vừa như in, cô nhìn nó, đột nhiên rơi nước mắt. Uông Dương nhìn cô, thẹn thùng nói : “Viên kim cương này chỉ có 3 ly, thật thiệt thòi cho em, đây là chiếc nhẫn anh dùng tiền dành dụm khi học đại học và bươn trải làm bồi bàn ở Mỹ mua về, nó đã theo anh 3 năm nay rồi! Trước đây định tặng cho em chiếc nhẫn này, nhưng đợi đến khi anh có tiền rồi thì em lại không ở bên……..Tiểu Hạ, quay lại được không? Anh yêu em!”
“Uông Dương! Anh………”
Chiếc hộp màu xanh da trời có chút sờn cũ, kim cương cũng không phải là loại cỡ lớn, nhưng đã khiến Tiểu Hạ cảm động đến rơi nước mắt. Trước mặt là mối tình đầu năm năm không gặp nhưng luôn yêu cô sâu sắc, bảo cô sao có thể cự tuyệt được đây? Uông Dương năm đó tuy có tuyệt tình nhưng trách nhiệm của gia đình cô e rằng cũng không hề nhỏ. Cô vốn không hiểu tại sao cha mẹ lại thấu tình đạt lý với quyết định của Uông Dương như vậy thì ra mọi việc đều do họ sắp đặt…….
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc