Tiếu Vong Thụ - Chương 16

Tác giả: Thị Kim

CHỦY THỦ (dao nhỏ)
Ra đến phố, tuy người người chật ních, nhưng tôi liền cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, Tử Thần hỏi một người đi đường, tìm chỗ nào bán dao kéo, tôi rất tò mò, không biết vị thiếu gia này mua dao làm gì? Chẳng lẽ trải qua chuyện lần trước nên bây giờ muốn đề phòng? Tôi chợt hiểu, đi theo sau.
Tiệm bán dao kéo này rất dễ nhận ra, trước cửa tiệm trưng một cây đao lớn, chừng hơn một trượng. Nhưng là hàng giả thôi. Vào cửa, bên trong bày rất nhiều cây đao không lớn lắm, toàn bộ là hàng thật, lấp lóe ánh sáng, làm tôi cũng rét run. Tử Thần chọn một cây đao dưa hấu (tên loại dao), và một thanh chủy thủ. Sau đó đưa cây chủy thủ cho tôi, nói: “Cái này cho cậu.” Tôi nhìn nhìn, có hơi thất vọng, lần đầu tiên Tử Thần cho tôi một món gì đó, thì lại là một con dao nhỏ này. Tuy trông cũng được, nhưng mà phần lớn các thiếu nữ đều thích những món không thực dụng. Còn cái này thì thực dụng quá đi, thế nên, túm lại không phải món mà con gái thích. Tôi ngẩn người cầm con dao trong tay, nhớ ra thân phận hiện tại của mình là tên giúp việc, chủ nhân cho gì cũng là đại ân, cứ nhận lấy thôi. Không lên tiếng, cất vào trong tay áo. Thật ra, tôi, chắc chẳng bị ςướק nổi đâu, nhưng ý tốt của Tử Thần, thôi thì cứ nhận vậy.
Tôi nhìn lên Tử Thần đang cầm một cây đao dưa hấu, lấy cái này để phòng thân thì có hơi làm quá đó, sợ ngược lại sẽ bị coi là ăn ςướק mất, nếu bị bắt lên quan thì càng không ổn. Lại nói, người như Tử Thần, muốn phòng thân thì cũng nên dùng bảo kiếm mới có vẻ phong lưu phóng khoáng, chứ dùng cây đao này tuy cũng gọn nhưng mà trông thật tuột hứng, thế nên tôi lo lắng hỏi thăm: “Thiếu gia, anh muốn dùng đao này làm gì?” Tử Thần cười cười, trong mắt lóe tia thần bí, không đáp.
Tôi nhịn xuống không hỏi nữa, Tử Thần cho người bán bọc cây đao sáng loáng kia lại, không để lộ ra, tôi thấy tay anh không tiện nên không khách khí tự cầm, nói thật, có một đao một dao trong tay, đi trên đường bước chân rất nặng, thở gấp.
Đi dạo phố một vòng lớn, quả thật tôi hơi mệt, ngày hôm nay trời lại nóng, cũng không muốn phơi mình lúc trời trưa nắng gắt. Ngày xưa làm cây thì không thể di chuyển được, đành gắng gượng chịu đựng, nay đã thành người còn không mau tránh sao? Tôi nheo mắt nhìn Tử Thần, trán anh cũng lấm tấm mồ hôi, sắc mặt ửng đỏ, tôi nhẹ nhàng lên tiếng: “Thiếu gia, chúng ta về thôi.” Tử Thần gật đầu, nói: “Chúng ta ăn cơm xong rồi hẵng về.” Trong đầu nhớ tới ánh mắt nóng bỏng của Ngọc Thanh, vội gật đầu đồng ý, sau đó tìm một tiệm ăn gần đấy, thuê một nhã gian, chọn vài món. Sau khi thức ăn được đưa lên, Tử Thần nhìn tôi, không cần nói cũng biết, bây giờ không có ai, cái chuyện đút cơm ngoài tôi thì còn ai. Tôi cứng đầu, vừa mớm cơm cho Tử Thần vừa nghĩ ngợi lung tung, mình làm chuyện này thì không thoải mái, nhưng để người khác làm thì lại càng không vui. Suy nghĩ của phụ nữ thật khó hiểu, nhíu mày tim đập nửa ngày, cuối cùng cũng nảy ra quyết định, thừa dịp Tử Thần say ngủ, sẽ làm cái phép giúp tay anh mau lành. Thật ra trước đây tôi nghĩ anh bị thương không nặng, tốt nhất là để lành tự nhiên, nhưng không ngờ tuy không nặng nhưng ở chỗ bất tiện, mỗi ngày hầu hạ, nhìn không dám nhìn, động cũng chẳng dám động, thật đúng là làm khổ người ta.
Ăn xong bữa cơm này, đầu tôi cũng ướt đẫm mồ hôi.
Tử Thần khoan thai đứng lên đến trước cửa sổ nhìn xuống lầu, vui vẻ nói: “Hợp Hoan, cậu nhìn nè, cây liễu này rất giống với cái cây ngoài tường của Thấm Tâm trà trang.” Tôi chẳng thấy thế, cho rằng liễu nào mọc lên chẳng như nhau. Có điều cũng không muốn làm Tử Thần mất mặt , làm bộ đi đến ló đầu nhìn. Dưới lầu là một hàng cây xanh, lung lay thướt tha trong gió, quả thật rất giống với cây liễu ở Thấm Tâm trà trang, tiếc là, cây liễu ngoài trà trang mọc nơi trà sơn u tĩnh thanh nhã, còn cây liễu nơi đây lại nhiễm vẻ phồn hoa, tự dưng cũng khó mà có linh khí. Đến khi tôi quay đầu, lại thấy Tử Thần đã vòng tay sau lưng tôi, đặt trên bệ cửa sổ, dám rằng nếu tôi nhúc nhích một tí thì sẽ bị ôm trọn, anh, hô hấp khẽ phả trước mặt, mảng râu xanh nhạt kia làm tôi choáng váng một hồi. Tử Thần cúi đầu nhìn tôi, sau đó thu tay về, hỏi: “Sao trông cậu mơ mơ màng màng vậy, buồn ngủ à?” Tôi luống cuống, trả lời: “Không phải, tôi thấy thiếu gia để râu, đột nhiên thấy không giống anh bình thường.” Tử Thần ngại ngùng cười nhẹ một tiếng, sau đó bảo: “Vậy cậu dùng dao cạo giúp tôi đi.” Lời này nghe xong như sấm dộng bên tai! Chuyện này, chuyện khó như vậy, tôi, làm sao nổi? Nếu mà không cẩn thật làm bị thương gương mặt kia, thử tưởng tượng một chút, liền đau lòng mãi thôi, còn đau hơn lúc giẫm lên ngọc trai của tôi nữa. Chẳng lẽ Tử Thần đưa tôi con dao nhỏ kia không phải để tôi phòng thân mà cạo râu giúp anh à? Thế là tôi bình tĩnh đáp lời: “Thiếu gia, nếu tay anh không tiện như vậy, thôi thì cứ để đi, không phải đàn ông đều thích để râu à? Ừm, để coi, chắc phụ nữ cũng thích đó, để tôi về hỏi Ngọc Thanh thử xem sao.”
Vừa nghe thấy hai chữ Ngọc Thanh, Tử Thần thu lại nụ cười đi uống trà, không nhắc đến chuyện cạo râu cắt cỏ gì nữa. Tôi cũng vui vẻ trở lại, trêu chọc Tử Thần quả thật rất vui.
Sau khi ăn cơm, trưa nắng quay về lại Trương gia, thật chứ, nắng chiếu gay gắt như vậy, làm tôi mệt quá, oán thầm Ngọc Thanh trong bụng, nếu không phải cô ta làm Tử Thần sợ hãi, việc vì tôi phải loanh quanh tản bộ ở ngoài cả ngày. Thiệt tình, có vẻ ngoài đẹp mắt thì tốt, nhưng quá đẹp thì lại thành chẳng tốt nữa rồi. (đẹp và tốt trong tiếng Trung đều là hảo)
Sau khi Tử Thần đi ngủ, tôi cũng tranh thủ chợp mắt một chút. Trong mộng tự dưng lại mơ thấy mình cạo râu cho Tử Thần, lo lắng mướt mồ hôi, khi tỉnh lại cực kì chán nản, ban ngày tránh được thì lại chui vào giấc mơ của người ta. Đúng là giận điên lên được!
TRỊ THƯƠNG
Tôi nhẹ nhàng bước vào phòng Tử Thần, anh đang nằm trên giường, có lẽ do đi mệt, choáng nắng, nên ngủ rất say. Tôi nghe tiếng thở khe khẽ của anh, giật mình, bây giờ tuy chữa thương cho anh, nhưng cũng không thể làm khỏe hẳn ngay lập tức, nếu không thì quá bất thường. Nghĩ vậy, tôi đến bên giường, quan sát thật tỉ mỉ, mới phát hiện khi ngủ anh trông cũng rất đẹp, lông mi dài thật dài, nếu như lướt đến trên mặt mình, tôi tưởng tượng, mê mẩn.
Nhẹ nhàng cầm tay anh, định niệm quyết, bỗng nghe một âm thanh nóng nảy: “Hợp Hoan, cậu làm gì thế hả?”
Tôi hoảng hốt ném tay Tử Thần xuống, anh cũng giật mình tỉnh giấc. Tôi quay đầu nhìn, là cô nàng Ngọc Thanh! Cô ta đến đúng dịp thật, sao không đi ngủ trưa đi, Trương gia cũng không có việc gì để làm à.
Ngọc Thanh bước tới đối diện, tôi đứng lên đáp: “Tôi muốn kiểm tra tay thiếu gia.” Ngọc Thanh ồ một tiếng, nói: “Vừa rồi tôi thấy cậu khom người, còn tưởng muốn nằm bò lên người công tử.” Vừa dứt lời, mặt tôi mau chóng đỏ bừng, lập tức giải thích: “Cái đó, Ngọc Thanh cô nương nhầm rồi. Tôi chỉ cầm tay thiếu gia để kiểm tra thôi.” Ngọc Thanh lại ồ thêm một tiếng, không nói nữa, tự mình cầm tay Tử Thần lên bảo: “Công tử, hôm nay chưa bôi thuốc phải không? Để tôi đổi thuốc giúp anh nhé.” Tôi vội vàng nói nhờ cô, giữ mình trong sạch quan trọng hơn. Tử Thần thấy tôi muốn rút lui, làm vẻ không liên can, không còn cách nào đành đồng ý. Tôi đứng một bên quan sát, kinh ngạc trong bụng, chả biết nha đầu Ngọc Thanh này chuyên trách cái gì mà so ra còn kém hơn cả tên sai vặt nửa vời như tôi đây, nhìn động tác của cô nàng, chỉ nghĩ được hai từ: vụng về. Nếu gặp Hướng mẫu và Tống mụ thì đã đuổi cổ từ lâu, Trương chưởng quầy thật tốt bụng, tôi tớ vậy mà cũng giữ lại, làm khó ông ta rồi.
Chờ Ngọc Thanh băng cho Tử Thần thành tay gấu xong, tôi vất vả nhịn cười, nói cảm ơn không dứt, mong cô sớm về ngủ bù. Tiếc là cô nàng chẳng nhìn tôi một cái, nên không nhìn ra sự chờ đợi trong mắt tôi, mà trong ánh mắt của cô chỉ toàn hình bóng Tử Thần mà thôi. Tôi đang chán nản, thấy Tiểu Hà đứng ở ngưỡng cửa vui vẻ vẫy vẫy tay với mình, lại tìm tôi sao? Chẳng lẽ, chẳng lẽ lại vừa ý tôi rồi? Từ say cái lần tự mình đa tình ở Hội đấu trà lần trước, tôi rất cẩn thận, không dám tùy tiện nghĩ vậy nữa. Thế là, tôi kiềm chế nghi ngờ của mình, sau đó đi đến xem thử cô có gì muốn nói không. Tiểu Hà đưa tôi tới một sương phòng, mời ngồi, bưng quà bánh, rót trà nóng. Lại còn cười rất tươi với tôi. Vốn cẩn thận vừa dè đặt. Tôi thấp thỏm không yên tâm, hỏi: “Tiểu Hà, cô tìm tôi có chuyện gì?”
Tiểu Hà cười bảo: “Tôi ấy à, chỉ là muốn tìm anh tâm sự thôi, Trương phủ tuy lớn nhưng không có nhiều việc, lão gia phu nhân đối với người làm rất tốt bụng.” Nhìn Ngọc Thanh là tôi hiểu rồi. “Lần đầu tiên lão gia nhà chúng tôi đến Huyện Gia Dương thì gặp thiếu gia nhà anh, lại còn nhờ thiếu gia nhà anh cứu giúp, đúng là duyên phận.” Tôi nghĩ cái duyên phận này cũng từng nói qua rồi. Gật đầu bảo phải.
Tiểu Hà và tôi nói đông một câu, tây một chuyện rất ăn ý, cắn hột dưa, uống trà, nhìn tiểu mỹ nhân, trong lòng thấy rất vui, thời gian trôi qua thật nhanh. Đến khi Ngọc Thanh gọi, tôi mới nhận ra, mình tới đây không phải để làm khách. Tôi còn một vị chủ nhân, anh bảo Ngọc Thanh tới gọi tôi về.
Thật là xấu hổ, đúng là làm hạ nhân không quen, vô trách nhiệm quá.
Tử Thần nhìn tôi, có chút không vui, tôi chột dạ tiến tới quạt cho anh, hỏi: “Thiếu gia, anh gọi tôi?”
Tử Thần ừ một tiếng, nhìn Ngọc Thanh rồi bảo: “Xin mời cô nương trở về đi, nơi này đã có Hợp Hoang chăm sóc rồi.” Lệnh đuổi khách rõ ràng vậy, tôi thật bội phục không biết sao Hướng công tử có thể nói ra. Đợi Ngọc Thanh ra khỏi cửa, Tử Thần hung hăng nhìn tôi nói: “Nếu cậu còn cách quá một trượng, tôi sẽ không khách khí nữa đâu.” Tôi bị dọa giật mình, chỉ là mới đi có một chút chứ mấy, ừ thì, không phải một chút. Tử Thần nhìn ánh mắt tủi thân của tôi, dịu giọng: “Cậu có biết tôi ở đây sống một ngày bằng một năm, còn dám chạy khắp nơi.” Bấy giờ mới nghĩ ra, đại khái là lần này tôi lại tự mình đa tình, Tiểu Hà gọi tôi ra đơn giản chỉ vì để tạo chút cơ hội cho Ngọc Thanh mà thôi. Chao ôi, sau này tôi nhất định phải cẩn thận hơn. Kiểm điểm chuyện này, tôi nghiêm túc đáp ứng, quyết không rời khỏi Tử Thần quá một trượng. Bây giờ anh mới cười cười, dùng tay gấu vỗ vỗ đầu tôi. Trong lòng khẽ động, cảm thấy anh cười như có thâm ý gì khác.
Qua giờ Tý (0h – 2h sáng), đoán chắc giờ Tử Thần đã ngủ say, thế là tôi rón ra rón rén tiền vào phòng anh, làm yêu tinh được cái là có thể nhìn ban đêm rõ như ban ngày, nhanh chóng bước nhẹ đến giường Tử Thần, quan sát cẩn thận, tin chắc bấy giờ anh đang gặp gỡ Chu công rồi, mới cầm tay niệm quyết, để vết thương của anh lành đi bảy phần, thật ra muốn anh khỏe hoàn toàn, nhưng, lại sợ có kẻ thông minh phát hiện, nghĩ ngợi lung tung tìm kiếm cho ra nhẽ. Thế nên đành để lại một chút, không quá mức. Bấy giờ tôi cũng không dám tranh thủ nhìn anh thật kĩ, tiếng quát to ban ngày vẫn còn làm tôi sợ hãi.
Tôi đắc ý rời khỏi, chưa đến năm ba ngày sau, anh sẽ khỏe lại thôi. Giai đoạn gần gũi hầu hạ khổ cực cũng có thể kết thúc. Haha. Nằm trên giường rồi mới phát hiện, tâm tình không vui thì không ngủ được, mà quá vui cũng chẳng xong, chao ôi.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc