Tiểu Thiếp Không Dễ Làm - Chương 57

Tác giả: Đào Giai Nhân

Lâm Thục đang ở nhà chờ tin của Lâm phu nhân, nhưng không ngờ Lâm phu nhân vừa đi liền bặt vô âm tín. Lâm Thục không ngốc, lập tức hiểu ngay rằng, xem xét thời thế, đây chính là điều cha mẹ nàng am hiểu nhất.
Bây giờ Dư tiện nhân Tầm Phương viện đang được Tiêu Duệ sủng ái, mà Minh Nguyệt cũng vừa theo Cửu Hoàng tử, đang trong lúc như keo như sơn, nếu như vậy, dù bọn họ có gây tổn thương cực lớn đến con gái của hai người, cha mẹ nàng cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua.
Lâm Thục không thấy đau lòng, nàng chỉ cảm thấy, mọi việc vẫn nên dựa vào chính mình thì hơn.
Dựa vào chính mình, nàng đường đường là Thành Vương phi, là đại cô nương con Chính thê của phủ Định Quốc Công, muốn thu thập hai cái thiếp thất, chẳng lẽ khó lắm sao? Coi như có trắc trở, đường sáng không đi được, vậy ta đi đường ngầm là được!
Lâm Thục quyết định ra phủ, ra gặp khuê mật ngày xưa của mình.
Ai ngờ lúc này người trong cung lại đến, không phải người ngoài mà chính là muội muội Tiêu Văn của Tiêu Duệ.
Tiêu Văn tới Thành Vương phủ, đương nhiên phải đi bái kiến Lâm Thục trước, còn với em chồng công chúa này, Lâm Thục cũng không thể không gặp.
"Không biết hôm nay công chúa tới là vì việc gì?" Đối với Tiêu Văn có thân phận cao hơn mình, dù Lâm Thục đã là Vương phi nhưng nàng vẫn rất tôn kính.
Tiêu Văn quan sát phòng của người Thất tẩu này một lần, nhìn xong rồi mới ngồi xuống ghế, nhướng mày nhìn Lâm Thục, cười nói: "Làm sao, nhà của ca ca ruột của ta, tẩu tử cảm thấy ta không thể đến?"
Lâm Thục cũng ngồi xuống, "Đương nhiên là được, chỉ là công chúa khó được tới chơi, ta chỉ lắm miệng hỏi một câu thôi. Nếu công chúa không có việc gì, chúng ta tùy ý nói chuyện phiếm cũng không phải không thể..."
Nàng kính Tiêu Văn, nhưng Tiêu Văn bất kính với nàng thì nàng không cần phải nể mặt mũi tiếp.
Tiêu Văn cười ha ha, ánh mắt nhìn Lâm Thục càng thêm xoi mói.
"Trách không được Thất ca của ta lại không thích ngươi." Nàng thân là công chúa, người đối diện lại là tẩu tử không được ca ca thích, đương nhiên là muốn thế nào thì thế đó, "Tính tình vừa thối vừa cứng, một câu nói mềm cũng không biết nói. Người nào thích thì thích, chứ ta là không thích rồi đấy."
"Ngươi --" Lâm Thục tức giận đưa tay chỉ thẳng mặt nàng, lập tức bật dậy.
Tiêu Văn cũng đứng dậy, kéo dài âm cuối miễn cưỡng nói: "Được rồi, không nói nhiều với ngươi nữa, ta chỉ tới để nói cho ngươi một tiếng là công chúa Ngu Văn, cũng chính là biểu tỷ của ta sắp trở về. Ngươi chỉ cần biết là được rồi, giờ ta phải đến nơi bảo địa phong thủy, cũng phải nói cho vị kia một tiếng."
Ngay từ đầu Lâm Thục còn chưa kịp hiểu nơi bảo địa phong thủy trong Thành Vương phủ là nơi nào, nhưng vừa nghe Tiêu Văn nói vị kia, nàng lập tức biết là đang nói đến Tầm Phương viện. Công chúa Tiêu Văn đến Thành Vương phủ, gặp nàng rồi mà lại còn đi gặp Dư Lộ nữa!
Chờ Tiêu Văn ra khỏi Chính viện, Lâm Thục tức đến hất ngay chén trà ly trà trên bàn xuống mặt đất.
"Đi!" Nàng nhìn Minh Hà nói: "Ra phủ! Chúng ta ra phủ!"
Minh Hà nhút nhát nhìn nàng, nhỏ giọng nói: "Vương... Vương phi, Vương gia không... không cho phép ngài ra ngoài..."
Lâm Thục dừng bước, sau đó cụt hứng ngồi xuống, hồi lâu sau lại đứng dậy, hất cái bàn ra rồi vào phòng ngủ.
Đây vẫn là lần đầu Tiêu Văn tới phủ đệ của ca ca. Nàng chậm rì rì đi từ Chính viện tới Tầm Phương viện, đi một vòng quanh cửa, lại nhìn thư phòng một cái rồi kêu người nói với hạ nhân Tầm Phương viện một tiếng, không đợi trả lời liền trực tiếp đi vào.
Gần đây Tiêu Duệ đang lên kế hoạch xin Hoàng thượng tứ hôn cho cưới trắc phi. Dù sao trên mặt thì Nhiễm Y Vân chỉ mất chưa tới nửa năm, giờ xin cưới trắc phi, thật ra là vẫn đang ở trong thời kỳ mẫn cảm, cho nên phải lên kế hoạch cẩn thận mới được.
Hắn đi đến phủ của Tam Hoàng tử từ sáng sớm, định nhờ Tam Hoàng tử luôn trầm ổn giúp hắn mở lời này.
Dư Lộ biết Tiêu Văn tới, còn tưởng rằng nàng ấy muốn tìm Tiêu Duệ, nhưng lời đáp bên này còn chưa đưa ra ngoài thì trong viện đã lộn xộn lên, nàng lập tức đoán được vị công chúa này không nhịn nổi mà xông vào rồi, nên vội vàng mang mấy nha hoàn bước nhanh ra ngoài.
Tiêu Văn nhìn Dư Lộ đang đi vội ra ngoài, hừ một tiếng, không để ý đến cô mà bước nhanh vào phòng. Giống lúc nãy, nàng cũng quan sát cẩn thận căn phòng của Dư Lộ, trong lòng hiểu rõ, đây quả là người trên đầu quả tim của Thất ca.
Tuy bày biện trong Tầm Phương viện không tốt hơn của Chính viện nhiều lắm nhưng trong này có một số đồ mà Thất ca thích, hơn nữa, khi nhìn lướt phía xa là có thể thấy chỉ sợ Thất ca đã bắt đầu sinh hoạt ở chỗ này.
Nơi này giống như nơi ở của vợ chồng son.
Mà bên Chính viện của Lâm Thục thì lại giống như nơi một lão cô nương ở một mình.
Xem ra điều mẫu phi lo lắng là thật.
Tiêu Văn ngồi xuống, bây giờ Dư Lộ vẫn chỉ là thiếp, chỉ có thể đứng. Hương Lê mang trà qua, Dư Lộ tự mình thổi trà, dâng lên cho Tiêu Văn.
Tiêu Văn nhận trà, đăm chiêu một lát, lại ngẩng đầu lên nhìn Dư Lộ, như khai ân chỉ vào cái ghế một bên, "Được rồi, ngươi cũng ngồi đi."
Dư Lộ nói: "Tạ công chúa." rồi mới ngồi xuống.
Tiêu Văn gật đầu, lại đăm chiêu lát nữa.
Xem như là nàng đã nhìn ra, so với Lâm Thục, bầu không khí bên Dư Lộ hoàn toàn khác hẳn. Lâm Thục là ngoài miệng tôn kính, trên mặt ghét bỏ, còn Dư Lộ thì cúi đầu, căn bản không thấy được nét mặt, vì vậy nghe giọng nói, cũng có thể cho là cô có tôn kính.
Hẳn nam nhân đều thích loại này đi?
Nữ nhân mềm mại chút, không nên quá cứng rắn?
Nhưng nàng là Công chúa đấy, chẳng lẽ muốn một Công chúa như nàng phải cúi đầu với phò mã sao? Vậy cũng quá khôi hài rồi, đó chẳng phải là làm mất uy danh của Công chúa Hoàng gia sao!
Tiêu Văn lắc suy nghĩ nhỏ này ra khỏi đầu, lại nhìn Dư Lộ, khôi phục sự không thích của nàng.
"Hôm nay bổn cung tới cũng không có việc gì, chỉ là đến nói cho ngươi biết, Công chúa Ngu Văn muốn trở về thăm hỏi, lát nữa Thất ca về thì ngươi nói cho hắn biết, tầm hai ba ngày nữa là đến rồi." Tin này trực tiếp nói cho Thất ca hoặc trực tiếp nói cho Lâm Thục là được rồi, Tiêu Văn thực sự không hiểu, vì sao mẫu phi phải dặn nàng đến nói cho Dư Lộ biết.
Hơn nữa, còn dặn Dư Lộ phải tiến cung gặp biểu tỷ Ngu Văn!
Nàng nhìn Dư Lộ chằm chằm, thấy Dư Lộ cúi đầu, bả vai chợt run lên hai cái.
Dư Lộ thật sự hoảng sợ trong lòng. Công chúa Ngu Văn, bạch nguyệt quang trong lòng Tiêu Duệ, lại muốn trở về thăm hỏi? Cô quên việc trong truyện có viết Ngu Văn có trở về hay không rồi. Đọc truyện không quá kĩ, lại thích lướt chương, vậy nên cô cũng không biết về chuyện này.
Cũng không biết thì thôi, nhưng chuyện này...
Dư Lộ cúi đầu nói vâng, tay lại nắm chặt lấy nhau.
Mẫu phi để mình quan sát phản ứng của Dư Lộ, mình vốn tưởng mẫu phi chỉ thuận miệng nói, giờ xem ra, Dư Lộ nghe nói biểu tỷ Ngu Văn muốn trở về thật, thật sự có phản ứng hả?
Đây là sao chứ?
Tiêu Văn rất tò mò, nàng tiếp tục nói: "Đúng rồi, mẫu phi còn nói, sau khi biểu tỷ Ngu Văn trở về, ngươi cũng phải theo Thất ca đi vào cung bái kiến biểu tỷ Ngu Văn."
Cô cũng phải đi gặp công chúa Ngu Văn sao?
Hàng giả, hàng giả bản nhái, đi gặp bản chính?
Giọng Dư Lộ run lên, "Vâng, vâng..."
Tiêu Văn rốt cuộc nhịn không được hỏi: "Ngươi sao thế? Ngươi không muốn gặp Công chúa Ngu Văn hay có lý do nào khác?"
"Không có." Dư Lộ nói.
Tiêu Văn cảm thấy không thú vị, thì ra nam nhân thích nữ nhân kiểu này, vĩnh viễn cũng không nói ra được cái gì, cứ luôn có dáng dấp sợ hãi, rụt rè như vậy. Nếu nam nhân thực sự thích kiểu nữ nhân thế này thì nàng xong đời mất, chỉ sợ cả đời này cũng không có nam nhân nào thích nàng.
"Được rồi, lời đã mang đến, bổn cung đi đây." Tiêu Văn đứng dậy.
Dư Lộ tiễn Tiêu Văn đến tận cổng trong, sau khi trở về, hai chân cô mềm nhũn, lập tức bắt lấy Phúc Quất đứng một bên.
"Dư chủ tử, ngài sao thế?" Phúc Quất vội hỏi.
Giờ đang ở nhà, Tào thị và Kiều thị đều đứng canh ở cửa, không có vào phòng. Còn Phúc Quất, bởi vì nàng là nha hoàn nhị đẳng, lúc nàng vào phòng cũng rất ít, chẳng qua mỗi lần Dư Lộ ra ngoài đều là thay phiên mang theo Hương Lê, Thạch Lưu và Anh Đào, còn Phúc Quất thì lần nào cũng mang.
Lần này là dẫn theo Phúc Quất và Hương Lê. Phúc Quất hỏi xong, Hương Lê cũng vội vàng qua đây đỡ Dư Lộ, "Dư chủ tử, ngài đang khó chịu chỗ nào sao?"
Dư Lộ lắc đầu, nói: "Không có gì, chỉ là có chút run chân. Cũng không biết vì sao mà gần đây luôn thấy hai chân cứ vô lực." Cô sẽ không thừa nhận rằng, cô bị đả kích vì chuyện công chúa Ngu Văn trở về, tinh thần hoảng hốt nên mới đứng không vững.
Phúc Quất cười nói: "Ngài đấy, nếu không có gì làm, sau này, mỗi sáng sớm ngài cùng nô tỳ thức dậy đánh quyền đi!"
Dư Lộ bật cười, "Ta đâu có biết đâu, hơn nữa ta đã đến tuổi này rồi, giờ học cũng không kịp."
Phúc Quất nói: "Vậy ngài cũng có thể chạy mà. Ở trong Tầm Phương viện, mỗi sáng chạy mười vòng, đảm bảo thân thể sẽ chậm rãi tốt lên thôi."
Tầm Phương viện lớn như vậy, mỗi sáng chạy mười vòng, cô sẽ mệt ૮ɦếƭ mất!
Chẳng qua, đúng là nên tìm thời gian để tập thể dục hay yoga gì đó thật, cô thật sự cảm thấy thân thể mình càng ngày càng không tốt. Mỗi ngày đều không có sức lực gì, lười muốn ૮ɦếƭ, nếu không phải kinh nguyệt vẫn đến đúng lúc thì cô đã nghi ngờ có phải cô đang mang thai rồi hay không.
Hai người nói chuyện nhưng không để ý đến sắc mặt của Hương Lê hơi đổi chút, cúi đầu nhìn đầu gối Dư Lộ mấy lần.
Tiêu Duệ mất sức chín trâu hai hổ mới thuyết phục được Tam Hoàng tử.
Trên đường trở về Thành Vương phủ, tâm trạng của hắn rất tốt, nếu không phải Tiêu Dật nhảy lên xe hắn lúc được nửa đường thì tâm trạng của hắn vẫn sẽ liên tục duy trì đến ngày thứ hai.
Đáng tiếc.
"Đệ lại có chuyện gì?" Tiêu Duệ nhịn không được nhìn Tiêu Dật, "Ta nói cho đệ biết, không có tiền! Tiền đều xài hết rồi!"
Vì để cho Vu Quốc Đống đồng ý, hắn phải mất một khoản rất lớn. Mặc dù đấy là vì nữ nhân mình yêu mến nhưng không nỡ vẫn là không nỡ.
"Xì! Ai muốn tiền của huynh chứ!" Tiêu Dật không khách khí nói.
Nói như là cho tới bây giờ nó đều chưa từng muốn vậy!
Sắc mặt Tiêu Dật nghiêm túc, nhìn Tiêu Duệ nói: "Đúng là đệ có điều cần thật. Thất ca, đệ muốn lấy mạng của phụ thân Vương phi của huynh, có thể chứ?"
Tiêu Duệ sửng sốt, sau đó vỗ mạnh vào đầu Tiêu Dật, "Đệ điên rồi?"
Định Quốc Công, Định Quốc Công nắm thực quyền trong tay, dù thế hệ này kém xa thế hệ trước, mà thế hệ sau lại còn chưa lớn lên nhưng rốt cuộc vẫn là tước vị Định Quốc Công cha truyền con nối được Tiên Đế phong cho. Không nói đến việc họ chỉ là Hoàng tử, ngay cả phụ hoàng cũng không thể tùy tùy tiện tiện muốn mạng của người ta như vậy.
Tiêu Dật mặt lạnh, chỉ tức giận trừng Tiêu Duệ, cũng không đánh lại.
Tiêu Duệ cũng đã cảm thấy chuyện này nghiêm trọng, "Đến cùng là sao? Vì Minh Nguyệt?" Giọng Tiêu Duệ mang theo sự không vui rõ ràng. Hắn không phản đối việc Tiêu Dật sủng ái nữ nhân, nhưng vì nữ nhân ấy, đầu tiên là gã mách lẻo về Vương phi của hắn, sau lại muốn giết cha Vương phi của hắn. Cái này đủ để chứng minh, nữ nhân tên Minh Nguyệt này đúng là không đơn giản.
Nàng ta chỉ tùy tiện nói mấy câu là có thể khuyến khích Tiêu Dật làm đến nước này, vậy nếu nàng ta cố tình thì sao?
Hoặc là, nhỡ việc Tiêu Dật quan tâm đến nàng ta bị truyền đi, có người bắt nàng ta đến uy hiếp Tiêu Dật thì sao?
Tiêu Dật còn đang tức giận, không cảm giác được sự bất mãn của Tiêu Duệ đối với Minh Nguyệt.
Gã nói: "Mấy ngày trước, Lâm phu nhân có đến chỗ của đệ. Bà ta nói cho Minh Nguyệt, trước đây mẹ của Minh Nguyệt là một nha hoàn đi bò giường, bò lên giường của Định Quốc Công, mang thai nàng ấy, dùng việc đó để áp chế Định Quốc Công. Bà ta nói cho Minh Nguyệt, Định Quốc Công yêu bà ta rất nhiều, cho nên Minh Nguyệt căn bản là một tiện chủng không nên tồn tại, cho nên Định Quốc Công nuôi nàng ấy trong phủ, cho nàng ăn cho nàng uống, cho nàng làm đại nha hoàn là đã vô cùng nhân từ rồi."
"Sau đó thì sao?" Tiêu Duệ hỏi.
"Sau đó..." Tiêu Dật nói: "Bà ta lừa Minh Nguyệt, làm hại Minh Nguyệt rầu rĩ không vui nhiều ngày, bởi vì chuyện của mẹ ruột nàng ấy, thậm chí nàng ấy còn không chịu sinh con cho đệ!"
"Nhưng thật ra là mẹ ruột của Minh Nguyệt không có lỗi gì, là do Định Quốc Công uống R*ợ*u say rồi ép buộc bà ấy. Sau khi bụng bà ấy lớn, sợ bị người nhà phát hiện, sợ Lâm gia biết, ông ta dứt khoát cho bà ấy ít tiền, đuổi bà ấy ra khỏi phủ!"
"Một nữ nhân bụng lớn một mình ở bên ngoài, ngày qua ngày như thế nào, huynh suy nghĩ chút thôi là biết rồi! Sau đó, cho đến khi bà ấy ૮ɦếƭ, Định Quốc Công được tin, bất đắc dĩ mang Minh Nguyệt về phủ, nhưng không khôi phục thân phận của Minh Nguyệt mà trực tiếp biến Minh Nguyệt thành nha hoàn cho một đứa con gái khác của ông ta!"
"Đều là con gái, ông ta là cha ruột của hai đứa con gái ấy, sao lại phân biệt đối xử như vậy, lại còn cố ý để phu nhân của ông ta đến quý phủ của ta gạt Minh Nguyệt!"
Tâm sự của nữ nhân khác, Tiêu Duệ không thèm để ý, "Không phải giờ đệ tra ra chân tướng rồi sao? Còn nữa, đó cũng là do nàng ta nguyện ý tin tưởng. Ta không quan tâm việc đệ định đối phó Định Quốc Công, thậm chí muốn làm cho Lâm gia sụp đổ, nhưng đệ không thể giết ông ta. Nếu đệ giết ông ta, không chỉ có đệ mà ngay cả mẫu phi và Tiêu Văn cũng sẽ bị liên lụy!"
Tiêu Dật vốn muốn tìm Tiêu Duệ thương lượng, nhưng nghe xong lời của Tiêu Duệ thì gã lại càng tức.
"Cái gì mà nàng ấy nguyện ý tin!" Gã trực tiếp gào lên, "Từ nhỏ nàng ấy đã lớn lên ở Lâm gia, một người vừa lòng dạ rắn rết vừa biết diễn kịch đối xử tốt với nàng ấy, nàng ấy có thể không tin sao? Còn nữa, nàng ấy cũng không phải huynh hay đệ, không biết chuyện năm ấy, lại không có cách nào để thăm dò, nếu không tin thì còn cách nào?"
Tiêu Duệ dùng ánh mắt nhìn kẻ ngu để nhìn Tiêu Dật.
"Được rồi, không nói việc này, ngươi làm như vậy vì nữ nhân như thế, không đáng." Hắn nói.
Lời này chính là mồi lửa, lập tức làm nổ cây pháo là Tiêu Dật.
Gã bật dậy, rống lên với Tiêu Duệ, "Ngươi có tư cách gì mà nói ta? Minh Nguyệt tốt lắm, có gì mà không đáng giá? Sao ngươi không nói ngươi đi, cái thứ đàn bà hồng hạnh ra tường, lấy chồng bỏ trốn, cắm sừng cho ngươi mà ngươi còn đi tìm xuất thân cho ả, sao Minh Nguyệt lại không đáng... A..."
Bịch!
Tiêu Dật còn chưa gào xong thì đã bị Tiêu Duệ đang nổi nóng đá ra khỏi xe ngựa.
Gã lăn trên mặt đất mấy vòng, khi đứng dậy thì đã là miệng đầy bùn. Gã nhìn xe ngựa đã đi xa, tức giận chửi ầm lên, "Mẹ nó! Mẹ nó! Tiêu Duệ, tên súc sinh nhà ngươi, đừng để ta gặp lại ngươi!"
Lúc Tiêu Duệ vào Tầm Phương viện thì sắc mặt vẫn còn âm trầm.
Bởi vì chuyện công chúa Ngu Văn trở về nên tâm trạng của Dư Lộ cũng không được tốt lắm, nhưng chỉ mới hơn nửa ngày, cô nghĩ đến lời Tiêu Duệ nói, lại nghĩ đến thái độ của Tiêu Duệ trong khoảng thời gian này với mình, âm thầm lên kế hoạch thay cô, cũng không để ý đến chuyện ấy như lúc đầu nữa.
Thật ra chỉ cần nghĩ kĩ một chút, lúc công chúa Ngu Văn xuất giá thì đã là một tiểu thiếu nữ, nhưng khi ấy Tiêu Duệ vẫn còn rất nhỏ, chỉ sợ cảm tình của hắn dành cho công chúa Ngu Văn thực sự giống như lời hắn nói, chỉ là ỷ lại, chỉ là tưởng như thích đi.
Mỗi người đều có một quá khứ riêng, cô cũng vậy, không phải lúc đầu cô còn động lòng với Trần Chiêu hay sao. Trên chiếc thuyền đi đến Dương Châu, không phải cô vẫn còn hy vọng rằng Trần Chiêu sẽ đối xử với cô thật tốt, hai người họ có thể vẫn ở chung với nhau hay sao.
Lại nói, hành động của cô còn quá đáng hơn cả Tiêu Duệ nữa, vậy nên cô không có tư cách không vui.
Dư Lộ tự điều chỉnh tâm trạng lại, thấy Tiêu Duệ không vui, bèn đứng dậy nghênh đón, "Sao thế? Có chuyện gì hả?"
Tiêu Duệ lắc đầu, nhận khăn tay lau mồ hôi trên trán.
Dư Lộ kêu hạ nhân đưa nước, quay vào phòng trong lấy y phục cho Tiêu Duệ.
Tiêu Duệ đã vội vàng tiến vào trước. Hắn sợ nóng, không chỉ trên trán có mồ hôi mà cả trên người cũng tản đầy nhiệt khí, Hắn dùng một tay ôm lấy Dư Lộ từ phía sau, Dư Lộ lập tức cảm thấy lưng mình như đang dán lên cái lò lửa.
Cô dừng lại một lát, nhét y phục vào tủ đồ lại rồi xoay người ôm lấy hông Tiêu Duệ. Cô áp mặt vào ***g *** Tiêu Duệ, nhỏ giọng nói: "Nếu có chuyện gì, không ngại thì cứ nói cho ta nghe chút."
Ôm người vào ***, ôm thật chặt, xúc cảm như vậy nhắc nhở hắn, Dư Lộ vẫn đang còn ở đây thật. Vẫn còn ở cạnh hắn, bên người hắn, đồng thời sau này cũng không đi nữa.
"Chỉ là nằm mơ thôi." Tiêu Duệ khó có thể mở miệng nói rằng mình không vui là vì lời của Tiêu Dật khiến hắn nhớ tới chuyện cũ, sợ chuyện cũ ấy xảy ra lại, "Mơ rằng không thấy ngươi, dù thế nào cũng không tìm được ngươi, gia sợ đến cả người đổ đầy mồ hôi lạnh."
Dư Lộ không nhịn được ôm chặt hông của Tiêu Duệ, làm nũng nói: "Sao lại vậy chứ, ta sẽ không rời đi hay không biến mất đâu. Ta vẫn sẽ cùng chàng, ỷ vào chàng, cả cuộc đời này có đuổi thì ta cũng sẽ không đi."
Tiêu Duệ đột nhiên cảm thấy cảm động, ôm nữ nhân nhỏ này vào lòng, hắn cảm thấy vô cùng an tâm. Nữ nhân này đang hứa hẹn với hắn, hứa cả đời này sẽ luôn bên cạnh hắn.
Hắn cúi đầu "ừ" một tiếng, cũng không nói thêm điều gì nữa.
Bởi vì hắn sợ, sợ nếu mình nói tiếp thì Dư Lộ sẽ nghe ra sự bất thường trong giọng hắn.
Bên ngoài chợt vang lên tiếng "bịch", làm kinh động đến hai người đang im lặng ôm nhau. Tiêu Duệ quay đầu lại thì thấy Hương Lê đang kinh hoảng nhìn thùng gỗ dưới đất, sau đó không dám ngẩng đầu nhìn lên mà là lập tức quỳ xuống.
"Nô, nô tỳ biết sai, xin chủ tử trách phạt." Giọng nàng rất gấp, hiển nhiên là bị giật mình.
Hai mắt Tiêu Duệ hơi híp lại, nha hoàn này thực sự không thể lưu lại được nữa.
Còn Dư Lộ thì lại không đành lòng. Việc cô chạy trốn lần trước khiến hạ nhân trong Tầm Phương viện chịu không ít khổ. Khi đã về rồi, dù ít dù nhiều, cô đều có chút cảm giác áy náy với những người này. Cô kéo tay Tiêu Duệ, cất giọng nói: "Được rồi, ngươi đi xuống đi, lại mang nước qua đây đi."
Hương Lê đi ra, cô lại lắc lắc tay của Tiêu Duệ, nhỏ giọng nói: "Đừng để ý, được không?"
"Ngươi đó!" Tiêu Duệ bất đắc dĩ nhéo mũi của Dư Lộ, "Tính tình này của ngươi thật sự không được mà. Với tính cách này, sao ngươi có thể quản người khác được? Sau này ngươi chính là trắc phi rồi, hạ nhân không bị quản giáo hay ngoài nóng trong lạnh, lấy danh tiếng của ngươi để đi làm việc xấu gì đó, vậy ngươi làm sao đây?"
Đúng là Dư Lộ chưa từng nghĩ đến việc này. Cô cười, lại nhào vào *** Tiêu Duệ, nũng nịu nói: "Không phải còn có gia sao, gia giúp ta!"
Tiêu Duệ bất đắc dĩ, lại thích bộ dáng ỷ lại như vậy của cô, bèn không nói gì nữa.
Dư Lộ hầu Tiêu Duệ tắm rửa, lúc này mới nói tin Tiêu Văn mang đến cho Tiêu Duệ, "Hôm nay công chúa đến để báo là công chúa Ngu Văn gả đến ௱ô** Cổ lúc trước sắp trở về, hẳn là trong vòng ba bốn ngày này. Công chúa nói, nương nương dặn đến lúc ấy ta cũng phải đi bái kiến công chúa Ngu Văn."
Động tác gõ nhẹ thùng gỗ của Tiêu Duệ bỗng dưng ngừng lại.
Hắn quay người nhìn Dư Lộ, "Ngươi..."
Dư Lộ cười, chỉ là nụ cười ấy khá khó coi, nhưng cô vẫn giữ nó, nói "Ta tin chàng. Chàng..."
Tiêu Duệ bắt lấy tay cô, "Ngươi vốn nên tin gia, đối với nàng ấy, gia hoàn toàn không có ý nghĩ gì cả, gia chỉ coi nàng ấy là biểu tỷ. Chỉ là, ngươi không cần phải đi gặp nàng ấy, hay là, có thể chờ thêm chút nữa, chờ thánh chỉ tứ hôn đến, gia an bài cho hai người gặp mặt ở ngoài cung."
Đây là mẫu phi phân phó, không thể cứ phản đối được, nhưng nếu thân phận của Dư Lộ đã xác định, lúc ấy mẫu phi cũng không nói được gì. Còn bên biểu tỷ Ngu Văn thì không cần phải lo lắng, biểu tỷ Ngu Văn sẽ không ức hiếp Dư Lộ, chỉ là... hắn phải giải thích với biểu tỷ Ngu Văn một phen mới được.
Tiêu Duệ đột nhiên cảm thấy, sao trước kia mình lại vô liêm sỉ như vậy...
Nhưng nếu có người hỏi hắn có hối hận không, hắn đúng là không hối hận thật, cũng không thể hối hận. Nếu hối hận và không mang Dư Lộ đến Thành Vương phủ, nếu vậy, bây giờ hắn cũng không có người yêu lưỡng tình tương duyệt như vậy rồi.
Nhìn phản ứng của Tiêu Duệ, Dư Lộ triệt để yên tâm. Thật ra đây cũng là vì cổ đại, nếu ở hiện đại, biểu ca biểu muội gì đó chính là ***, ở người bình thường sẽ không có tình huống như vậy.
Chẳng qua cô vẫn không muốn gặp mặt công chúa Ngu Văn như vậy, dù cho Tiêu Duệ nói không thích công chúa Ngu Văn, chỉ thích cô nhưng đến cùng thì, ngay từ đầu nhờ có công chúa Ngu Văn nên cô mới có thể đến trước mặt Tiêu Duệ.
Trước mặt bản chính, cô luôn cảm thấy chột dạ thế nào ấy.
"Ừ, ta nghe gia." Cô đồng ý.
Hầu Tiêu Duệ tắm xong, váy của Dư Lộ cũng đã ướt hết mấy chỗ, cô về phòng ngủ thay bộ đồ khác. Tiêu Duệ đi theo vào, thấy lúc mặc quần trên mặt cô có chút đau đớn, lại đi nhìn chân của cô, cũng có chút nổi giận.
"Thái Y Viện bây giờ giống y như lang băm, lâu như vậy mà một vết thương nhỏ nhoi trên đầu gối cũng không thể khỏi hẳn được!" Hắn nói, "Quên đi, gia cho người đi mời đại phu bên ngoài đến xem cho ngươi đi, đến cùng là có gì xảy ra, sao lâu như vậy mà vẫn không khỏi."
Dư Lộ cũng thấy bất thường, chẳng lẽ cái ngày ở trong cung, cô bị hạ độc trước mặt Huệ Phi nương nương sao? Nếu không, thời gian lâu như vậy, không cần thuốc thì vết thương này cũng có thể tự liền lại rồi.
Cô nói chuyện này với Tiêu Duệ.
Tiêu Duệ biến sắc, nói: "Chỉ sợ không phải chỗ của mẫu phi mà là chỗ của ngươi ấy!"
"Ta?" Dư Lộ kinh ngạc nói: "Chỗ của ta, không phải chứ."
Tạ Linh Tuệ và Đào Xảo Tiên bị đưa đi, Lâm Thục không mua chuộc người của Thành Vương phủ, lại còn bị cấm túc, người ở Tầm Phương viện không phải của cô thì chính là của Tiêu Duệ, sao có người có cơ hội để hạ độc được!
Cô nhìn Tiêu Duệ, bỗng hiểu, "Người bên cạnh ta?"
Tiêu Duệ gật đầu, "Chúng ta trước đừng lộ ra, ngày mai ta mang ngươi đi ra ngoài tìm đại phu xem sao."
Ra phủ đi gặp đại phu, quả nhiên đầu gối của Dư Lộ có vấn đề.
Lão đại phu có y thuật cao minh nhìn đầu gối của Dư Lộ, lại hỏi chút biểu hiện gần đây của cô, kết luận: "Không nói việc ngay từ đầu đầu gối này không được bôi thuốc đúng mà lại bị bôi thuốc kéo dài bệnh, sau đó còn bị hạ độc nhuyễn cân tán nữa!"
Mỗi ngày một ít, từ từ tích lũy, đến một nồng độ nhất định, ngay cả Đại La thần tiên cũng không thể cứu được.
Mặt Dư Lộ trắng bệch, cho tới nay, người bôi thuốc cho cô ngoại trừ Hương Lê thì chính là Thạch Lưu. Hai người này, một người là trợ thủ đắc lực cô nể trọng, một người là cô rất thích, trước giờ vẫn luôn che chở cho hai người. Bây giờ, độc này lại là một trong hai người đó hạ, sao cô có thể chấp nhận được!
Tiêu Duệ đoán, chỉ sợ người làm điều này là Hương Lê.
Dư Lộ vốn định giao cho Tiêu Duệ đi thăm dò, nhưng đến cùng thì vẫn không nuốt trôi cơn tức này. Cô tự nhận rằng mình đối xử với hai người họ rất tốt, sao họ phải hại cô?
Trở về Vương phủ, căn bản không cần điều tra ngầm, chỉ cần tách Hương Lê Thạch Lưu ra, cho Thôi Tiến Trung đi thẩm vấn, chưa tới một khắc đồng hồ Hương Lê đã bị mang đến.
Cho dù là Hương Lê hay Thạch Lưu, Dư Lộ đều cảm thấy không dễ chịu.
Tay cô đặt hờ trên đầu gối, nhìn Hương Lê chật vật quỳ trên mặt đất, còn có chút khó tin, "Vì sao?"
Hương Lê không nói lời nào, lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ, "Dư chủ tử, tha mạng, tha mạng! Nể tình việc nô tỳ dù gì cũng hầu hạ ngài ít lâu, nể tình ngày xưa ngài với Trần thị vệ bỏ trốn, nô tỳ bởi vì chuyện này mà chịu uất ức, ngài tha cho nô tỳ, ngài tha cho nô tỳ đi!"
Thạch Lưu cũng bị mang đến, chỉ là nàng đứng ở một bên. Nàng vốn vô cùng khổ sở, còn định nói giúp cho Hương Lê với Dư Lộ, nhưng nghe Hương Lê thốt ra những lời này, Thạch Lưu không còn suy nghĩ nói giúp cho nữa.
"Ngươi nói dối! Ngươi nói dối!" Nàng đột nhiên nói: "Ngươi biết rõ là không phải! Dư chủ tử không có, Dư chủ tử không có!"
Đều đến mức này rồi, Hương Lê còn muốn hại Dư chủ tử nữa, nàng thật sự không có muốn xin tha!
Người thực sự không thể làm chuyện không nên làm, nếu không, dù ngươi vô tình hay cố ý, ngươi đều sẽ vĩnh viễn bị gán chặt với hai chữ sỉ nhục.
Dư Lộ đau đớn trong lòng, hỏi lần nữa: "Vì sao?!"
Tiêu Duệ ấn đầu vai Dư Lộ xuống, nói với Thôi Tiến Trung: "Đi lấy đồ đến đây, nàng ta vẫn không chịu nói thì rút đầu lưỡi ra!"
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc