Tiểu Thư Nhà Nghèo Và Hoàng Tử Kiêu Ngạo - Chương 07

Tác giả: khiconhaudau

Đến đoạn này nó ứa nước mắt.

Mình muốn nói với cậu rằng “mình thik cậu”, thik cậu rất nhiều, nhiều hơn cậu tưởng, nhưng mình biết chắc mình chỉ là thik đơn phương mà thui nhưng mình cũng rất vui và hạnh phúc với những tháng ngày được ở bên cậu, tớ mong sau này vẫn được gặp lại cậu, tớ ko chúc cậu sẽ tìm được người khác đâu, vì tớ muốn cho mình thêm 1 cơ hội được gặp lại và ở bên cậu mãi mãi nhưng tớ chúc cậu lun zui zẻ, yêu đời, vô tư hồn nhiên, lun lun nở nụ cười trên môi và không bao giờ nhỏ lệ. Mình mong cậu vui mình sẽ vui cùng cậu, khi cậu muốn khóc bờ vai mình sẽ là chỗ dựa cho cậu, muốn cùng cậu đi thật nhiều nơi, cùng cậu thực hiện những giấc mơ, nhưng những điều này ko thể nữa rồi, vì giờ đây mình ko còn ở cạnh cậu nữa. Tam biệt cậu – người tôi yêu, tạm biệt mối tình đầu tiên – mối tình đơn phương và đau thương. Cậu sẽ ở trong tim mình mãi mãi.

Đọc xong nó khócnức nở,
- cậu ấy lên máy bay mấy giờ? – nó hỏi

-7h00– Bảo Khang Trả lời.

Nó liền vụt chạy, bỗng:
- để tôi chở đi cho. – Thiên Hoàng lên tiếng. Nó và tất cả mọi người đều ngạc nhiên, nói rồi cậu ta chạy đi lấy xe, tuy cũng ngạc nhiên nhưng nó ko suy nghĩ nhìu ngồi lên xe Thiên Hoàng phóng như bay. Đến sân bay, còn 5’ nữa. Cả hai vừa chạy vừa tìm, nhưng vẫn không thấy Gia Kiệt, máy bay cất cánh.
Nó thất vọng vì đã không tìm được Gia Kiệt.

- Có muốn đi đâu hok hay về? - Thiên Hoàng hỏi nó
- ra biển. - nó trả lời
Đến nơi, nó liền chạy một mạch ra ngoài mặc cho Thiên hoàng gọi theo.

- nếu muốn hét thì hét lên đi, ở đây hok có ai đâu mà ngại. - Thiên Hoàng bảo
Rồi nó hét, hét lên thật lớn và khóc nức nở.

Trong lúc này Thiên Hoàng thấy nó thật yếu đuối,
- có muốn mượn bờ vai của tôi hok?
Khi nghe vậy nó lại nhớ cảnh lúc nó và Gia Kiệt ra đây khi nó bị con zero môn lý, nó càng khóc nhìu hơn, Thiên Hoàng hoảng lên hok biết làm gì nữa, cũng hok hỉu vì sao nó lại khóc to trong lúc này cậu ta chỉ muốn an ủi nó thôi, nhưng như thường lệ là cậu ta thừa cơ hội chọc tức nó rồi để trả thù nó chứ như là
- lúc gần thì giả vờ làm ngơ tới lúc người ta đi rồi lại hối hận, đúng là con gái mà, hay là tôi tưởng cô cũng cứng đầu lắm chứ ai zè lại yếu đối thế kia ? nhưng sao giờ cậu ta lại hok hề có ý nghĩ đó, chỉ tìm cách làm sao cho nó hok khóc nữa thui vì cậu rất sợ khi nhìn thấy con gái khóc mài, nhưng cậu cũng hok biết làm gì hơn nữa là để nó khóc cho đã rồi về ngủ một giấc.

Trêb đường về cậu cũng hok noíc ậu nào, 2 đứa im lặng cho đến khi tới nhà nó, khi vào nhà nó cũng hok thèm cảm ơn cậu ta mọt tiếng nhưng cậu hok quan tâm cái cậu chú ý là tâm trạng nó đã ổn chưa. Chưa bao giờ có người con gái nào mà để cậu quan tâm đến vậy. Cũng may là ba mẹ nó đi làm rồi chứ hok thì cũng to chuyện vì sao đang đi hok mà nó lại bỏ về thế kia.

Quay lại trên lớp thì Diễm Hồng cũng may là viết cho 2 đứa 2 cái giấy phép chứ hok thì toi......
Chiều đó tại nhà nó, Diếm Hồng đến chơi:

- Mày hok sao chứ? - Diễm hồng tỏ vẻ lo lắng
- uk, tao hok sao, chỉ bùn ngủ thui ak. - nó vẫn nằm trên giường

- Bộ cậu ta đi rồi mày bùn thế hả? mày thik cậu ta rồi ak
- tao hok biết nữa? chỉ thấy mh có lỗi với cậu ấy nhiều thôi, cậu ta luôn quan tâm đến mh, cậu ấy muốn đi chơi cùng mh bữa cuối cùng mh cũng thất hứa, chắc cậu ấy thất vọng về nh lắm hi?

- uk mày cũng tệ thật, giờ có hối hận cũng muộn rồi, thế mày có gọi điện cho cậu ấy chưa?
- gọi rồi nhưng cậu ta khóa máy rồi, liên lạc hok dc.

- chắc cậu ta hhok đổi sim đâu, chỉ khóa vài ngày thui ak, hay ngày mai mày goi điện thử thế nào?
- uk nhưng hok biết cậu ấy có nghe máy hok nữa?

- mày lo gì, muk mày muốn cậu ấy trở lại hok?
- giờ có muốn cũng đâu được cậu ta đi rồi mày ak
- giả dụ như, mà tao giả dụ thui nha, mày bảo cậu ta đừng đi biết đâu cậu ta quay về thì sao?

- mày nói như thật hi, bộ ta là gì mà cậu ấy pải như thế mày, sợ cậu ta còn hok nge máy nữa chứ lại.....
- thì mày gọi thử đi biết đâu, hehehe

- con nhỏ này chỉ cóa trong mơ thui nàng ak. - Nó đã nhích môi cười một cái nhẹ.

- cười rùi nha, hehe, thui tao zề đây, tao xin phép dùm mày rùi đó, ngủ một gắc sáng mai lại đâu vào đấy ak, thui tao zề ak. Nói xong Diễm Hồng đứng dậy
- uk, cảm ơn mày nha.pp

Nó ngủ một giắc tới tối, nó hok thèm en cơm lun lên mạng ngồi tóm.
Tiểu thư nhà nghèo: BUZZ cậu có đó hok zạ? mh bùn qua sddi mất...................
Hoàng tử kiêu ngạo: uk đây, có gì muk bùn thế?

Tiểu thư nhà nghèo:tưởng cậu hok lên chứ, may quá có người tóm rùi.Mh đang thất tình nek

Hoàng tử kiêu ngạo: ghê zậy ta, ?????
Tiểu thư nhà nghèo: cái cậu hôm mà mh kể cậu nge đó, cậu ta đi sg rùi, trước khi đi cậu ta hẹn mh đi chơi mh đồng ý rùi nhưng lại thất hứa nữa.
Hoàng tử kiêu ngạo: sao lại thất hứa ?

Tiểu thư nhà nghèo: thì tại hôm đó bà nội mh nhập viện mh hoảng quá nên quên gọi điện cho cậu ta mất, thê là.......
Hoàng tử kiêu ngạo: hi ai bỉu cậu hậu đậu chi, có thế muk cũng.......

Tiểu thư nhà nghèo: giờ mh bùn quá ak

Hoàng tử kiêu ngạo: bộ cậu thik cậu ta hả?
Tiểu thư nhà nghèo: hok biết nữa nhưng mh thấy có lỗi với cậu ấy nhiều lắm, châc cậu ta thất vọng về mh lắm hi
Hoàng tử kiêu ngạo:uk đúng rùi, ai lại như bạn kia chứ. ak mà lỡ như cậu nới cậu ta ở lại biết đâu cậu ta sẽ zề sao?

Tiểu thư nhà nghèo: sao zề được chứ? cậu ta đi rùi? sao bạn nói y như con bạn mh zạ?
Hoàng tử kiêu ngạo:ủa thế ak? chắc là ý tưởng lớn gặp nhau rùi, hihih

Tiểu thư nhà nghèo: thui mh đi en cơm đây, thanks đã tâm sự với mh nghen.pp
Hoàng tử kiêu ngạo:uk, en cơm ngon nha, hi vọng ngày mai sẽ có một bất ngờ đến với cậu.
Thichtruyen.Vn - Thích là đọc, đọc là thích
Tiểu thư nhà nghèo:uk, hgi vọng là thế, thanks
Hoàng tử kiêu ngạop
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc