Tiểu Thiếp Không Dễ Làm - Chương 08

Tác giả: Đào Giai Nhân

Đêm dần khuya. Nghe được Tiêu Duệ dùng bữa tối xong rồi đi thư phòng, tâm tình Tạ di nương rất tốt, kêu Bạch Lộ đến Tầm Phương viện.
Người của Tầm Phương viện cũng không để Bạch Lộ phải chờ. Nàng vừa tới đã được dẫn đến phòng của Thạch Lưu. Bây giờ Dư Lộ không được coi là sủng ái nữa, Thạch Lưu cũng không cần làm bộ khó gần, Bạch Lộ vào cửa, nàng liền cười đứng lên.
Bạch Lộ thành thật hành lễ với Thạch Lưu, nói: “Thạch Lưu tỷ, chủ tử ta phái ta qua đây, nói là ý của Dư chủ tử.”
Thạch Lưu gật đầu, lấy ra từ ống tay áo một bọc vải nhỏ, “Đây là đồ chủ tử ta làm để đưa cho Tạ chủ tử. Ngươi cầm đi, với cả nói với Tạ chủ tử, cứ ghép theo hình vẽ là được. ”
Bạch Lộ nhận lấy, sờ sờ, thấy rất nhẹ, không đoán được là cái gì, nàng định mở ra nhìn.
“Đừng mở ra!” Thạch Lưu nói: “Ngươi cũng đừng xem. Mang về cho Tạ chủ tử, các ngươi nhớ đóng cửa ở trong phòng coi. Nhớ kỹ, trên đường về nhất định không được mở ra. Thứ đồ này liên quan đến chuyện sau này của chủ tử ngươi, phải cẩn thận mới được.”
Dư Lộ được sủng ái trong thời gian dài nên khi Thạch Lưu nói với mấy hạ nhân ở viện của di nương khác cứ có chút gì đó kiêu kiêu. Lời này cũng vậy. Nói xong, chân mày Bạch Lộ liền cau lại, nhưng nghĩ đến việc mình đang có chuyện cần, cũng im lặng không nói gì.
Tạ di nương mở bọc ra, nhìn hai miếng vải đỏ sậm với mấy cái dây đeo, ngây ngẩn cả người: “Đây là cái gì?”
Một chủ nhân như nàng ấy còn không biết, Bạch Lộ làm sao mà biết được. Nàng nghĩ đến lời của Thạch Lưu, đặt hình vẽ lên bàn, càng nhìn càng thấy kì kì.
“Chủ tử, cái này này, hình như là để mặc lên người?” Mặt nàng hơi đỏ lên vì thẹn thùng.
Tạ di nương cũng đã nhìn ra. Nhưng nàng không giống Bạch Lộ, còn là một đại cô nương nên hiểu ít. Nàng vừa thấy, cũng đã hiểu ý của Dư Lộ, đây là cho nàng mặc cái nàng, dùng sắc đẹp đi quyến rũ Vương gia.
Chẳng lẽ, Đào di nương cũng làm thế này?
Tạ di nương rất để ý sự sủng ái của Tiêu Duệ, nên lập tức cởi hết quần áo ra, cởi luôn cả yếm. Ghép đồ lại theo hình vẽ, buộc hai sợi dây lên cổ, đằng sau lại buộc bốn sợi, bao hai mảnh vải trước ***.
Trong phòng không có gương, nàng trực tiếp đứng trước mặt Bạch Lộ, dạo quanh một vòng, “Thế nào, đẹp mắt không?”
Bạch Lộ ngơ ngác một lát, sau đó gật đầu thật mạnh.
Đẹp! Đẹp quá rồi!
Da Tạ di nương trắng nõn, vóc người cân xứng, mặc cái này lên người, một nữ nhân như nàng khi nhìn đều muốn chảy cả máu mũi. Nếu để Vương gia thấy, làm sao mà nhịn được. Sợ rằng chỉ cần là nam nhân đều không nhịn được.
Tạ di nương rất tự tin với dáng người của mình. Tuy không nhìn thấy, nhưng nàng nghĩ cũng không xấu, thêm phản ứng của Bạch Lộ, nàng càng có lòng tin hơn, “Ngươi lấy cái áo lụa hồng ra đây, mặc bên ngoài xem sao.”
Bạch Lộ vội vàng đi tìm quần áo ở trong tủ.
Tạ di nương lại không hài lòng. Màu hồng nhạt kết hợp với đỏ thẫm, không dễ nhìn lắm. Nhưng nàng chỉ có một áo lụa, xem ra cần phải làm…một cái yếm thích hợp mới được.
Bên Tạ di nương thì treo đèn suốt đêm, còn Dư Lộ cũng vui vẻ ăn khuya. Hai di nương đều muốn tranh sủng, Tiêu Duệ đâu còn tâm trí mà lo đến mình nữa?
Lại nói, Tạ di nương kiều diễm tươi đẹp, Đào di nương dịu dàng thanh nhã, giờ còn toàn tâm toàn ý diễn theo hình tượng mà hắn thích, không biết Tiêu Duệ có thích một trong hai người đó được không nhỉ?
Nếu như có, thì cũng không liên quan đến nữ chính nữa. Nhưng không biết quang hoàn của nữ chính có mạnh không. Nếu không, ch*** là Đào di nương thì tốt rồi. Dựa vào quan hệ của cô với Đào di nương bây giờ, nếu cô muốn, Đào di nương chắc chắn sẽ đồng ý.
Cho dù không có giao tình gì, cũng phải nhìn xem cô có định dùng những thủ đoạn kia để đi tranh sủng không, chắc chắn Đào di nương rất sợ cái này.
Thạch Lưu và Hương Lê không vào phòng. Hai người đang ở cửa nói nhỏ với nhau.
Hương Lê biết Thạch Lưu giúp Dư Lộ đưa thứ tranh sủng tốt gì đó cho Tạ di nương, tức giận đến đỏ cả hai mắt, nhéo lỗ tai Thạch Lưu, “Nha đầu ngu xuẩn này! Có đồ tốt, không giữ cho chủ tử dùng thì thôi, tại sao phải đưa ra ngoài chứ?! Ngươi thử nói xem ngươi có ngốc hay không!”
Hương Lê hạ giọng nói nhỏ nên dù Thạch Lưu có đau cũng không dám hô lên.
“Hương Lê, Hương Lê, mau thả tay, mau thả tay.” Nàng nhỏ giọng nói: “Chủ tử phân phó, sao ta không làm được. Cho dù thế nào, chủ tử vẫn là chủ tử, chủ tử kêu làm gì ta phải làm cái đó. Hương Lê, nếu ngươi không buông tay ta sẽ tức giận đó!”
Hương Lê bất đắc dĩ, không thể không bỏ tay xuống.
Đúng rồi, sao nàng lại phạm sai lầm nữa thế. Lời chủ tử là phải nghe, nô tỳ không thể làm chủ cho chủ tử được!
Lúc này Thạch Lưu mới cười híp mắt nói: “Ta cũng không ngu như vậy. Lúc nãy chuyện Bạch Lộ qua đây bị tiểu đồ đệ của Thôi công công thấy. Nếu có cơ hội, tất nhiên hắn sẽ báo cho Vương gia. Vương gia biết rồi nhất định sẽ đến gặp chủ tử của chúng ta.”
Tay Hương Lê đã hạ xuống, giờ lại giơ lên lại, lần này không có nhẹ tay, véo tai Thạch Lưu quay 360 độ. Nàng thực sự bị chọc tức, một câu cũng không nói nên lời.
Thạch Lưu nhìn nàng như vậy cũng sợ, k*** vía thốt: “Hương Lê, sao, làm sao vậy?”
Hương Lê tức giận quay đầu bước đi, không nói một lời.
Sáng hôm sau, Hương Lê vội vàng đi ra Tầm Phương viện. Nhưng mới đi được nửa đường, nàng gặp phải Tiêu Duệ và Thôi Tiến Trung. Hương Lê sợ đến tim đập thật nhanh, vội lui qua một bên hành lễ.
Tiêu Duệ không thèm nhìn, đi lướt qua, tiến vào Tầm Phương viện.
Hương Lê thấy thế, sợ đến trào ra nước mắt. Không phải xui xẻo vậy chứ? Vương gia đã biết rồi sao? Hắn còn chưa đi qua chỗ Tạ di nương mà? Hương Lê nghĩ lung tung, chạy đuổi theo, nhưng vẫn chậm một bước. Nàng vào sân, thấy của phòng chính rộng mở, Anh Đào cúi đầu đứng, Thạch Lưu thì run toàn thân, Thôi Tiến Trung thờ ơ đứng một bên.
Có Thôi Tiến Trung ở, Hương Lê không dám nói gì, tiến đến đứng cạnh Thạch Lưu.
Thạch Lưu nhìn nàng, trong mắt toát lên vẻ cầu xin. Nàng cũng hiểu rồi, còn nói Hương Lê tự tiện quyết định thay chủ tử, thật ra người đó là mình mới đúng. Chắc chắn Vương gia vì chuyện này mà tới, cũng không biết hắn sẽ làm gì chủ tử. Mà mặc kệ hắn làm gì, đợi chủ tử biết chân tướng, sẽ không tha cho mình đâu.
Mình mới mười bảy tuổi thôi, lẽ nào đã phải ૮ɦếƭ rồi?
Hay sẽ bị đuổi ra phủ?
Thạch Lưu lạnh run.
Mà trong phòng, có người so với nàng còn lạnh hơn, đó là Dư Lộ. Một đêm mộng đẹp, sáng sớm tràn đầy sức sống mở mắt, lại thấy có người mặt lạnh nhìn mình chằm chằm. Cũng may khả năng chịu đựng của cô bây giờ rất tốt, nếu không đã hét ầm lên rồi.
Nhưng mà vẫn là bị dọa sợ, cô nhanh chóng bọc chăn lại đi xuống giường.
Mấy ngày qua, Tiêu Duệ đang nghĩ biện pháp tìm bạc cho Tiêu Du. Người Man đánh về phía Tây Bắc. Triều đình có võ tướng, có binh sĩ, nhưng không có bạc để cung cấp. Chuyện này thuộc phạm trù của Hộ bộ, là việc của Tiêu Du, hắn với Tiêu Dật. Bận bận rộn rộn, với cả hắn cũng bực mình chuyện Dư Lộ nói lung tung, nên mấy ngày nay cũng không đến.
Chỉ là trong lòng không lúc nào không nghĩ. Biết nàng ấy và Cửu đệ không có quan hệ gì, vậy càng nghĩ nhiều hơn.
Nhưng hắn cũng biết đại sự làm trọng, nên sau khi xoay sở đủ bạc hắn mới dám đến. Lại gặp ngày nghỉ, thế nên mới tới Tầm Phương viện vào lúc sáng sớm như vậy. Nhưng không ngờ Dư Lộ còn chưa chịu dậy. Vào mùa hè, tuy trong phòng có chậu đá, nhưng vẫn nóng. Chăn mỏng trên người Dư Lộ trượt đến phần bụng, nàng cũng mặc mỏng manh, chỉ mặc cái yếm đỏ, cánh tay trắng mềm với mảng lớn trước *** cứ rơi vào mắt hắn như vậy.
Bộ dạng an tĩnh khi ngủ của Dư Lộ, rất giống người nọ trong trí nhớ. Hắn nhìn nhìn một chút rồi cũng ngây ra.
Cũng không biết rằng, ánh mắt ngây ra của hắn trong mắt Dư Lộ là lạnh lùng. Dư Lộ không vui trong lòng, nhưng không dám lộ ra một phần trên mặt. Cô quỳ gối hành lễ, Tiêu Duệ không cho dậy cũng không dám dậy.
Tiêu Duệ đứng dậy, tiến lên đỡ cô.
“Sao giờ này còn chưa dậy? Do tối qua ngủ không được hay là sao? Cũng không thể không ăn sáng được, nha đầu của ngươi sáng sớm không gọi dậy à?” Hắn đỡ tay Dư Lộ, giọng dịu dàng đến mức có thể chảy thành nước.
Dư Lộ không khỏi nghĩ, nếu mình không biết chuyện của tương lai, dù Tiêu Duệ có bệnh chung của tất cả nam nhân thời đại này, chỉ sợ cô cũng sẽ yêu hắn. Chỉ tiếc, cô biết.
Dư Lộ lắc đầu, ý bảo tối hôm qua ngủ ngon, rồi lại lắc đầu tiếp, ý là nha đầu làm đầy đủ phận sự, sáng sớm đã gọi nàng.
Kỳ lạ, Tiêu Duệ xem lại hiểu.
Hắn cũng không để Dư Lộ mở miệng. Hắn vốn thích người khác, lúc Dư Lộ im lặng càng giống người kia hơn. Hắn lôi Dư Lộ đến tịnh phòng, gọi người mang nước đến, đúng là định tự mình giúp Dư Lộ rửa mặt.
Dư Lộ thực sự bực lên, làm cái gì vậy?
Đến đây cũng gần ba tháng rồi, cũng sắp qua hè, đột nhiên ân cần vậy?
Cô không thể nói chuyện, lắc đầu với Tiêu Duệ.
Cũng lâu lắm rồi Tiêu Duệ không thấy cô, bỗng dưng thấy rung động, nên tạm thời bị nóng đầu. Dư Lộ không đồng ý, hắn cũng tỉnh lại, đi ra ngoài.
Đi ra ngoài rồi, lại nổi giận với mấy nha hoàn đang sợ quỳ sát đất: “Các ngươi hầu hạ chủ tử kiểu gì vậy? Đến giờ này còn chưa gọi chủ tử dậy, làm nàng ấy ăn sáng trễ có hại đến thân thể, các ngươi có thể gánh vác nổi sao?”
Mấy nha hoàn quỳ trên mặt đất, cả thở mạnh cũng không dám.
Cái tội này vừa lớn vừa nhỏ. Nhỏ, vì nhất thời chỉ bị chê trách thôi, nhưng lớn, vì bị nói trong lòng không có chủ tử. Làm nha hoàn, tâm tư của ngươi không đặt lên chủ tử, thế ngươi đặt ở đâu?
Vậy nên không ai dám biện hộ cho mình.
Tiêu Duệ lạnh lùng nhìn mấy cái nha hoàn, nghĩ không thể phạt hết cùng một lúc khiến không có ai hầu hạ Dư Lộ được, nên nói với Thôi Tiến Trung: “Kéo hai đứa này xuống, mỗi người đánh tay ba mươi cái. Nếu còn có lần sau, trực tiếp đuổi ra khỏi phủ!”
So với chuyện bị đuổi ra phủ, việc bị đánh tay ba mươi cái cũng chỉ là chuyện nhỏ. Hương Lê và Thạch Lưu vội vàng dập đầu tạ ân, đứng lên đi nhận phạt.
Dư Lộ ở trong tịnh phòng nên không nghe thấy gì hết, rửa mặt xong, lúc ra không nhìn thấy Tiêu Duệ, chạy nhanh như chớp vào phòng trong đổi y phục. Bởi vì không biết bên ngoài có chuyện gì, Dư Lộ đành phải tự buộc cho mình cái đuôi ngựa dài rồi đi ra ngoài.
Anh Đào nghiêm cẩn mang điểm tâm đến.
Dư Lộ vẫn chưa gọi điểm tâm. Đây là do Tiêu Duệ phân phó, một bát cháo tổ yến, bốn cái bánh bao, tám cái há cảo, và bốn cái nem rán. Ngoài ra còn có mấy món phù hợp để ăn sáng, một chén canh, tuy ít nhưng đầy đủ.
Dư Lộ ngồi xuống. Vì có Tiêu Duệ, lúc Dư Lộ nhìn quanh không thấy Hương Lê với Thạch Lưu cũng không dám hỏi, đành phải ngồi im lặng gắp cái nem rán ăn.
Tiêu Duệ đã ăn rồi, nhưng vẫn lấy một chén canh chậm rãi uống với Dư Lộ. Đến khi thấy Dư Lộ ăn đủ rồi mới hỏi: “Gần đây ngươi rất thân với Đào di nương và Tạ di nương thì phải?”
Việc không thể nói chuyện có chỗ tốt là không cần vội vàng giải thích, nên chỉ cần khống chế biểu cảm trên mặt, là có thể ẩn núp tâm tình được. Không biết Tiêu Duệ hỏi như vậy là có ý gì, Dư Lộ chỉ biết nháy mắt nhìn hắn, không chịu trả lời.
Tiêu Duệ nhìn bộ dạng ngoan ngoãn đáng yêu của cô, không nhịn được đưa tay sờ tóc, nói: “Có phải đang chán không?”
Dư Lộ biết kiểu người mà Tiêu Duệ thích Tiêu Duệ ghét, nhưng mà vì sợ hắn, cô không dám lộ vẻ không thích hắn. Người bên ngoài có thể không biết, nhưng cô thì khác, cô biết chẳng qua mình chỉ là thế thân mà thôi, nên với hành động dịu dàng của Tiêu Duệ, cô không thấy cảm động chút nào, mà chỉ thấy ghê ghê.
Nhưng dù khó chịu đến đâu thì cũng biết làm sao đây. Đừng nói chạy trốn, đừng nói phản kháng, chỉ cần cô nói câu nào khiến Tiêu Duệ bất mãn, chắc chắn hắn có thể P0'p ૮ɦếƭ cô trong cơn nóng giận.
Dư Lộ rất muốn đi xa, nhưng mà Trần Chiêu thật sự cách cô quá xa vời.
Cô vừa nghĩ liền đỏ mắt, nghiêng đầu nhìn chỗ khác, không chịu nhìn Tiêu Duệ.
Tiêu Duệ biến sắc, duỗi tay nắm lấy cổ tay của cô: “Làm sao thế? Có người khiến ngươi khó chịu? Hay là muốn gặp người nhà, muốn mấy tỷ muội trong cung hồi trước?”
Dư Lộ giãy giụa mãi mà vẫn không thoát khỏi, mọi uất ức và không cam lòng lại dâng lên, gần như không nhịn được.
“Chiều nay gia phải ra ngoài một chuyến, có lẽ phải đến cuối tháng chín mới trở về được. Lần này không tiện mang theo ngươi. Hay là gia vào cung, mang mấy tỷ muội của ngươi ra khỏi cung, kêu mấy người đó hầu hạ, nói chuyện với ngươi. Được không?” Bộ dáng này của Dư Lộ khiến Tiêu Duệ thấy không nỡ. Nhưng nhìn rõ thái độ chống đối của Dư Lộ, hắn chỉ phải nắm tay cô thật chặt, không nghiêng người ôm cô.
Dư Lộ vẫn không nói chuyện, chỉ lắc đầu.
Tiêu Duệ nói: “Sao, không thích các nàng ấy, hay là sợ phiền phức? Không có phiền, chỉ cần gia vào cung nói một tiếng với nương nương là được rồi.”
Coi như đến đây hơn nửa tháng, nhưng số lần thực sự tiếp xúc với Tiêu Duệ chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Không biết trước giờ Tiêu Duệ có dịu dàng với nguyên chủ như vậy hay không, nhưng đây là lần đầu tiên Dư Lộ được đối xử như vậy. Uất ức trong lòng Dư Lộ cứ trào dâng, dưới sự dịu dàng của hắn, cô đặt nỗi sợ qua một bên, rốt cuộc bạo phát.
“Không muốn!” Cô nói, hất tay Tiêu Duệ ra.
Từ nhỏ đến lớn chưa có ai dám đối với hắn như vậy. Ánh mắt Tiêu Duệ lập tức nghiêm lại, nhưng thấy hàng lệ trên mặt Dư Lộ, hắn tận lực khắc chế, đè cơn tức xuống.
“Sao vậy? Ngươi muốn cái gì, nói hết ra. Chẳng lẽ gia không thỏa mãn ngươi được?” Tiêu Duệ suy nghĩ một lát, thực sự không nghĩ tới Dư Lộ đang bực cái gì: “Ngươi đang trách gia mấy ngày nay không đến Tầm Phương viện nhìn ngươi sao?”
Thời gian này bận quá. Mười ngày có đến năm ngày ở thư phòng, còn lại đều đến chỗ Đào di nương, cũng chỉ vì nàng ta có tay đấm P0'p tốt, khiến nàng ấy giúp mình thả lỏng thôi, nếu không thì cũng chỉ đi đến chỗ Tạ di nương đôi lần.
Giờ bắt đầu ghen rồi?
Tiêu Duệ không quá vui vẻ. Thế này đã ghen, đợi hắn cưới Chính phi trắc phi rồi, nếu ở bên kia hơn phân nửa thời gian, có phải ghen lật trời rồi không?
Hắn đưa tay bế Dư Lộ lên, ôm chặt trong ***, cúi đầu ép cô nhìn thẳng vào hắn: “Nói!”
Dư Lộ hừ lạnh: “Không phải là không cho phép ta nói chuyện sao?”
Tiêu Duệ ngẩn ra, nói: “Hiện tại cho phép.”
Ngươi cho phép thì ta nói, đây không phải quá mất mặt sao?
“Ngươi không thể mang ta đi, vậy ngươi muốn dẫn ai?” Nàng nói: “Tạ di nương? Đào di nương? Hay còn nữ nhân nào khác?” Không dám nói đến việc mình là thế thân, cũng không muốn cầu hắn cho mình đi cùng, Dư Lộ đành phải quanh co lòng vòng.
Tiêu Duệ nhìn cô một lát, bỗng dưng nở nụ cười.
Đúng là ghen rồi, sức ghen còn rất lớn nữa.
Nhưng mà, khi cô nói những lời này, hắn lại không thấy tức giận chút nào.
“Đều không mang!” Hắn nói: “Lúc này có chính sự, ai cũng không mang, cũng không tìm người khác. Đợi xong hết việc, cuối tháng sau trở về.”
Dư Lộ chậm chạp phát hiện lời mình khiến hắn hiểu lầm, chỉ sợ trong lòng đang đắc ý ૮ɦếƭ được đi. Cô vùng vẫy không ra, đành nhấp miệng cúi đầu, nói: “Vẫn là mang đi đi, nếu không, lúc ngươi có nhu cầu thì phải làm sao đây. Mang theo, ít nhất còn giải quyết được, không cần vội vàng tìm.”
Ta nói những lời này, ngươi sẽ không hiểu lầm ta thích ngươi nữa chứ?!
Thật ra nhu cầu về phương diện kia của Tiêu Duệ không lớn. Tuy hắn đã mười bảy, đúng ở trong giai đoạn huyết khí phương cương, nhưng hồi trước trong lòng có Bạch nguyệt quang, nhìn ai cũng thấy không đủ tốt. Đào di nương mỗi tháng không nhất định phải đến một lần, Tạ di nương thì có thể hai ba lần gì đó, nhưng khoảng thời gian này hắn lo lắng Tiêu Dật, đến đó chỉ vì đi tìm hiểu chút.
Xuất hành lần này không phải không thể dẫn người theo. Nếu không đi cùng Tiêu Dật, hắn nguyện ý mang theo Dư Lộ. Nhưng có Tiêu Dật ở, Tiêu Duệ liền không muốn. Hắn không muốn cho Tiêu Dật thấy Dư Lộ. Còn những nữ nhân khác, mang theo thì không tiện, chi bằng không mang.
“Được rồi, đừng giận dỗi, ai cũng không mang.” Tiêu Duệ nhẹ nhàng vỗ vỗ Dư Lộ: “Gia nói là giữ lời.”
Dư Lộ rất muốn cầu hắn mang!
Từ đã, phải đi hơn một tháng???
“Ngươi, ngươi đi lần này, cần rất nhiều người hả? Nếu không sẽ gặp nguy hiểm?” Dư Lộ nói xong, liền nhìn Tiêu Duệ với đôi mắt mong chờ.
Nói cho ta biết, ngươi mang ai đi?
Có lưu Trần Chiêu lại hay không?
Nếu hắn lưu lại có khi mình có đường chạy!
Không có Vương phi, không có trắc phi, Thôi Tiến Trung cũng đi theo. Trong nhà không có đại vương, chỉ cần cô có thể khuyến khích được Trần Chiêu, là chắc chắn có đường chạy.
Tiêu Duệ thấy mắt cô lóe lên tia lo lắng, cúi đầu hôn trán cô, dịu dàng nói: “Không cần. Chỉ mang theo Trần Chiêu là được, gia để Thôi Tiến Trung ở nhà. Nếu ngươi có việc gì thì, cứ tìm hắn.”
Một lòng nhiệt tình của Dư Lộ trong nháy mắt bị lời này xối không còn.
Trời cũng không giúp cô!
“Gọi người đến chải đầu cho ngươi. Tối nay mới đi, giờ gia mang ngươi đi vòng vòng.” Tiêu Duệ bật cười, tưởng cô lo lắng một người Trần Chiêu là không đủ nên xuống tinh thần: “Hôm nay gia mang Trần Chiêu theo, lát nữa cho ngươi thấy một chút bản lãnh của hắn. Có hắn ở, ngươi cứ yên tâm về sự an toàn của gia.”
Vốn Dư Lộ không muốn đi, thấy hắn nhắc đến Trần Chiêu, không muốn đi cũng phải đi. Trong hoàn cảnh khó khăn, muốn có tự do, ngày lành, thì không thể bỏ qua cơ hội dù chỉ nhỏ bé nào.
Tiêu Duệ tạm thời không rời khỏi, Dư Lộ giãy ra khỏi hắn, gọi người bên ngoài: “Hương Lê!”
Hương Lê đã chịu phạt xong, nghe vậy nói vâng một tiếng, lập tức tiến vào.
Dư Lộ vừa đi vào phòng trong vừa nói: “Sơ cho ta cái đầu đơn giản, chốc nữa ta phải ra ngoài.”
Hương Lê gật đầu, đợi Dư Lộ ngồi xuống trước bàn trang điểm, liền cầm lược lên giúp Dư Lộ chải đầu. Chịu đánh ba mươi cái, lại đánh thật mà không lưu tình chút nào, khiến tay Hương Lê trong thời gian ngắn đã sưng hết lên, nhiều chỗ còn bị đánh ra máu.
Đôi tay như vậy cầm lược còn không xong, huống chi là chải đầu.
Hương Lê cầm lược còn chưa chắc, lược đã rớt. Lần thứ hai nhặt lên được rồi, để lên đầu Dư Lộ lại run tay, đập xuống đầu Dư Lộ.
Dư Lộ á một tiếng, quay đầu lại, Hương Lê cũng đã quỳ xuống, hiển nhiên thấy được tình trạng đôi tay của Hương Lê, giờ đã sưng lên không còn hình dạng đầu.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc