Tiểu Thiếp Không Dễ Làm - Chương 46

Tác giả: Đào Giai Nhân

Nếu như là thường ngày, Dư Lộ vừa nói lời giết phong cảnh này ra thì Tiêu Duệ sẽ thất vọng đẩy cô ra ngay lập tức. Nhưng hôm nay, hắn cũng làm động tác đẩy người, nhưng bàn tay đặt trên bờ eo mềm mại ấm áp của Dư Lộ lại thật lâu đều không thấy nhúc nhích.
Lúc lâu sau, hắn ôm người chặt hơn, "Không ăn!"
Nhưng mà ta đói!
Dư Lộ kêu rên trong lòng, trên mặt lại cung kính thử dò xét: "Để ta đỡ gia vào phòng nghỉ ngơi trước nhé?"
Tiêu Duệ không lên tiếng trả lời, dừng một lát, vẫn thả lỏng tay ra, bàn tay đang đặt bên eo Dư Lộ đưa xuống luồn qua chân cô, khom người bế cô dậy, đi nhanh ra phòng tắm hướng đến phòng ngủ.
Tim Dư Lộ đập thình thịch, phỏng đoán hôm nay Tiêu Duệ bị sao vậy. Trở về nhiều ngày như vậy mà không thấy hắn làm gì, nhẽ nào hôm nay uống R*ợ*u cho nên muốn chạm cô?
Cũng đã nhận mệnh từ sớm, lúc này tuy Dư Lộ vẫn còn hơi căng thẳng nhưng không đến mức muốn phản kháng. Nhắm mắt lại, cô để im cho Tiêu Duệ bế mình, dù sao khi còn trên đường về, trong lúc dừng chân ngắn ngủi ở khách sạn, toàn thân cô có chỗ nào mà Tiêu Duệ chưa thấy cơ chứ.
Tiêu Duệ thả Dư Lộ lên giường, đè người lên.
Hắn còn thở hổn hển, không biết là do hai người cách quá gần khiến hắn có phản ứng, hay là vì một đường ôm người qua đây nên mệt mỏi. Dư Lộ cảm giác được hơi thở của hắn cách mình rất gần, nhưng cô vẫn không muốn mở mắt ra, không muốn đi nhìn, chỉ khống chế bản thân không cho mình run rẩy, phải tận lực bình tĩnh lại.
Tiêu Duệ không tiến hành bước kế tiếp.
Hắn đặt người lên Dư Lộ một lát, sau đó nghiêng người nằm sang một bên. Hắn vẫn đang thở mạnh, thậm chí còn phát ra mấy *** nhẹ như mấy người say R*ợ*u mới có. Một lúc lâu sau, Dư Lộ mở mắt ra nhìn sang.
Tiêu Duệ hơi híp mắt, tiếng động lớn hơn chút.
Dư Lộ thấy hắn như là uống say, vội vàng ngồi dậy. Nếu uống say thật thì phải kêu người đưa canh giải R*ợ*u đến.
Tiêu Duệ chợt đưa tay bắt lấy cổ tay cô, "Dư Lộ... Tiểu, Tiểu Lộ Nhi..." Hắn kêu lên, tay nắm chặt không buông, khiến Dư Lộ muốn giãy dụa nhưng không thoát ra được.
Uống say thật? Không đúng! Nếu là thật thì sao có thể ôm cô từ phòng tắm sang đây được? Nếu là thật, độ mạnh yếu trên tay cũng không thể khống chế tốt như vậy được chứ? Nhưng nếu không phải... sao hắn lại muốn giả say?
Dư Lộ phối hợp hắn, giọng nói vẫn bình tĩnh nhưng bình thường, "Gia, ngươi uống say rồi, nằm xuống trước đi, ta đi kêu người nấu canh giải R*ợ*u cho ngươi."
Tiêu Duệ không chịu buông tay, vẫn luôn miệng gọi cô, "Tiểu Lộ Nhi, không đi... không đi, đừng rời bỏ ta..."
Nghe lời hắn nói, Dư Lộ giật mình, tay vô ý thức dùng sức giãy ra.
Tiêu Duệ tăng lực lên, lập tức kéo Dư Lộ ngã trên người hắn. Hắn không khống chế tốt lực lượng, khiến hắn bị ***ng muốn kêu ra tiếng. Nhưng nếu đang giả say, đương nhiên hắn không dám phản ứng quá độ. Hắn nghiêng người qua bên trái, tay đặt trên bụng Dư Lộ.
"Tiểu Lộ Nhi..." Hắn híp mắt, gối đầu lên vai Dư Lộ, thấp giọng nỉ non như một đứa bé, "Tiểu Lộ Nhi, đừng đi, đồng ý với gia, đừng rời đi được không?"
"Ở lại, ở lại bên người gia, cùng với gia, có được không?"
"Gia... gia đồng ý với ngươi, từ nay về sau chỉ ở chỗ của ngươi, nơi nào gia cũng không đi..."
Hắn đang nói lời say sao?
Dư Lộ nghe rõ những lời yếu thế này của Tiêu Duệ. Mặc dù nhắc nhở bản thân nhiều lần nhưng cô vẫn mềm lòng. Một nam nhân như hắn, cả đời này cũng chưa từng tự hạ thấp bản thân như vậy đi? Cho dù muốn nói như vậy, hắn cũng phải giả vờ say cũng mới nói được, coi như những lời khi say vậy.
Hắn kiêu ngạo như vậy, hắn là con của vua nữa, chưa từng phải hạ thấp mình như thế.
Nàng vẫn luôn chống đối Tiêu Duệ, vẫn luôn từ chối hắn, nói cho cùng, không phải là vì cảm thấy Tiêu Duệ cặn bã sao.
Hắn không phải người hiện đại, không phải được sinh ra ở xã hội có chế độ một vợ một chồng từ nhỏ, một xã hội mà làm bậy bên ngoài đều bị coi như đạo đức cá nhân suy đồi. Ngược lại, hắn sinh sống trong xã hội có thể quang minh chính đại có ba vợ bốn nàng hầu, với quy tắc nam tôn nữ ti, nam nhân chỉ cần có quyền có thể, muốn kiểu nữ nhân gì, muốn bao nhiêu nữ nhân đều được.
Một người nam nhân như vậy, ngươi muốn hắn trung tâm với một nữ nhân, ngươi muốn hắn giữ mình ngay từ đầu, không chạm vào bất kỳ nữ nhân nào, vậy không phải khiến hắn khó chịu sao?
Hắn thích cô, cô biết tình cảm này là thật.
Nếu không, hắn sẽ không đuổi theo từ nghìn dặm xa xôi, sẽ không không xử lý cô sau khi bị cô cắm sừng. Có lẽ hắn muốn xử lý, nhưng khi biết được những việc cô phải trải qua, nghe được cô phải làm những gì, điều dư lại trong lòng hắn chỉ còn là đau lòng.
Hắn thích cô, hắn đối tốt với cô, tốt đến yêu ai yêu cả đường đi, ngay cả nha hoàn của cô cũng không bị tổn thương gì.
Hắn thích cô, thích đến bây giờ cũng không nỡ ***ng cô.
Hắn thích cô, thích đến sau khi trở về liền đến ở Tầm Phương viện. Hậu viện của hắn nhiều nữ nhân như vậy, thế nhưng bởi vì cô mà ai hắn cũng không chạm.
Hắn thích cô, thích đến không tiếc tự làm bẩn thanh danh cũng phải đẩy trắc phi về.Dư Lộ đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay. Cô vội vàng cắn chặt môi lại, không phải cảm động, không phải do cô đang cảm động.
Thật lâu sau vẫn không nghe được câu trả lời, lòng Tiêu Duệ dần dần lạnh, cảm giác thất vọng mãnh liệt dâng lên trong lòng, khiến hắn hận không thể uống mấy bầu R*ợ*u, uống cho đến khi mình say thật say mới thôi.
Hắn nhắm chặt hai mắt, dùng sức ôm chặt lấy Dư Lộ, giống như là muốn hòa tan cơ thể Dư Lộ vào người hắn.
Dư Lộ bị đau, rốt cuộc nhịn không được nói: "Ngươi thích ta sao? Người ngươi thích thật sự là ta chứ không phải vì ta giống như người kia?"
Tiêu Duệ dừng tay lại, lập tức mở mắt ra.
Dư Lộ nhận thấy được phản ứng của hắn, đột nhiên nhận ra mình vừa nói cái gì.
Tiêu Duệ chống tay ngồi dậy, bình tĩnh nhìn Dư Lộ, trên mặt đâu có chút say nào, "Ngươi nói cái gì? Người nào nói bậy gì trước mặt ngươi rồi?"
Dư Lộ bỗng nhiên không dám nhìn hắn. Hai mắt của hắn quá sáng, giống như có thể nhìn thấy lòng cô vậy. Mà hoàn toàn chính xác, cô vô ý thức nói như thế đúng là đã nói ra lời thật lòng của mình.
Cô nhắm mắt lại, nói: "Không phải sao? Ngay từ đầu, không cho ta nói chuyện, không cho ta cười đùa, thậm chí cho phép ta tự xưng ta trước mặt ngươi, chẳng lẽ đây không phải bởi vì người khác sao? Khi đó, ngươi nhìn ta, luôn giống như đang nhìn người khác."
Ngươi nhìn ta, luôn giống như đang nhìn người khác.
Tiêu Duệ giật mình, tiếp đó là không ức chế được mà mừng như điên. Cho nên, cho nên là Tiểu Lộ Nhi đã hiểu lầm, hiểu lầm hắn không thích nàng thật lòng cho nên vẫn luôn từ chối hắn sao?
"Không phải!" Hắn vội vàng nói.
Không phải? Dư Lộ vểnh tai, yên lặng chờ đoạn sau.
Ngoài cửa chợt truyền đến giọng của Thạch Lưu, "Dư chủ tử, Vương gia, Vương phi phái người mời Vương gia tới."
Tiêu Duệ bỗng quay đầu, lạnh lẽo nói với bên ngoài: "Cút!"
Thạch Lưu rùng mình, Dư Lộ đang nằm trên giường cũng rùng mình một cái.
Tiêu Duệ lanh mắt phát hiện, tất nhiên là biết thái độ của mình đã hù Dư Lộ. Hắn vội lộ ra một nụ cười, chỉ là nụ cười bây giờ phối hợp với thái độ vừa nãy của hắn chỉ làm cho Dư Lộ thấy sởn tóc gáy.
Tiêu Duệ không biết nên sắp xếp ngôn từ thế nào. Ban đầu hắn muốn nàng tới đúng là vì nàng giống như biểu tỷ Ngu Văn. Thậm chí ngay từ đầu, hắn cũng cho rằng mình thích biểu tỷ Ngu Văn cho nên mới xin muốn nàng. Thế nhưng, trong những ngày nàng chạy trốn, hắn mới hiểu được, tình cảm của hắn dành cho biểu tỷ Ngu Văn không phải là tình yêu. Đấy là thương tiếc, là tự trách, là bất lực, cho nên khi thấy nàng, hắn mới theo bản năng xin nàng về phủ. Hắn cảm thấy như vậy là để bù đắp cho biểu tỷ Ngu Văn, để cởi bỏ một cái khúc mắc của bản thân thời niên thiếu bất lực.
Nhưng giải thích như vậy, nàng sẽ tin sao?
Dù sao cả đời này biểu tỷ Ngu Văn cũng không quay trở lại, chi bằng không nói cho nàng biết thì hơn.
Suy cho cùng, ngay từ đồng, động cơ của hắn đúng là không thuần khiết, điểm này không thể nghi ngờ được.
"Không phải." Dư Lộ đã mở mắt, hắn nhìn chằm chằm Dư Lộ, nghiêm túc lặp lại, "Không phải, không có người kia, gia như vậy... chẳng qua là cảm thấy..."
"Vương... Vương gia..." Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng Minh Hà, nàng lắp bắp cắt lời Tiêu Duệ, "Vương, Vương phi xin ngài đi qua, có... có chuyện quan trọng muốn thương lượng với ngài."
Gạt người! Nếu cô không biết cốt truyện thì còn được, đằng này cô còn biết rất rõ!
Dư Lộ thất vọng không ngớt, nhanh chóng để lòng mình cứng rắn hơn. Cô cúi thấp đầu, nói: "Gia, có lẽ Vương phi tìm ngài đúng là vì có chuyện quan trọng thật, hay là ngài qua đó đi. Dù sao nàng ấy cũng là Vương phi, ta chỉ là tiểu thiếp, gia cũng không thể một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày đều chỉ ở chỗ ta. Vì để Vương phi không đến mức sống mái với ta những lúc ngài không ở, gia vẫn đừng thêm thù cho ta thì hơn."
Tiêu Duệ lập tức nói: "Nàng ta không dám."
Dư Lộ chỉ gục đầu xuống, không muốn nói tiếp.
Tiêu Duệ nhìn ra thái độ xa cách của Dư Lộ, chỉ là Minh Hà vẫn còn bên ngoài, Lâm Thục vẫn còn đang thúc giục, Dư Lộ lại sợ hắn không che chở cho nàng được. Bên kia không giải quyết, chỉ sợ giải thích của hắn Dư Lộ cũng không nghe lọt.
Hắn đành phải bất đắc dĩ đứng dậy, qua loa sửa lại xiêm y, lại kéo Dư Lộ ngồi dậy.
"Ngươi chờ gia, gia qua đó xem sao, sau đó lập tức trở về ngay." Hắn vỗ tay Dư Lộ, đợi Dư Lộ gật đầu mới xoay người ra ngoài.
Dư Lộ nhìn bóng lưng của hắn thở dài.
Hắn lừa cô, mà cô, dường như cũng đã hiểu, mà cũng không chấp nhận được việc hắn ở chỗ mình, lại tùy thời đều có thể bị nữ nhân khác gọi đi. Nhất là, nữ nhân kia càng quang minh chính đại, là thê tử của hắn. Mà bản thân, chỉ là một tiểu thiếp.
Mặc dù mình đi theo hắn sớm hơn, mặc dù hắn thực sự thích mình, nhưng mà, cô vẫn là người thứ ba.
Đối với người hiện đại, cô là người thứ ba hàng thật giá thật.
Có lẽ do đói quá nên ăn không ngon nữa, Dư Lộ chỉ ăn hai miếng cơm tối liền không ăn nữa.
Hương Lê thu dọn đồ ăn mang xuống. Thạch Lưu lại đi tới, nửa quỳ bên người Dư Lộ, một lúc lâu vẫn không thấy nói gì.
Dư Lộ không khỏi mỉm cười, Thạch Lưu đang lo lắng cho cô sao?
Cô quay đầu cười với Thạch Lưu: "Sao thế, sao lại có vẻ mặt đó, giống như là ta đang bắt nạt ngươi ấy."
Thạch Lưu lại cười không nổi, "Chủ tử..."
Dư Lộ hít sâu một hơi, kéo nàng đứng dậy, nói: "Minh Nguyệt có giao bài cho ta, ngươi qua đây nhìn xem ta thêu hoa sen thế nào. Bây giờ hoa sen còn chưa nở, chỉ có thể dựa vào trí tưởng tượng, ta thấy ta thêu không được tốt lắm."
Dư Lộ không đề cập tới, Thạch Lưu cũng không dám nói nữa, đi lấy bức thêu hình hoa sen của Dư Lộ khen một hồi. Thật ra có chuyện này để phân tán sự chú ý, giúp Dư chử tử không nghĩ về việc Vương gia bị Vương phi gọi đi, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn đi?
Thạch Lưu cầm bán thành phẩm góp vui, "Chủ tử, ngài đang thêu khăn tay sao? Chờ ngài thêu xong rồi, có thể thưởng cho nô tỳ không?"
"Được." Dư Lộ đồng ý, "Chỉ cần ngươi không ngại, ta liền cho ngươi."
Thạch Lưu cười nói: "Nô tỳ đương nhiên là không ngại rồi. Khăn tay do chủ tử làm, nô tỳ nhất định sẽ bảo quản thật tốt, làm đồ gia truyền, sau này truyền cho con trai và con gái của nô tỳ!"
Hương Lê đi tới, trêu ghẹo Thạch Lưu, "Không biết xấu hổ nha, lúc này mới bao nhiêu mà đã nghĩ đến con cái rồi. Nếu là con trai thì cần cái khăn tay làm gì? Vả lại, Dư chủ tử thưởng ngươi cái khăn, chẳng lẽ ngươi lại cắt đôi ra, con trai nửa mảnh con gái nửa mảnh sao?"
"Ai cần ngươi lo! Chẳng lẽ không thể truyền cho con dâu của ta sao?" Thạch Lưu hừ nói, ôm cánh tay Dư Lộ, "Chủ tử, chắc chắn nàng ấy ghen tỵ với nô tỳ rồi. Ngài nhất định phải đồng ý với nô tỳ, cái khăn này chỉ thưởng cho nô tỳ chứ không thưởng cho nàng ấy!"
Hương Lê qua đây muốn đánh Thạch Lưu, Thạch Lưu vội vàng trốn sau lưng Dư Lộ. Hương Lê không dám làm Dư Lộ bị thương, đành phải cười mắng Thạch Lưu, "Ngươi được lắm, có gan thì mau ra đây, trốn sau lưng chủ tử để làm gì?"
Thạch Lưu đỡ vai Dư Lộ, lộ ra khuôn mặt nhăn nhó, "Không ra không ra, không có bản lĩnh, ngươi làm gì được ta nào?"
Hai người hì hì đùa giỡn, khiến chút phiền muộn trong lòng Dư Lộ biến mất.
Nửa canh giờ gần trôi qua, thấy Tiêu Duệ vẫn chưa trở lại, Dư Lộ gọi người đưa nước đến, cô muốn tắm rửa. Thạch Lưu vẫn còn lo cho Dư Lộ, yêu cầu đến hầu hạ Dư Lộ. Dư Lộ không chịu, cô đã quen tự làm rồi, nếu có người đứng bên cạnh nhìn chằm chằm thì cô xấu hổ ૮ɦếƭ mất.
Cô dứt khoát từ chối Thạch Lưu, còn khóa trái cửa phòng chính lại.
Bây giờ, cửa sau của phòng cô đã bị chắn bởi bức tường, mấy nha hoàn cũng không lo việc cô sẽ chạy trốn nữa.
Độ ấm vừa đủ, Dư Lộ cởi xiêm y ngồi vào thùng gỗ to. Dòng nước ấm bao lấy toàn thân, thoải mái đến mức khiến cô nhịn không được kêu ra tiếng. Cũng chỉ có lúc này thôi, đến khi qua ít ngày nữa là vào hạ, trời nóng lên, chắc chắn sẽ không dễ chịu lắm. Cũng không biết năm nay Tiêu Duệ còn đi sơn trang nghỉ mát không nhỉ?
Nghĩ đến Tiêu Duệ, Dư Lộ không khỏi bất đắc dĩ, sao lại nghĩ đến hắn rồi?
Lâu như vậy mà không thấy hắn qua đây, có phải tối nay sẽ ở lại Chính viện không?
Xem ra quả nhiên không giống như trong truyện. Ở trong truyện, Lâm Thục cũng không có nghĩ thông suốt nhanh như vậy, nguyện ý chủ động tìm Tiêu Duệ ngủ. Nhớ rõ bên trong viết, hình như là bụng Minh Nguyệt đã lớn, Lâm Thục bỗng nhiên phát giác Tiêu Duệ sủng ái Minh Nguyệt hơi quá độ, sợ sau này Minh Nguyệt có con trai thì càng được sủng ái hơn, khi đó sẽ đè ép nàng một đầu, cho nên mới chủ động cầu hoan với Tiêu Duệ, cuối cùng có bầu.
Chỉ là, Lâm Thục thực sự là một nữ nhân vừa đáng thương vừa đáng hận. Có bầu là chuyện tốt, nhưng cuối cùng nàng cũng không qua được cửa ải khó khăn là sinh con, lại gặp phải chuyện khó sinh, một xác hai mạng.
Nhớ là trong truyện viết lúc đó Lâm Thục còn chưa tới hai mươi, vẫn còn trẻ tuổi như vậy.
Dư Lộ nghĩ, không khỏi thở dài. Lúc này Lâm Thục chủ động cũng tốt, nếu nàng ấy có thể chịu trả giá, chịu làm một người vợ hiền, có lẽ sẽ không bức bách Minh Nguyệt nữa. Tuy không được làm Vương phi, nhưng tin rằng Minh Nguyệt chắc chắn sẽ rất vui vẻ.
Không đúng! Dư Lộ bỗng nhiên đập vào thùng gỗ một cái.
Không đúng, không đúng, đầu tiên Lâm Thục gọi Minh Nguyệt đi, sau đó lại tới mời Tiêu Duệ, vẫn là mời với thái độ rất kiên quyết! Chẳng lẽ, tối hôm nay nàng ấy định làm giống như trong truyện, bỏ thuốc cho Tiêu Duệ và Minh Nguyệt, để hai người trở thành một đôi sao?
Minh Nguyệt!
Nghĩ đến Minh Nguyệt, Dư Lộ lập tức nhảy ra khỏi thùng gỗ, cũng không kịp lau nước trên người, ba chân bốn cẳng mặc xiêm y rồi khoác áo ngoài vô. Cô vừa chạy đến trong viện, Hương Lê và Thạch Lưu đứng canh ở ngoài liền lập tức đi theo.
"Dư chủ tử, sao vậy ạ?" Hương Lê hỏi.
Thạch Lưu kéo cánh tay cô lại, nhận ra tay áo là ướt, lập tức sợ hãi kêu lên: "Dư chủ tử, ngài đây là thế nào? Đã xảy ra chuyện gì sao, tay áo ngài ướt hết cả rồi, bây giờ ngài định đi đâu vậy?"
Dư Lộ gấp muốn ૮ɦếƭ, tuy nhiên lại không thể trực tiếp nói chuyện này ra, chỉ nói: "Đi Chính viện, ta muốn đi Chính viện!"
Đi Chính viện? Vương gia đi Chính viện, Dư chủ tử đang muốn qua tìm Vương gia sao? Vương phi mới kêu người đi, Dư chủ tử lại đi qua như vậy, Vương phi sẽ nổi giận!
Hương Lê và Thạch Lưu vội vàng kéo Dư Lộ lại.
Dư Lộ không đợi các nàng khuyên cũng đã giật mình phản ứng lại. Cô dừng bước, cả người có chút ngơ ngác. Làm sao bây giờ, nếu như không đi, nếu như không đi thì cuộc sống sau này của Minh Nguyệt sẽ giống như trong truyện vậy. Đầu tiên là không muốn, nhưng từ từ rồi sẽ thích Tiêu Duệ. Về sau, Tiêu Duệ mang nàng ra ngoài nhưng lại xảy ra chuyện, nàng hết lòng hết dạ chăm sóc cho Tiêu Duệ, cuối cùng hai người hoàn toàn trở thành một đôi.
Hai người trở thành một đôi, cô liền có tự do!
Tự do mà cô luôn mong chờ đó!
Mình không đi, mình không đi. Dư Lộ bỗng nhiên bỏ tay Hương Lê và Thạch Lưu ra, quay đầu đi trở về. Đi vào phòng, cô lập tức đóng cửa lại.
Nhưng ở trong phòng, cô vẫn luôn ngồi không yên, trong lòng không bình tĩnh lại được.
Trước mắt lúc thì hiện lên hình ảnh của Minh Nguyệt, lúc lại hiện lên hình bóng của Tiêu Duệ.
Minh Nguyệt đang nói không muốn, Tiêu Duệ đang bày tỏ cõi lòng với cô.
Không được! Dư Lộ bỗng nhiên đứng dậy!
Một người có thích mình thật lòng hay không, mình có thể cảm nhận được. Tiêu Duệ là thích cô thật, nếu hắn bị Lâm Thục tính kế cho lên giường với Minh Nguyệt, có thể hắn sẽ không làm gì với Lâm Thục có thân phận cao quý, nhưng với Minh Nguyệt, Minh Nguyệt sẽ là người thứ nhất không có kết quả tốt.
Nếu như vậy, Minh Nguyệt không chỉ không làm Vương phi được mà còn có thể sẽ bỏ mạng!
Cô không thể ích kỉ như vậy, vì có thể tự do mà trơ mắt nhìn Minh Nguyệt phải chịu tội như thế. Lại nói, Lâm Thục cũng không làm chuyện tốt gì, coi như cuối cùng Minh Nguyệt có thể trở thành Vương phi đi, nhưng bây giờ rõ ràng là nàng ấy không muốn. Nếu một người đã không muốn, dù địa vị có cao hơn, được sủng ái nhiều hơn, cũng chưa chắc sẽ thích được.
Dư Lộ lại mở cửa. Cô trầm ổn phân phó Hương Lê đi tìm Thôi Tiến Trung, lại bảo Thạch Lưu đi kêu mấy bà tử thô sử* đến, đoàn người ra Tầm Phương viện đi hướng Chính viện.
*Bà tử thô sử: Mấy người hay làm việc nặng.
Thạch Lưu sợ muốn ૮ɦếƭ, "Chủ tử, chúng, chúng ta như vậy là để làm gì?" Dẫn theo nhiều người đến Chính viện như vậy, chẳng lẽ là muốn đánh lộn với Vương phi?
Dư Lộ nói: "Đến lúc đó, các ngươi nghe theo sự phân phó của ta là được." Cô dừng chân lại, nói với những người đi theo: "Các ngươi yên tâm, thường ngày Vương gia đối xử với ta như thế nào các ngươi cũng biết rồi đấy. Lát nữa dù thế nào cũng không cần phải sợ, có ta ở đây, ta sẽ che chở các ngươi."
Dư Lộ được sủng ái chừng nào, có thể người ngoài không biết, nhưng hạ nhân của Tầm Phương viện không ai không biết. Dư Lộ thốt ra lời này, cả Thạch Lưu cũng không sợ nữa. Đúng vậy, có chủ tử ở đây, Vương gia sẽ không làm gì mọi người đâu.
Đến cửa viện, Thôi Tiến Trung cũng hổn hển chạy tới.
"Dư chủ tử, ngài đang làm gì vậy?" Tiêu Duệ giả bệnh không ra ngoài, vẫn luôn ở lại Tầm Phương viện, Thôi Tiến Trung cũng nghỉ ngơi, không cần hầu cận bên cạnh Tiêu Duệ. Vừa nghe xong lời Hương Lê nói, lão liền chạy nhanh đến đây, chạy đến gần đứt hơi luôn.
Điều Dư Lộ biết đều từ truyện mà ra, cô không thể nói chân tướng cho Thôi Tiến Trung được, nhưng tình huống khẩn cấp, cô không biết giải thích thế nào, đành gọi Thôi Tiến Trung đến, ghé sát tai lão nhẹ giọng nói: "Vương gia thông báo, nếu chờ lâu mà không thấy hắn về thì để ta qua đây tìm người."
Thôi Tiến Trung không phải trẻ lên ba, đương nhiên là không tin, "Dư chủ tử, ngài có chuyện gì thì trực tiếp nói cho nô tài luôn đi. Ngài nói như vậy, nô tài không dám tin." Đây chính là muốn xông vào sân của Vương phi, Thôi Tiến Trung không có lá gan lớn như vậy.
Dư Lộ nói: "Ngươi không tin sao? Vậy ngươi hẳn phải biết, tại sao Nhị cô nương Nhiễm gia lại ૮ɦếƭ bệnh chứ?"
Thôi Tiến Trung biến sắc, không nói gì.
Lão đương nhiên biết, bởi vì Vương gia nhập ma vì Dư chủ tử, không chạm vào nữ nhân khác, cũng không muốn có thêm trắc phi. Nhưng mà... Vương gia sẽ vì Dư chủ tử mà không chạm Vương phi sao? Lẽ nào ngài ấy không muốn con trai trưởng?
Dư Lộ lạnh mặt, "Thôi Tiến Trung! Ta cứ nói như vậy, ngươi có đi hay không thì tùy ngươi, nhưng nếu sau đó Vương gia giận ngươi, ta sẽ không nói giúp cho ngươi lấy một chữ, ngược lại, ta còn có thể sẽ bỏ đá xuống giếng nữa!"
Thôi Tiến Trung cũng không dám lấy việc này ra đùa, lão hạ quyết tâm, nói: "Dư chủ tử, chuyện này là ngài dẫn đầu. Nếu Vương gia có giận, ngài có thể bảo vệ nô tài chứ?"
"Đương nhiên có thể!" Dư Lộ tàn nhẫn nói: "Nếu ta không bảo vệ ngươi được, ta sẽ là người đầu tiên ૮ɦếƭ trước mặt ngươi!"
Đáng giá! Vương gia thích Dư chủ tử như vậy, sao lại cam lòng để nàng ấy ૮ɦếƭ được. Còn nếu nàng ấy ૮ɦếƭ thật, vậy mình cũng không thua thiệt, vì có người đi cùng mình xuống địa ngục.
"Vâng, nô tài sẽ tin ngài một lần!" Thôi Tiến Trung nói, lập tức tiến lên gõ cửa Chính viện.
Lâm Thục đang bất an đi tới đi lui trong phòng, nghe hạ nhân báo là có Dư Lộ và Thôi Tiến Trung tới, lập tức cáu giận vỗ bàn một cái, "Đuổi đi! Đuổi bọn họ đi!"
Minh Phương lĩnh mệnh đi qua. Nàng không dám làm gì với Thôi Tiến Trung, nên trực tiếp mở miệng mắng Dư Lộ: "Cái thứ hạ đẳng gì vậy chứ, không muốn sống nữa sao, nơi ở của Vương phi mà ngươi cũng dám càn rỡ? Thừa lúc Vương phi còn chưa tức giận, các ngươi vẫn là cút nhanh đi!"
Dư Lộ tận lực bỏ qua lời mắng của Minh Phương, nói: "Vương gia đâu? Vương gia để cho ta tới, nói là có chuyện quan trọng muốn an bài ta đi làm. Ta không muốn quấy rối Vương phi, chỉ mong Minh Phương cô nương dàn xếp, để cho ta gặp Vương gia một mặt."
Minh Phương nghe được Dư Lộ nhắc tới Tiêu Duệ, sắc mặt nhất thời đại biến.
Thôi Tiến Trung vừa lúc lao tới cho Minh Phương một cái tát, "Thứ chó má gì, đường của Dư chủ tử mà ngươi cũng dám cản! Đây chính là Vương gia phân phó, ta thấy ngươi chán sống rồi đúng không!"
Mặc dù Thôi Tiến Trung là một thái giám già nhưng sức lực không phải giả, Minh Phương lại không phòng bị, trực tiếp bị đánh ngã xuống đất. Thôi Tiến Trung cũng không để ý nàng, cầm đầu xông vào trong viện. Mấy hạ nhân ra ngăn thấy Minh Phương té trên đất không có phản ứng, cũng không nghiêm túc cản lại nữa, mấy người thuận lợi đi vào Chính viện.
Lúc Lâm Thục nhận được tin, mấy người đã đến cửa phòng chính. Lâm Thục giận run người, từ Minh Hà Minh Tâm đỡ, chống thân ra đón.
Nàng vốn có chút chột dạ, lại nhìn thấy Thôi Tiến Trung cung kính với Dư Lộ, mà Dư Lộ tuy có vẻ mặt lo lắng nhưng lại ngẩng đầu ưỡn ***, khí thế mười phần, đúng là khiến nàng tức giận đến không biết nói gì. Nàng vốn muốn đi tới cho Dư Lộ mấy cái tát, nhưng nhận sự giáo dục từ nhỏ, thân phận lại cao quý, điều này khiến nàng căn bản không thể hạ thấp bản thân đi làm loại chuyện này.
"Ngươi làm cái gì? Muốn phản rồi à?" Nàng nhìn chằm chằm Dư Lộ, lạnh giọng hét lớn.
Dư Lộ đồng tình với Lâm Thục, nhưng cũng coi thường Lâm Thục. Cô quỳ gối hành lễ, nói: "Hồi Vương phi, Vương gia phân phó thiếp qua đây, nói là có chuyện quan trọng cần thiếp đi làm, cũng xin Vương phi dàn xếp, để thiếp gặp Vương gia một mặt."
Lâm Thục thấy da mặt nàng dày như vậy, tức giận không nói nên lời. Minh Hà đau lòng chủ tử, chen miệng nói: "Vương gia đang ở trong phòng ngủ, chỉ là hắn không muốn thấy ngươi, ngươi còn không mau lui!"
Dư Lộ vốn không dám kết luận, nhưng đầu tiên là Minh Phương, sau đó là Minh Hà, cô đã có thể khẳng định, chỉ sợ bây giờ Tiêu Duệ thực sự không cách nào tự quyết định được. Cô tiến lên một bước, sợ đến Lâm Thục muốn lui về sau, cô trực tiếp đưa tay kéo lại Lâm Thục, nhanh chóng lên tiếng: "Do Vương gia không muốn thấy ta, hay là Vương gia bị người khống chế, không thể gặp ta? Vương phi, lá gan của ngươi không khỏi quá lớn chút!"
Cả người Lâm Thục lập tức mềm nhũn, Minh Hà Minh Tâm vội vàng đỡ nàng.
Thừa dịp này, Dư Lộ đánh mắt cho Thạch Lưu và Hương Lê, mình thì cầm đầu, Thôi Tiến Trung ở sau, trực tiếp xông vào. Đến phòng ngủ, bên trong rỗng tuếch, cô lại vội vàng chạy sang phòng bên cạnh, quả nhiên cửa phòng bị khóa từ bên ngoài.
Thôi Tiến Trung nhấc chân định đá, Dư Lộ vội ngăn cản lão lại. Không biết tình huống bên trong, thật đúng là không dám đá cửa.
Thạch Lưu chạy chậm tới, đưa chìa khóa cho Dư Lộ.
Tay Dư Lộ run run, mở cửa ra. Thạch Lưu và Thôi Tiến Trung đều quay lưng không dám nhìn, Dư Lộ bước vào. Trong phòng không có ánh đèn, Dư Lộ không thấy rõ cái gì nhưng lại có thể ngửi thấy mùi máu tươi rất đậm.
Dư Lộ nhắm mở mắt mấy lần, lúc này mới thấy có một bóng người ngồi xổm ở góc tường. Cô tiến lên hai bước, thử dò xét, "Minh Nguyệt?"
"Tiểu Lộ Nhi?" Minh Nguyệt không trả lời cô, một bên kia lại truyền đến tiếng nói thật trầm của Tiêu Duệ.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc