Tiểu Thiếp Không Dễ Làm - Chương 56

Tác giả: Đào Giai Nhân

Từ biệt Vu phu nhân, Dư Lộ và Tiêu Duệ lên xe ngựa.
"Sao chàng tới đây thế?" Dư Lộ ôm cánh tay của Tiêu Duệ, cười hỏi: "Sợ ta với Vu phu nhân không trò chuyện vui vẻ hả?"
Tiêu Duệ nhìn cô, đưa tay vuốt chóp mũi cô mới nói: "Không phải, đương nhiên gia tin tưởng Tiểu Lộ Nhi có bản lãnh đó. Chỉ là gia nhớ ngươi cho nên tới đây thôi."
Dỗ ngon dỗ ngọt!
Dư Lộ nói thầm trong lòng, nhưng không thể không thừa nhận rằng cô rất thích nghe những lời như vậy.
"Chứ sao. Ta là mỹ nữ hoa gặp hoa nở, người gặp người thích mà lại." Cô khoa trương khoe khoang, "Cho nên Vu phu nhân vừa thấy ta liền bị mị lực của ta thuyết phục, cam tâm tình nguyện nhận ta làm con gái nuôi, gần gũi với ta đấy."
Tiêu Duệ cười ha ha, nhéo mũi cô nói: "Không thấy ngại hả!"
Dư Lộ né tránh, nằm trong *** hắn, nghe mùi vị dễ ngửi trên người hắn cười ngây ngô.
Trở lại Thành Vương phủ, Hương Lê không lập tức tới hầu hạ, Dư Lộ cũng không để ý. Trước vốn có Thạch Lưu và Anh Đào, giờ còn có thêm ba người nữa, nhiều một Hương Lê thì cũng không nhiều, thiếu một Hương Lê thì cũng không thiếu.
Bên này đang dọn đồ chuẩn bị ăn tối thì thấy Thôi Tiến Trung vội vã chạy tới, nói là Định Quốc Công phu nhân đã đến, mong được gặp Lâm Thục.
Định Quốc Công phu nhân không phải người thích làm loạn. Bà có thể khiến Định Quốc Công chục năm như một chỉ có mỗi bà trong hậu viện, Tiêu Duệ tin rằng hẳn bà vô cùng thông minh. Chuyện điên rồ Lâm Thục làm mấy ngày trước, có mẹ nàng ta tới khuyên, cũng không có gì không tốt.
Đây là lần đầu Lâm phu nhân tới Thành Vương phủ. Minh Hà ra đón bà, dọc đường đi, bà còn cố ý kêu Minh Hà dẫn bà đi ngang qua Tầm Phương viện.
Nhìn cửa viện Tầm Phương viện, lại hỏi Minh Hà và biết được thư phòng của Tiêu Duệ ngay ở bên cạnh, Lâm phu nhân thở dài một tiếng. Sao con gái mình có thể luẩn quẩn trong lòng như vậy chứ, biết rõ Thành Vương sủng ái nữ nhân này mà vẫn muốn đối địch với người ta. Thổi phồng nàng ta lên thật cao, thổi phồng cho tất cả mọi người đều biết, nuôi xấu tính của nàng ta, nàng ta còn có thể sống tốt sao?
Lý ma ma cũng thật là, đưa bà ta cho Thục Tỷ Nhi mà không giúp nó tranh giành tình cảm, cũng không ngăn cản nó làm chuyện điên rồ ấy, đúng là mấy năm qua sống quá thoải mái rồi.
Lâm phu nhân lắc đầu than thở khi đến Chính viện, nhìn hai bà tử một phải một trái ở cửa, mặt bà lập tức trầm xuống.
"Đây là có chuyện gì?" Bà hỏi Minh Hà.
Minh Hà ấp úng, không biết phải nói làm sao, "Phu nhân, hay, hay là ngài cứ vào trước đi, vào rồi hẵng nói."
Lâm phu nhân đến vì có Lâm Thục ngầm phái người mang tin về. Lúc này thấy Lâm phu nhân, tuy Lâm Thục đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng nghĩ đến cử chỉ của mình ở nhà lần trước, nàng vẫn có chút xấu hổ.
"Nương." Nàng đi tới cửa đón Lâm phu nhân.
Lâm phu nhân cũng không nói là thân phận không hợp. Bà tỉ mỉ quan sát con gái mình, khi vào phòng ngủ thì kêu tất cả hạ nhân ra ngoài.
"Thục Tỷ Nhi, con vội vàng phái người đi gọi nương qua là vì việc gì?" Nhìn con gái không có gì không thích hợp, chuyện kia cũng sẽ không khó giải quyết, Lâm phu nhân cũng không lo lắng.
Lâm Thục đóng mở môi, nhắm mắt nói: "Nương, con không cam lòng!"
Lâm phu nhân nhíu mày, yên tĩnh chờ đoạn sau.
"Mấy ngày trước Huệ Phi nương nương triệu kiến con, bà... bà ấy đã biết con đã làm gì." Lâm Thục nói: "Con dám khẳng định Tiêu Duệ sẽ không nói việc này. Đây là vết nhơ của hắn ta, hắn là nam nhân, không có khả năng sẽ đi nói chuyện này cho bên ngoài biết. Nhưng ngày ấy Huệ Phi nương nương lại biết, hơn nữa, lúc con vào tẩm cung, con Dư tiện nhân Tầm Phương viện kia vừa lúc đi ra ngoài!"
Lâm Thục nói, nhịn không được sờ má mình. Nàng lớn như vậy, đây là lần đầu tiên nàng bị người vả như thế. Chỉ cần nghĩ đến chuyện này, nàng liền ngột ngạt đến mức hận không thể ***.
Lâm phu nhân nói: "Ý con là, con nghi ngờ nữ nhân ở Tầm Phương viện nói chuyện đó với Huệ Phi nương nương?"
Lâm Thục nói: "Đây không phải quá rõ rồi sao? Ngoại trừ ả ta thì còn có thể là ai được!"
Lâm phu nhân thở dài, nhìn Lâm Thục từ trên xuống dưới nhiều lần rồi đưa tay dí trán Lâm Thục, "Nhìn bộ dạng này của con, ta thực sự hoài nghi con có phải Thục Tỷ Nhi của ta không nữa!"
Bà không biết nhiều lắm, chỉ biết lung lạc nam nhân và chèn ép nữ nhân khác, cho nên lúc Lâm Thục chưa xuất giá, rất nhiều việc trong hậu viện Lâm Thục cần biết đều là do người khác dạy. Toàn bộ Định Quốc Công phủ, có ai không nói Thục Tỷ Nhi thông minh có năng lực và có nhân duyên tốt chứ?
Bà cũng đã nghĩ rồi, Thục Tỷ Nhi học xong những thứ này là có thể được mẹ chồng thích, cũng có thể chung ***ng với chị em dâu tốt hơn, có thể sống thoải mái hơn bà. Còn bà, sau khi Thục Tỷ Nhi làm phu nhân, bà sẽ dạy cho nó những việc kia sau. Khi đó, bên trong và bên ngoài của Thục Tỷ Nhi đều tốt, đều khiến người khác hâm mộ.
Nhưng ai biết được, Thục Tỷ Nhi còn chưa học được bên trong mà bên ngoài còn không có học giỏi!
"Nương!" Lâm Thục cho rằng lúc này Lâm phu nhân còn có tâm trạng nói đùa, mất hứng nói.
Lâm phu nhân không thừa nước ***c thả câu, nói thẳng: "Con cũng suy nghĩ kỹ chút đi, nữ nhân kia chẳng qua chỉ là một thiếp thất, Huệ phi nương nương gọi nàng ta tiến cung, chỉ sợ lá gan của nàng ta mất đi hơn nửa luôn rồi, còn lòng dạ nào mà nói chuyện của con nữa? Còn nữa, con chỉ nghĩ Thành Vương sẽ không nói ra bên ngoài mà không nghĩ rằng, nếu nữ nhân kia đã được Thành Vương sủng ái, chẳng lẽ nàng ta không biết tâm tư của Thành Vương, không biết giữ mặt mũi cho Thành Vương sao?"
Cũng chỉ có con, không cẩn thận thì không nói, còn mọi việc cũng chỉ lo nghĩ cho bản thân!
Lâm phu nhân giận quá, nhưng cuối cùng vẫn nhịn không nói câu đấy.
Lâm Thục còn mạnh miệng không chịu thừa nhận, "Nhưng mà, nhưng mà nếu không phải do ả ta thì sao nương nương lại biết được? Người trong phủ này đều bị Tiêu Duệ quản, ai cũng không nói cho bên ngoài, ai cũng không có cơ hội nói cho bên ngoài!"
Lâm phu nhân cẩn thận suy nghĩ lại, lập tức nghĩ tới một người.
"Minh Nguyệt thì sao?" Phía sau Minh Nguyệt là Cửu Hoàng tử, lông mày Lâm phu nhân nhíu chặt lại, "Minh Nguyệt không muốn theo Thành Vương, lại đồng ý theo Cửu Hoàng tử, có thể thấy nó cố ý trèo lên Cửu Hoàng tử. Bị con ép như vậy, biết đâu do nó nói ra ngoài."
Lâm Thục biến sắc, lập tức lắc đầu nói: "Không thể nào, sao nàng ta dám, nàng ta là nha hoàn của con!"
Một ngày làm nô, cả đời làm nô. Một hạ nhân như nàng ta sao dám phản bội mình được!
Lâm phu nhân thấy Lâm Thục vẫn cố chấp võ đoán như vậy, gấp đến bực cả mình. Bà không khỏi ngồi thẳng dậy, kéo tay Lâm Thục nói: "Thục Tỷ Nhi, mọi việc đều phải xét đến cả hai mặt. Nếu con đối xử tốt với Minh Nguyệt, không ép nó làm chuyện nó không thích, đương nhiên nó sẽ trung thành vẫn con. Nhưng nếu con ép nó, tuy nó chỉ là hạ nhân nhưng nó vẫn là con người. Là người thì có thất tình lục dục, nó cũng biết phản kháng chứ."
Lâm Thục khịt mũi, nói: "Nhưng con là vì tốt cho nàng ta!"
Lâm phu nhân lắc đầu, "Con làm vậy vì tốt cho nó, nó không thích, không muốn, vậy đó không phải là tốt. Đó là con ép nó. Còn nữa, theo ta thấy, Minh Nguyệt cũng rất thông minh, dù làm tiểu thiếp thì làm tiểu thiếp của Thành Vương đương nhiên không tốt bằng tiểu thiếp của Cửu Hoàng tử."
Lâm Thục hiếu kỳ, "Vì sao?"
Theo nàng nghĩ, Tiêu Duệ không tốt, Tiêu Dật càng không tốt. Hai người như vậy, ai nàng cũng coi thường.
Tất nhiên là Lâm phu nhân sẽ nói hết cho Lâm Thục: "Thành Vương không quá coi trọng nữ sắc, trong lòng lại có nữ nhân ở Tầm Phương viện, muốn được sự sủng ái của hắn ta thì không dễ. Nhưng Cửu Hoàng tử thì khác. Hắn ta thích nữ sắc, chỉ cần nữ nhân có nơi đặc biệt là sẽ vào mắt của hắn. Nam nhân như vậy vừa bạc tình vừa đa tình, nhưng nếu dùng đúng thủ đoạn thì đương nhiên có thể chuyển thành si tình chuyên tình."
Nữ nhân sống như vậy thì có ý nghĩa gì chứ, cả đời cũng vì giành lấy sự sủng ái của nam nhân sao? Có sủng ái rồi thì sao, có thể sinh thêm được nhiều con?
Nhà mẹ nàng hiển hách, bên nhà chồng cũng vậy, dù trọn đời không con, nàng có thân phận của Vương phi, có ai dám coi thường nàng chứ?
Lâm Thục nhìn Lâm phu nhân, đờ ra một lát, nhịn không được muốn cười nhạo.
Nàng cố gắng nhịn xuống, nhưng vẫn lắc đầu với Lâm phu nhân, "Nương, con không nói chuyện này với ngài nữa. Con chỉ muốn nói cho cha và mẹ biết để cha mẹ giúp con nghĩ cách thu thập con Dư tiện nhân kia! Đúng rồi, còn có Minh Nguyệt nữa. Nếu Minh Nguyệt đã phản bội con thật thì cũng không thể tha cho nàng ta như vậy!"
Lâm phu nhân vô cùng không thích giọng nói bất cần này của Lâm Thục. Nhưng thấy nàng dầu muối không tiến, nói cái gì cũng không nghe, đành phải chuyển đề tài.
"Bên con là có chuyện gì vậy? Lúc nãy ta tiến vào thì thấy có người đứng canh ở cửa. Có phải không cho con ra ngoài không?" Bà hỏi.
Lâm Thục cười nói: "Sao lại như vậy được, con muốn đi nơi nào thì đi nơi ấy."
Lâm phu nhân lại thấy không phải. Nếu có thể đi ra ngoài thật thì sao lại không về Lâm gia mà phải kêu bà tới đây chứ? Còn có sự ấp úng của Minh Hà, Lâm phu nhân đoán, chắc là Lâm Thục đang mạnh miệng vậy thôi.
Bà cũng không vạch trần, chỉ làm như không biết, đáp ứng mấy câu rồi đi.
Trở lại phủ Định Quốc Công, bà nói nghi ngờ của mình cho Định Quốc Công.
Định Quốc Công rất kinh ngạc, "Ý nàng là, có thể nha đầu Minh Nguyệt kia đã biết được sự thật?"
Lâm phu nhân gật đầu, "Thiếp đoán hẳn là vậy."
Định Quốc Công tỉ mỉ ngẫm lại, mấy ngày gần đây, khi bãi triều hoặc ra ngoài thỉnh thoảng có gặp phải Cửu Hoàng tử, mỗi lần gặp Cửu Hoàng tử đều nhìn ông với vẻ ngoài cười trong không cười. Ông còn cảm thấy có chút quái dị, nhưng giờ nghĩ lại, ông lại thấy nổi cả da gà.
Chẳng lẽ, nha đầu Minh Nguyệt kia đã biết sự thật, rồi đi khuyến khích Cửu Hoàng tử đến đối phó ông thật?
Thứ con bất hiếu này!
Định Quốc Công tức đến đập mạnh xuống bàn một cái.
Lúc này Lâm phu nhân cũng có chút hối hận. Nếu bà có thể nghĩ thông sớm, đồng ý chứa chấp Minh Nguyệt thì có lẽ việc Minh Nguyệt theo Cửu Hoàng tử sẽ mang lại lợi ích rất lớn cho một trai một gái của bà.
Bà nói: "Quốc Công gia, hãy để thiếp đi gặp Minh Nguyệt một lần đi?"
"Không cần!" Định Quốc Công vô cùng tức giận, "Ta lại muốn nhìn xem có phải nó khuyến khích Cửu Hoàng tử đối phó ta thật không! Nếu là thật, ta phải lột da nó ra! Ta là cha của nó, cho nó ăn cho nó uống, nuôi nó lớn đến như vậy, nó lại dám bất hiếu như thế, đúng là đại nghịch bất đạo!"
Lâm phu nhân nghẹn lời, rốt cuộc hiểu tại sao con gái mình lại có ý nghĩ như vậy, thì ra là giống Định Quốc Công.
Hai cha con này thật là...!
Chỉ là bà có thể nói hết cho Lâm Thục nhưng với Định Quốc Công thì lại không thể.
Bà nhỏ nhẹ khuyên nhủ: "Quốc Công gia, chắc chắn ngài suy nghĩ quá nhiều rồi, thiếp thấy Minh Nguyệt không biết được đâu. Chỉ là, biết đâu việc Thục Tỷ Nhi làm khiến Cửu Hoàng tử bất mãn cho nên cũng bất mãn lây sang ngài. Có câu oan gia nên giải không nên kết, ngài cũng không tiện gặp mặt với đứa bé nữ như Minh Nguyệt, vẫn là để thiếp đi thì tiện hơn chút. Ngài yên tâm, thiếp nhất định sẽ tâm sự rõ ràng với nó, sẽ hỏi rõ mọi chuyện giúp ngài. Nếu là thật, đến lúc ấy ngài lại tức giận cũng không trễ."
Định Quốc Công bị khuyên, ánh mắt nhìn Lâm phu nhân tràn đầy áy náy, "Khổ cho nàng rồi, lại còn để nàng phải đi gặp nó nữa, thực sự là... xin lỗi nàng."
Lâm phu nhân cười lắc đầu, ôm lấy hông của Định Quốc Công, "Không sao đâu, việc này thì có là gì. Có thể làm ít chuyện giúp Quốc Công gia vui vẻ, thiếp cũng vui lòng."
Trên đường đến kinh thành hướng tây bắc, mấy trăm người đang hộ tống hai chiếc xe ngựa tiến lên. Chiếc đi đằng trước hoa lệ hơn chút, chiếc đằng sau thì lại rất bình thường.
Lúc này Trần Chiêu đang cưỡi ngựa đi giữa hai chiếc xe, hai mắt quan sát bốn phương, rất sợ trên đường có sơn tặc thổ phỉ gì đó nhảy ra, nếu kinh động đến công chúa Ngu Văn thì phiền toái.
Đến khi đi qua đoạn đường này, trời đất trống trải, cho dù có sơn tặc thổ phỉ thì cũng không có cách nào mai phục, hắn mới đưa tay lau mồ hôi trên trán, thở phào.
Chiếc xe đằng trước chợt chậm lại, đại nha hoàn của công chúa Ngu Văn thò đầu ra, nhìn về bên này hô: "Trần tướng quân, công chúa cho mời!"
Trần Chiêu thúc vào bụng ngựa, cho ngựa chạy tới.
"Công chúa." Hắn ôm quyền hành lễ với rèm xe đang đóng chặt.
Giọng công chúa Ngu Văn có chút khàn khàn, "Trần tướng quân, nghe nói trước kia ngươi là đương sai ở kinh thành?"
Trần Chiêu đáp: "Hồi công chúa, hồi trước đúng là mạt tướng có ở kinh thành thật, chỉ là không dám nói mình là đương sai, chẳng qua chỉ làm gia đinh để no cơm ấm cật mà thôi."
Công chúa Ngu Văn nhẹ giọng cười, "Anh hùng không hỏi xuất thân."
Trần Chiêu bỗng ngẩng đầu, liếc rèm xe một cái rồi cúi đầu hồi phục, "Công chúa khen nhầm rồi. Không biết công chúa tìm mạt tướng là vì việc gì?"
Công chúa Ngu Văn nói: "Ngươi ngồi xuống đầu xe ngựa đi, bổn cung có một số việc muốn hỏi thăm ngươi."
Trần Chiêu đồng ý, giao ngựa cho người bên cạnh rồi nhảy lên xe ngựa, an vị phía sau phu xe.
Sau đó đoàn xe tiếp tục đi tiếp.
Giọng của công chúa Ngu Văn truyền từ trong xe ngựa ra, "Ngươi từ kinh thành ra, chắc cũng biết Thành Vương Tiêu Duệ đúng không? Bổn cung nghe nói năm trước hắn đã cưới thê tử, là con gái Lâm gia Định Quốc Công. Ngươi có biết Vương phi ấy là người thế nào, Vương phi đã có bầu hay chưa không?"
Trần Chiêu giật mình trong lòng, vội nói: "Mạt tướng không dám nghị luận về việc này."
Công chúa Ngu Văn cười, "Bổn cung xuất giá nhiều năm, sớm đã không để ý đến những lễ nghi phiền phức này rồi. Bây giờ chúng ta đang ở bên ngoài, ngươi chỉ cần nói là được. Dù thế nào thì lời của chúng ta cũng không truyền tới kinh thành đâu."
Trần Chiêu lên tiếng: "Đương nhiên Thành Vương phi rất tốt, chỉ là kinh thành có lời đồn rằng Thành Vương và thê tử không quá hòa thuận. Nghe nói, Thành Vương vô cùng sủng ái một cái thiếp, đã đến mức độ sủng thiếp diệt thê rồi."
Sủng thiếp diệt thê...
Công chúa Ngu Văn vừa nghe xong liền trầm mặc.
Trần Chiêu chờ một lát, quay đầy nhìn rèm xe ngựa, thấp giọng nói: "Mạt tướng vượt quá."
Lúc này công chúa Ngu Văn đáp lại rất nhanh, "Không sao. Chuyện như thế này khi truyền tới truyền lui rất dễ bị biến chất. Ngươi cũng chỉ nghe người ta nói mà thôi, ta không trách ngươi."
Trần Chiêu nói: "Đa tạ công chúa."
Nhưng khi quay đầu, trong lòng hắn lại suy nghĩ, bộ dạng của Dư Lộ rất giống bộ dạng của công chúa Ngu Văn, như vậy có thể chứng minh, Thành Vương hoàn toàn chỉ coi Dư Lộ như một thế thân, rất có thể người hắn ta thích là công chúa Ngu Văn.
Vậy công chúa Ngu Văn thì sao?
Theo hắn biết thì lúc này công chúa Ngu Văn cũng chỉ tầm hai mươi hai tuổi, nàng ấy gả đến ௱ô** Cổ sáu năm, lúc chưa xuất giá thì tầm mười lăm mười sáu tuổi, khi đó Thành Vương mới khoảng tầm mười tuổi...
Hẳn tình cảm của công chúa Ngu Văn dành cho Thành Vương chỉ là tình chị em.
Ngày hôm sau Lâm phu nhân đến ngay biệt viện của Cửu Hoàng tử, bởi vì nếu đến lúc sáng sớm thì Cửu Hoàng tử không có nhà. Mấy hạ nhân đều biết vị Minh Nguyệt cô nương này rất được sủng ái, người tới lại là Định Quốc Công phu nhân nên cũng không dám thờ ơ, rất nhanh liền truyền tin đến chỗ Minh Nguyệt.
Lâm phu nhân tới, Minh Nguyệt chỉ hơi do dự liền đồng ý gặp bà.
Nhưng khi thấy Lâm phu nhân đỏ mắt cầm khăn bước vào, lúc nhìn lên thì thấy nước mắt bà ào ào rơi xuống, Minh Nguyệt sửng sốt, đây là sao vậy?
"Phu nhân..." Nàng sững sờ đứng dậy, mời Lâm phu nhân ngồi xuống, "Ngài vẫn mạnh khỏe chứ?" Nàng làm nha hoàn ở Lâm gia nhiều năm, lúc này thấy Lâm phu nhân, tự nhiên vẫn cung kính như thế, "Ngài đã sinh rồi đúng không, là tiểu thiếu gia hay tiểu tiểu thư thế, hết thảy vẫn tốt chứ?"
Lâm phu nhân nhìn Minh Nguyệt, nghẹn ngào nói: "Là bé gái."
Nói xong, bà đưa tay kéo tay Minh Nguyệt, "Là tiểu muội muội."
Minh Nguyệt ngẩn ra, vội buông tay Lâm phu nhân ra, lui về sau một bước, "Phu nhân ngài đang nói gì thế, nô... không phải, ta, ta nghe không hiểu."
Lâm phu nhân cầm khăn tay lau mắt, hình như càng thương cảm hơn, "Minh Nguyệt, Minh Nguyệt, đứa nhỏ số khổ của ta! Là... là cha con không đúng, là ta không đúng, là Lâm gia không đúng. Chúng ta... mọi người chúng ta đều có lỗi với con rồi!"
Lâm phu nhân đang có ý gì vậy, đây là... đây là muốn nhận nàng?
Minh Nguyệt lắc đầu, nàng không dám tin.
"Nếu phu nhân đã không có chuyện gì thì mời ngài trở về đi." Nàng quay người, không nhìn Lâm phu nhân, "Ta không biết phu nhân có ý gì, cũng không biết phu nhân đang nói cái gì, ta nghe không hiểu một câu nào cả."
"Minh Nguyệt, con không tha thứ cho chúng ta sao?" Lâm phu nhân hỏi.
Minh Nguyệt không lên tiếng.
Từ sau khi biết được sự thật, nàng vô cùng hận, không phải hận Lâm phu nhân mà là hận Định Quốc Công và Lâm Thục. Hận người cha như Định Quốc Công, người mang nàng đến với cuộc đời này nhưng lại đối xử với nàng, đối xử với mẹ nàng như vậy. Cũng hận Lâm Thục, biết rõ nàng là chị mà vẫn muốn ám hại nàng như vậy.
Dù không phải chị, nàng vẫn trung thành hầu hạ nàng ấy nhiều năm, Lâm Thục biết rõ nàng không muốn làm thiếp nhưng vẫn làm thế với nàng.
Nàng là chị của Lâm Thục, vốn cũng nên làm Lâm gia cô nương, đeo vàng đeo bạc, gả cho lang quân như ý làm Chính thê. Nhưng nàng lại chỉ có thể làm nha hoàn. Nha hoàn thì nha hoàn thôi, nàng không có gì phải bất mãn, nhưng vì sao Lâm Thục ngay cả nha hoàn cũng không cho nàng làm, lại bắt nàng đi làm thiếp cho nam nhân cơ chứ?
Người cha nhẫn tâm như vậy, em gái máu lạnh như thế, nàng không muốn nhận thân.
Giọng Minh Nguyệt lạnh xuống, "Lâm phu nhân, mời ngài trở về đi. Ta chỉ là một cái thiếp của Cửu Hoàng tử mà thôi, còn ngài lại là Định Quốc Công phu nhân, chúng ta lén lút gặp mặt như vậy, nếu bị truyền ra ngoài, chỉ sợ sẽ gây tổn hại đến danh tiếng của ngài mất."
Lâm phu nhân không nghĩ tới thái độ của Minh Nguyệt lại cứng rắn như vậy. Bà là một người biết nhịn. Những năm ở phủ Định Quốc Công, chị em dâu và mẹ chồng đều không thích bà, vẫn luôn gây sự với bà, khi đó hoặc là bà nhẫn nhịn, hoặc là bà tìm cách khiến người khác phải nhịn.
Lúc này, thấy thái độ của Minh Nguyệt cứng rắn như vậy, nghĩ đến chuyện của con gái Lâm Thục, bà đành phải tạm thời nhịn chút khó chịu này xuống.
Bà nói: "Con không muốn nhận thân, ta có thể hiểu. Nếu ta là con, ta cũng... Mà thôi, không nhắc cũng được, chỉ là Minh Nguyệt à, hôm nay nếu ta đã tới, ta chỉ muốn nói cho con biết chuyện trước kia. Con có thể... cho ta chút thời gian để ta nói với con không?"
Nói chuyện về mẹ nàng sao?
Vành mắt của Minh Nguyệt đột nhiên đỏ lên, cũng được, khi đó nàng còn nhỏ, rất nhiều việc đều không thể nhớ rõ. Qua nhiều năm như vậy, dáng dấp của mẹ nàng thế nàng nàng cũng quên mất rồi. Việc mẹ là người thế nào, chuyện giữa mẹ và Định Quốc Công, nàng thực sự rất muốn biết.
Nàng kêu nha hoàn bên ngoài dâng trà lên. Sau khi dâng trà, nàng ngồi xuống chiếc ghế cạnh Lâm phu nhân, thản nhiên nói: "Nếu phu nhân biết chuyện năm đó thì nói đi."
Lâm phu nhân lau nước mắt, dường như đang cố gắng nhớ lại, nói: "Thật ra năm đó Quốc Công gia mang con về, ta cũng không có suy nghĩ nhiều. Chỉ là sau đó con lớn lên một năm lại một năm, con lại thường xuyên theo Thục Tỷ Nhi, số lần ta gặp con ngày càng nhiều, lúc ấy ta mới phát hiện mặt mày của con có chút giống như Quốc Công gia."
"Chỉ là chuyện ấy xảy ra lâu rồi, không có bằng chứng, không có tin đồn, ngay cả Quốc Công gia cũng đối xử với bốn nha hoàn của Thục Tỷ Nhi rất bình đẳng, ta cũng không suy nghĩ đến phương diện khác. Nếu không phải hôm qua ta đi Thành Vương phủ, nghe Thục Tỷ Nhi nói hai câu, khi trở về ta lại hỏi ngay Quốc Công gia thì ta thật không biết, thì ra con..."
"Thì ra con lại là trưởng nữ của Lâm gia!"
Trưởng nữ của Lâm gia! Mấy chữ này giống như cây Pu'a tạ rơi xuống lòng Minh Nguyệt, một Pu'a nối tiếp một Pu'a, khiến nàng bị thua ngay trong chớp mắt.
Nàng xoa mắt, tận lực giữ cho giọng mình bình tĩnh, "Lâm phu nhân vẫn không biết thật sao? Thành Vương phi cũng biết chuyện này, sao ngài có thể không biết được chứ?"
Lâm phu nhân kích động đứng dậy."Ta không biết thật đấy! Nếu ta biết thì con đã không thể ngồi ở đây rồi!" Bà nhìn Minh Nguyệt, ra vẻ như mẹ hiền nhìn con ngoan, "Đời ta chỉ có hai đứa con là Thục Tỷ Nhi và Nguyên Ca Nhi, Quốc Công gia lại không có thiếp thất khác, ta luôn ước gì ta có thêm mấy đứa con để làm bạn với ta và Thục Tỷ Nhi, Nguyên Ca Nhi, sao ta vẫn luôn thả con dưới mắt mình mà không nhận thân cơ chứ!"
Minh Nguyệt rũ mắt xuống.
Điều Lâm phu nhân nói rất hiện thực. Bà muốn nhận cô chỉ vì muốn tốt cho đôi trai gái cả mình, nàng lại không phải con cái của bà ấy, mắc gì bà ấy phải đối xử tốt với nàng.
Minh Nguyệt tin lời này.
Nàng thấp giọng nói: "Quên đi, những chuyện này không cần nhắc lại nữa, ngài chỉ cần nói chuyện giữa mẹ ta... và Định Quốc Công là được."
Nhắc đến việc này, sắc mặt Lâm phu nhân lập tức khó coi hơn, thậm chí bà còn né tránh ánh mắt của Minh Nguyệt, căn bản là không dám đối mặt với nàng.
Nhớ đến cuộc sống khổ cực khi còn bé, nghĩ đến cái ૮ɦếƭ của mẹ mình, mặt Minh Nguyệt cũng từ từ lạnh xuống, "Sao thế, phu nhân bị lừa nhiều năm như vậy, không so đo với Quốc Công gia thì thôi, thậm chí ngay cả nói vài câu về Quốc Công gia ở bên ngoài cũng không muốn sao?"
Lâm phu nhân lắc đầu, há miệng, nhưng vẫn không nói gì.
Minh Nguyệt trực tiếp đuổi người đi: "Nếu phu nhân đã không muốn nói, vậy thì đi đi!"
"Minh Nguyệt... Con, con chỉ cần biết rằng, cha con vẫn rất yêu con, cũng không vì mẹ con mà..." Bà bỗng che miệng lại, giống như mình vừa nói chuyện gì không nên nói vậy.
Minh Nguyệt lộp bộp trong lòng, "Là... là mẹ ta?"
Lâm phu nhân bất đắc dĩ gật đầu.
Minh Nguyệt thân là nha hoàn của phủ Quốc Công, nhiều năm như vậy, nàng thấy không ít nha hoàn muốn bò lên giường của chủ tử. Tuy bên Quốc Công gia không có ai thành công nhưng bên Lâm Nhị lão gia Lâm Tam lão gia lại có không ít. Nhưng nếu thành công, sống cũng không dễ chịu, nếu không thành, sau đó càng thảm hơn.
Cho nên, chẳng lẽ Quốc Công gia vô ý với mẹ nàng, mà mẹ nàng lại...
Minh Nguyệt không chịu tin. Nàng còn nhớ rõ khi còn bé, tuy dung mạo của mẹ nàng rất đẹp nhưng vẫn rất cần kiệm, để nuôi nàng, việc nặng nhọc gì bà ấy cũng chịu làm. Nếu bà ấy quả là hạng người muốn bò lên giường của chủ tử để có cuộc sống tốt hơn, không thể nào bà ấy lại như vậy. Bà ấy sinh con gái, dù cố tình muốn nương nhờ Lâm gia thì cũng không phải không thể.
Dù sao nếu không vào mắt của Lâm phu nhân, bà ấy cũng có thể đến thôn trang của Lâm gia.
Lâm phu nhân thấy nàng không tin, rốt cuộc nóng nảy, "Được rồi, ta thực sự không đành lòng nhìn con trách cha con như vậy, cha con cũng bị oan mà!"
"Mẹ con, vốn là đại nha hoàn của lão phu nhân, được đưa tới trước khi ta và cha con thành thân. Lúc ấy ta và cha con đã nghị hôn, con nhìn cảm tình giữa ta và cha con nhiều năm như vậy, cũng biết được ông ấy quan tâm ta, yêu ta thế nào. Cho nên ông ấy thực sự không có lòng dạ nào cho bên ngoài, lúc ấy chỉ một lòng một dạ muốn lấy ta."
"Nhưng mẹ con, bà ấy nhìn thấy cha con không có di nương,, không có thông phòng liền nổi lên ý đồ ấy, nghĩ rằng nếu có thể trở thành người của cha con, cũng có thể sinh thứ trưởng tử trước khi cha con thành thân, về sau sẽ có chỗ đứng ở Lâm gia. Vì vậy, thừa dịp cha con một lần say R*ợ*u, bà ấy đốt hương ở trong phòng, cùng cha con..."
"Sau đó, cha con tức giận muốn giết bà ấy, nhưng nhìn bà ấy khóc rất thương tâm, cuối cùng vẫn không nói với Lâm lão phu nhân, chỉ đuổi bà ấy ra khỏi phủ. Chỉ là vừa đi, bà ấy liền như biến mất, đến khi bà ấy xuất hiện lại thì lại với một cái bụng lớn, sắp đến lúc lâm bồn."
"Lúc ấy là đã đến hôn kỳ của ta và cha con. Bà ấy tìm đến cha con, đương nhiên cha con không chịu nhận. Một là không muốn hôn sự của ta có chuyện ngoài ý muốn gì, hai là không biết đứa nhỏ trong bụng mẹ con có phải của ông ấy hay không. Nhưng mẹ con nói, nếu cha con không nhận thì chắc chắn sẽ làm lớn chuyện, chắc chắn phải làm cho hôn sự của ta và cha con đổ bể."
"Cha con rất tức, bèn hù dọa bà ấy, ai ngờ thật dọa đến bà ấy, bà ấy lại chạy thoát tiếp. Đến khi cha con tìm lại được con, mẹ con đã đi vì bện***, ông ấy bèn mang con về. Một là vì mẹ con vừa mất, ông ấy không có bằng chứng chứng minh con có phải ruột thịt của ông ấy hay không. Hai là vì lo lắng ta không chấp nhận được, biết rồi sẽ không tha cho con. Còn ba, tối qua ông ấy vừa nói với ta, ông ấy cũng sợ con, sợ con hiểu lầm ông ấy, oán hận ông ấy, nên đành phải cho con làm một nha hoàn. Có ông ấy trông nom, tương lai khi xuất giá, lại có Thục Tỷ Nhi chiếu cố, chọn cho con một mối hôn sự thật tốt, lại thêm phần đồ cưới mát mặt để gả."
"Nhưng mà, thật không ngờ tên tiểu nghiệp chướng Thục Tỷ Nhi này! Nó và cha nó không chỉ gạt ta mà còn ngầm ép con làm thiếp của Thành Vương..." Lâm phu nhân nói, lại lau nước mắt tiếp.
Minh Nguyệt đã không nghe được cái gì cả, thậm chí nàng cũng không nhớ rõ nàng đưa Lâm phu nhân ra khỏi phủ thế nào. Cả ngày nàng như người mất hồn, ngay cả cơm cũng ăn không vô, căn bản là không biết được một ngày này trôi qua như thế nào.
Chờ đến tối khi Tiêu Dật đến đây, đây là lần đầu nàng chủ động gần gũi Tiêu Dật. Nàng ôm lấy hông của Tiêu Dật, nằm trong *** gã òa khóc thật lâu.
Tiêu Dật bị sợ, không biết nên đặt tay ở nơi nào.
"Minh, Minh Nguyệt, sao ngươi khóc thế, tại sao lại khóc?" Gã nghĩ đến lúc nãy hạ nhân nói Lâm phu nhân tới, nhất thời tức giận kéo Minh Nguyệt dậy, "Có phải Lâm phu nhân tới tìm ngươi nói cái gì đó rồi phải không? Cái Lâm gia ૮ɦếƭ tiệt này, gia còn chưa tìm bọn họ để gây sự đâu, bọn họ lại dám tới tìm ngươi rồi!"
Minh Nguyệt ôm gã, không cho gã nhúc nhích, nhưng một câu cũng không nói được. Nàng cho rằng mình chịu uất ức, cho là mẹ nàng đáng thương, nhưng... nhưng lại không ngờ mọi chuyện lại như vậy.
Nếu mẹ nàng làm chuyện như vậy thật, Lâm phu nhân không có sai, chính Định Quốc Công, ông ấy... ông ấy cũng là người bị hại. Mà Lâm Thục, nếu Lâm Thục biết tin từ Định Quốc Công, nhất định là rất bất mãn với nàng.
"Gia, không phải, không phải vậy." Nàng nói, trong lòng đau đớn vạn phần, "Không phải, ngài đừng đi, không phải Lâm gia sai, người sai là ta, là mẹ ta!"
Nàng là do mẹ nàng bò giường mới sinh ra, căn bản không có sự mong đợi từ cha. Có thể nuôi lớn nàng đến như vậy, ông ấy đã rất nhân từ rồi.
Tiêu Dật nghe Minh Nguyệt khóc đến đau cả lòng, lúc này đương nhiên không dám trái lời nàng, đành phải nghe theo nàng, khuyên can mãi mới khiến nàng ngừng khóc.
Lâm phu nhân trở lại Lâm gia, cười vô cùng đắc ý, "Quốc Công gia, nha đầu Minh Nguyệt kia không có ý gì, chắc Cửu Hoàng tử không thích cách làm của Thục Tỷ Nhi nên mới làm như vậy với ngài. Qua mấy ngày nữa thiếp lại đi tìm Thục Tỷ Nhi để nói rõ ràng cho nó biết. Còn bên Minh Nguyệt, thiếp đã nói thân phận của nó rồi, nó chỉ không vượt qua được lát thôi, sớm muộn gì cũng nhận thân với ngài thôi."
Thật ra Định Quốc Công rất không thích cách làm của Lâm Thục, nhưng làm thì cũng đã làm rồi, có nói thêm nữa thì cũng chẳng được gì.
Ông bèn nói: "Được rồi, dù sao Thục Tỷ Nhi cũng là Vương phi, lời nàng nói với nó không thể giống trước được nữa. Còn Minh Nguyệt, nó chỉ là thiếp của Cửu Hoàng tử mà thôi, nếu sau này muốn có cuộc sống tốt hơn ở trong phủ Cửu Hoàng tử, đương nhiên phải dựa vào nhà chúng ta rồi, nàng không cần phải nhịn như vậy."
Lâm phu nhân nói: "Chứ còn gì nữa, vậy nên Quốc Công gia ngài yên tâm đi."
Bên Lâm gia triệt để yên tâm, nhưng Cửu Hoàng tử thì nhìn Minh Nguyệt cứ cả ngày rầu rĩ không vui, dù làm gì cũng không có cách để nàng vui lên, thậm chí nàng còn lấy thân phận của mình, nghĩ đến mẹ nàng, suy đến bản thân, muốn cả đời cũng không sinh con cho hắn.
Điều này khiến Cửu Hoàng tử vô cùng căm tức. Gã cảm thấy gã phải cho người tra chuyện trước đây của Định Quốc Công mới được. Sau khi tra xong, mặc kệ chân tướng là như thế nào, gã cũng phải cho Minh Nguyệt một cái kết quả.
P/s: Vậy là biết tư duy của Lâm Thục đến từ đâu rồi đấy nhỉ. Hai vợ chồng đều quá vô sỉ cơ mà, rất biết cách đổi trắng thay đen, biết cách lấy bản thân làm lỗ rốn của vũ trụ quá cơ.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc