Tiểu Thiếp Không Dễ Làm - Chương 66

Tác giả: Đào Giai Nhân

Dư Lộ hét lên, lập tức lấy ngân châm ra.
Mặc dù không biết ngân châm này còn dùng được lần thứ hai không nhưng lúc này cô không còn lựa chọn nào khác.
Chỉ là ngân châm của cô còn chưa đâm ra, người bắt cô đã quỳ phịch xuống, "Ngài là Dư chủ tử?"
Dư Lộ vội dừng lại, chỉ là không dám thừa nhận. Cô thở hổn hển, run run hỏi nam nhân người đầy máu tươi đang quỳ trên đất, "Ngươi là ai?"
Nam nhân kia nói: "Tiểu nhân là ám vệ Thành Thất của Vương gia."
Dư Lộ cũng không dám tin hắn ngay. Tuy vừa nãy có hai người muốn mạng của Trần Chiêu nhưng lúc đó cô chỉ vội nhìn vài lần, bọn họ lại luôn thay đổi vị trí, xiêm y của họ lại khá giống nhau, Dư Lộ không phân biệt nổi người này là người muốn giết Trần Chiêu hay là người muốn cứu Trần Chiêu.
Cô buồn bực không lên tiếng.
Thành Thất còn định nói tiếp, nhưng lại nghe thấy tiếng vó ngựa chạy tới, hắn vội vã nói: "Dư chủ tử, lúc này Vương gia đã đang trên đường đến Tây Bắc, chỉ là ngài ấy sợ vượt qua ngài nên phân phó tiểu nhân và các ám vệ khác chờ ở dọc đường, không nghĩ đến thực sự gặp được ngài. Dư chủ tử, bây giờ ngài mau đi cùng tiểu nhân đi thôi, lại chậm trễ nữa thì người phía sau sẽ đuổi tới mất."
Dư Lộ cũng nghe được tiếng vó ngựa.
Cô cắn răng, dứt khoát đánh cuộc, "Được, ta đi với ngươi, chỉ là chúng ta đi đâu, đi tìm Vương gia sao?"
Thành Thất nói: "Bây giờ chắc chắn là không được. Họ có hai người, một mình tiểu nhân không mang ngài xông qua được. Dư chủ tử, chúng ta đi hướng kinh thành, đằng trước sẽ có người tiếp ứng."
"Được!" Dư Lộ đã đánh cuộc thì quyết định nghe hắn hết.
Chỉ là cô vừa mới bước đi thì đằng sau có một thanh đao chém tới với khí thế vô cùng hung hăng, Dư Lộ tuyệt không thể tự tránh đi được. Thành Thất gần như không nghĩ ngợi, lập tức nhào đến chắn thay cô.
Phập một tiếng, tiếng đao chém vào thịt.
Toàn thân Dư Lộ run lên, sau đó thấy Thành Thất xoay người, rút đao ra đưa tới trước mặt Dư Lộ, "Dư chủ tử, ngài cầm đao đi."
Trên đao còn vết máu, Dư Lộ nhất thời cảm thấy buồn nôn, nhưng sống ૮ɦếƭ ở ngay trước mắt, cô đành phải cắn răng cố nén nhận lấy đao.
Người đến nói: "Để nữ nhân này ở lại, ta thả người đi."
Đương nhiên Thành Thất không đồng ý. Ngay cả lời hắn cũng không thèm nói, lập tức nhảy ra ngoài. Hai người đều bị thương, chỉ là thương thế của Thành Thất nặng hơn ít, lúc đầu vẫn là ngang tay, nhưng dần dần lại rơi xuống hạ phong.
Dư Lộ đã cầm đao chạy, chỉ là cô chạy không được xa.
Chợt nghe thấy phía sau có tiếng hét thảm, cô quay đầu lại, chỉ thấy Thành Thất lại bị chém một đao, sau đó lăn ra ngoài bãi cỏ. Nếu không phải vì bảo vệ cô, Thành Thất đã có thể chạy trốn được rồi. Hắn trốn rồi, Tiêu Duệ cũng biết được tin tức của cô.
Mà nam nhân này chắc là người của Trần Chiêu...
Dư Lộ dừng lại, lớn tiếng nói với Thành Thất, "Ngươi đi mau, trước trốn đi, sau đó tìm người tới cứu ta!"
Nếu không, nếu như Thành Thất ૮ɦếƭ, cô cũng không chạy thoát được.
Thành Thất không do dự nữa, chỉ liếc bên này một cái rồi leo lên ngựa người kia để lại, xông ra ngoài.
Nam nhân kia không đuổi theo, hắn cũng bị thương.
"Đi!" Chỉ là hắn không khách khí xông tới rống lên với DƯ Lộ.
Dư Lộ thấy hắn quả nhiên không giết cô hay có ý gì khác với cô, thở phào nhẹ nhõm, đi theo hắn trở về.
Quanh đi quẩn lại, cuộc chạy trốn này thật tốn công.
Chỉ là tuy đáy lòng vô cùng chán ghét Trần Chiêu nhưng khi thấy hắn người đầy máu nằm trên đất bất tỉnh nhân sự, Dư Lộ vẫn thấy kinh sợ.
Cô cẩn thận nhìn nam nhân vẫn luôn đen mặt kia, không phải bọn họ là người của Trần Chiêu sao, có bọn họ, sao Trần Chiêu vẫn bị thương nặng như vậy?
Xem ra người Tiêu Duệ phái tới thực sự rất lợi hại! Trần Chiêu là tự làm tự chịu, trộm gà không được còn mất nắm gạo rồi.
Chỉ là, hắn sẽ ૮ɦếƭ sao?
Dư Lộ nhìn những thi thể nằm ngang dọc trên mặt đất. Những người này một khắc trước còn giơ đao bổ nhau chém nhau, giờ lại nằm im trên mặt đất, không có sinh mệnh.
Sợ không? Sợ!
Tuy mặt Dư Lộ đầy bụi nhưng không giấu nổi sự tái nhợt. Tay cô không ngừng run rẩy, mặc dù cô đã tự an ủi rằng Thành Thất có thể mang tin tức ra ngoài nhưng lòng cô vẫn không ngừng run sợ, như là chỉ lát sau hắn sẽ bị đuổi kịp vậy.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì?" Nam nhân thấy Dư Lộ cứ đứng bất động ở đấy, tức giận: "Mau lại đây, hoặc xé váy của mình, hoặc xé áo của mấy người ૮ɦếƭ kia đến băng bó cho Trần gia!"
Dư Lộ trở về cầm tấm vải thô Trần Chiêu mua trước kia, cắn răng xé ra mấy miếng, chỉ là trước khi băng bó, cô hỏi nam nhân kia: "Ngươi thực sự muốn cho ta làm sao? Ta... ta mà làm, thương thế của hắn có thể sẽ nặng hơn."
Thứ nhất là cô không giỏi việc này, thứ hai là mặc dù cô không dám giết Trần Chiêu nhưng khi băng bó cho hắn, cô khó tránh khỏi sẽ mang theo tâm trạng của mình, tất nhiên sẽ khiến Trần Chiêu nếm chút khổ. Cô sợ cô không khống chế được mà làm vậy, nam nhân này biết rồi sẽ giết cô.
Nam nhân lạnh lùng trừng Dư Lộ, nghĩ đến thân phận của cô và sự để ý của Trần Chiêu đối với cô, cuối cùng không kiên trì nữa, ςướק lấy miếng vải Dư Lộ đã xé.
Hắn băng bó kỹ cho Trần Chiêu, lại vội vàng băng bó cho bản thân. Sau đó hắn điểm huyệt của Dư Lộ, rời đi tầm một khắc, sau đó trở về cùng một con ngựa.
Buộc chặt dây ngựa xong, hắn rống lên với Dư Lộ: "Còn không mau qua giúp đỡ Trần gia dậy!"
Hai người hợp lực đỡ Trần Chiêu lên xe ngựa. Đương nhiên Dư Lộ cũng bị đuổi lên xe. Nam nhân điều khiển ngựa, họ thừa dịp bóng đêm chạy đi.
Xóc nảy một đêm, bình minh tới, cuối cùng họ cũng tới được một trấn nhỏ. Nam nhân đánh xe ngựa vào trấn, đổi một chiếc xe ngựa khác, không vội chạy đi tiếp mà đến một khách sạn thuê hai gian phòng.
Nam nhân này rất hung dữ với Dư Lộ. Hắn không giống Trần Chiêu. Hắn thời thời khắc khắc nhìn chằm chằm cô, giống như lập tức có thể nhào lên cắn ૮ɦếƭ cô vậy. Vậy nên Dư Lộ không dám đưa ra yêu cầu gì, đành phải thành thật ở chung với Trần Chiêu trong một gian phòng.
Trưa hôm sau Trần Chiêu mới tỉnh lại.
Hắn tỉnh, nam nhân vẫn luôn canh giữ trong phòng mới chịu ra cửa tìm bữa trưa.
Sáng sớm hắn ăn rồi, nhưng vì tức Dư Lộ nên hắn chưa cho Dư Lộ ăn. Lúc này Trần Chiêu đã tỉnh, hắn không cố ý làm khó Dư Lộ nữa, gọi phần cơm cho hai người, lại gọi cho Trần Chiêu tô mì gà.
"Ngươi, đi đút Trần gia!" Hắn vẫn rống Dư Lộ, "Trần gia ăn ngươi mới được ăn!"
Dư Lộ đã đói đến mức da bụng dán da lưng, nhưng lúc này cô không còn cách nào, đành phải bưng bát mì lên đi đến cạnh giường.
Sắc mặt Trần Chiêu tái nhợt, môi cũng có chút khô nứt. Thật ra hắn rất khát nhưng Dư Lộ không quan tâm hắn, nam nhân kia lại không cẩn thận như vậy, cho nên không ai cho hắn uống nước.
Hắn nhìn mặt Dư Lộ không muốn, đến cùng vẫn không muốn cô phải đói bụng, lắc đầu nói: "Ngươi ăn trước đi, ngươi ăn xong rồi ta ăn."
Nếu hôm qua Trần Chiêu gặp phải người xấu, vì cứu cô nên mới bị thương như vậy thật thì lúc này Dư Lộ chắc chắn sẽ mềm lòng. Đáng tiếc, cô có hai mắt, một đường này nam nhân kia còn hộ tống Trần Chiêu nữa, kẻ ngu cũng biết là vì sao.
Cô không đồng ý ngay mà quay đầu nhìn nam nhân kia trước.
Quả nhiên nam nhân kia lập tức đứng lên, giọng không đồng ý: "Trần gia, ngài đang bị thương đấy, không ăn gì sao được?"
"Không sao, tối nay ta ăn, giờ ta cũng không đói. Ngươi rót cho ta cốc nước đi." Giọng Trần Chiêu rất yếu.
Nam nhân bất mãn trừng Dư Lộ một cái, rót ly nước ấm qua, đoạt chén đũa trong tay Dư Lộ, kín đáo đưa ly nước cho cô.
Dư Lộ thầm nghĩ, nam nhân này đang muốn làm ông mối à?
Thực sự là đủ rồi!
Cô cầm ly nước, ngẩng đầu nhìn Trần Chiêu.
Dư Lộ không che giấu, Trần Chiêu thấy trong mắt cô tràn đầy sự chán ghét. Hắn chỉ cảm thấy lòng mình bỗng giật giật, sau đó vô ý thức duỗi tay nhận lấy.
"Để ta tự uống." Hắn nhẹ giọng nói.
Uống nước xong, hắn lại thúc giục Dư Lộ, "Ngươi ăn cơm trước đi, ta nghỉ ngơi lát đã, lát nữa ta ăn."
Nam nhân lắc đầu nhìn Trần Chiêu đã nhắm mắt, khi tầm mắt chuyển sang Dư Lộ, hắn đưa tay xẹt ngang cổ hai cái, uy hiếp Dư Lộ.
Người này nghe lời Trần Chiêu, nhưng giờ Trần Chiêu đang bị thương rất nặng, nếu mình quá đáng, còn thật không biết hắn sẽ giấu Trần Chiêu làm gì với mình nữa.
Dư Lộ nhanh chóng ăn cơm, sau đó bưng bát đi tới cạnh giường, "Trần Chiêu, ăn."
Trần Chiêu mở mắt, đôi mắt nhìn Dư Lộ có chút ý cười, chỉ là đối diện với khuôn mặt lạnh của cô, nụ cười kia không thể mở rộng ra nữa.
Dư Lộ cầm bát, không thể đỡ hắn lên được, hắn lại bị thương rất nặng, không tự ngồi dậy được. Vì vậy nam nhân kia qua đỡ Trần Chiêu dậy, sau đó hai mắt ám chỉ Dư Lộ đút cho Trần Chiêu ăn.
Dư Lộ dùng đũa gắp mì lên, đưa đến miệng Trần Chiêu.
Lòng Trần Chiêu có chút khổ sở, mở miệng ăn mì.
Nam nhân kia ngồi bên cạnh cười ha hả: "Trần gia, nhìn thế này, hai vị đúng là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi mà."
Mặt Trần Chiêu hơi đỏ lên, chỉ là không chờ hắn ngẩng đầu thì đã nghe thấy tiếng cười lạnh không nhịn được của Dư Lộ.
Mười ngày sau Tiêu Duệ mới lấy được tin tức.
Lúc đó hắn đã chạy đến Tây Bắc, đang nghĩ xem có nên gặp Tiêu Viêm hay không. Nếu người bắt Dư Lộ đi là Trần Chiêu, hắn ta là người đã ૮ɦếƭ một lần, chưa chắc hắn ta sẽ quan tâm Trần Bì hay quan tâm đến quy định đào binh khi bị bắt sẽ bị chém đầu.
Nếu như vậy, nếu hắn đi qua gặp Tiêu Viêm thì nghĩa là đưa thóp của mình qua. Tuy trước đó hắn hợp tác với Vu Quốc Đống cũng vì có ý này nhưng không phải cứ muốn là quyết định được.
Hơn nữa, nếu hắn không tính quay lại thật thì dù huynh đệ nào lên đài thì đều không liên quan đến hắn.
Chiếm được tin Thành Thất truyền đến, hắn lập tức quyết định mang một nhóm người chạy về, "Đi chuẩn bị chiếc xe tù, bỏ đói Trần Bì một ngày rồi bắt lại mang đi!"
Thôi Tiến Trung cũng theo chân tới, lão vội hỏi: "Vương gia, ngài đối xử với Trần Bì như vậy, có khi nào Trần Chiêu sẽ giận lây sang Dư chủ tử không?"
Tiêu Duệ nhìn Thôi Tiến Trung, không phải nam nhân quả nhiên không hiểu được tâm tư của nhau. Lâu như vậy, Trần Chiêu không hề tìm đến hắn để đưa ra điều kiện gì mà Dư Lộ vẫn còn rất tốt, có thể thấy hiển nhiên là trong lòng Trần Chiêu có Dư Lộ.
Dư Lộ không bị nguy hiểm về tính mạng, nói không chừng Trần Chiêu còn có thể đối xử với nàng ấy rất tốt, tuy vậy nhưng hắn một khắc cũng không chờ nổi!
Nghĩ đến đây, Tiêu Duệ không nhịn được lại phân phó Thôi Tiến Trung, "Ngươi đi mang Trần Bì đến đây!"
Trần Chiêu mắc phải tội đáng ૮ɦếƭ, vậy để đường huynh của hắn ta chịu thay một ít đi. Nếu không, lại nghẹn tiếp, chỉ sợ hắn sắp điên luôn.
Thật, thật mang thai rồi sao?
Có khi nào là vì điều kiện sinh hoạt đột nhiên kém đi, gây ảnh hưởng đến thân thể nên kinh nguyệt đến chậm không?
Dư Lộ không biết, nhưng cô cũng không dám kêu Trần Chiêu tìm đại phu cho mình. Thậm chí cô cũng không dám để lộ nỗi lo của mình, mặc dù đa số thời gian cô đều muốn sờ bụng một cái, mặc dù một đường lên Bắc, thỉnh thoảng họ có thể ở nhờ nhà dân nào đó, thỉnh thoảng họ có thể ở tạm một khách sạn nhỏ trong một trấn nhỏ.
Vô số lần lúc muốn xoa bụng, hai tay cô lại nắm chặt lấy nhau, tận lực phóng tầm mắt mình ra xa. Sau đó lại nghĩ, mình ngụy trang như vậy không biết đứa nhỏ có khổ sở không.
Thành Thất đã nói cho Tiêu Duệ rồi đi?
Tiêu Duệ đã biết, có khi nào bây giờ đang trên đường tới cứu cô không, có khi nào... ngày mai hắn sẽ đến không?
Nhưng càng chờ đợi lại càng thấy đau khổ, bởi vì lần nào cũng là thất vọng cả. Tuy Dư Lộ cũng cố ăn, cũng để ý đến thân thể của mình hơn nhưng cô vẫn càng ngày càng gầy đi, cả người cũng càng ngày càng thẫn thờ.
Trần Chiêu thấy vậy, Trần Ngũ cũng thấy thế. À, Trần Ngũ là một trong những tử sĩ Trần Chiêu nuôi, được ban cho họ Trần, lại vì đứng hàng thứ năm nên gọi là Trần Ngũ.
Dư Lộ lại muốn sờ bụng rồi. Cô nắm chặt hai tay, mắt lại nhìn về phía xa.
Trần Ngũ thấy vậy, bèn nói với Trần Chiêu: "Trần gia, có phải Dư cô nương có chỗ nào không đúng không, nhìn cứ là lạ. Lúc chúng ta đến điểm dừng chân tiếp theo, chúng ta có nên mời đại phu khám cho nàng ấy không?"
Trần Chiêu cũng rất lo lắng.
"Ta đang có ý đó, nhưng mà..." Hắn hơi lúng túng một chút, không biết vì sao mà gần đây Dư Lộ càng ngày càng không muốn để ý đến hắn.
Trần Ngũ xung phong nhận việc, "Trần gia, để ta đi nói đi."
Trần Chiêu gật đầu.
Trần Ngũ vừa đề nghị, Dư Lộ lập tức tỉnh táo lại, cảnh giác nhìn hắn, đầu lắc như trống bỏi, "Không cần không cần, ta bình thường mà, cần gì phải mời đại phu!"
Trần Ngũ nói: "Dư cô nương, Trần gia cũng chỉ vì muốn tốt cho ngươi thôi."
Dư Lộ vẫn lắc đầu, giọng rất kiên định, "Không cần!" Cùng lúc đó, khi Trần Chiêu nhìn qua, cô còn hung tợn trừng mắt với hắn.
Trần Chiêu nhìn thẳng cô, cũng không vì thái độ của cô mà dời đi tầm mắt.
Chân mày Trần Ngũ nhíu chặt lại, bước lại gần Dư Lộ nhỏ giọng nói: "Dư cô nương, ta khuyên ngươi đừng có R*ợ*u mời không uống lại muốn uống R*ợ*u phạt! Trần gia khoan dung với ngươi, nhưng ta thì không vậy đâu, trừ phi..."
Trừ phi ngươi không muốn sống nữa!
Lời này hắn còn chưa nói ra miệng, Dư Lộ bỗng sợ đến lui lại, dưới chân vấp một cái ngã xuống đất.
Động tác quá nhanh, Trần Ngũ không kịp kéo cô, Trần Chiêu lại cách khá xa, lúc chạy tới Dư Lộ đã té ngã.
Mặc dù ngồi dưới đất nhưng khi gặp nguy hiểm, theo bản năng, Dư Lộ ôm lấy bụng mình.
"Ngươi không sao chứ?!" Trần Chiêu hỏi gấp.
Mặt Dư Lộ trắng bệch, nghe tiếng hỏi dồn dập như vậy, khó khăn lắm cô mới lấy lại tinh thần, nhưng không cách nào nói ra lời, chỉ lắc đầu với Trần Chiêu.
Trần Chiêu đã cầm lấy cánh tay và vai cô, định dìu cô đứng dậy.
Dư Lộ phản ứng kịp, vội vàng đẩy Trần Chiêu ra, "Không cần, ta tự đứng lên được." Vẫn như vậy, có thể không tiếp xúc với hắn thì Dư Lộ không tiếp xúc, giờ cô còn có thai, cô càng không muốn đứa nhỏ "thấy".
Dư Lộ như vậy khiến Trần Chiêu không thể không buông tay.
Hắn nhìn Dư Lộ cố gắng đứng dậy, đứng lên đi một bước thành hai bước, rõ ràng là muốn cách hắn rất xa, trong lòng nhịn không được thấy chua xót.
Bây giờ, Dư Lộ không chỉ không có cảm tình gì với hắn mà còn chán ghét hắn nữa.
"Đến chỗ nghỉ ngơi tiếp theo, đi tìm một đại phu xem sao đi, ngươi bây giờ gầy đi rất nhiều." Giọng hắn rất thấp nhưng cũng rất bình thường, giống như không bị dao động bởi phản ứng của Dư Lộ.
Dư Lộ rũ mắt xuống, chỉ thấy được ống quần màu đen và đôi giày màu đen của hắn và Trần Ngũ. Giọng cô không dám cứng rắn như lúc nãy nữa, "Thật không cần, ta chỉ là ăn không ngon ngủ không yên mà thôi. Đến chỗ nghỉ tiếp theo, chỉ cần ăn ngon chút là được rồi."
Trần Chiêu hỏi liền: "Ngươi muốn ăn gì?"
Dư Lộ không nghĩ nhiều: "Muốn ăn canh gà, canh xương hầm cũng được, hoặc ăn chút thịt và cá." Có thể tranh thủ được thì cô phải tranh thủ. Nếu như có thai thật, cô muốn dùng hết sức để đứa nhỏ có thể tốt hơn chút.
Trần Chiêu gật đầu, nhìn Trần Ngũ một cái rồi xoay người rời đi.
Trần Ngũ không khách khí nhìn Dư Lộ, hừ hừ nói: "Được được được, muốn ăn thì cho ngươi ăn, đi, mau lên xe ngựa đi!"
Hai chiếc xe ngựa, Dư Lộ ngồi trên một chiếc, bên trong chất một ít vải vóc và lá trà, một chiếc khác thì chứa đầy các loại vải vóc và lá trà khác, từ Trần Ngũ và Trần Chiêu mỗi người đánh một chiếc. Không biết bọn họ tìm những thứ này ở nơi nào, giả trang thành tiểu thương nhân đi đến Tây Bắc.
Dư Lộ lên chiếc xe ngựa Trần Chiêu đánh, ngồi được một lát, xe ngựa từ từ chuyển động.
Ngồi trong xe ngựa không có ai, Dư Lộ mới dám đưa tay sờ bụng. Lúc nãy chỉ bị ngã đau ở ௱ôЛƓ, cái bụng không bị va chạm, sẽ không bị sao đâu ha.
Đây là một cửa thành có chút cũ, cũng không cao lắm, nếu người có võ công tốt thì không cần thang, chỉ cần nhảy hai ba cái là leo qua được rồi.
Mà lúc này, trước cửa thành có một nam nhân mặc bộ đồ cũ nát, trên người mang theo vô số vệt máu, trông vô cùng chật vật dựa vào cửa thành. Có lẽ vì hắn quá mức gầy yếu, có lẽ trông hắn quá mức đáng thương, hắn cứ dựa vào đó, không ai quản hắn.
Trời tháng bảy, tháng tám, ánh nắng vô cùng mãnh liệt, đứng đợi ở đây rất là mệt mỏi, nhất là với nam nhân thoạt nhìn bị thương không nhẹ nữa. Hắn híp mắt nhìn đằng trước, môi khô đến nứt ra chảy máu, mặt hồng lên không bình thường, thoạt nhìn thực sự rất đáng thương.
Thấy hai chiếc xe ngựa đi đến, ánh mắt hắn híp chặt hơn nữa, nhưng giữa khe hở ở mắt lại đầy tia sáng.
Xe ngựa dần dần đến. Nhìn người đánh xe đằng trước, hắn không có phản ứng gì, nhưng khi nhìn đến người phía sau, tuy người nọ có để ria mép, đồ mặc trên người rất phổ thông, trên cổ còn đeo chiếc dây chuyền bằng vàng trông rất tục tĩu nhưng hắn vẫn nhảy bật lên như phản xạ có điều kiện.
Trần Ngũ là người đi đằng trước, hắn nhất thời sợ run trong lòng.
Một người giống như đã ૮ɦếƭ đột nhiên bật dậy, hình ảnh đó trông rất đáng sợ. Hắn còn chưa nghĩ ra cách ứng đối, người kia đã nhìn sang bên này với vẻ mặt mừng như điên, sau đó hắn ta bước lên phía trước, chỉ là mới bước được hai bước thì hắn ta lại đột nhiên dừng lại.
Hình như hắn ta đi đứng có chút bất tiện, khi dừng đột ngột như vậy, hắn ta lập tức bị vấp và ngã xuống đất.
Nhưng hắn ta không ngồi dậy nổi, quỳ trên mặt đất một lát. Cho đến khi hắn vào cửa thành, hắn mới phát hiện tên kia đã ngồi dậy, dựa lưng vào tường thành, lại có bộ dạng híp mắt nửa ૮ɦếƭ nửa sống.
Hàng năm đều có việc lạ, năm nay đặc biệt nhiều!
Trần Ngũ tùy ý cảm thán một câu, không có để trong lòng.
Vào trấn nhỏ, đi thẳng đến một khách sạn thường thường, thuê phòng, Trần Ngũ nhận được ánh mắt ra hiệu của Trần Chiêu, theo hắn đi sang căn phòng cạnh phòng nhốt Dư Lộ.
Bọn họ không lo Dư Lộ sẽ chạy trốn. Công lực của hai người đều tốt, lại luôn luôn chú ý đến động tĩnh bên kia, dù họ không biết được mọi cử động của Dư Lộ nhưng để nắm bắt hành tung là đủ rồi.
Mà Dư Lộ cũng rất thông minh. Cô biết một nữ nhân như cô có chạy trốn thì càng nguy hiểm hơn, nên dọc đường đi lên về phía Bắc cô không cố tìm cách chạy trốn nữa.
Chẳng qua, vừa mới thuê phòng xong, Trần gia tìm mình có chuyện gì nhỉ? Trần Ngũ vừa vào phòng liền hỏi ngay.
Vào phòng rồi, mặt Trần Chiêu không giữ được nét bình tĩnh nữa. Hắn không trả lời câu hỏi của Trần Ngũ ngay mà là bắt lấy tay hắn, vội vàng nói: "Trần Ngũ, giờ ngươi chạy nhanh đến cửa thành, ngươi còn nhớ rõ nam nhân quần áo nhếch nhác ngồi dựa vào cổng thành không? Ngươi đi đi, lặng lẽ mang hắn đến đây cho ta!"
Trần Ngũ khó hiểu, "Trần gia, sao chúng ta phải làm vậy?"
Trần Chiêu vội la lên: "Đó là Đại ca của ta! Chắc là huynh ấy trốn ra được, nói không chừng Thành Vương đang ở gần đây rồi! Ta không tiện lộ mặt đi tìm huynh ấy, ngươi đi thay ta đi, nhưng không cần phải đích thân đi đâu, đi tìm người giúp mang huynh ấy tới là được rồi!"
Mặt Trần Ngũ nghiêm lại, lập tức đồng ý.
Tận đêm khuya, Trần Ngũ mới mang Trần Bì đã thay quần áo sạch tới.
Lúc đó Trần Chiêu đã ở trong phòng của Dư Lộ được nửa buổi chiều. Nhìn Dư Lộ ăn cơm tối xong, hắn vẫn ngồi ở đó nhắm mắt dưỡng thần.
Đến khi nghe được động tĩnh bên ngoài, hắn mới mở mắt ra, nhìn thoáng qua Dư Lộ đã nằm ngủ trên giường, hắn mới rón rén đi ra ngoài.
Trong gian phòng bên cạnh, Trần Bì vừa thấy Trần Chiêu liền nhào lên ôm lấy hắn, thấp giọng bật khóc, một lát sau vẫn không nói được câu nào.
Trần Chiêu biết, bởi vì hắn nên Đại ca mới phải chịu như vậy.
"Đại ca!" Trần Chiêu cũng vô cùng khó chịu. Kiếp trước, bởi vì hắn nên Đại ca không có tiền đồ tốt, kiếp này, vẫn bởi vì hắn mà Đại ca phải thảm như vậy, "Đại ca, là đệ có lỗi với huynh!"
Tiếng khóc của Trần Bì ngưng lại, sau đó buông hắn ra, đập vào *** hắn, "Nói gì vậy, chúng ta là huynh đệ ruột, sao lại nói những lời xa lạ như thế?"
Sự khoan dung của Đại ca khiến Trần Chiêu vô cùng hổ thẹn, nhưng hắn cũng không nói thêm nữa, hắn có vấn đề cần hỏi càng quan trọng hơn.
"Đại ca, sao huynh lại ở đây? Còn có, huynh bị sao vậy, đệ thấy huynh bị thương, có phải Thành Vương tìm thấy huynh rồi không? Có phải hắn đánh huynh không?" Trần Chiêu có rất nhiều vấn đề, quan trọng nhất là, Đại ca trốn ra được, nếu Tiêu Duệ không ở chỗ này, vậy hắn cũng không cần mang Dư Lộ chạy theo hướng Bắc nữa.
Đại ca an toàn, họ có thể vẫn đi về phía Nam, hoặc về phía Đông, nói chung là cách nơi này càng xa càng tốt.
Trần Bì gật đầu, nói: "Đúng vậy, Thành Vương đã đến Tây Bắc rồi, hắn bắt ta. Ta vất vả lắm mới trốn thoát được. A Chiêu, đến cùng là đệ đang làm gì, nghe nói đệ bắt cóc trắc phi của Thành Vương?"
Trắc phi? Đời này Dư lộ thực sự tốt số hơn đời trước, nhưng mà... nhưng mà mang nàng ấy đi rồi, về sau hắn chắc chắn cũng sẽ đối xử tốt với nàng ấy.
Hắn không gạt Đại ca, "Không phải là trắc phi, huynh cũng biết đấy là ai, chính là cái người lúc trước ở Tầm Phương viện ấy."
"Dư chủ tử?" Trần Bì rất kinh ngạc, "A Chiêu, đệ bắt cóc Dư chủ tử làm gì? Không phải là đệ muốn báo thù đấy chứ? A Chiêu, không được, đệ không thể làm vậy được. Khúc cô nương và Khúc phụ, họ vẫn còn ở trong tay Thành Vương đấy, ta chỉ có thể tự trốn đi, không thể cứu họ ra được. A Chiêu, Dư chủ tử ở đây, đệ có thể thả Dư chủ tử ra không?"
Rốt cuộc là đường đệ ruột, Trần Bì vẫn còn ôm chút hi vọng.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc